trang của Cao Tấn Tĩnh
October 19, 2013
ĐTC
13- Công Đồng Chung Vaticanô II
Tôi đặt vấn đề: "Công Đồng Chung Vaticanô II đã hoàn thành đưoọc những gì?
Đức Giáo Hoàng trả lời: "Công Đồng Chung Vaticanô II là việc tái đọc lại Phúc Âm trong bối cảnh của nền văn hóa thời hiện đại. Công Đồng Chung Vaticanô II đã làm phát sinh ra một phong trào canh tân cũng chỉ xuất phát từ Phúc Âm. Hoa trái của việc canh tân này là những gì lớn lao. Chỉ cần nhắc lại vấn đề phụng vụ. Công cuộc canh tân phụng vụ đã giúp cho dân chúng đọc lại Phúc Âm trong một hoàn cảnh lịch sử cụ thể. Phải, có những thứ dẫn giải về tính chất liên tục và bất liên tục liên quan đến công đồng này, thế nhưng một điều hiển nhiên đó là tính chất năng động của việc đọc Phúc Âm, việc hiện thực hóa sứ điệp của Phúc Âm hợp với ngày hôm nay - tiêu biểu cho Công Đồng Chung Vaticanô II - hoàn toàn là những gì bất khả vãn hồi. Thế rồi cũng có các vấn đề đặc biệt, như phụng vụ theo Vetus Ordo - nghi lễ cũ hay thể thức ngoại lệ. Tôi nghĩ quyết định của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI (ngày 7/7/2007 cho phép rộng rãi việc cử hành Lễ Latinh của Công Đồng Chung Triđentinô) là những gì khôn ngoan và được tác động bởi ý định muốn giúp cho dân chúng có cảm thức ấy. Tuy nhiên, điều quan ngại đó là cái nguy cơ bị ý hệ hóa thứ Vetis Ordo - nghi lễ cũ hay thể thức ngoại lệ này, cái nguy cơ nó bị khai thác".
14- Tìm Kiếm và Tìm Gặp Thiên Chúa trong hết mọi sự
Tại Ngày Giới Trẻ Thế Giới ở Rio de Janeiro , Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tuyến bố mấy lần rằng: "Thiên Chúa có thật. Ngài tỏ mình ra hôm nay đây. Ngài ở khắp mọi nơi". Những câu này âm vang câu nói của Dòng Tên đó là "tìm kiếm và tìm gặp Thiên Chúa trong tất cả mọi sự". Bởi thế tôi đã hỏi Đức Giáo Hoàng rằng: "Đức Giáo Hoàng tìm kiếm và tìm gặp Thiên Chúa trong tất cả mọi sự như thế nào?"
Ngài trả lời: "Những gì tôi đã nói ở Rio liên quan đến thời điểm chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa. Thật vậy, có khuynh hướng tìm kiếm Thiên Chúa trong quá khứ hay trong một tương lai khả dĩ. Thiên Chúa quả thực ở trong quá khứ, vì chúng ta có thể thấy được các dấu vết của Ngài. Và Thiên Chúa cũng ở trong tương lai như lời hứa hẹn. Thế nhưng có thể nói Vị Thiên Chúa 'cụ thể' là ngày hôm nay đây. Đó là lý do việc phàn nàn chẳng bao giờ giúp chúng ta tìm gặp Thiên Chúa. Những thứ than phiền ngày nay về một thế giới 'man rợ' biết bao - những phàn nàn này đôi khi làm phát sinh ra trong Giáo Hội những ước muốn thiết lập trật tự theo chiều hướng hoàn toàn bảo thủ, như là một thứ bênh vực. Không: Thiên Chúa cần phải đưoọc hội ngộ trong thế giới ngày nay.
"Thiên Chúa tỏ mình ra nơi mạc khải lịch sử, trong lịch sử. Thời gian là yếu tố mở màn cho những tiến trình và không gian là nơi kết tụ những tiến trình ấy lại. Thiên Chúa ở trong lịch sử, trong các tiến trình.
"Chúng ta không được tập trung vào vấn đề chiếm cứ các nơi chốn là chỗ cho quyền năng thể hiện, trái lại, vào việc bắt đầu những tiến trình lịch sử lâu dài. Chúng ta cần phải khởi sự cho các tiến trình hơn là chiếm lấy các nơi chốn. Thiên Chúa tỏ mình ra trong thời gian và hiện diện trong các tiến trình của lịch sử. Điều này cho thấy đâu là những gì ưu tiên cho các hành động mang lại những sinh động mới trong lịch sử. Và nó đòi phải nhẫn nại, đợi chờ.
"Việc tìm gặp Thiên Chúa trong tất cả mọi sự không phải là một thứ 'empirical eureka - bất ngờ khám phá thấy theo thí nghiệm'. Khi chúng ta mong muốn gặp gỡ Thiên Chúa, chúng ta muốn lập tức chứng thực Ngài bằng phương pháp thí nghiệm. Thế nhưng bạn không thể nào gặp gỡ Thiên Chúa như thế. Thiên Chúa được tìm gặp nơi làm gió hiu hiu thổi như Tiên Tri Elia cảm nhận. Các thứ cảm quan tìm gặp Thiên Chúa là những thứ cảm quan đưoọc Thánh I Nhã gọi là các cảm quan thiêng liêng. Thánh nhân xin chúng ta hãy cảm quan thiêng liêng của mình ra để hội ngộ với Thiên Chúa vượt lên trên thuú đường lối thuần kinh nghiệm. Cần có một thái độ chiêm niệm: nó là cảm thức bạn đang tiến theo đường ngay nẻo chính của kiến thức và cảm tình đối với các sự vật và sự việc. Những dấu hiệu cho thấy rằng bạn đang đi trên đường ngay nẻo chính đó là tình trạng bình an sâu xa, niềm yên ủi thiêng liêng, lòng kính mến Thiên Chúa và yêu mến tất cả mọi sự trong Chúa".
15- Tính chất vững chắc và những sai lầm
Tôi hỏi ngài rằng: "Vậy nếu việc hộp ngộ với Thiên Chúa không phải là một thứ 'empirical eureka - bất ngờ khám phá thấy theo thí nghiệm', và nếu nó là một cuộc hành trình trông nhìn bằng con mắt của lịch sử, vậy thì chúng ta cũng có thể bị sai lầm?"
Đức Giáo Hoàng trả lời: "Đúng thế, trong cuộc theo đuổi để tìm kiếm và tìm gặp Thiên Chúa này trong tất cả mọi sự vẫn có một lãnh vực không chắc chắn. Cần phải như thế. Nếu một người nói rằng họ đã gặp Thiên Chúa một cách hết sức chắc chắn và không hế ngờ vực gì hết thì lại là một điều không tốt. Đối với tôi, đó là điều then chốt hệ trọng. Nếu ai đó có được các câu giải đáp cho tất cả mọi vấn nạn - thì đó là dấu cho thấy Thiên Chúa không ở cùng họ. Tức họ là một thứ tiên tri giả sử dụng tôn giáo vị thân. Những nhà đại lãnh đạo của dân Chúa, như Moisen, bao giờ cũng còn chỗ cho vấn đề ngờ vực. Bạn cần phải giành chỗ cho Chúa, chứ không cho các thứ chắc chắn của chúng ta; chúng ta cần phải khiêm tốn. Vấn đề không vững chắc là vấn đề ở trong hết mọi nhận thức chân thực hướng về việc tìm gặp cái chứng thực ở nơi niềm an ủi thiêng liêng.
"Thế nên, cái nguy cơ trong việc tìm kiếm và tìm gặp Thiên Chúa trong tất cả mọi sự là ở thái độ sẵn sàng giải thích quá nhiều, nói một cách chắc chắn theo nhân loại và ngạo nghễ rằng: 'Thiên Chúa đây nè'. Chúng ta sẽ tìm gặp một thiên chúa hợp với tầm vóc của chúng ta thôi. Thái độ đúng đắn là thái độ của Thánh Âu Quốc Tinh, đó là thái độ hãy tìm kiếm Thiên Chúa để gặp được Ngài, và hãy tìm gặp Thiên Chúa để tiếp tục tìm kiếm Ngài luôn mãi. Chúng ta thường tìm kiếm như thể chúng ta bị lù lòa, như người thường đọc Thánh Kinh. Và đó là kinh nghiệm của các vị đại sư về đức tin, những vị là mô phạm của chúng ta. Chúng ta cần phải đọc lại Bức Thư gửi cho Kitô Hữu Cộng Đoàn Do Thái, Đoạn 11. Tổ Phụ Abraham lìa bỏ nhà của mình theo đức tin mà không biết mình đi về đâu. Tất cả mọi vị tổ phụ của chúng ta trong đức tin đã chết khi thấy những điều tốt lành được hứa hẹn nhưng lại cách xa.... Đời sống của chúng ta được ban cho chúng ta như là một opera libretto - bản nhạc kịch, trong đó tất cả đều đã được viết sẵn; mà là đi, là tiến bước, là thực hiện, là tìm kiếm, là thấy được... Chúng ta cần phải dấn thân mạo hiểm trong cuộc lùng kiếm để gặp gỡ Thiên Chúa; chúng ta cần phải để Thiên Chúa tìm kiếm và gặp gỡ chúng ta.
"Vì Thiên Chúa là tiên khởi; Thiên Chúa bao giờ cũng là tiên khởi và thực hiện tác động đầu tiên. Thiên Chúa hơi giống như thứ hạnh huê ở xứ Sicily Antonio của bạn, thứ hoa bao giờ cũng nở đầu tiên. Chúng ta đọc thấy điều này ở nơi các Tiên Tri. Thiên Chúa được gặp gỡ khi tiến bước, dọc theo đường đi. Ở giao điểm này, ai đó có thể nói rằng đây là một thứ chủ nghĩa tương đối. Có đúng là chủ nghĩa tương đối hay chăng? Đúng vậy, nếu nó bị hiểu sai đi như là một thứ phiếm thần mơ hồ. Nó không phải là chủ nghĩa tương đối nếu nó được hiểu theo chiều hướng Thánh Kinh, ở chỗ Thiên Chúa bao giờ cũng là một bất ngờ, nên bạn không bao giờ biết được ở đâu và làm cách nào bạn sẽ tìm gặp được Ngài. Bạn không phải là người đặt định thời gian và không gian cho cuộc hội ngộ với Ngài. Bởi thế, bạn cần phải nhận thức cuộc gặp gỡ này. Nhận thức là những gì thiết yếu.
"Nếu Kitô hữu là thành phần về nguồn (restorationist), thành phần pháp thủ (legalist), nếu họ muốn hết mọi sự rõ ràng và an toàn thì họ sẽ chẳng tìm thấy được gì hết. Truyền thống và ký ức của quá khứ cần phải giúp chúng ta trở nên can đảm để hướng những lãnh vực mới về Thiên Chúa. Những ai ngày nay luôn tìm kiếm những giải quyết ktheo kỷ cương luật pháp, những ai mong muốn có được một thứ 'an toàn' về tín lý quá đáng, những ai cứ nhất quyết phục hồi một quá khứ không còn hiện hữu nữa - họ là thành phần có một cái nhìn không thay đổi và hướng nội về sự vật. Như thế đức tin trở thành một thứ ý hệ trong những thứ ý hệ khác. Tôi có một niềm tin tưởng về tín điều thế này: Thiên Chúa ở nơi hết mọi cuộc sống của con người. Thiên Chúa ở nơi cuộc sống của hết mọi người. Cho dù đời sống của một người nào đó có trở thành thảm họa, cho dù nó có bị hủy hoại bởi các thứ trụy lạc, nghiện hút hoặc bất cứ sự gì khác - Thiên Chúa vẫn ở nơi cuộc sống của con người này. Bạn có thể, bạn cần phải cố gắng tìm kiếm Thiên Chúa nơi hết mọi cuộc sống của con người. Cho dù cuộc sống của một người nào đó là một mảnh đất đầy gai góc và cỏ lùng chăng nữa, thì bao giờ cũng vẫn còn một chỗ nào đó cho hạt giống tốt có thể mọc lên. Bạn cần phải tin tưởng Thiên Chúa".
(còn tiếp)
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tạp chí America của Dòng Tên
Thiên Chúa là Đấng hân hoan vui vẻ!
Tràn đầy khách hành hương dưới một rừng dù che mưa ở Quảng Trường Thánh Phêrô trưa Chúa Nhật 15/9/2013, Chúa Nhật 24 Thường Niên Năm C cũng là ngày được phụng vụ tưởng kính Lễ Mẹ Đau Thương hằng năm, ĐTC Phanxicô đã ban huấn từ Truyền Tin theo ý nghĩa của bài Phúc Âm theo ngày, bài Phúc Âm cho Chúa Nhật 24 Thường Niên Năm C của Thánh Ký Luca về 3 dụ ngôn về Lòng Thương Xót Chúa: con chiên lạc, đồng bạc mất, con hoang đàng. Sau đây là nguyên văn những trích đoạn chính yếu tiêu biểu trong bài huấn dụ của ngài
*
"Tất cả 3 dụ ngôn này đều nói về niềm vui của Thiên Chúa.
Thiên Chúa là Đấng hân hoan vui vẻ!
Niềm vui của Thiên Chúa là niềm vui của sự thứ tha...
Nó là niềm vui của vị mục tử tìm thấy con chiên lạc của mình;
niềm vui của người đàn bà tìm thấy đồng bạc cắc thất lạc của mình;
niềm vui của người cha đón nhận đứa con hoang của mình trở về...
Tất cả Phúc Âm là ở chỗ đó; Kitô giáo là thế!
Tuy nhiên, đó không phải là một thứ đa cảm hay cảm xúc tốt lành vậy thôi;
... trái lại, tình thương là một năng lực thực sự
có thể cứu con người và thế giới khỏi chứng 'ung thư' tội lỗi,
khỏi tình trạng phiền muộn về luân lý và tâm linh.
Chỉ có tình yêu mới phủ đầy những khoảng cách, những vực thẳm tiêu cực do sự dữ tạo nên trong tâm can của chúng ta cũng như trong giòng lịch sử.
Chỉ duy tình yêu mới có thể làm điều ấy, và đó là niềm vui của Thiên Chúa...
Mỗi một người chúng ta là con chiên lạc ấy, là đồng bạc cắc thất lạc ấy;
mỗi một người chúng ta là người con hoang đàng đã phung phí tự do của mình cho những thứ ngẫu tượng, những hình ảnh và những thứ hạnh phúc giả tạo, và đã bị mất đi tất cả mọi sự".
"Thế nhưng Thiên Chúa không quên chúng ta, Cha của chúng ta không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ngài là một người cha nhẫn nại, Ngài bao giờ cũng đợi chờ chúng ta! Ngài tôn trọng tự do của chúng ta, nhưng luôn tỏ ra trung thành.
Khi chúng ta quay về với Ngài thì Ngài đón nhận chúng ta như con cái của Ngài, vào nhà của Ngài, vì Ngài không bao giờ thôi yêu thương chờ đợi chúng ta, cho dù chỉ trong giây lát.
Và tâm can của Ngài hân hoan đối với hết mọi người con trở về. Nó là một cuộc mừng rỡ, vì nó là một niềm vui.
Thiên Chúa hân hoan khi từng tội nhân trở về với Ngài và xin Ngài thứ tha".
"Thật là nguy hiểm khi chúng ta cho rằng chúng ta đúng
và vì thế phán xét kẻ khác.
Chúng ta cũng phán đoán cả Thiên Chúa nữa, khi chúng ta nghĩ rằng Ngài phải trừng phạt tội nhân và lên án chết cho họ thay vì tha thứ họ.
Tỏ ra như thế là chúng ta có nguy cơ ở ngoài nhà của Cha chúng ta,
như người anh trong dụ ngôn,
thay vì hân hoan vì em mình trở về lại giận dữ với cha vì cha đón nhận nó và ăn mừng nó.
Nếu tình thương không có ở trong lòng của chúng ta, nếu chúng ta không cảm nghiệm được niềm vui tha thứ, thì chúng ta không hiệp thông với Thiên Chúa, cho dù chúng ta có tuân giữ tất cả các giới luật, vì chính tình yêu mới cứu độ, chứ không phải chỉ là việc tuân giữ các thứ luật lệ.
Các giới luật được hoàn trọn chỉ ở nơi tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân của chúng ta mà thôi".
"Nếu chúng ta sống theo luật 'mắt đền mắt, răng đền răng' chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cơn lốc sự dữ.
Ma quỉ thì tinh quái; hắn dụ dẫn chúng ta rằng
chúng ta có thể cứu mình và thế giới bằng công lý của loài người.
Thực ra chỉ có công lý của Thiên Chúa mới có thể cứu chúng ta thôi!
Công lý của Thiên Chúa là những gì được tỏ ra cho chúng ta trên Thánh Giá: Thánh Giá là phán xét của Thiên Chúa về chúng ta và về thế giới.
Thế nhưng Thiên Chúa phán xét chúng ta ra sao?
Bằng cách cống hiến cho chúng ta sự sống của Ngài!
Đó là tác động tối thượng của công lý là những gì đánh bại tên Vương Chủ của thế giới này một lần vĩnh viễn;
và tác động tối thượng này của công lý cũng chính là tác động tối cao của tình thương.
Chúa Giêsu kêu gọi tất cả chúng ta hãy theo đường lối ấy:
'Các con hãy xót thương như Cha của các con là Đấng xót thương'".
Sau hết, để áp dụng thực hành ngay giáo huấn của Bài Phúc Âm về Lòng Thương Xót Chúa, ĐTC Phanxicô đã kêu gọi thành phần đang lắng nghe huấn từ Truyền Tin của ngài hãy nghĩ đến
"một người chúng ta không hài lòng,
một người nào đó chúng ta giận tức,
một người nào đó chúng ta không thích.
Chúng ta hãy nghĩ về người đó và trong thinh lặng trong giây lát chúng ta hãy cầu nguyện cho người ấy và tỏ lòng thương xót đối với họ".
Đaminh Maria Cao Tấn tĩnh, BVL, chuyển dịch theo VIS (Vatican Information Service ngày 16/9/2013)
ĐTC - đêm canh thức, bài giảng và Huấn dụ
Tình hình Syria vẫn là đề tài nóng bỏng hiện nay trên thế giới nói chung và tại Hoa Kỳ nói riêng. Người ta đang chờ đợi thời điểm của nó, một thời điểm có thể liên quan đến ngày 9/11 là thời điểm kỷ niệm Hoa Kỳ bị khủng bố tấn công đúng 12 năm trước.
Trong khi tình hình chính trị trên thế giới và tại Hoa Kỳ đang có vẻ như giằng co và "tiến thoái lưỡng nan" như thế, thì tại Giáo Đô Vatican của Giáo Hội Công Giáo, theo lời kêu gọi của ĐTC Phanxicô đã có một Đêm Canh Thức vào lúc 7 giờ tối Thứ Sáu Đầu Tháng ngày 6/9 và một ngày toàn cầu chay tịnh nguyện cầu ngay hôm sau, Thứ Bảy Đầu Tháng ngày 7/9/2013, để cầu cho hòa bình ở Syria, Trung Đông.
Đêm Canh Thức Thứ Bảy 7/9/2013: nội dung và diễn tiến
Theo cơ quan truyền thông chính thức ngày 7/9/2013 của Tòa Thánh là VIS (Vatican Information Service) được loan tải qua email (trong đó bao gồm cả người viết này) thì có trên 100 ngàn người qui tụ lại Quảng Trường Thánh Phêrô. Lời kêu gọi của ĐTC Phanxicô trong Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 1/9 (và được ngài lập lại cuối Buổi Triều Kiến Chung Thứ Tư 4/9/2013), đã được nhiệt liệt hoan hô và đáp ứng, chẳng những trong nội bộ Giáo Hội Công Giáo, mà còn từ chung thế giới Kitô giáo và các tôn giáo ngoài Kitô giáo nữa, như Do Thái Giáo, Hồi Giáo, Phật Giáo và thành phần thành tâm thiện chí vô tín ngưỡng.
Quảng Trường Thánh Phêrô đã trở nên đông đảo ngay ban sáng, trong đó có nhiều người muốn xưng tội từ 5:45 sáng trở đi, và có 50 vị linh mục đã ban bí tích hòa giải. Vào lúc 6 giờ 30 chiều, tiếng của ĐTC Phanxicô kêu gọi từ Chúa Nhật 1/9 được vang lên một lần nữa như để bắt đầu mở màn chương trình cho Đêm Canh Thức được khai mạc vào lúc 7 giờ tối. ĐTC Phanxicô đã bắt đầu bằng việc lần Chuỗi Mân Côi. Mỗi một mầu nhiệm được mở màn bằng mấy lời thơ của Chị Thánh Têrêsa Nhỏ về Con Trẻ Giêsu, và ngài đã kết thúc Chuỗi Mân Côi bằng câu: "Maria Nữ Vương Hòa Bình - cầu cho chúng con".
Tiếp theo Chuỗi Mân Côi là bài giảng của ĐTC, sau bài giảng của ngài là giây phút thinh lặng để sửa soạn bàn thờ cho việc đặt Mặt Nhật lộ thiên Chầu Thánh Thể. Giờ Chầu Thánh Thể bao gồm một bài đọc Thánh Kinh về đề tài hòa bình, sau đó là lời nguyện của ĐTC kèm theo đáp nguyện cộng đồng cho hòa bình. Sau đó có 5 cặp đại diện cho Syria, Ai Cập, Thánh Địa, Hoa Kỳ và Nga Sô tiến lên bỏ hương vào bình hương ở bên phải bàn thờ, trong khi đó vang lên một loạt các lời nguyện cầu cho hòa bình, với những câu như: "Lạy Chúa của sự sống, xin mang đến cho chúng con hòa bình của Chúa, cho những nơi định đoạt về số phận của các quốc gia", và "bằng quyền năng sáng tạo của mình, xin Chúa hãy ngăn chặn tất cả mọi thứ bạo lực phạm đến sự sống con người".
Từ 10:15 đến 10:40 đêm là thời khoảng dài âm thầm cầu nguyện. Kết thúc là việc ĐTC Phanxicô phép lành Thánh Thể cho thành phần tham dự Đêm Canh Thức. Sau đây là bài giảng của ngài sau Chuỗi Mân Côi và trước Giờ Chầu Thánh Thể, (với những chỗ in nghiêng do người dịch tự ý muốn nhấn mạnh):
Bài Giảng của ĐTC Phanxicô trong Đêm Canh Thức 7/9/2013 về Hòa Hợp, Hòa Bình và Hòa Giải:
"'Và Thiên Chúa đã thấy rằng nó tốt đẹp'. Trình thuật Thánh Kinh về việc khởi đầu lịch sử thế giới và loài người nói với chúng ta về một vị Thiên Chúa nhìn vào thiên nhiên tạo vật như thể ngắm nghía nó rồi tuyên bố rằng 'nó tốt đẹp'. Anh chị em thân mến, điều này giúp cho chúng ta tiến vào cõi lòng của Thiên Chúa, và chính ở trong Ngài chúng ta lãnh nhận sứ điệp của Ngài. Chúng ta có thể tự hỏi mình sứ điệp này có nghĩa là gì? Sứ điệp ấy nói gì với tôi, với anh chị em, với tất cả chúng ta?
"Sứ điệp ấy chỉ nói với chúng ta rằng, thế giới của chúng ta ấy, trong tâm trí của Thiên Chúa, là một 'ngôi nhà của sự hòa hợp và hòa bình', và ngôi nhà này là một khoảng không gian mà mọi người đều có thể thấy được chỗ thích hợp của mình và cảm thấy 'tự nhiên như nhà mình', vì nó là những gì 'tốt đẹp'. Tất cả thiên nhiên tạo vật đều kiến tạo nên một mối hiệp nhất hòa hợp và tốt lành, nhất là toàn thể nhân loại là loài được dựng nên theo hình ảnh và tương tự Thiên Chúa, là một gia đình duy nhất, nơi mà các mối liên hệ được đánh dấu bằng tình huynh đệ chân thực không phải chỉ ở nơi ngôn từ: người khác là một người anh người chị để yêu thương, và là nơi mà mối liên hệ của chúng ta với Thiên Chúa, Đấng là tình yêu, trung thành và thiện hảo, là những gì phản ảnh hết mọi thứ liên hệ của nhân loại và mang lại hòa hợp cho toàn thể thụ tạo. Thế giới của Thiên Chúa là một thế giới mà hết mọi người đều có trách nhiệm với nhau, trách nhiệm về sự thiện của nhau. Tối hôm nay, trong suy tư, chay tịnh và nguyện cầu, tận đáy lòng mình, cần phải tự vấn: Thế giới này có thực sự là thế giới tôi mong ước hay chăng? Phải chăng đây là thế giới mà tất cả chúng ta ấp ủ trong lòng? Phải chăng đây là thế giới chúng ta thực sự muốn nó trở thành một thế giới của sự hòa hợp và hòa bình, nơi chính bản thân chúng ta, nơi những liên hệ của chúng ta với người khác, nơi gia đình của chúng ta, nơi thành phố của chúng ta, nơi các dân nước và giữa các dân nước? Và không phải hay sao tự do chân thực có nghĩa là chọn lựa những đường lối nào ở trên thế giới này có thể dẫn đến sự thiện của tất cả mọi người và được hướng dẫn bới tình yêu thương?
"Thế rồi chúng ta ngẫm nghĩ: phải chăng đó là thế giới chúng ta đang sống? Thiên Nhiên tạo vật vẫn giữ được cái vẻ đẹp của nó là những gì khiến chúng ta ngỡ ngàng và nó vẫn là một công cuộc tốt lành. Thế nhưng đồng thời cũng bao gồm cả 'bạo động, chia rẽ, bất hòa, chiến tranh'. Điều này xẩy ra khi mà con người là tột đỉnh của tạo vật không còn ngắm nhìn vẻ đẹp và sự thiện hảo và thu mình vào cái tôi vị kỷ của mình.
"Một khi con người chỉ nghĩ về bản thân mình, về những lợi lộc của mình và đặt mình làm tâm điểm, một khi họ để mình bị chộp bắt bởi những thứ ngẫu tượng thống trị và quyền lực, một khi họ đặt mình vào vị trí của Thiên Chúa, thì tất cả mọi mối liên hệ đều đổ vỡ và hết mọi sự đều bị tàn rụi, mở đường dẫn đến bạo động, lạnh lùng và xung khắc. Đó chính là những gì đoạn Sách Khởi Nguyên muốn dạy chúng ta trong câu chuyện Sa Ngã: con người trở nên xung khắc với bản thân mình, họ nhận thấy mình trần truồng và ẩn mình đi vì lo âu sợ hãi, họ sợ ánh mắt của Thiên Chúa; họ tố cáo người nữ là thịt bởi thịt của họ; họ gây đổ vỡ với tạo vật, họ bắt đầu ra tay sát hại anh em của mình. Chúng ta có thể nói như thế là họ tiến từ tình trạng hòa hợp sang tình trạng 'bất hòa hợp' hay chăng? Chúng ta có thể nói rằng họ từ tình trạng hòa hợp sang tình trạng 'bất hòa hợp' hay chăng? Không, không có thứ tình trạng 'bất hòa hợp'; chỉ có tình trạng một là hòa hợp hay là tình trạng hỗn loạn, bao gồm bạo động, cãi lộn, xung đột, sợ hãi.
"Chính ở nơi tình trạng hỗn loạn này mà Thiên Chúa đặt vấn đề với lương tâm con người: 'Abel em của ngươi đâu?' và Cain trả lời: 'Tôi không biết; tôi là người canh giữ em tôi hay sao? Chúng ta cũng được đặt vấn đề này nữa, thật là có ích cho chúng ta để chúng ta tự hỏi mình nữa: phải chăng tôi là người canh giữ em tôi hay sao? Phải, anh chị em là người canh giữ người em của mình! Làm người có nghĩa là tỏ ra chăm sóc cho nhau! Thế nhưng, một khi tình trạng hòa hợp bị đổ vỡ thì xẩy ra một thứ biến thái, ở chỗ người anh em cần phải được chăm sóc và yêu thương lại trở thành đối thủ đánh đấm, sát hại. Biết bao nhiều là bạo lực xẩy ra, biết bao nhiêu là các cuộc xung đột, biết bao nhiêu là những cuộc chiến tranh đánh dấu lịch sử của chúng ta! Chúng ta chỉ cần nhìn đến tình trạng khổ đau của rất nhiều anh chị em của chúng ta. Đó không phải là một sự trùng hợp mà là một sự thật, ở chỗ, chúng ta đã làm tái sinh Cain nơi mọi tác động bạo lực cũng như nơi hết mọi thứ chiến tranh. Tất cả chúng ta! Thậm chí cho tới ngày nay chúng ta vẫn tiếp tục thứ lịch sử xung đột này giữa anh em với nhau, thậm chí cho đến ngày nay chúng ta vẫn ra tay phạm đến anh em của chúng ta. Thậm chí cho đến ngày nay, chúng ta vẫn để cho mình bị dẫn dắt bới các thứ ngẫu tượng, bởi cái tôi vị kỷ; bởi những thứ lợi lộc riêng tư của chúng ta, và thái độ này cứ tiếp tục kéo dài. Chúng ta kiện toàn các thứ vũ khí của chúng ta, lương tâm của chúng ta đã thiếp ngủ, và chúng ta đã sắc bén hóa những ý nghĩ biện minh cho bản thân mình. Và theo tự nhiên, chúng ta tiếp tục gieo rắc những gì là hủy hoại, đau đớn, chết chóc! Bạo động và chiến tranh chỉ dẫn đến chết chóc, chúng nói về chết chóc! Bạo động và chiến tranh là ngôn từ của chết chóc!
"Sau những hỗn loạn của Trận Lụt, khi mưa ngừng đổ xuống, thì cầu vồng đã xuất hiện và chim câu đã trở về ngậm cành cây oliu. Tôi cũng nghĩ đến cây oliu được những đại biểu thuộc các tôn giáo khác nhau trồng tại Plaza de Mayo ở Buenos Aires vào năm 2000, yêu cầu đừng xẩy ra hỗn loạn nữa, yêu cầu đừng có chiến tranh nữa, xin cho được hòa bình.
"Tới đây tôi tự hỏi mình rằng: Có thể nào xẩy ra việc tiến bước theo đường lối hòa bình hay chăng? Chúng ta có thể thoát ra khỏi cơn lốc sầu thương và chết chóc này hay chăng? Chúng ta có thể lại biết cách bước đi và sống theo những đường lối hòa bình hay chăng? Cầu xin ơn Chúa giúp, dưới ánh mắt từ mẫu của Salus Populi Romani, Nữ Vương Hòa Bình, tôi xin nói rằng: Vâng, đối với mọi người đều có thể. Tôi muốn nghe thấy chúng ta kêu lên từ khắp nơi trên thế giới rằng: Vâng, đối với hết mọi người đều có thể! Thậm chí còn hơn thế nữa, tôi muốn mỗi một người trong chúng ta, từ người nhỏ nhất đến người lớn nhất, bao gồm cả những ai được kêu gọi quản trị các dân nước, hãy lên tiếng đáp: Vâng, chúng tôi muốn điều ấy! Đức tin Kitô giáo của tôi thôi thúc tôi nhìn lên cây Thập Tự Giá. Tôi mong mỏi biết bao là tất cả mọi con người nam nữ thiện tâm hãy nhìn lên Thập Giá chỉ cần một giây lát thôi! Ở đó, chúng ta có thể thấy được câu trả lời của Thiên Chúa, đó là bao lực không được sử dụng để đáp lại bạo lực, chết chóc không không được đáp lại bằng ngôn từ chết chóc. Nơi sự câm lặng của Thập Giá, tiếng gầm của các thứ vũ khí nín đi, và ngôn từ của hòa giải, thứ tha, đối thoại và hòa bình lên tiếng.
Tối hôm nay, tôi xin Chúa để Kitô hữu chúng ta, cùng với những anh chị em thuộc các tôn giáo khác, và hết mọi con người nam nữ thành tâm thiện chí, có thể mãnh liệt kêu lên rằng: bạo lực và chiến tranh không bao giờ là đường lối dẫn đến hòa bình! Chớ gì hết mọi người cảm thấy cần phải nhìn vào tận thẳm cung lương tâm của mình và lắng nghe tiếng nói rằng: hãy gạt ra ngoài tư lợi là những gì làm cứng lòng của anh em, hãy thắng vượt cái dửng dưng lạnh lùng là những gì làm cho lòng anh em trở nên vô cảm trước kẻ khác, hãy chế ngự thứ lý lẽ chết chóc và hãy sẵn sàng đối thoại cùng hòa giải. Hãy nhìn đến nỗi sầu thương của anh em mình - tôi đang nghĩ đến thành phần trẻ em, hãy nhìn đến họ - hãy nhìn đến nỗi sầu thương của anh em, và đừng làm cho nó gia tăng nữa, hãy dừng tay lại, hãy tái thiết tình trạng hòa hợp đã bị đổ vỡ; tất cả không phải bằng xung đột mà là bằng gặp gỡ! Chớ gì tiếng nổ của các thứ vũ khí im đi! Chiến tranh bao giờ cũng đánh dấu cái thất bại của hòa bình, bao giờ nó cũng là một thứ thua bại đối với nhân loại. Chớ gì những lời của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI âm vang một lần nữa: 'Đừng phạm đến nhau nữa, đừng bao giờ! ... đừng bao giờ chiến tranh nữa, đừng bao giờ chiến tranh nữa!' 'Hòa bình chỉ thể hiện ở nơi bình an, một thứ bình an không tách lìa khỏi những đòi hỏi của công lý mà là được nuôi dưỡng bằng việc hy sinh bản thân, khoan dung, xót thương và yêu mến'. Thứ tha, đối thoại, hòa giải - đó là những từ ngữ của hòa bình, nơi Syria yêu dấu, ở Trung Đông, trên khắp thế giới! Chúng ta hãy cầu xin cho việc hòa giải và hòa bình, chúng ta hãy thực hiện việc hòa giải và hòa bình, và tất cả chúng ta hãy trở nên, ở hết mọi nơi, những con người nam nữ của hòa giải và hòa bình. Amen".
Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 8/9/2014 của ĐTC Phanxicô về Chiến Tranh và Hòa Bình
Căn cứ vào bài Phúc Âm Chúa Nhật 23 Thường Niên Năm C, ngài đã huấn dụ như sau:
"Theo Chúa Giêsu không có nghĩa là tham phần vào một cuộc phô diễn khải hoàn. Nó có nghĩa là tham dự vào tình yêu nhân hậu của Người, trở nên một thành tố cho đại sứ vụ tình thương của Người đối với từng người và hết mọi người... Mà việc thứ tha phổ quát này, tình thương này, xuất phát từ thập giá. Chúa Giêsu không muốn thực hiện sứ vụ này một mình: Người muốn bao gồm cả chúng ta nữa, trong sứ vụ mà Cha đã ủy thác cho Người... Người môn đệ của Chúa Giêsu từ bỏ tất cả những sự vật của mình, vì họ đã tìm thấy được nơi Người Sự Thiện cao cả nhất, trong đó hết mọi sản vật khác nhận được giá trị và ý nghĩa đích thực của mình: các mối liên hệ gia đình, các mối liên hệ khác, công việc, sự phong phú về văn hóa và kinh tế, vân vân.
"Ở đây, Chúa Giêsu không muốn bàn đến vấn đề chiến tranh - nó chỉ là một dụ ngôn. Thế nhưng vào thời điểm lúc này đây, khi mà chúng ta đang thiết tha nguyện cầu cho hòa bình, thì Lời này của Chúa gây tác động sâu xa nơi chúng ta, và Lời này chính yếu nói rằng: chúng ta cần phải chiến đấu với một cuộc chiến sâu xa hơn, tất cả chúng ta! Đó là cái quyết định mãnh liệt và can trường trong việc từ bỏ sự dữ cùng những những hấp dẫn của nó, mà chọn sự thiện, hoàn toàn sẵn sàng đánh đổi bản thân mình, đó là theo Chúa Kitô và vác lấy thập giá của mình! Nó là một cuộc chiến tranh sâu xa chống lại sự dữ! Nếu anh chị em không thể chiến đấu với trận chiến sâu xa để chống lại sự dữ ấy thì làm sao chống lại chiến tranh, nhiều thứ chiến tranh được chứ? Không có chuyện đó đâu!
"Cuộc chiến chống lại sự dữ này có nghĩa là không chấp nhận hận thù huynh đệ tàn sát lẫn nhau, và không chấp nhận những thứ gian dối được nó sử dụng; là không chấp nhận bạo lực dưới tất cả mọi hình thức của nó; không chấp nhận vấn đề leo thang các thứ vũ khí và buôn bán vũ khí ở chợ đen. Có rất nhiều thứ vũ khí! Và mối ngờ vực luôn còn đó: thứ chiến tranh này xẩy ra ở đó, thứ chiến tranh kia xẩy ra ở đây - vì mọi nơi xẩy ra chiến tranh - thì có thực sự là một thứ chiến tranh về các vấn đề chăng, hay là một thứ chiến tranh về thương mại, để buôn bán những thứ vũ khí ấy ở chợ đen? Những kẻ thù ấy là thành phần chúng ta cần phải chiến đấu, một cách liên kết và gắn bó, không chạy theo những lợi lộc nào khác ngoài những lợi lộc của hòa bình và công ích.
"... Chúa Giêsu là mặt trời, Mẹ Maria là ánh sáng đầu tiên loan báo rạng đông của mặt trời này. Tối hôm qua chúng ta đã canh thức, kêu xin việc chuyển cầu của Mẹ trong lời chúng ta nguyện cầu cho hòa bình trên thế giới, nhất là ở Syria cũng như ở toàn vùng rung Đông. Vậy chúng ta hãy kêu cầu Mẹ là Nữ Vương Hòa Bình. Nữ Vương Hòa Bình cầu cho chúng con!"
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch
- dongcong.net
October 19, 2013