dongcong.net
 
 


Ngọn lửa nhỏ 000
website http://www.ngonluanho.net/

Bài học quan trọng của đời người.

Có một nghịch lí: Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi - chứ không phải nắm giữ thật chặt.
[ Christopher Hoare ]

Bài số 1: Bài học về sự tự giác :

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đặt đúng ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.


Bài số 2: Bài học về sự quan tâm

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp…

Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!


Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.


Bài số 3: Bài học về sự giúp đỡ :

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”

Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.


Bài số 4: Bài học về lòng biết ơn :


Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:

Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


Bài Học Số 5: Bài Học Về Sự Hy Sinh :


Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.


Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh… Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

AT. SƯU TẦM

 

Bạn thân đúng nghĩa

Một người kia có ba người bạn: người bạn thứ nhất rất thân thiết với anh, làm cho anh say mê, và anh đã dành cho người ấy rất nhiều thời gian. Người bạn thứ hai cũng rất gắn bó với anh và anh đã tin cậy giốc tất cả tâm sự mình cho người ấy. Người bạn thứ ba, ngược lại, nhiều khi làm cho anh bực mình khó chịu, vì cứ luôn nhắc nhở anh phải hy sinh quên mình, phải yêu thương và tha thứ.

Thế rồi anh ta chết đi. Người bạn thứ nhất lập tức bỏ rơi anh trong quên lãng, chẳng còn giúp anh được gì. Người thứ hai thì khóc thương tiễn đưa anh đến nghĩa trang rồi cũng thôi, chẳng còn nhớ đến anh là bao. Chỉ riêng người bạn thứ ba lại theo anh ra trước nhan Thiên Chúa để trở thành luật sư biện hộ cho anh về những gì anh đã làm trong đời.

Người bạn thứ nhất chính là tiền bạc. Khi còn sống ở đời, tiền bạc gắn bó với ta và bắt ta phải tất tả kiếm tìm thu vén cho bằng được. Nhưng khi ta nhắm mắt liền đời, tiền bạc thành ra vô dụng.

Người bạn thứ hai chính là những người thân và bạn hữu của ta, họ thương ta, ta thương họ, nhưng rồi khi ta lìa đời, họ phải tiếp tục sống nên cũng sẽ dần dần quên lãng ta đi.

Người bạn thứ ba chính là những việc thiện ta đã làm vì lòng yêu mến Chúa và tha nhân, tuy ở đời đòi buộc ta phải chịu nhiều thiệt thòi vất vả, nhưng lại giúp ta được hạnh phúc vĩnh cửu mai sau.

Theo LỜI HẰNG SỐNG 8.2001
Sưu tầm từ: Nối Lửa Cho Đời

 

Sống trọn vẹn từng ngày

Cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần.

Công việc là một quả bóng cao su, khi bạn làm rơi xuống đất nó sẽ nẩy lên lại.

Nhưng còn bốn quả bóng kia đều là những quả bóng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi, chúng sẽ bị trầy xước, có tỳ vết, bị nứt, hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn hãy hiểu điều đó để cố gắng phấn đấu giữ sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Phải làm thế nào đây?

Bạn đừng tự hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau. Mỗi chúng ta là một cá nhân đặc biệt.

Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì tốt nhất cho chính mình.

Chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn phần nào sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc, mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi ta thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những cơ hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương cách tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả nơi mình định tới.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng, nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không bao giờ lấy lại được.

Cuộc đời không phải là đường chạy.

Nó là một lộ trình mà bạn phải thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Sưu tầm

 

Hội Thánh trong tâm tư và nguyện vọng của Đức Kitô

Em quí mến,

Trong tâm tư và nguyện vọng của Đức Kitô, Hội Thánh mà chính Ngài đã lập ra trước khi về Trời, để tiếp nối công trình của Ngài, PHẢI NHƯ THẾ NÀO ?

Câu hỏi của em chỉ vỏn vẹn bao gồm bốn từ « phải như thế nào ? ». Tuy nhiên, trong số những người làm công tác thần học, từ trước cho tới nay, không một ai đã có thể trả lời một cách rốt ráo và dứt điểm cho câu hỏi của em. Lý do thứ nhất giải thích sự kiện ấy : Vì Hội Thánh là một Mầu Nhiệm, vượt ra ngoài mọi đường đi nẻo về của lý trí con người. Hẳn thực, càng tìm, chúng ta càng gặp. Càng gặp, nhiều chân trời khác lại mở ra một cách lung linh và thẳm thẳm, trước con mắt nhân loại của chúng ta. Lý do thứ hai, suốt thời gian ba năm rao giảng Tin Mừng, trong thân phận và điều kiện làm người, Đức Kitô đã « không nói hết tất cả mọi điều ». Chính ngày hôm nay, Chúa Thánh Thần được Ngài sai đến, để tiếp tục soi đường dẫn lối cho chúng ta, mỗi khi chúng ta cần ánh sáng của Ngài (Ga 16, 21-13).

Cho nên, thái độ cần thiết của em cũng như của tôi – với tư cách là một thành viên tích cực và năng động trong lòng Hội Thánh - là học tập « lắng nghe Ngài » một cách tỉnh thức và nhạy bén. Hẳn thực, khi chúng ta là « người học trò khát khao và sẵn sàng học tập », Ngài sẽ lập tức xuất hiện, mang đến cho chúng ta nhiều bài học khác nhau, với nhiều phương tiện khác nhau, dưới hình hài của « nhiều Vị Thầy » khác nhau : một em bé, một cụ già, một người ăn xin trên đường phố, một nhận vật đang hống hách, bắt nạt, đe dọa và tố cáo chúng ta…

Phải chăng giữa lúc chúng ta đang khổ đau lai láng tràn trề, bị áp bức và bốc lột một cách trắng trợn trong lòng xã hội… tiếng Ngài đang nhắc nhở chúng ta về « thái độ đầy yêu thương và tha thứ vô điều kiện » của Đức Kitô trên Thánh Giá (Lc 23, 34) ?

Giữa lúc chúng ta đang bị những động cơ vô thức thúc ép « tố cáo bên này, kết án bên kia, chửi bới bên nọ… », phải chăng Tiếng Ngài đang vọng về bên tai của chúng ta, câu nói của Đức Kitô với người đàn bà ngoại tình : « Thầy không kết án chị » (Ga 8, 11).

***

Trong tinh thần và lăng kính ấy, thay vì muốn lên mặt « dạy » cho em những bài học mà tôi không bao giờ chứng nghiệm, tôi chỉ xin chia sẻ với em về một vài điều cơ bản, mà tôi gọi là « mai cốt cách, tuyết tinh thần », của con người ngày ngày cố quyết sống Đức Tin trong từng hơi thở của mình. Hẳn thực, mỗi khi phân vân, do dự, không biết phải làm gì với tư cách là « một người con của Hội Thánh, tôi tự khắc « qui chiếu » vào mẫu thức của Mẹ Maria, vì Mẹ là « NGUYÊN TƯỢNG » của Hội Thánh. Phải chăng Thánh Gioan Tông Đồ đã đại diện tất cả chúng ta, khi nhận lãnh sứ mệnh của Đức Kitô : « Đây là Mẹ của con » (Ga 19, 27) ?

- Qui chiếu vào Mẹ, để lắng nghe và cưu mang Lời Chúa, trong xương da máu thịt của mình. Nhờ vậy, tôi có thể mang Ánh Sáng Tin Mừng của Ngài, cho anh chị em đống bào, trên khắp mọi nẻo đường của Quê Hương (Lc 1, 39-45).

- Qui chiếu vào Mẹ, để mở lòng đón nhận và thấm nhuần Chúa Thánh Thần (Lc 1, 35), trước mỗi chọn lựa và quyết định giữa hai con đường mâu thuẩn với nhau. Một bên là Tình Yêu vô điều kiện, bên kia là Lo Sợ với bao nhiêu phản ứng tự vệ « cửa đóng then gài ». Một bên là buông xả, trao ban và hiến tặng với một tâm hồn an bình và nghèo khó… bên kia là cố thủ đằng sau những pháo đài phê phán, tố cáo, tấn công và gào thét. Một bên là Thứ Tha và Đồng Cảm, giống như Đức Kitô đã diễn tả và thực hiện, trên Thánh Giá trước hơi thở cuối cùng, bên kia là những thái độ « suy bụng ta ra bụng người », « có ít xít cho nhiều » hay là « thấy hạt bụi trong con mắt của kẻ khác và không nhận ra cái xà đang nằm chình ình trước mặt mình ».

- Qui chiếu vào Mẹ, để can đảm đi lên ngọn đồi Gôn-gô-tha với Đức Kitô, và thinh lặng « đứng thẳng » dưới chân Thánh Giá của Ngài, đương khi đoàn lũ vây quanh đang om sòm la lối, thét gào, đòi nợ máu…(Ga 19, 25).

- Qui chiếu vào Mẹ, để có mặt một cách năng động và hữu hiệu, với những tâm hồn đang phân vân, lo ngại, ở trong tình trạng bấp bênh và đợi chờ, không biết ngày mai sẽ xảy đến như thế nào. Giống như Mẹ, trong ngày Lễ Ngũ Tuần (Cv 1, 14), chúng ta hãy đến với anh chị em. Hãy ở giữa. Hãy có mặt. Lắng nghe là một quà tặng, cao quí hơn tất cả mọi loại quà tặng khác, trong tình huống của thế giới ngày hôm nay.

- Qui chiếu vào Mẹ, để nhắc nhủ, hướng dẫn tất cả những ai đang có mặt hai bên cạnh: « Ngài bảo gì, các anh chị em hãy nghe theo Ngài » (Ga 2,5).

- Sau hết, chúng ta qui chiếu vào Mẹ, để liên tục cầu nguyện với Mẹ, theo cách của Mẹ. Cách thứ nhất là thưa « Xin Vâng » (Lc 1, 38), đối với những biến cố đang xảy đến cho mình. Cách thứ hai là tạ ơn « Linh hồn tôi ngợi khen Chúa » (Lc 1, 46-56), đối với những điều Ngài đã thực hiện. Cách thứ ba là tìm hiểu vai trò tác động của Chúa Thánh Thần, « Việc ấy sẽ xảy ra bằng cách nào ? » (Lc 1, 34), trong những trách vụ mà chúng ta cần thực thi, trong lòng xã hội, để làm chứng về Tin Mừng Thứ Tha của Thiên Chúa Ngôi Cha.

***

Có lẽ, Thánh Gioang Da-ma-xê-nô là người đầu tiên đã làm nổi bật vai trò Nguyên Tượng của Mẹ Maria, trong lòng Hội Thánh, khi Ngài gọi Mẹ là « Bà Êva Mới », trong nhiều bài giảng của Ngài (*).

Hẳn thực, Bà Êva cũ là người mẹ đầu tiên của chúng ta, về mặt nhân loại. Trong quan hệ giữa bà và Thiên Chúa, Sách Sáng Thế thuộc Kinh Thánh Cựu Ước đã đưa ra một số đường nét chính yếu như sau (St 3,1-17) :

- Thứ nhất, trong tâm tưởng của bà Êva Cũ, Lời Chúa không phải là « khuôn vàng thước ngọc », khả dĩ điều hướng mọi quyết định và chọn lựa của bà.

- Thứ hai, xuyên qua câu chuyện trao đổi giữa bà và con Rắn, Thiên Chúa chỉ là Người muốn lừa dối và lường gạt. Ngài lo sợ con người sẽ lấn chiếm mọi quyền lực của mình, sau khi họ trở thành « con người biết lành biết dữ », giống như Ngài.

- Thứ ba, sau khi đã lắng nghe và nhận làm của mình lời xuyên tạc của Rắn, bà Eva Cũ đã khai trừ và trục xuất Lời Chúa ra khỏi lòng mình. Từ đó, chính bà và con cháu của bà chỉ biết tố cáo, phê phán và sát hại lẫn nhau, giống như hùm beo muông sói.

Nói tóm lại, vì nghe theo lời xuyên tạc của Rắn, bà Eva Cũ không còn nhận biết mình « chỉ là bùn đất », trong lòng bàn tay của Thiên Chúa. Mẹ Maria, trái lại, là « Người Lắng Nghe Lời Chúa », và thực hiện Lời Ngài, trong suốt cuộc đời của mình (Lc 8, 21 và 11, 27). Chính vì lý do đó, Mẹ đã có khả năng cưu mang Ngài, trong cung dạ của mình. Lời Chúa đã trở thành Con của Mẹ. Ngài là « Tất Cả » đối với Mẹ.

Nói khác đi, thay vì mang trong mình tinh thần đấu tranh, muốn bình quyền với Thiên Chúa, như trong cách sống của bà Eva Cũ, Mẹ Maria nhận biết mình chỉ là « Tỳ Nữ » của Ngài (Lc 1, 38). Cho nên, theo cách nói của tác giả A. de Mello, « vì Mẹ không có gì trong tay cả », Thiên Chúa đã trở thành « Tất Cả », trong cõi lòng và cuộc đời của Mẹ.

***

Để kết luận, chúng ta hãy trở về với câu hỏi lúc ban đầu : Hội Thánh của Chúa Kitô phải như thế nào, trong tâm tư và nguyện vọng của Ngài ?

Soi bóng Hội Thánh vào Con Người của Mẹ Maria chúng ta sẽ khám phá được những câu trả lời tương tự như sau:

- Hội Thánh cần phải đóng đinh con người cũ của mình vào Thánh Giá của Đức Kitô, để có thể Sống Lại với Ngài (Cl 3, 9-10).

- Hội Thánh phải là người Tỳ Nữ, giống như Mẹ Maria, không có gì trong tay cả, mới có thể chọn lựa Thiên Chúa làm « TẤT CẢ » (Cl 3, 11), cho cuộc đời của mình. Lúc bấy giờ, và chỉ lúc bấy giờ mà thôi, Hội Thánh mới có thể làm NHỊP CẦU TRUNG GIAN, để nhân loại có thể trở về trong cung lòng Đại Dương của Thiên Chúa.

- Hội Thánh phải thức tỉnh lắng nghe Chúa Thánh Thần, để ngày ngày trở nên MỘT, mới có thể làm Vị Hiền Thê của Đức Kitô, trong Nước Trời (Ga 17, 11).

Bài thơ « Có Mẹ… » sau đây phản ảnh một phần nào những hình thức soi bóng của chúng ta, xuyên qua mẫu khuôn của Mẹ :

Có Mẹ trong tâm tư,
Con trở thành con người bất tử.
Có Mẹ trong cuộc đời,
Phép Lạ hiện hình trong mọi sự.

Có Mẹ luôn đồng hành,
Hạnh Phúc nảy mầm khắp tứ xứ.
Có Mẹ dạy con nhìn,
Ánh Sáng chan hòa trong diềm dữ.

Có Mẹ đứng bên mình,
Gieo vãi những hạt mầm Tha Thứ.
Cùng Mẹ thưa « Xin Vâng ».
Hạ sinh cho Đời Vua Thiên Tử.

Với Mẹ bước lên đường,
Ấn mạnh dấu chân Người Ngôn Sứ.
Theo Mẹ sống khó nghèo,
Trong âm thầm cưu mang Đại Sự.

Để ghi nhớ Tháng Mân Côi 2005

Gs. NGUYỄN văn Thành
Lausanne Thụy Sĩ
vanthanh37@bluewin.ch

(*) Jean DAMASCÈNE - Homélies sur la Nativité et la Dormition - Paris, Cerf 1998.

 

NHỮNG CÂU CHÂM NGÔN HAY
VỀ CUỘC SỐNG

Đôi khi, trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ đều dường như chống lại bạn, đến nỗi bạn có cảm tưởng mình ko thể chịu đựng thêm một phút nào nữa. Nhưng hãy cố đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ thay đổi. [ Harriet Beecher Stowe ]

    Có một nghịch lí: Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi - chứ không phải nắm giữ thật chặt. [ Christopher Hoare ]

    Khi hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng ta.......Khi đêm đến bạn sẽ thấy những vì sao.....

    Bạn chớ nên bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. 

Không có gì là hoàn toàn bế tắc, sự việc chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.

    Mỗi ngày là một món quà mà cuộc sống đã ban tặng cho chúng ta.

    Điều quan trọng không phải vị trí ta đang đứng, mà ở hướng ta đang đi.

    Niềm tin là một sức mạnh có thể biến điều không thể thành điều có thể.

    Người ta có thể quên đi điều bạn nói, nhưng những gì bạn để lại trong lòng họ thì không bao giờ nhạt phai.

    Thật dễ nuối tiếc về một điều gì đó đã mất đi nhưng sẽ rất khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...

    Niềm tin vào chính mình có sức mạnh xua tan bất kì sự hoài nghi nào của người khác.

    Khi tự nhìn nhận cuộc sống của mình đã hoàn hảo, không còn mục đích lớn lao gì nữa thì có nghĩa là cuộc sống của bạn đang mất đi rất nhiều ý nghĩa.

    Mọi thứ rồi sẽ qua đi, chỉ còn tình người ở lại.

    Cách nhìn sự việc quan trọng hơn những gì đã diễn ra.

    Khi là chính mình, bạn không có bất cứ điều gì phải sợ hãi.

    Với thế giới, bạn chỉ là một hạt cát nhỏ - nhưng với một người nào đó, bạn là cả thế giới của họ.

    Nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài của một người thì có lẽ bạn sẽ thất vọng, nhưng nếu bạn nhìn một người theo cách mà bạn mong muốn thì nhất định họ sẽ trở thành người như bạn mong đợi.

    Chúng ta sẽ nhận lại những gì chúng ta cho đi.

    Hãy nhìn ra thế giới xung quanh để thấy rằng bạn vẫn còn rất hạnh phúc so với những đau khổ mà người khác đang phải gánh chịu.

    Cuộc sống không bao giờ là bế tắc thực sự hay có khái niệm mất tất cả một khi bạn còn có niềm tin.

    Trong cuộc sống, nơi nào có một người chiến thắng, nơi đó có một người thua cuộc. Nhưng người biết hi sinh vì người khác luôn luôn là người chiến thắng.

    Không tin vào chính mình - tức là bạn đã thất bại một nửa trước khi bắt đầu.

    Sự chia sẻ và tình yêu thương là điều quý giá nhất trên đời.

    Cho dù hoàn cảnh hiện tại có tồi tệ thế nào đi nữa, sẽ ko có thời điểm nào cho sự bắt đầu tốt hơn là ngay từ bây giờ.

    Những kí ức và kỉ niệm đẹp sẽ giúp con người vượt qua những thử thách của cuộc sống.

    Người bi quan luôn tìm thấy những khó khăn trong mọi cơ hội.

    Người lạc quan luôn nhìn được những cơ hội trong từng khó khăn.

    Sự thay đổi của cuộc sống là điều không thể tránh khỏi - Việc của chúng ta đơn giản là lựa chọn cách để vượt qua mà thôi.

    Sự khác biệt giữa những người thành công và những người thất bại không phải là ở sức mạnh, kiến thức hay sự hiểu biết - mà chính là ở ý chí.

    Hãy làm những việc bình thường bằng lòng say mê phi thường.

 

HÃY THẬN TRỌNG KHI NGUYỆN KINH LẠY CHA

Ðể đọc kinh Lạy Cha mà không dối Chúa và tự dối mình:

Bạn đừng thưa “Chúng con” 
nếu bạn sống cau có trong ích kỷ.
Bạn đừng gọi “Cha” 
nếu mọi ngày bạn không sống như người con.
Bạn đừng kêu “Ðấng ngự trên Trời” 
nếu bạn luôn nhắm đến toàn những chuyện dưới đất.

Bạn đừng nói “Xin cho Danh Cha cả sáng” 
nếu bạn không kính trọng từng con người.
Bạn đừng nói “Xin cho Nước Cha trị đến” 
nếu bạn lầm tưởng nó với những tham vọng của riêng bạn.
Bạn đừng nói “Xin cho Ý Cha thể hiện” 
nếu như bạn không chấp nhận sự thử thách của nó.
Bạn đừng nói “Dưới đất cũng như trên Trời” 
nếu bạn chỉ lo nhìn lên trời mà không thấy ai khác chung quanh bạn.
Bạn đừng nói “Cho chúng con” nếu bạn không cho người khác điều bạn có.

Bạn đừng nói “Hôm nay” 
nếu bạn chỉ hối tiếc quá khứ hoặc chỉ đeo đuổi một tương lai tốt hơn.
Bạn đừng nói “Lương thực hằng ngày” 
nếu bạn không chạnh lòng thương những người đói khát.
Bạn đừng nói “Xin tha tội cho chúng con” 
nếu bạn không nhận thấy lỗi của chính mình đối với tha nhân.
Bạn đừng nói “Như chúng con cũng tha kẻ có lỗi với chúng con” 
nếu bạn chậm trễ không muốn tha thứ cho kẻ đã xúc phạm đến bạn.
Bạn đừng nói “Xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ”, 
nếu bạn không sẵn sàng chống lại nó.
Bạn đừng kết thúc bằng lời “Amen” 
nếu bạn không trân trọng với những điều trên đây của Kinh Lạy Cha.

Sưu Tầm Internet 11.2012

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)