Tháng Cầu Cho Các Linh Hồn
Bài 10 Suy Tư
THÁNG CÁC LINH HỒN

THÁNG CÁC LINH HỒN
Nói Chuyện Nơi Tôn Nghiêm Bị Phạt Nặng Trong Luyện Ngục
Xêdê (Césaire) kể cho ta 1 thánh tích, dạy không nên nói chuyện nơi tôn nghiêm, vì làm mất lòng Chúa.
Trong 1 dòng Xita, gọi là dòng Đấng Cứu Thế, có 2 cô gái đến tu. Người ta để họ ngồi gần nhau trong cung thánh. Tên 2 dì là Giêtruđê và Magarita. Giêtruđê, tuy rất nhân đức nhưng lại có thói xấu là hay nói chuyện trong nhà thờ, thường phá sự im lặng.1 cơn bệnh đã chấm dứt đời xuân xanh của dì. Dòng chôn dì ở cuối nhà thờ.
1 tối kia, các nữ tu tập trung tại nhà thờ đó, dì Giêtruđê hiện về trước bàn thờ, bái quì như thường lệ, và đến ngồi bên Magarita. Không có dì nào thấy cả ngoại trừ Magarita, là bạn nhập tu và đồng phạm. Sợ quá, xanh như tàu lá chuối, run lập cập, dì Magarita ngã sấp mặt xuống đất. Cả dòng xúm lại săn sóc và hỏi cớ sự. Bấy giờ dì kể lại đầu đuôi và thêm: người quá cố, sau khi hát kinh chiều, đứng dậy bái lạy sát đất và biến mất. Mẹ bề trên sợ đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng lộn xộn hay ảo tưởng của ma quỷ. Bà chỉ thị:
- Nếu Giêtruđê còn hiện về nữa, con hãy nói: - Benedicite, chắc dì sẽ đáp như thông lệ trong dòng: - Dominus (2 tiếng Latinh nghĩa là ‘Ngợi khen Chúa’), rồi con sẽ hỏi dì ở đâu đến và muốn gì?
Ngày hôm sau cũng giờ ấy, hồn về nữa. Magaria chào:
- Benedicite!
- Dominus! Hồn đáp lại và Magarita hỏi:
- Dì Giêtruđê, dì ở đâu đến và muốn gì?
- Em đến để thỏa mãn sự công lý của Chúa tại chính nơi em phạm tội với chị, khi em đã nhiều lần phá sự thinh lặng và làm cho chị phải phá sự thinh lặng theo, vì những điều vô ích trong khi cử hành các nghi lễ phụng vụ. Đấng Thẩm Phán Tối Cao muốn em trả hết nợ tội lỗi ngay ở nơi và trong những hoàn cảnh mà em đã phạm đến Chúa.
“Ôi! Nếu chị biết được em đau khổ biết chừng nào! Em bị lửa thiêu đốt tứ bề, nhất là lưỡi em bị nung đốt, không được giảm nhẹ 1 chút nào. Chị nên lấy gương em mà giữ mình, nên hãm dẹp lời ăn tiếng nói. Hãy quên gương xấu em đã làm và đừng lôi cuốn ai theo nó, vì 1 khổ hình tương tự ắt sẽ dành cho chị đó”.
Nói đoạn, Giêtruđê biến mất. Hồn còn về nhiều lần nữa để xin các dì phước cầu nguyện cho đến khi được siêu thoát. Dì thân ái vĩnh biệt bạn và đi đến mồ đã chôn dì. Dì dở mồ lên và nằm xuống đó, không còn hiện về nữa.
Bị xúc động nhiều phen và quá mãnh liệt, Magarita lâm trọng bệnh tưởng đã kết thúc cuộc đời. Ai cũng tưởng là đã chết, nhưng đó chỉ là 1 trạng thái xuất thần nhập hóa, trong đó nhiều điều lạ lùng bên kia đời được tiết lộ cho dì. Dì kể lại cho các chị em đồng tu đều kinh ngạc và khuyên họ can trường mỗi ngày mỗi tiến trên đường hãm dẹp ngũ quan. Phần dì, dì luôn trung thành thận trọng giữ luật thinh lặng. Hình phạt kinh khủng Giêtruđê chịu luôn luôn lởn vởn trong trí dì.
Ếch chết tại miệng – Tội vạ cũng bởi tại cái miệng
Đức Cha Đuyarăng, Giám mục Tulu (Durand, Toulouse) là 1 tấm gương về truyện này. Ngài rất nhân đức, luôn luôn hãm xác, bao giờ cũng lo thăng tiến trên đường thánh thiện.Tuy nhiên, ngài có tật xấu là ít giữ miệng lưỡi. Khi còn là 1 thầy tu sĩ, ngài quá vui trong lúc chuyện trò, hay bông đùa, hay kể truyện tiếu lâm. Cha bề trên cảnh cáo ngài nhiều lần, bảo là những điều giỡn cợt đó không phù hợp với 1 linh mục và nếu không sửa chữa, sẽ bị phạt trong luyện ngục.
Cha Đuyarăng không mấy lưu ý đến lời cảnh giới đó, và khi đã lên chức giám mục, ngài vẫn tiếp tục chọc cười thiên hạ.
Khi ngài chết, ngài hiện về cùng tu sĩ bạn, cha Xêganh (Seguin) và nhờ xin Cha bề trên cầu bầu cho ngài. Cha bề trên họp các tu sĩ lại và yêu cầu mọi người thinh lặng tuyệt đối trong 1 tuần để cho linh hồn ngài được siêu độ. Cả dòng đồng ý.
Tuy nhiên, có 1 tu sĩ nói 1 vài lời. Người quá cố hiện về và báo tin là vị tu sĩ nói đó đã làm mất hết công nghiệp thinh lặng của các bạn khác. Vậy phải nín lặng 1 tuần khác và gia tăng lời cầu nguyện. Tuần cấm khẩu vừa dứt, Đức Cha Đuyarăng hiện về, mặt mày hớn hở trong phẩm phục Giáo triều. Ngài hết lòng cám ơn nhà dòng và báo tin Chúa nhân từ đến đón ngài vào thiên quốc ngay.
(Trích truyện Tháng các linh hồn ngày 10/11)
THÁNG MƯỜI MỘT : THÁNG CỦA LÒNG TRI ÂN VÀ TƯỞNG NHỚ
Khi tháng Mười Một về, lòng tôi lại dâng lên bao cảm xúc đặc biệt. Đối với nhiều người, đây là tháng của kỷ niệm, của những dịu dàng se lạnh, và cả những nỗi niềm về cuộc đời. Với tôi, tháng Mười Một không chỉ là khoảng thời gian của tiết trời vào đông, mà còn là tháng của lòng tri ân, của sự tưởng nhớ và của hành trình chiêm nghiệm về cuộc sống.
Tháng Mười Một đến, lòng tôi lại rộn rã những tình cảm biết ơn. Đây là tháng dành để tưởng nhớ, để tri ân những người đã đi qua cuộc đời mình, từ cha mẹ, thầy cô đến những người thân yêu đã khuất. Tháng này nhắc nhở tôi rằng, mình là một phiên bản được hình thành từ tình yêu thương và những dạy dỗ. Dù chưa hoàn hảo, tôi vẫn là một bản thể biết cảm nhận và trân trọng những gì đã tạo nên mình. Cảm giác tri ân giúp tôi nhìn lại hành trình mình đã đi, những người đã luôn ở đó, kiên nhẫn nâng đỡ, động viên, và đôi khi là chỉ đường khi tôi chông chênh trong cuộc sống.
Tháng Mười Một cũng là tháng dành riêng để cầu nguyện cho các linh hồn, đặc biệt là ông bà tổ tiên, những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta. Đây là tháng mà mầu nhiệm hiệp thông các thánh trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi trân trọng những bước chân nhẹ nhàng của các cụ già, các em nhỏ theo cha mẹ ra nghĩa trang, dâng lên lời cầu nguyện thành kính cho những người quá cố. Những ngọn nến thắp sáng, mùi hương trầm dịu nhẹ và hương hoa lan tỏa trong không gian tĩnh lặng nơi nghĩa trang, tất cả gợi lên sự linh thiêng, bình yên, và ấm áp, khiến lòng người thêm gắn bó với nhau trong cộng đoàn đức tin.
Trong những khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ rằng: dù các linh hồn đã ra đi, họ vẫn tiếp tục hiện diện trong tâm hồn chúng ta, vẫn cần đến lời cầu nguyện của người còn sống. Nhờ tháng cầu nguyện cho các linh hồn, tôi cũng tự nhắc mình hãy sống sao cho lòng thảo kính và sự hiếu nghĩa với người đã khuất luôn là ngọn lửa ấm áp, là hành trang cho chính mình mai sau.
Tháng Mười Một mang đến lời nhắc nhở sâu sắc rằng cuộc sống này là hữu hạn, rằng mỗi người rồi sẽ có ngày từ giã cõi đời. Chúng ta không thể quyết định khi nào mình sẽ ra đi, chỉ biết rằng cái chết sẽ đến “như kẻ trộm trong đêm tối”, như Chúa đã cảnh báo. Nhìn ngắm những hũ tro cốt xếp đều trong nhà chờ Phục Sinh, tôi nhận ra: dù sống với danh vọng hay không tên tuổi, đến cuối cùng, mọi người đều chung số phận, chỉ khác nhau ở “trước” và “sau”. Sự “trước-sau” ấy không được quyết định bởi tuổi tác, mà là hành trình đến bên Chúa trong niềm tin vào Ngài. Giáo hội đã dành một tháng trong năm để giúp ta nhớ về thân phận mong manh của con người, để chuẩn bị chu đáo cho cuộc hành trình cuối cùng – hành trình trở về với Chúa.
Tháng Mười Một cũng nhắc nhở tôi rằng, sống có ý nghĩa là sống trong sự yêu thương, lòng tha thứ, và sự chân thành. Chúng ta có thể không biết chắc khi nào sẽ đối diện với cái chết, nhưng có thể chọn cách sống trọn vẹn mỗi ngày. Những hành động yêu thương, những quyết định đúng đắn và tấm lòng nhân ái sẽ là hành trang duy nhất ta mang theo.
Đối diện với cái chết không phải là điều dễ dàng. Cái chết là hành trình mà mỗi người đều phải đi qua, là sự chia ly với những người ta yêu thương. Nhưng khi chấp nhận rằng cái chết sẽ đến, tôi nhận ra cái chết giúp ta hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của cuộc sống. Sống sao cho trọn nghĩa, làm sao để không hối tiếc khi rời xa cuộc đời này – những câu hỏi ấy là động lực để tôi sống với lòng chân thành, biết ơn và trách nhiệm, không chỉ đối với gia đình, mà còn với những người tôi gặp gỡ trên hành trình của mình.
Cuối cùng, tháng Mười Một không chỉ là lời nhắc về sự chia ly, mà còn là tháng của niềm hy vọng. Đức tin Kitô giáo dạy rằng cái chết không phải là dấu chấm hết mà là cánh cửa dẫn đến sự sống đời sau. Chúng ta tin rằng những linh hồn đã ra đi sẽ được bình an trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa, và một ngày nào đó, chúng ta sẽ đoàn tụ với họ trong vinh quang của Ngài. Nhờ niềm hy vọng ấy, tôi sống mỗi ngày với sự bình an và ý thức về giá trị vĩnh cửu của tình yêu thương.
Tháng Mười Một là tháng của lòng tri ân, của sự tưởng nhớ và là tháng của hy vọng. Đây là thời gian giúp tôi sống trọn vẹn hơn, nhận ra ý nghĩa của cuộc sống, của sự chia ly và của đích đến cuối cùng trong hành trình đức tin. Qua việc cầu nguyện cho các linh hồn, tôi không chỉ kết nối với những người đã ra đi mà còn thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn, bình an hơn trong đức tin và niềm hy vọng vào tình yêu của Thiên Chúa. Tháng Mười Một với tất cả những ý nghĩa sâu sắc của nó đã trở thành khoảng thời gian không thể thiếu, để lòng tôi thêm vững bước trên hành trình đến với Chúa, và để tôi sống mỗi ngày trọn vẹn với lòng yêu thương và hiếu nghĩa.
Lm. Anmai, CSsR 11-2024
THÁNG CẦU HỒN DẠY CHÚNG TA ĐIỀU GÌ ?
Tháng 11, tháng đặc biệt trong đời sống đức tin Công giáo, được dành riêng để cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời. Đây không chỉ là thời gian tưởng nhớ những người đã khuất, mà còn là dịp để mỗi người suy ngẫm về sự vô thường của cuộc sống, sống ý nghĩa hơn trong hiện tại và chuẩn bị hành trang cho cuộc sống vĩnh cửu.
Tháng Cầu Hồn nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống trên trần thế chỉ là tạm thời. Thánh Giacôbê đã viết: “Thật vậy, các ngươi chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi” (Gc 4:14). Lời nhắc này không nhằm gieo rắc sợ hãi, mà khuyến khích chúng ta sống trọn vẹn từng ngày với lòng yêu thương, tha thứ và sự chân thành. Khi nhận thức rằng mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống là quý giá và mong manh, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn những gì mình có và những người xung quanh.
Chúa Giêsu cũng đã nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống” (Ga 11:25). Lời hứa này là niềm an ủi lớn lao cho những ai tin vào Ngài. Mỗi hành động yêu thương, mỗi lời nói chân thành sẽ trở thành di sản và là hành trang cho cuộc sống mai sau. Chính những giá trị này sẽ là minh chứng cho tình yêu và lòng nhân ái mà chúng ta để lại cho thế hệ sau, cũng như là niềm hy vọng cho sự sống đời đời mà Thiên Chúa đã hứa ban.
Tháng Cầu Hồn mời gọi chúng ta nhớ đến những người đã khuất và cầu nguyện cho họ với lòng yêu thương. Dù đã rời xa trần thế, các linh hồn vẫn là một phần trong cộng đoàn đức tin của chúng ta, vẫn cần đến lời cầu nguyện và sự hiếu nghĩa của những người còn sống. Khi chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn, mỗi thánh lễ, mỗi lời kinh, đặc biệt là chuỗi Mân Côi, là những phương cách chuyển cầu ơn phúc cho những người đã ra đi.
Đồng thời, khi thực hành việc cầu nguyện cho các linh hồn, chúng ta cũng tự nhắc nhở mình về trách nhiệm sống đời sống bác ái, yêu thương, sẻ chia và chuẩn bị cho cuộc sống mai sau. Sách Khải Huyền nói rằng, “phần thưởng của các ngươi ở trên trời là lớn lao” (Kh 21:4), khẳng định rằng tình yêu và lòng bác ái chúng ta trao đi không chỉ mang ý nghĩa ở đời này, mà còn là hành trang dẫn đến cuộc sống vĩnh cửu.
Tháng Cầu Hồn nhắc nhở mỗi người rằng cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là cánh cửa dẫn đến cuộc sống mới. Đức tin Kitô giáo rực sáng niềm hy vọng về sự sống đời sau, nơi những ai tin tưởng vào Chúa Giêsu sẽ được gặp lại Ngài trong vinh quang. Thánh Phaolô đã nói trong thư gửi tín hữu Rôma: “Nếu chúng ta sống, chúng ta sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, chúng ta chết cho Chúa. Vậy cho dù sống hay chết, chúng ta cũng thuộc về Chúa” (Rm 14:8).
Điều này giúp chúng ta an tâm và dũng cảm đối diện với những khó khăn, mất mát trong cuộc sống, bởi chúng ta tin rằng những người đã ra đi sẽ được Chúa thương xót và đón nhận. Niềm tin vào sự sống vĩnh hằng trở thành động lực, là ngọn lửa hy vọng cho những ai đang sống trên thế gian. Chúng ta sống mỗi ngày với niềm vui, lòng biết ơn, và sự bình an, vì biết rằng phần thưởng đời đời luôn chờ đợi những ai tin tưởng vào Chúa.
Tháng Cầu Hồn còn nhấn mạnh vai trò của việc cầu nguyện trong đời sống đức tin. Thánh Giacôbê đã dạy rằng, “lời cầu nguyện của người công chính có sức mạnh lớn lao” (Gc 5:16). Mỗi lời cầu nguyện cho những người đã khuất là hành động của tình yêu thương và lòng bác ái. Cầu nguyện không chỉ mang lại lợi ích cho các linh hồn, mà còn là dịp để chính chúng ta trưởng thành hơn trong đời sống tâm linh, giúp ta kết nối với những linh hồn đã ra đi và củng cố niềm tin của mình vào tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa.
Tháng Cầu Hồn với những ý nghĩa sâu sắc của nó là thời gian đặc biệt để chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho các linh hồn đã ra đi, cũng như sống trọn vẹn hơn trong niềm tin vào sự sống vĩnh cửu. Đây là thời gian để ta biết trân trọng cuộc sống, sống yêu thương, tha thứ, và chia sẻ với những người xung quanh, tạo nên những giá trị vĩnh hằng sẽ đi cùng chúng ta vào Nước Trời. Mỗi hành động của chúng ta hôm nay, mỗi lời cầu nguyện và lòng bác ái dành cho các linh hồn sẽ là hành trang cho sự sống đời đời, là minh chứng cho đức tin và lòng yêu thương của chúng ta trong cuộc sống này.
Lm. Anmai, CSsR 11-2024
LUYỆN NGỤC KHÔNG PHẢI LÀ HÌNH PHẠT
MÀ LÀ BIỂU HIỆN CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA
Luyện ngục, một khái niệm trong tín ngưỡng Công giáo, luôn là một đề tài gây tranh cãi và bàn luận sôi nổi. Nhiều người có thể hiểu nhầm rằng luyện ngục là một hình phạt mà Thiên Chúa giáng xuống những linh hồn tội lỗi. Tuy nhiên, theo giáo lý Công giáo, luyện ngục không phải là một hình phạt mà là một biểu hiện của lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Luyện ngục là nơi các linh hồn được thanh luyện, để họ có thể xứng đáng đứng trước mặt Thiên Chúa trong vinh quang. Qua bài luận này, chúng ta sẽ tìm hiểu về ý nghĩa thật sự của luyện ngục và làm thế nào nó phản ánh tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa đối với nhân loại.
Một trong những quan niệm sai lầm phổ biến về luyện ngục là nó bị coi là một hình phạt tàn khốc mà Thiên Chúa giáng xuống những linh hồn tội lỗi. Tuy nhiên, giáo lý Công giáo dạy rằng luyện ngục không phải là hình phạt, mà là một quá trình thanh tẩy, nhằm làm cho linh hồn được thanh sạch, xứng đáng để được vào Thiên đàng. Tất cả những linh hồn ở luyện ngục đều là những linh hồn đã được cứu rỗi, nhưng họ cần được thanh luyện trước khi có thể trực tiếp nhìn thấy Thiên Chúa trong vinh quang.
Theo giáo lý Công giáo, khi một người qua đời, nếu họ chưa hoàn toàn thanh tẩy khỏi mọi tội lỗi và hậu quả của tội, họ sẽ phải trải qua một quá trình thanh luyện. Luyện ngục chính là nơi diễn ra quá trình này, nơi những linh hồn được thanh tẩy khỏi những vết nhơ của tội lỗi mà họ chưa hoàn toàn chuộc lại trong đời sống trần gian. Thời gian và hình thức thanh luyện có thể khác nhau tùy theo từng linh hồn, nhưng mục đích cuối cùng là giúp linh hồn trở nên hoàn hảo và xứng đáng đứng trước Thiên Chúa.
Thiên Chúa là Đấng toàn năng và đầy lòng thương xót. Khi chúng ta nói về luyện ngục như là một biểu hiện của lòng thương xót, chúng ta không thể không nhìn nhận rằng chính sự thanh luyện này là cơ hội để các linh hồn được hoàn thiện và được tham gia vào cuộc sống vĩnh cửu với Thiên Chúa. Nếu Thiên Chúa chỉ chấp nhận những linh hồn hoàn hảo mà không có cơ hội thanh tẩy, thì không ai trong chúng ta có thể hy vọng vào sự cứu rỗi, vì tất cả chúng ta đều có tội và không hoàn hảo.
Luyện ngục là hành động của lòng thương xót, vì đó là một cơ hội cuối cùng để linh hồn được thanh luyện trước khi vào thiên đàng. Không có linh hồn nào bị bỏ rơi hay bị kết án vĩnh viễn trong luyện ngục. Thực tế, các linh hồn trong luyện ngục không phải chịu một hình phạt vô hạn, mà là một quá trình tạm thời và hữu hạn, với mục đích duy nhất là chuẩn bị cho họ sự gặp gỡ vĩnh cửu với Thiên Chúa.
Đối với một số người, khái niệm luyện ngục có thể dường như là một sự trừng phạt. Tuy nhiên, khi hiểu rõ hơn, chúng ta sẽ thấy rằng đây thực chất là một ân sủng và sự dịu dàng của Thiên Chúa đối với những người mà Ngài yêu thương. Thiên Chúa không muốn có linh hồn nào phải chịu đau đớn vĩnh viễn. Luyện ngục là một biểu hiện của tình yêu vô bờ bến của Thiên Chúa đối với con cái Ngài, là cơ hội để mỗi linh hồn được tinh luyện, từ đó có thể tiếp nhận ơn cứu rỗi trọn vẹn.
Công giáo tin rằng những người sống trên thế gian có thể giúp đỡ những linh hồn trong luyện ngục bằng lời cầu nguyện và hy sinh. Việc cầu nguyện cho các linh hồn trong luyện ngục là một hành động thể hiện tình yêu và lòng thương xót của cộng đoàn tín hữu đối với những người đã khuất. Thực tế, Giáo hội Công giáo dạy rằng các tín hữu có thể cầu nguyện, dâng lễ và thực hiện các công việc bác ái để giúp linh hồn những người thân yêu hoặc những người chưa được thanh tẩy hoàn toàn, giúp họ sớm được vào Thiên đàng.
Luyện ngục cũng cho thấy sự hiệp thông sâu sắc giữa các thành viên trong cộng đoàn. Những người sống trên trái đất không thể quên những người đã qua đời, mà thay vào đó, họ tiếp tục cầu nguyện và dâng lên Thiên Chúa những hy sinh để giúp các linh hồn này. Đây là một cách để chúng ta hiểu rõ hơn về mối liên hệ không gián đoạn giữa những người sống và những linh hồn trong luyện ngục, và cả sự liên kết giữa các tín hữu trong giáo hội trên trời, trên đất và trong luyện ngục.
Luyện ngục không chỉ là một sự thanh luyện, mà còn là một thử thách đức tin. Những linh hồn ở luyện ngục phải kiên nhẫn chịu đựng trong thời gian chờ đợi, nhưng họ biết rằng sự kiên nhẫn này sẽ được đền đáp bằng sự vinh quang và sự hiện diện trực tiếp của Thiên Chúa. Họ không bị bỏ rơi mà đang tiến về một tương lai vinh quang, điều này khuyến khích những người sống có đức tin kiên vững hơn.
Đức tin không chỉ là tin vào Thiên Chúa trong những lúc dễ dàng, mà còn là sự tin tưởng vào tình yêu thương của Ngài ngay cả khi phải trải qua thử thách, đau khổ hay luyện ngục. Sự kiên nhẫn trong luyện ngục không chỉ dành cho các linh hồn mà cũng là một bài học cho những tín hữu sống trên trần gian, dạy họ cách kiên nhẫn, hy vọng và tin tưởng vào lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.
Luyện ngục không phải là một hình phạt tàn khốc mà là một biểu hiện của lòng thương xót Thiên Chúa đối với nhân loại. Đó là nơi mà các linh hồn được thanh luyện, chuẩn bị để gặp gỡ Thiên Chúa trong vinh quang. Quá trình này không phải là một sự trừng phạt mà là một ân sủng, một cơ hội cuối cùng để các linh hồn trở nên tinh sạch và hoàn thiện. Luyện ngục không chỉ thể hiện lòng thương xót của Thiên Chúa mà còn là lời mời gọi chúng ta, những người sống, thể hiện tình yêu thương và cầu nguyện cho những linh hồn đã qua đời. Chính qua đó, chúng ta học được rằng lòng thương xót của Thiên Chúa là vô biên, và Ngài luôn muốn tất cả mọi người được cứu rỗi, dù là qua cuộc sống trần gian hay qua luyện ngục.
Lm. Anmai, CSsR 11-2024
NGÀY LỄ CÁC LINH HỒN
Thanh Son
Cây có cội trổ cành sinh trái
Người có tông phải nhớ đến nguồn
Phận con cháu phải kính tôn
Bắt đầu tháng "Các Linh Hồn" hằng năm
Tháng sáng như trăng rằm "Ơn Thánh"
Các "Linh Hồn" canh cánh chờ mong
Hưởng ơn tha thứ trinh trong
Từng lời kinh nguyện thực lòng van xin
Con cháu có "Đức Tin" cầu nguyện
Mới khoan hồng chốn luyện hình kia
Ăn năn nước mắt đầm đìa
Cháu con thân thuộc sẻ chia kinh cầu
Vọng lên từ vực sâu thăm thẳm
"Các Linh Hồn" văng vẳng cầu mong
Cháu con hãy nhủ chút lòng...
Lễ dâng cầu nguyện trinh trong vẹn toàn
Ôi! còn gì hân hoan hơn nữa
Tháng mười một gội rữa hồn trong
Thời gian phải trả cho xong
Thoát vùng tăm tối mỏi mong từng ngày
Mong cháu con sống ngay đường thẳng
Sau này khỏi nuốt đắng ngậm cay
Đền bù lỗi phạm xưa nay
Để ngày sau hết khoan thay nhẹ nhàng
Trời vào thu lá vàng về cội
Chẳng cách xa vì tội gây ra
Mới được Ánh Sáng ơn CHA
Niền vui tận hưởng bao la đời đời
Chúa ban cho con người cuộc sống
Lời NGÀI truyền mở rộng trí khôn
Luật NGÀI ta phải kính tôn
Chớ đừng phản trắc mà hồn thương đau
Đẹp kiếp này, kiếp sau cũng tốt
Kẻ vô thần dại dột ba hoa
Rồi đây sẽ mãi kêu la
Luật đời luật Chúa ban ra rõ ràng.
Thanh Sơn 02.11.2011
Ngày lễ "các đẳng linh hồn"
November 11, 2024