Tháng Cầu Cho Các Linh Hồn
Bài 70 Suy Tư
THÁNG CÁC LINH HỒN

KIỂU CHẾT
Tháng các linh hồn
Chết là ngưng hô hấp, hết thở, ai cũng giống nhau, có gì khác mà kiểu với cách? Dĩ nhiên lúc đó ai cũng bất động như nhau, không khác gì, thế nhưng vẫn có “phong cách” khác nhau liên quan cái chết.
Kinh Thánh nói như ra lệnh: “Hãy nhớ rằng tất cả chúng ta đều phải chết.” (Hc 8:7) Còn người Latin có thành ngữ: “Memento mori!” Ai cũng sợ chết, chỉ khác nhau về mức độ. Kiểu chết liên quan cách sống. Victor Hugo thẳng thắn nói: “Chết chẳng là gì. Không sống mới đáng sợ.”
Rất chí lý và thú vị với nhận định của Steve Jobs: “Nhớ mình sẽ chết, đó là công cụ quan trọng nhất giúp tôi thực hiện những lựa chọn lớn trong cuộc đời. Bởi vì hầu hết tất cả mọi thứ, tất cả những hy vọng phù phiếm, lòng kiêu hãnh, nỗi sợ mất mặt hay thất bại, tất cả những thứ này sẽ mờ nhạt đi khi ta đối diện với cái chết, chỉ để lại điều gì thật sự quan trọng. Hãy nhớ rằng bạn sẽ chết, đó là cách tốt nhất để tránh cái bẫy cho rằng bạn vẫn còn thứ để mất. Thật ra bạn chẳng có gì. Không có lý do để không đi theo trái tim. Không ai muốn chết. Thậm chí cả những người muốn tới Thiên Đường cũng không muốn phải chết để lên được đó. Cái chết là điểm đến của tất cả chúng ta, không ai có thể trốn thoát. Vì thế, cái chết có lẽ là phát minh tốt nhất của sự sống. Đó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó xóa cái cũ để mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ là bạn, nhưng một ngày không xa, bạn dần dần trở nên già và bị xóa đi. Tôi xin lỗi, nếu điều đó nghe có vẻ cường điệu, nhưng đó hoàn toàn là sự thật.”
Nói chuyện chết chóc không là bi quan mà vẫn lạc quan, không là xui xẻo mà vẫn rất hên, vì nhờ vậy mà biết tỉnh thức và sẵn sàng. Có cái chết lành và có cái chết dữ, đó là kiểu chết theo tâm linh. Có một kiểu chết cũng đáng quan ngại, đó là kiểu chết này: “Hầu hết con người chết trước khi tắt thở, chết bởi tất cả những khát khao trần tục, vậy nên hơi thở cuối cùng chỉ là chiếc khóa trên cánh cửa của tòa nhà đã hoang vắng.” (Oliver Wendell Holmes) Mark Twain cho biết: “Nỗi sợ cái chết đến từ nỗi sợ cuộc sống. Người sống được hết mình luôn sẵn sàng chết bất cứ lúc nào.” Rất đúng với ý của Chúa Giêsu.
Là phàm nhân, chắc chắn ai cũng phải chết, trở về nơi mình phát xuất, như Thiên Chúa đã cho biết: “Từ đất, ngươi đã được lấy ra. Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất.” (St 3:19) Tuy nhiên, chúng ta thấy có những người chết khổ, chứ không chết hèn hoặc chết nhục, còn có những người lại chết sang, chết sướng mà vẫn hèn và nhục. Ôi chao, chết mà vẫn có giai cấp! Thật ư? Đúng. Trình thuật Lc 16:19-31 đề cập hai dạng chết đó qua dụ ngôn ông nhà giàu và anh Ladarô nghèo khó.
Thánh Luca cho biết: Có ông nhà giàu mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có người nghèo khó Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được ăn những thứ rớt xuống từ bàn ăn của ông nhà giàu, nhưng cũng chẳng có mà ăn. Mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc trên thân thể Ladarô. Rồi Ladarô chết và được thiên thần đem vào lòng Tổ Phụ Ápraham, còn ô Ông nhà giàu chết và được an táng, chắc là đám tang lớn lắm.
Về phần đời, ông nhà giàu “chết sướng” chứ chẳng như đám ma của dân nghèo. Về tâm linh, ông ta phải vô âm phủ và chịu cực hình. Khi đó, ông ta ngước mắt lên thấy Tổ Phụ Ápraham ở đàng xa, thấy có cả Ladarô nữa. Bấy giờ ông ta van xin Tổ Phụ Ápraham thương xót mà sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước rồi nhỏ trên lưỡi ông ta cho mát mẻ, vì ông ta bị lửa thiêu đốt khổ lắm.
Tổ Phụ Ápraham ôn tồn: “Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn Ladarô SUỐT MỘT ĐỜI CHỊU TOÀN NHỮNG BẤT HẠNH. Bây giờ, Ladarô ĐƯỢC AN ỦI nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một VỰC THẲM LỚN, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng KHÔNG ĐƯỢC, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng KHÔNG ĐƯỢC.” Công lý nghiêm minh, công bằng rạch ròi.
Xin cho mình không được, ông nhà giàu lại xin cho người khác: “Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh Ladarô đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!” Tổ Phụ Ápraham nói ngay rằng đã có Môsê và các Ngôn Sứ, chúng cứ nghe lời các vị đó. Ông nhà giàu nói: “Thưa tổ phụ Ápraham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ thì họ sẽ ăn năn sám hối.” Tổ Phụ Ápraham xác định: “Môsê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.” Trực tiếp mà còn chưa hiệu quả thì nói chi gián tiếp, nghe qua người khác. Hai kiểu chết “tiêu biểu” rất đáng suy tư – nhất là trong Mùa Cầu Hồn này.
Giống nhau về kiếp người và với một cuộc đời để sống, thế mà kẻ thì khốn khổ, người thì sung sướng. Ladarô chịu kiếp nghèo mà phải khổ, khổ tới tận cùng, chết mà vẫn khổ, mà chết khổ thì bị coi là chết hèn. Còn ông nhà giàu dư tiền thừa của, tiệc tùng linh đình, ngồi mát ăn bát vàng, karaoke ồn ào bất kể ngày đêm, họ có chết vẫn sung sướng, sang trọng.
Cuộc sống đời thường cho thấy rằng cái chết của người nghèo thực sự cô đơn, lạc loài, âm thầm, lặng lẽ, lạnh lẽo như chùa bà đanh, chẳng ai phúng điếu, thế nên người ta gọi là “đám ma.” Còn cái chết của người giàu rất hoành tráng, rầm rộ, nhộn nhịp, khắp nơi thấy giăng cờ, treo phướn, trống to kèn lớn, nhiều hội đoàn phúng điếu nườm nượp, thế nên người ta gọi là đám tang. Hai con người, hai kiểu chết. Một kiểu chết khổ và một kiểu chết sướng. Nhà nghèo sống khổ mà chết vẫn hèn, nhà giàu sống sướng mà chết vẫn sang.
Kinh Thánh nhắc nhở: “Hãy nhớ rằng cái chết không trì hoãn đâu, và ngày hẹn của âm phủ, con nào có biết! Mọi xác phàm như chiếc áo, thảy đều mòn hao, vì quy luật muôn đời là: chắc chắn con sẽ phải chết.” (Hc 14:12 và 17) Có một kiểu chết xem chừng đơn giản mà lại rất nhiêu khê: “Sống hay chết đều do cái lưỡi, ai yêu chuộng nó, sẽ lãnh nhận hậu quả.” (Cn 18:21)
Đám ma chẳng xa đám tang, đám tang cũng ngang đám ma, nhưng hai “đám” có gì đó rất khác xa nhau! Tại ai?
Chết sướng hay chết khổ, chết sang hay chết hèn, đó là cách nhận xét của loài người. Đối với Thiên Chúa, mọi người đều bình đẳng, chẳng ai hơn hay kém. Vấn đề quan trọng đáng quan tâm hơn, và phải lưu ý đặc biệt, là “chết bẩn” hay “chết sạch” – tức là chết dữ hay chết lành.
Có kiểu chết khác nhau thì cũng có cách khóc khác nhau. Kinh Thánh nói: “Hãy khóc thương kẻ ly trần, vì nó đã mất ánh sáng; hãy khóc thương đứa ngu đần, vì nó đã mất trí khôn. Khóc người chết thì khóc ít thôi, vì nó đã được yên nghỉ; còn đứa ngu đần, tuy sống mà tệ hơn là chết. Khóc than người chết chỉ có bảy ngày, còn đứa ngu đần và đứa vô đạo, thì phải khóc than chúng bao lâu chúng còn sống.” (Hc 22:11-12)
Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy. Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. (Tv 51:3-5) Lạy Mẹ Maria, xin cho con được chết lành trong tay Mẹ, xin phù hộ cho con và các linh hồn được thưởng cùng Mẹ trên Thiên Quốc. Amen.
TRẦM THIÊN THU
Đêm thượng tuần tháng 11-2020
ÁNH MẮT
tháng cầu hồn 2020
Thiên Chúa ban cho mỗi người (và động vật) có hai con mắt, nhưng chỉ có một cái nhìn. Vâng, cái nhìn chứ không là cách nhìn hay tầm nhìn. Một ánh mắt, một cái nhìn với hai hướng nhìn, hướng nhìn lên Thiên Chúa trên Thiên Đàng và hướng nhìn xuống các linh hồn nơi Luyện Hình.
Hướng nhìn lên Thiên Đàng để tin kính Thiên Chúa, đồng thời cũng chiêm ngưỡng “những người áo trắng” là các thánh vinh hiển. Hướng nhìn xuống Luyện Hình để cầu nguyện cho các linh hồn, đồng thời nhận ra Thiên Chúa trong tha nhân và cũng nhìn lại chính mình, để cố gắng sống tốt hơn và tích cực làm lành nhiều hơn.
Chỉ một Giáo Hội duy nhất trong một Tổng Thể, nhưng gồm ba thành phần: Giáo Hội Khải Hoàn (các thánh vinh hiển), Giáo Hội Đau Khổ (các linh hồn thánh nơi luyện ngục), và Giáo Hội Chiến Đấu (những người trên đường lữ hành trần gian, cũng được gọi là thánh). Cả ba thành phần của Giáo Hội được gọi là “các thánh thông công.” Thật vậy, Thánh Phaolô xác định: “Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.” (Ep 4:5-6)
Thật tốt lành với truyền thống Giáo Hội khi dành trọn Tháng Mười Một là Tháng Cầu Hồn, tạo cơ hội tốt để tín nhân thi hành đức ái. Có gì đó khá đặc biệt khiến lòng người thấy “lạ” giữa khoảng giao mùa Thu – Đông. Ngày đầu tiên của Tháng Cầu Hồn là ngày mừng kính chư thánh hiển vinh, ngày tiếp theo là ngày cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện Hình. Sự liên đới này nói lên tính hiệp thông của Giáo Hội, những người lữ hành trần gian – hữu hình – lại trở nên như “dấu nối” giữa hai cõi vô hình – các thánh và các đẳng.
HƯỚNG LÊN VỚI NIỀM KHÁT VỌNG
Nước Trời là Vương Quốc vĩnh hằng của Thiên Chúa, mệnh danh là Thiên Đàng – cõi phúc tuyệt đối, nơi mọi người được trường sinh bất tử, như các thánh hiện đang tận hưởng. Tuy nhiên, muốn trở thành Công Dân Nước Trời, tín nhân phải không ngừng cố gắng sống như các thánh – tức là thực hành Bát Phúc. (Mt 5:1-12) Bản Đệ Nhất Tuyên Ngôn Độc Lập này do chính Chúa Giêsu soạn thảo, ngắn gọn nhất, ít điều khoản nhất, nhưng lại chính xác nhất và “độc đáo” nhất.
Bất cứ nguyên thủ quốc gia nào cũng trịnh trọng khi đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập, nhưng Chúa Giêsu không tạo vẻ hình thức như vậy, Ngài thản nhiên với phong cách chuyện trò thân mật. Đúng là khác người thật. Thế mới độc đáo, thế mới tự nhiên, thế mới thân thiện. Ngài điềm đạm tuyên bố như nói chuyện:
1. Phúc thay ai có tâm hồn NGHÈO KHÓ, vì Nước Trời là của họ.
2. Phúc thay ai HIỀN LÀNH, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
3. Phúc thay ai SẦU KHỔ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
4. Phúc thay ai KHÁT KHAO nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
5. Phúc thay ai XÓT THƯƠNG người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
6. Phúc thay ai có TÂM HỒN TRONG SẠCH, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
7. Phúc thay ai XÂY DỰNG HOÀ BÌNH, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
8. Phúc thay ai BỊ BÁCH HẠI vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
Cả tám điều khoản xem chừng rất bình thường, thế nhưng không dễ thực hiện trọn vẹn – đặc biệt là phải thực hiện mọi nơi và mọi lúc, trong suốt cuộc đời. Phải thực sự có cái tâm yêu thương thì mới khả thi. Ngôn từ bình dị, súc tích, ai cũng có thể hiểu, chứ không văn hoa, không bóng bẩy, không cầu kỳ. Và Chúa Giêsu kết luận: “Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.” (Mt 5:11-12)
Đủ mọi thành phần, mọi giai cấp, mọi lứa tuổi – có những vị còn độ tuổi thiếu niên, thế nhưng họ có điểm chung là chiến đấu kiên cường, không nao núng trong mọi hoàn cảnh. Mỗi người mỗi vẻ, và họ đã đạt được Ơn Cứu Độ do Thiên Chúa hứa ban: “Phúc thay những kẻ giặt sạch áo mình, để được quyền hưởng dùng cây Sự Sống và qua cửa mà vào Thành!” (Kh 22:14) Đó là mối phúc cuối cùng, mối phúc tuyệt đối. Chắc chắn không thể “ngồi mát ăn bát vàng” được, mà phải hy sinh và nỗ lực triền miên.
Thật chí lý với cách đặt vấn đề của Đức Mẹ Fatima: “Nếu loài người biết vĩnh cửu là gì thì họ sẽ làm mọi thứ để thay đổi cuộc đời.” Các thánh đã xác định giá trị đó, và họ đã chấp nhận thua thiệt ở đời này.
HƯỚNG XUỐNG VỚI LÒNG TRẮC ẨN
Không chỉ Tháng Mười Một mà hằng ngày đều cần nhớ đến các linh hồn nơi Luyện Hình. Cầu nguyện cho các linh hồn không chỉ là nhiệm vụ liên đới, mà còn là việc bác ái, đồng thời cũng để đền tội mình ngay trên trần gian này. Lời cầu nguyện có thể thay đổi số phận người khác, như Thánh Lm Thomas Aquino (1225-1274) cho biết: “Trong tất cả lời cầu nguyện, lời cầu nguyện xứng đáng nhất được Thiên Chúa chấp nhận là lời cầu nguyện cho người đã qua đời, bởi vì lời cầu nguyện đó hàm chứa tất cả đức ái, cả thể lý và tinh thần.” Vô cùng tuyệt vời!
Đặc biệt nhất là Thánh Lễ, bởi vì Thánh Lễ vô giá, nhưng Thánh Anselmô cho biết: “Một Thánh Lễ khi còn sống có ích lợi cho chúng ta hơn một ngàn Thánh Lễ khi đã qua đời.” Đó là điều thực sự cần lưu ý để chấn chỉnh chính mình khi còn có thể – càng sớm càng tốt.
Thánh Faustina có tình yêu rất mãnh liệt dành cho các linh hồn. Thánh nữ cho biết: “Tôi bị thiêu đốt trong lòng bằng lửa yêu mến Chúa và muốn cứu các linh hồn mà tôi cảm thấy mình bị thiêu đốt. Tôi sẽ chiến đấu với ma quỷ bằng Vũ khí Lòng Chúa Thương Xót. Tôi khao khát cháy bỏng là cứu các linh hồn. Tôi đi xuyên qua sức mạnh và hơi thở của thế giới và mạo hiểm đến nỗi các biên giới và các vùng đất hoang vu nhất để cứu các linh hồn. Tôi làm điều này bằng cách cầu nguyện và hy sinh.” (Nhật Ký, số 754)
Các linh hồn đang chờ lãnh “visa” vào Thiên Đàng, trở thành công dân vĩnh viễn của Thiên Quốc, bởi vì họ là những người đã được lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy để trở nên con cái của Thiên Chúa, được quyền tận hưởng vĩnh phúc. Tuy nhiên, lúc này họ chưa được hưởng hạnh phúc trọn vẹn, cần thanh luyện để xứng đáng ở bên Chúa, thế nên ngày đêm họ tha thiết nài van: “Xin đừng quên tôi!” Giáo Hội Lữ Hành lắng nghe họ và cầu xin cho họ hưởng nhờ những “giọt nước mát lạnh” của Lòng Chúa Thương Xót.
Tất cả chúng ta là những lữ khách trần gian đang trên đường tiến về Quê Trời, là những người thuộc Giáo hội Chiến đấu, Giáo hội Lữ hành. Thật vui mừng và trần trề hy vọng khi chúng ta vừa mừng kính chư thánh thuộc Giáo hội Khải hoàn, những người đã được hưởng Phúc Trường Sinh. Giáo hội muốn chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho các vị-thánh-tương-lai, đặc biệt trong Tháng Cầu Hồn, vì chắc chắn họ sẽ được hưởng phúc trường sinh, trong đó có những người thân thiết của chúng ta. Họ được vào Thiên Đàng sớm hay muộn là nhờ chúng ta, vì lúc này họ đành “bó tay,” chịu thúc thủ, không thể tự làm gì được cho mình nữa.
Năm 1940, khi mới 25 tuổi, bà Maria Simma (người Áo) được ơn nói chuyện với linh hồn. Một đêm nọ, khoảng 3 hoặc 4 giờ sáng, bà thức giấc và thấy một người đàn ông lạ đi tới đi lui trong phòng của bà. Bà không sợ, và hỏi: “Ông là ai? Ông cần gì?” Không có tiếng trả lời. Người đàn ông vẫn đi tới đi lui. Bà la to: “Đi khỏi đây!” Vẫn im lặng. Bà bật dậy ra khỏi giường túm lấy ông ta nhưng chỉ nắm vào không khí. Người đàn ông vẫn bước đi, bà túm lấy ông ta nhưng vô ích. Cuối cùng, người đàn ông bỏ đi.
Đêm hôm sau, ông ta trở lại, bà Maria hỏi: “Ông muốn gì ở tôi?” Ông ta đáp: “Hãy xin cho tôi 3 Thánh Lễ và tôi sẽ được giải thoát.” Bà Maria hiểu đó là một linh hồn trong Luyện Hình. Bà đã xin 3 Thánh Lễ cho linh hồn đó, và người đó không còn trở lại nữa. Từ đó, bà thường được các linh hồn khác “ghé thăm” để xin bà cầu nguyện cho họ. Bà biết nhiều điều khác về Luyện Hình nhờ các linh hồn.
Các linh hồn không thể làm gì cho chính họ, nhưng họ vẫn có thể cầu nguyện cho chúng ta. Đó là điều rất kỳ diệu. Quả thật, Thiên Chúa vô cùng nhân từ đối với các thụ tạo của Ngài. Tạ ơn Chúa vì Ngài dùng mọi phương thế để cứu chúng ta.
HƯỚNG VỀ CHÍNH MÌNH
Hướng lên để cố gắng, hướng xuống để yêu thương, và hướng về chính mình để xem lại chính mình mà chấn chỉnh. Niềm hạnh phúc lớn lao và có thật mà chúng ta đang được tận hưởng đó là “chúng ta được liên kết trong một Thần Khí duy nhất mà đến cùng Chúa Cha.” (Ep 2:18) Không chỉ như vậy, chúng ta còn được trở nên “NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG với các người thuộc dân thánh, và là NGƯỜI NHÀ của Thiên Chúa,” (Ep 2:19) mặc dù chúng ta vốn dĩ chỉ là kẻ xa người lạ, là kẻ ăn nhờ ở đậu hoặc tạm trú. Thật khó tả niềm hạnh phúc quá lớn lao như vậy. Chỉ có Thiên Chúa mới là phần thưởng lớn lao nhất. Thật vậy, Thánh LM TS Thomas Aquino, tác giả bộ Tổng Luận Thần Học kếch sù, nhưng Ngài cho biết rằng tất cả chỉ là rác rưởi, và ngài thân thưa: “Lạy Chúa, con chỉ muốn Ngài mà thôi.”
Đại diện chúng ta, Thánh Vịnh gia tự vấn: “Tôi ngước mắt nhìn lên rặng núi, ơn phù hộ tôi đến tự nơi nao?” (Tv 121:1) Và tác giả trả lời: “Ơn phù hộ tôi đến từ Đức Chúa là Đấng dựng nên cả đất trời.” (Tv 121:2)
Ai được lên núi Chúa và được ở trong đền thánh của Ngài? Thánh Vịnh gia cho biết: “Đó là kẻ tay sạch lòng thanh, chẳng mê theo ngẫu tượng, không thề gian thề dối.” (Tv 24:4) Những ai “sống sạch” như vậy sẽ “được Thiên Chúa ban phúc lành, được Thiên Chúa cứu độ thưởng công xứng đáng.” (Tv 24:5) Quả thật, chính họ mới là “dòng dõi những kẻ kiếm tìm Người, tìm Thánh Nhan Thiên Chúa nhà Gia-cóp.” (Tv 24:6) Thiên Chúa là Đấng Thánh, (Lv 11:44-45; Lv 19:2; Lv 20:26; Lv 21:8; Tv 89:36; Tv 99:5 & 9; Is 6:3; Br 4:22; Hs 11:9; Am 4:2; 1 Pr 1:16; Ga 6:69) ai muốn ở gần Ngài cũng phải thánh, phải sạch, không chút bợn nhơ.
Ai không được vào Thiên Quốc? Kinh Thánh cho biết vài điều:
1. Chuyện gian dâm, mọi thứ ô uế hay tham lam, thì dù nói đến, anh em cũng phải tránh, như thế mới xứng đáng là những người trong dân thánh. Đừng nói lời thô tục, nhảm nhí, cợt nhả: đó là những điều không nên; trái lại, phải tạ ơn Thiên Chúa thì hơn. Anh em phải biết rõ điều này: không một kẻ gian dâm, ô uế hay tham lam nào – mà tham lam cũng là thờ ngẫu tượng – được thừa hưởng cơ nghiệp trong Nước của Đức Kitô và của Thiên Chúa. Đừng để ai lấy lời hão huyền mà lừa dối anh em, chính vì những điều đó mà cơn thịnh nộ của Thiên Chúa giáng xuống những kẻ không vâng phục. Vậy anh em đừng thông đồng với họ. (Ep 5:3-7)
2. Những việc do tính xác thịt gây ra thì ai cũng rõ, đó là: dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hoà, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén, và những điều khác giống như vậy. Tôi bảo trước cho mà biết, như tôi đã từng bảo: những kẻ làm các điều đó sẽ không được thừa hưởng Nước Thiên Chúa. (Gl 5:19-21)
3. Những kẻ hèn nhát, bất trung, đáng ghê tởm, sát nhân, gian dâm, làm phù phép, thờ ngẫu tượng, và mọi kẻ nói dối, thì phần dành cho chúng là hồ lửa và diêm sinh cháy ngùn ngụt: đó là cái chết thứ hai. (Kh 21:8)
Đặc biệt là chính Chúa Giêsu đã minh định: “Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7:20-23)
Phàm nhân chỉ là bụi tro, tất nhiên phải theo luật chung bất biến: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng.” (G 1:21) Vào đời tay trắng, ra đi trắng tay: “Chúng ta đã KHÔNG MANG GÌ vào trần gian thì cũng CHẲNG MANG GÌ ra được.” (1 Tm 6:7) Nhưng vẫn có thể đem theo 2 thứ: Phúc và Tội. Biết vậy không phải để bi quan, mà để tránh xa những gì là lọc lừa, tham lam, ích kỷ,… Đây là lời nguyền rủa đáng sợ: “Những quân chó má, làm phù phép, gian dâm, sát nhân, thờ ngẫu tượng, cùng với mọi kẻ thích điều gian dối và ăn gian nói dối, hãy xéo ra ngoài.” (Kh 22:15)
Thành tâm tin nhận Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ duy nhất, hy vọng mỗi chúng ta cũng sẽ được phân loại là “chiên” và hân hoan được nghe Chúa nói: “Hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến lãnh nhận phần gia nghiệp Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ.” (Ga 11:25-26)
Và mỗi tín nhân cũng đừng quên lời Thánh Phêrô Đamianô: “Mẹ Maria có thể đem lại hy vọng cứu rỗi cho cả những linh hồn tuyệt vọng nhất.”
Lạy Thánh Phụ nhân lành, chúng con xin kính dâng Mình Máu Thánh của Đức Giêsu Kitô, kết hợp với các Thánh Lễ trên thế giới, để cầu cho các linh hồn nơi Luyện Hình, cho tội nhân khắp nơi – trong Giáo Hội, trong đất nước và trong gia đình của chúng con, xin Ngài thương tha thứ, cho các linh hồn được về hưởng Tôn Nhan Ngài muôn đời. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU
Miền Lặng Thương Nhớ – 2020
CHÚNG TA KHÔNG PHẢI SỢ CHẾT
Tháng cầu hồn
Trái tim tôi nặng trĩu như một tảng chì trong người khi tôi lái xe rời khỏi cuộc hẹn với bác sĩ – với nhiều câu hỏi hơn, ít câu trả lời hơn; thất vọng nhiều hơn, nhẹ nhõm hơn. Dường như trong khoảnh khắc đó là sự nhất quán của cuộc sống, chúng ta càng không hiểu nó càng tìm kiếm và cái chết luôn ở gần chúng ta hơn chúng ta tưởng.
Có điều bí ẩn trong “cuộc hôn nhân” giữa sự sống và cái chết. Khi tôi nghĩ về những nỗi buồn và những điều không chắc chắn mà tất cả chúng ta thường phải đối mặt, cùng với những niềm vui và sự an ủi. Tôi nhìn lên bầu trời giữa buổi trưa, những đám mây phía sau tôi nói về một cơn bão sắp xảy ra khi sấm sét ầm ầm từ xa; mây tức giận, xám xịt và điềm báo.
Trước mặt tôi, mây dường như bay bổng với niềm vui sướng dâng trào. Điều thú vị là các đám mây bão và mây tích tụ lại thành một hàng gọn gàng. Chúng không được đặt tách biệt với nhau, như thể tín hiệu bầu trời muốn nói rằng: “Chúng tôi tồn tại cùng nhau. Chúng tôi hoạt động cùng nhau – bóng tối và ánh sáng, sự nặng nề và niềm phấn khởi.”
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta tiếp cận cái chết của mình theo cách này – không phải vì sợ hãi, mà với một ấn tượng khôn ngoan rằng sự chết và sự sống luôn ở xung quanh chúng ta và ở trong chúng ta mọi lúc? Tôi đã xem lại một cuốn sách cũ mà tôi yêu thích, cuốn “Bạn Có Thể Uống Ly Này Không?” của Henri Nouwen. Những lời mở đầu thế này: “Đã có lúc tôi nói: ‘Năm sau mình sẽ ở bên nhau’ hoặc ‘Khi trưởng thành hơn thì những khoảng tối nội tâm sẽ qua đi’ hoặc ‘Tuổi tác sẽ làm giảm nhu cầu tình cảm của tôi.’ Nhưng bây giờ tôi biết rằng những nỗi buồn của tôi là của tôi và sẽ không rời bỏ tôi. Thật vậy, tôi biết họ là những người rất già, có những nỗi buồn rất sâu sắc và không suy nghĩ tích cực hay lạc quan nào có thể làm họ nguôi ngoai.” (tr. 37)
Ngạn ngữ cổ nói với chúng ta rằng chúng ta có được sự khôn ngoan theo tuổi tác. Tuổi già và trưởng thành được xem là thời điểm vàng của cuộc đời, trong đó chúng ta cũng có được sự ổn định và tham gia những việc chúng ta hằng mong muốn mà chưa có thời gian để làm. Thực tế là, cùng với sự khôn ngoan và sự sáng suốt, nỗi buồn của chúng ta cũng tăng lên.
Chúng ta đau khổ hơn khi đến gần cái chết. Cơ thể chúng ta bắt đầu làm chúng ta thất bại. Tâm trí chúng ta cũng vậy. Chúng ta mất cha mẹ, vợ chồng, thân nhân, bạn bè,... Mất khả năng vận động hoặc tự chủ tạo ra cảm giác nặng nề, bởi vì chúng ta không biết làm thế nào để sống nếu không có sự độc lập mạnh mẽ.
Thế giới bảo chúng ta suy nghĩ tích cực. Thông thường, những người trong Giáo Hội sẽ nói: “Hãy chọn đức tin hơn sợ hãi.” Đúng là nỗi sợ hãi có thể làm tê liệt và khiến chúng ta xa cách niềm tin vào Thiên Chúa. Nhưng sự tin tưởng không đến một cách tự nhiên, nhất là khi chúng ta cân nhắc tỷ lệ tử vong của mình.
Thời trẻ, chúng ta sợ không thể tìm được vợ hay chồng, công việc hay tiền bạc. Về già, chúng ta lo sợ những điều thường trực – mất chân tay vì ung thư, phát hiện người bạn đời của mình mắc bệnh Alzheimer, thiếu tiền trong tài khoản hưu trí. Nhưng hơn cả những điều này, chúng ta thấy mình đầy hối tiếc. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ đi kèm với tất cả những điều chúng ta mong ước mình sẽ nói hoặc không nói, làm hoặc không làm. Những điều day dứt cứ đầy trong lòng chúng ta.
Không quá sợ hãi khi chúng ta nghĩ đến cái chết hoặc bắt đầu chết. Điều đó nói nhiều hơn về cách chúng ta có thể kết hợp sự thật rằng cả đời chúng ta chứa đầy sự mất mát và đạt được, và thử thách cuối cùng của đau khổ sẽ đưa chúng ta đến phần thưởng vĩnh cửu.
Nouwen tiếp tục cho biết: “Sự chữa lành tuyệt vời nhất thường diễn ra khi chúng ta không còn cảm thấy bị cô lập bởi sự xấu hổ và tội lỗi của mình, nhận thấy rằng những người khác thường cảm thấy những gì chúng ta cảm thấy và nghĩ những gì chúng ta nghĩ, cũng có những nỗi sợ hãi, e ngại và mối bận tâm mà chúng ta có.” (tr. 65)
Mười năm trước, ông tôi nắm tay tôi khi cô y tá đến gần giường của ông. Ông quay sang tôi và nói: “Ông không muốn chết. Ông muốn có một Giáng Sinh nữa. Ông muốn gặp đứa chắt đầu tiên của ông.” (Lúc đó tôi đang mang thai đứa con đầu lòng.) Khi nước mắt ông chảy ra, tôi cảm thấy sự hối hận trên gò má ông, và tôi biết nhiều người già khác cũng sẽ như thế nào nếu không nói ra.
Khi chúng ta chia sẻ nỗi sợ hãi về sự chết, nỗi sợ hãi sẽ yếu đi và mất sức mạnh. Tính dễ bị tổn thương là người mang món quà chữa lành. Nó vò nát trái tim chai đá của chúng ta và cho phép chúng ta có chỗ để vẫn yêu thương và vẫn sống giữa nỗi sợ hãi. Khi chúng ta nói sự thật về tính phức tạp của cảm xúc riêng mình, chúng ta tìm thấy sức mạnh nơi cộng đồng những người đón nhận các cảm xúc đó.
Đó là nơi mà Thiên Đường chào đón chúng ta. Thiên Chúa ngự giữa những đám mây của bóng tối và ánh sáng trong cuộc sống của chúng ta, đặc biệt là trong giây phút chúng ta hấp hối và chết.
JEANNIE EWING
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Tháng Cầu Hồn – 2020
GIÚP CÁC LINH HỒN NƠI LUYỆN HÌNH
Tháng các linh hồn
Tháng Mười Một bắt đầu bằng việc cử hành trọng thể Lễ Các Thánh. Ngày hôm sau, ngày 2 tháng 11, Giáo Hội cử hành Lễ Các Đẳng, ngày toàn thể Giáo Hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô, tưởng niệm các linh hồn nơi Luyện Hình qua việc cầu nguyện và hy sinh. Đây là ngày Phụng Vụ đặc biệt để tưởng nhớ những anh chị em của chúng ta còn bị giam giữ nơi Luyện Hình.
Tuy nhiên, cần nhấn mạnh rằng chúng ta thực sự nên cầu nguyện cho các linh hồn bị giam giữ và thanh tẩy trong Lửa Luyện Hình, không chỉ mỗi năm một ngày hay một tháng, mà hằng ngày, mọi lúc và mọi nơi.
Thánh Phanxicô Salê khẳng định rằng giúp đỡ các linh hồn nơi Luyện Hình là một trong những hành động bác ái vĩ đại nhất mà chúng ta có thể làm. Tại sao? Các linh hồn đã qua đời này sang đời khác và đã được cứu bởi Máu Con Chiên, Đấng xóa bỏ tội trần gian. Tuy nhiên, các linh hồn này rất cần được thanh tẩy linh hồn. Hoặc là họ đã chết với linh hồn vẫn mang tội nhẹ hoặc họ đã không thực hiện đầy đủ việc đền tội trọng. Đúng như có câu nói rõ ràng thế này: “Trả ngay hoặc trả sau!”
Vì vậy, để thể hiện rõ ràng của sự quan tâm, lòng trắc ẩn và tình yêu đối với những người đã khuất còn bị giam giữ trong ngọn Lửa Luyện Hình, chúng ta hãy làm tất cả những gì có thể để giảm bớt đau khổ của họ và đưa họ đến ngôi nhà vĩnh cửu là Thiên đàng!
Chúng ta hãy suy nghĩ và suy niệm về những gì Giáo Hội chính thức dạy về Tín điều Luyện Hình như được giải thích trong Giáo lý của Giáo Hội Công giáo, và có mười gợi ý về những gì chúng ta có thể làm để giảm bớt đau khổ của các linh hồn nơi Luyện Hình và giúp họ đạt được mục đích là hạnh phúc vĩnh cửu của Nước Trời.
“Tất cả những người đã chết trong ơn nghĩa của Thiên Chúa, nhưng vẫn chịu thanh tẩy, thực sự được bảo đảm về sự cứu rỗi đời đời; nhưng sau khi chết, họ phải chịu thanh tẩy, để đạt được sự thánh khiết cần thiết mà đi vào niềm vui của Thiên Đàng.” (GLCG số 1030)
Sách Giáo lý tiếp tục giải thích chi tiết hơn về tên gọi Luyện Hình, sự khác biệt với Hỏa Ngục, và giáo huấn của Giáo Hội về giáo lý quan trọng này:
Giáo Hội đặt tên Luyện Hình cho việc thanh tẩy cuối cùng này của những người được chọn, điều này hoàn toàn khác với hình phạt của những kẻ bị nguyền rủa. Giáo Hội đã xây dựng tín lý về Luyện Hình, đặc biệt là tại các Công Đồng Florence và Trent. Truyền thống của Giáo Hội khi tham khảo một số đoạn Kinh Thánh, nói về lửa thanh tẩy.
Đối với một số lỗi lầm nhỏ, chúng ta phải tin rằng, trước Cuộc Phán Xét, có ngọn lửa thanh tẩy. Đấng là sự thật nói rằng bất cứ ai xúc phạm đến Chúa Thánh Thần sẽ không được tha ở đời này và đời sau. Từ câu này, chúng ta hiểu rằng một số tội có thể được tha ở đời này, nhưng một số tội khác ở thời sẽ đến. (GLCG số 1031)
Vì vậy, như sự biểu hiện của tình yêu thương, lòng trắc ẩn và sự quan tâm to lớn của chúng ta đối với việc giúp đỡ các linh hồn nơi Luyện Hình để được thanh tẩy tội lỗi trong quá khứ của họ, chúng ta hãy rộng lượng và cố gắng làm điều gì đó đặc biệt cho họ. Thật vậy, ước gì những lời cầu nguyện và hy sinh của chúng ta không chỉ nhằm xoa dịu nỗi đau của họ, mà còn giúp họ đạt được mục tiêu cuối cùng là niềm vĩnh phúc trên Thiên Đàng.
Đây là những cách thực hiện để giúp đỡ và giải thoát các linh hồn nơi Luyện Hình:
1. CẦU NGUYỆN NHIỆT THÀNH – Bất kỳ lời cầu nguyện nhiệt thành, trung thực, cao thượng nào được dâng lên với tấm lòng trong sạch và ý hướng trong sạch đều có thể dùng như làm phương tiện giúp đỡ các linh hồn nơi Luyện Hình. Mỗi ngày, hãy dâng ít nhất một lời cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện Hình. Khi làm như vậy, bạn đang thực hành một trong các Công Việc Tinh Thần của Lòng Thương Xót.
2. BỐ THÍ – Chia sẻ hào phóng với người nghèo. Đó có thể là tiền bạc, thức ăn, quần áo, chỗ ở, hoặc thậm chí là chăn mền. Tuy nhiên, khi thực hành việc bố thí, hãy thêm vào đó ý định làm giảm bớt đau khổ và giải thoát các linh hồn nơi Luyện Hình. Chúa lắng nghe những lời khẩn cầu từ trái tim khiêm tốn của bạn!
3. CÔNG VIỆC CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT (Mt 25:31-46) – Thực hành một hoặc nhiều vông việc của Lòng Thương Xót và dâng công việc yêu thương này để cầu cho người lân cận và cho các linh hồn đau khổ nơi Luyện Hình. Công việc đó là gì? Cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, đón tiếp khách lạ, tặng áo quần cho người trần truồng, thăm viếng bệnh nhân và tù nhân. Chúa Giêsu nói rất rõ ràng: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.” (Mt. 25:40)
4. DÂNG NHỮNG HY SINH CẦU CHO CÁC LINH HỒN – Trên đời có quá nhiều đau khổ, nhưng bao nhiêu đau khổ cũng lãng phí. Câu châm ngôn thật chí lý: “Đau khổ làm bạn tốt lành hơn hoặc cay đắng hơn!” Bất cứ đau khổ nào bạn phải trải qua, hãy dâng lên Chúa để cầu cho các linh hồn đang đau khổ nơi Luyện Hình.
5. NHỮNG HÌNH THỨC ĐAU KHỔ – Những đau khổ bạn trải qua có thể dùng để cho các linh hồn đau khổ nơi Luyện Hình, với nhiều hình thức khác nhau. Đau khổ có thể là những điều liên quan thể lý, tinh thần, tình cảm, đạo đức, xã hội, văn hóa, gia đình,... Đừng lãng phí sự đau khổ của bạn, hãy kết hiệp với Thập Giá của Chúa Giêsu để cầu cho các linh hồn nơi Luyện Hình.
6. NHỤC NHÃ VÀ MÂU THUẪN – Một trong những nỗi đau đớn nhất nhưng lại quá đỗi bình thường trong cuộc đời là khi chúng ta bị người khác làm nhục, thường là do vô tình, nhưng cũng có lúc cố ý. Hãy dâng điều này để cầu cho các linh hồn nơi Luyện Hình. Ngoài ra, khi kế hoạch của bạn bị gián đoạn và mâu thuẫn, hãy dâng những điều không mong muốn này để làm giảm bớt đau khổ cho các linh hồn nơi Luyện Hình, họ phụ thuộc vào lòng thương xót của Thiên Chúa nhờ thiện ý, nỗ lực và hy sinh của chúng ta.
7. DÂNG LỄ – Sự hy sinh lớn nhất mà chúng ta có thể dâng để cầu cho các linh hồn nơi Luyện Hình là dâng Thánh Lễ. Một thánh lễ có giá trị hơn cả vũ trụ được tạo ra. Hãy xin lễ cho các linh hồn nơi Luyện Hình. Điều này làm đẹp lòng Thiên Chúa, và các linh hồn nơi Luyện Hình sẽ được hạnh phúc nhờ Hiến Lễ của Ngài.
8. THÁNH LỄ GRÊGÔRIÔ – Không dễ thực hiện điều mệnh danh là Thánh Lễ Grêgôriô – tức là 30 Thánh Lễ liên tiếp cho một người đã chết. Điều này bắt nguồn từ ĐGH Grêgôriô Cả, vì ngài hứa dâng 30 thánh lễ liên tiếp cho một người bạn đã qua đời. Sau ba mươi Thánh Lễ đó, người bạn kia đã được giải thoát khỏi Lửa Luyện Hình.
Một lưu ý quan trọng: Điều quan trọng là đừng phong thánh một cách không chính thức cho người thân đã khuất của chúng ta, nghĩa là đừng ngừng cầu nguyện cho họ. Đó là lòng trắc ẩn giả tạo. Cầu nguyện, cầu nguyện, cầu nguyện và dâng lễ cho những người đã khuất. Chúng ta không bao giờ làm sai với việc từ thiện này.
9. RƯỚC LỄ HẰNG NGÀY – Liên quan điểm trước đây là việc dâng lễ hằng ngày và rước lễ với mục đích này. Hãy có ý chỉ rõ ràng trong mỗi Thánh Lễ bạn tham dự, dâng lễ và rước lễ để xoa dịu và giải thoát các linh hồn nơi Luyện Hình. Khi các linh hồn này lên Thiên Đàng, họ sẽ vĩnh viễn biết ơn, coi bạn là người bạn tốt nhất và là ân nhân của họ. Và rồi chính họ sẽ cầu thay nguyện giúp cho bạn.
10. ĐỨC MẸ VÀ KINH MÂN CÔI – Cuối cùng, trong các thị kiến và mặc khải, các thánh đã chỉ ra sức mạnh mà Đức Mẹ có để giúp đỡ các linh hồn nơi Luyện Hình. Vào các dịp lễ Đức Mẹ, sự đau khổ của các linh hồn được xoa dịu, và nhiều người đến được nơi vĩnh hằng là Thiên Đàng. Trong Tháng Cầu Hồn, hãy lần hạt Mân Côi cầu cho các linh hồn nơi Luyện Hình.
Thậm chí bạn có thể thực hiện việc này trong khi đọc Kinh Mân Côi: Cầu xin Đức Mẹ rằng với mỗi Kinh Kính Mừng đều nhờ Đức Mẹ chuyển cầu, và một linh hồn sẽ từ Luyện Hình được lên Thiên Đàng.
LM ED BROOM, OMV
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Mùa Cầu Hồn – 2020
November 6, 2020