NHÌN TRỜI
Suy niệm về ý nghĩa Chúa lên trời -2010
Trần Mỹ Duyệt
Ðối với tôi, những giây phút một mình lặng nhìn lên bầu trời vào một buổi tối thanh quang ở khu vườn sau nhà, hoặc trên một bãi biển vào một đêm trăng rằm mang lại những giây phút trầm lắng và suy nghĩ rất đặc biệt. Nó cho tôi một cảm giác hết sức đặc biệt; và đặc biệt hơn cả, là tâm trí tôi bị choán ngợp bởi muôn vì tinh tú đang lấp lánh trên nơi cao thẳm mà tầm nhìn của tôi không bao giờ vươn tới được. Và suy nghĩ của tôi bị khựng lại với những hiểu biết giới hạn của mình để rồi phải đi đến kết luận là: Ôi mầu nhiệm thay, công cuộc của tay Chúa. Trời đất bao la đang rao truyền công trình sáng tạo và sự hiện diện của Ngài.
Thật vậy, mỗi lần suy nghĩ đến đây, tôi lại thấy tư tưởng của Pascal rất đúng và rất chí lý: “Khoa học nông cạn làm ta xa Chúa, và khoa học tinh thông làm cho ta gần Chúa”. Cái nông cạn của lý trí và cái tinh thông của Ðức Tin chính là điều có thể khiến con người đi tới sự từ chối, hoặc khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa quanh vũ trụ bao la do tay Ngài sáng tạo.
Cho đến hôm nay, khi khoa thiên văn học với những viễn vọng kính tôn tân như Viễn Vọng Kính Hubble được phóng lên quỹ đạo trái đất cách xa 360 dặm vào năm 1990, đang cho thấy con người và trí khôn con người không là chi trước vũ trụ bao la, vỹ đại xem như vô tận này. Và lời Thánh Kinh được trích dẫn trong Thánh Lễ Thăng Thiên cần được đem áp dụng vào tầm nhìn thực tế này, để giúp chúng ta đưa tầm nhìn của mình vào với cái nhìn của Ðức Tin. Thánh Luca ghi lại biến cố thăng thiên với những dòng đơn sơ: “Trong khi Ngài chúc lành cho họ, Ngài rời khỏi họ và được đưa về trời” (Luca 24:51). Về trời để làm gì?
Nói theo văn chương nhân loại, thì Chúa Giêsu sau khi đã hoàn tất sứ mạng được Chúa Cha trao phó ở trần gian, và với thời gian 33 năm xa nhà, hôm nay Ngài hồi hương với chiến thắng phục sinh của mình: “Ngài được đưa về trời ngự bên hữu Thiên Chúa” (Máccô 16:19).
Lên trời. Ngự bên hữu Thiên Chúa. Ðó cũng là giấc mơ của tôi và của mọi người thiện tâm. Nhưng trời là gì? Mấy ai đã lên trời để biết được sinh hoạt ở trên đó như thế nào. Và mấy ai đã lên trời để biết được nó như thế nào? Có chăng, theo quan niệm chung thì trời là một nơi mà ở đó con người mới thực sự được hạnh phúc, được trút bỏ mọi tục lụy, đau khổ, buồn rầu, và nhất là sự chết.
Nơi thiên cung cao thẳm ấy, nơi mà mọi đau khổ, khóc lóc, bệnh tật, chiến tranh, tàn ác, khủng bố không hề bén bảng đến được. Nơi mà thanh bình, công bằng, và mọi ước muốn chính đáng tốt lành của con người đều được toại nguyện. Nơi nhân phẩm và nhân vị con người hoàn toàn được phục hồi trong ánh sáng phục sinh của Chúa Kitô.
Cũng từ nơi cao xanh ấy, điều mà những ước mơ của con người nơi cõi đời này không thể hoàn chỉnh, thì ở đó nó sẽ trở thành hiện thực, và còn hơn thế nữa. Thánh Phaolô đã viết cho giáo đoàn Côrinthô những dòng này: “Ðiều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng trí không hề tưởng tượng, đó là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người.” (1 Cor 2:9).
Thánh Gioan, với đôi mắt phượng hoàng huyền nhiệm đã nhìn trời với nét đẹp lộng lẫy qua sức cuốn hút của nó bằng một tầm nhìn tâm linh: “Và tôi là Gioan nhìn thấy thành thánh, Giêrusalem mới từ trời nơi Thiên Chúa mà xuống, được trang bị như tân nương ra đón tân lang của mình.” (Khải Huyền 21:2)
Chúa Giêsu lên trời. Còn tôi đứng nhìn trời. Hình ảnh được cất nhắc lên cao của Ngài nhắc tôi về những ý nghĩa cao thượng, trong sáng, và thánh thiện. Nó đem tâm hồn tôi, cuộc sống tôi lên cao thoát khỏi vòng tục lụy và những ràng buộc của thế tục. Nó cũng nhắc nhở tôi về cùng đích của cuộc đời khi mà tôi chấm dứt cái sứ mạng được trao phó cũng như Ngài đã chấm dứt sứ mạng của Ngài.
Giáo Hội khi suy ngắm về mầu nhiệm Chúa về trời đã dậy con cái mình: “Hãy suy ngắm những sự trên trời”. Suy ngắm những sự trên trời là nhìn vào con người vật chất chóng qua để đưa rước tâm hồn vào với lối sống của con cái Chúa. Là suy ngắm về số phận đời đời của mình.
Nhìn trời. Có bao giờ bạn dành cho mình một vài giây phút thanh vắng để cho tầm nhìn của bạn vươn cao khỏi vật chất và cuộc sống tạm bợ đời này không? Nếu chưa, thì bạn hãy thử đi. Tầm nhìn bạn sẽ cao hơn và tâm hồn bạn sẽ thanh thản hơn, và bạn sẽ không bị chôn bám vào cái thế giới hư ảo chóng qua và cuộc sống tạm bợ này: “Thứ Năm thì ngắm Chúa Giêsu lên trời. Ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời.”