dongcong.net
 
 

Trang của Cao Tấn Tĩnh
Giáng sinh năm 2014 - ĐTC Phanxicô

""Thiên Chúa là Cha và lòng trung thành nhẫn nại của Ngài còn mãnh hơn cả tối tăm và băng hoại. Đó là sứ điệp của đêm Giáng Sinh. Thiên Chúa không tỏ ra bừng giận và bất nhẫn"

ĐTC Phanxicô - Bài Giảng Lê Đêm Giáng Sinh 2014

"Dân bước đi trong tăm tối đã thấy ánh sáng rạng ngời; những ai ở miền đấy đen tối đã được ánh sáng chiếu soi" (Isaia 9:1). "Một thiên thần Chúa đã hiện ra với các mục tử và vinh hiển của Chúa đã tỏa chiếu họ" (Luca 2:9). Đó là những gì phụng vụ của đêm Giáng Sinh thánh này trình bày cho chúng ta thấy về việc hạ sinh của Đấng Cứu Thế: như ánh sáng thấu qua và đánh tan bóng tối đen nhất. Sự hiện diện của Chúa giữa dân Ngài làm tan biến đi nỗi sầu thương của cuộc thua bại và cảnh khốn cùng của tình trạng nô lệ, mà mang lại niềm vui và hạnh phúc. 

Cả chúng ta nữa, trong đêm hồng phúc này, đã đến với nhà của Thiên Chúa. Chúng ta đã băng qua bóng tối tăm đang bao trùm trái đất, được dẫn đường bởi ngọn lửa đức tin đang soi chiếu bước chân của chúng ta đi, và được phấn khởi bởi niềm hy vọng tìm thấy "ánh sáng rạng ngời" này. Bằng việc mở lòng của chúng ta ra, chúng ta cũng có thể chiếm ngưỡng thấy phép lạ của con trẻ thái dương là Đấng mọc lên từ trên cao đang chiếu rọi chân trời.

Nguồn gốc của bóng tối đang bao phủ thế giới đang biến mất trong một đêm của mọi thời đại. Chúng ta hãy nghĩ về giây phút tối tăm khi xẩy ra tội ác đầu tiên của nhân loại, khi bàn tay của Cain, bì mù quáng bởi ghen hờn, đã giết chết Abel em của mình (xem Khởi Nguyên 4:8). Bởi thế, việc diễn tiến của các thế kỷ đã bị đánh dấu bằng bạo lực, chiến tranh, ghen ghét và đàn áp. Thế nhưng Thiên Chúa, Đấng đã đặt để một cảm quan mong đợi nơi con người được dựng nên theo hình ảnh của Ngài và tương tự như Ngài, vẫn đang chờ đợi. Ngài đã đợi chờ rất lâu đến độ có lúc dường như Ngài đã phải buông xuôi. Tuy nhiên, Ngài không thể bỏ cuộc vì Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài (xem 2Timothêu 2:13). Thế nên Ngài đã tiếp tục nhẫn nại đợi chờ trước tình trạng băng hoại của con người và của các dân tộc

Qua dòng lịch sử, ánh sáng đánh tan bóng tối tỏ ra cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa là Cha và lòng trung thành nhẫn nại của Ngài còn mãnh hơn cả tối tăm và băng hoại. Đó là sứ điệp của đêm Giáng Sinh. Thiên Chúa không tỏ ra bừng giận và bất nhẫn; Ngài bao giờ cũng có đó, như người cha trong dụ ngôn dứa con hoang đàng, đợi chờ trông ngóng từ xa bóng dáng người con lạc loại trở về. 

Lời tiên báo của Tiên Tri Isaia loan tin về việc hiện lên một ánh sáng rạng ngời qua màn đêm đen. Ánh sáng này được sinh hạ ở Bêlem và được đón nhận bởi vòng tay yêu thương của Mẹ Maria, bởi tình yêu của Thánh Giuse, bởi nỗi ngỡ ngàng của các mục đồng. Khi các thiên thần loan báo việc hạ sinh của Đấng Cứu Chuộc cho các mục đồng thì các vị làm như thế bằng những lời lẽ như sau: "Đây sẽ là dấu hiệu cho các người, đó là một thơ nhi được bọc trong khăn và nằm trong máng cỏ" (Luca 2:12). "Dấu hiệu" này là sự khiêm hạ quá sức của Thiên Chúa; chính tình yêu khiến cho Ngài vào đêm ấy đã mặc lấy tình trạng yếu hèn của chúng ta, nỗi đau khổ của chúng ta, những lo âu của chúng ta, các ước vọng của chúng ta và những hạn hữu của chúng ta. Sứ điệp mà mọi người đang trông mong, mà mọi người đang tìm kiếm nơi thẳm cung của linh hồn mình, không là gì khác ngoài niềm êm ái dịu dàng của Thiên Chúa: Vị Thiên Chúa nhìn xuống chúng ta bằng ánh mắt đầy yêu thương, Đấng chấp nhận cảnh bần cùng nghèo khổ của chúng ta, Vị Thiên Chúa phải lòng với cái bé mọn của chúng ta

Vào đêm thánh này, trong khi chúng ta chiêm ngưỡng Con Trẻ Giêsu vừa được hạ sinh và đặt nằm trong máng cỏ, chúng ta được mời gọi hãy phản tỉnh. Chúng ta đã đón nhận niềm êm ái dịu dàng này của Thiên Chúa ra sao? Chúng ta có để mình được Thiên Chúa chiếm đoạt hay chăng, để cho Ngài ôm ấp hay chăng, hay tôi tránh né việc Ngài đến gần tôi? Chúng ta có thể đáp lại rằng "Thế nhưng chúng tôi đang tìm kiếm Chúa mà". Tuy nhiên, điều quan trọng nhất không phải là việc đi tìm kiếm Ngài, mà là để cho Ngài tìm gặp chúng ta và âu yếm chăm sóc chúng ta. Vấn đề được đặt ra cho chúng ta trước sự hiện diện của Con Trẻ này chỉ vỏn vẹn là: tôi có để cho Thiên Chúa yêu thương tôi hay chăng?

Hơn thế nữa, chúng ta có can đảm đón nhận một cách dịu dàng những khó khăn và trục trặc của những ai gần gũi chúng ta hay chăng, hay chúng ta thích những giải quyết theo kiểu bất liên cá thể, có thể là hiệu nghiệm đấy nhưng chẳng có gì là nồng nàn của Phúc Âm hết? Ngày nay thế giới cần đến niềm êm ái dịu dàng này biết bao!

Việc đáp ứng của Kitô hữu không thể nào khác với việc Thiên Chúa đáp ứng trước cái bé mọn của chúng ta. Đời sống cần phải được đáp ứng bằng những gì là thiện hảo, hiền lành. Khi chúng ta nhận thức rằng Thiên Chúa phải lòng với cái bé mọn của chúng ta, ý thức rằng Ngài đã biến mình thành nhỏ bé để dễ gặp gỡ chúng ta, thì chúng ta không thể nào không mở lòng mình ra cho Ngài, và khẩn nài Ngài rằng: "Lạy Chúa, xin giúp cho con trở nên giống như Chúa, xin hãy ban cho con ơn biết dịu dàng trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, xin hãy ban cho con ơn biết gần gũi với hết mọi nhu cầu, ơn biết hiền lành trong mọi xung khắc". 

Anh chị em thân mến, vào đêm thánh này, chúng ta hãy chiêm ngưỡng cảnh Giáng Sinh: ở đó "dân đã bước đi trong tăm tối đã được thấy ánh sáng rạng ngời" (Isaia 9:1). Dân mà không ngờ, mở lòng đón nhận tặng ân của Thiên Chúa, lại là những người đã thấy được ánh sáng này. Tuy nhiên, ánh sáng này không thấy được bởi thành phần cao ngạo, kiêu hãnh, bởi những ai đã biến luật lệ theo những lượng định riêng của họ, những ai khép mình trước người khác. Chúng ta hãy nhìn vào máng cỏ và cầu nguyện, kêu xin Người Mẹ Phúc Đức rằng: "Ôi Maria, xin tỏ Chúa Giêsu cho chúng con!"

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (kèm theo nhan đề và các chỗ nhấn mạnh tự ý)

 

"Xin cho phép tôi khuyên anh chị em hãy biến Giáng Sinh Thánh này thành một cơ hội thực sự để 'chăm sóc' cho hết mọi thương tích và được 'chữa khỏi' bất cứ thiếu hụt nào"

ĐTC - Huấn Từ Chúc Giáng Sinh Nhân Viên Tòa Thánh

Hôm Thứ hai 22/12/2014, sau khi ban huấn từ chúc mừng Giáng Sinh với Giáo Triều Rôma từ lúc 10 giờ 30 sáng, và trước trưa một chút, Đức Thánh Cha Phanxicô đã ban huấn từ chúc Giáng Sinh đến thành phần nhân viên phục vụ cho Tòa Thánh, một việc chưa bao giờ xẩy ra và vì thế là lần đầu tiên với vị giáo hoàng luôn chuyên chú tới khu vực xa xôi hẻo lánh là thành phần anh chị em hèn mọn trong xã hội và Giáo Hội. Sau đây là nguyên văn huấn dụ của ngài với nội dung bao gồm 9 cái mẹo sống ngài hướng dẫn những anh chị em bình dân thấp hèn của ngài so với các đấng bậc chức sắc nắm các vai trò quan trọng trong Giáo Triều Rôma được ngài chia sẻ về 15 thứ bệnh cần chữa trị.

Chính niềm kiêu hãnh đã biến các thiên thần trở thành ma quỉ; chính lòng khiêm nhượng làm cho con người giống như các thần trời (Thánh Âu Quốc Tinh)

Xin chào buổi sáng anh chị em nam nữ cộng sự viên!

Anh chị em phụ viên (dependents) của Giáo Triều thân mến - chứ không phải là người bất phục (disobedient) của Giáo Triều, như có người đã vô tình phạm lỗi lầm báo chí đã nói về anh chị em!

Cách đây một chút tôi đã gặp gỡ những vị Lãnh Đạo thuộc các Phân Bộ và các vị Bề Trên của Giáo Triều Rôma để chào chúc Giáng sinh theo truyền thống, giờ đây tôi gặp gỡ anh chị em, để bày tỏ cùng từng người trong anh chị em lòng biết ơn của tôi cùng với những lời chúc chân thành nhất của tôi về một Lễ Giáng Sinh thực sự của Chúa.

Thực sự thì đại đa số anh chị em thuộc quốc tịch Ý; bởi thế, cũng xin cho phép tôi được đặc biệt bày tỏ và tôi muốn nói lời cám ơn chân thành đến anh chị em Ý quốc, thành phần mà trong giòng lịch sử của Giáo Hội cũng như của Giáo Triều Rôma, đã liên lỉ làm việc bằng một tinh thần quảng đại và trung thành, đặc biệt tận tụy và ngoan ngoãn dấn thân phục vụ Tòa Thánh cũng như Đấng Kế Vị Thánh Phêrô, cống hiến cho Giáo Hội các vị đại Thánh, Giáo Hoàng, tử đạo, thừa sai và nghệ sĩ, thành phần mà cho dù bóng tối lịch sử có qua đi cũng không thể nào khuất lấp được. Xin cám ơn anh chị em rất nhiều!

Tôi cũng xin cám ơn những ai ở các xứ sở khác và quảng đại làm việc ở Giáo Triều này, xa cách quê hương và gia đình của mình, tiêu biểu cho một Giáo Triều có khuôn mặt "công giáo tính" của Giáo Hội.

Như trong bài nói cùng các vị Bề Trên của Giáo Triều Rôma, so sánh Giáo Triều này với một thân thể luôn tìm cách trở nên kết hợp hơn và hòa hợp hơn, để phản ảnh, ở một nghĩa nào đó, Nhiệm Thể Chúa Kitô là Giáo Hội, tôi cũng muốn lấy tình cha con để khuyên anh chị em hãy suy tư về bản văn ấy, biến nó thành suy tư phản tỉnh cho một cuộc khảo sát lương tâm dọn mừng Giáng Sinh Thánh và Tân Niên. Tôi khuyên anh chị em cũng hãy đến với Bí Tích Giải Tội bằng một tinh thần dễ dạy để lãnh nhận tình thương của Chúa là Đấng gõ cửa lòng của chúng ta, trong niềm vui của gia đình!

Tôi không muốn Giáng Sinh thứ hai này của tôi ở Rôma qua đi mà không gặp gỡ những con người đang làm việc trong Giáo Triều này; mà không gặp gỡ những con người làm việc một cách thầm lặng ẩn mình và là thành phần tự cho mình một cách mỉa mai là "kẻ vô danh, người vô hình - the unknown, the invisible"; những người làm vườn, những người lau chùi dọn dẹp, những người đưa dẫn, những người làm đầu các văn phòng, những người khuân vác, những người biên bản tường trình... cùng nhiều, nhiều người khác nữa. Xin cám ơn công việc dấn thân hằng ngày của anh chị em và nỗ lực quan tâm của anh chị em, Giáo Triều này thể hiện mình như là một thân thể sống động và đang tiến hành: một tấm tranh vi thạch thực sự phong phú ghép bởi các phân mảnh cần thiết và bổ túc khác nhau.

Khi nói về Thân Mình của Chúa Kitô, Thánh Phaolô nói rằng "mắt không thể nói với tay rằng 'ta không cần ngươi'; cũng thế đầu không thể nói với chân rằng 'ta không cần ngươi'. Trái lại, các phần của thân mình dường như yếu kém hơn lại là những phần thể bất khả thiếu - chúng ta nghĩ đến những con mắt - và các phần thể của thân mình mà chúng ta nghĩ lép vế thì chúng ta lại tỏ ra trân trọng hơn... Thế nhưng Thiên Chúa đã chỉnh trang thân mình này, khi làm cho phần thể thấp kém được sáng giá hơn, đến độ không còn những gì là bất hòa nơi thân mình ấy, mà các phẩn thể cùng chăm sóc lẫn nhau" (1Corinto 12:21-25). 

Quí cộng sự viên nam nữ của Giáo Triều thân mến, nghĩ đến các lời của Thánh Phaolô và nghĩ về anh chị em, tức là về những con người là một phần của Giáo Triều này và là những con người cống hiến cho nó một Thân Mình sinh lực, năng động và được chăm sóc tốt đẹp, tôi muốn chọn chữ "chăm sóc" để làm cứ điểm cho cuộc gặp gỡ của chúng ta đây

Chăm sóc nghĩa là bày tỏ mối quan tâm tha thiết và lo toan khiến chúng ta dốc cả tâm trí và hoạt động của chúng ta cho một ai đó hay cho một điều gì đó; nghĩa là chú ý tới ai đó cần được chăm sóc mà không nghĩ đến bất cứ điều gì khác; nghĩa là chấp nhận và cống hiến việc chăm sóc. Một hình ảnh hiện lên đó là hình ảnh một người mẹ hết sức chăm sóc cho đứa con bị bệnh của mình, coi cái đau của người con này là cái đau của mình. Chị không bao giờ nhìn đồng hồ, không than phiền vì không được ngủ trọn đêm, không mong muốn gì khác ngoài việc muốn thấy cháu được khỏi bệnh với bất cứ giá nào. 

Trong thời gian được ở giữa anh chị em đây, tôi đã nhận thấy được việc chăm sóc anh chị em tỏ ra nơi công việc của anh chị emh; bởi thế, tôi xin cám ơn anh chị em rất nhiều. Tuy nhiên, xin cho phép tôi khuyên anh chị em hãy biến Giáng Sinh Thánh này thành một cơ hội thực sự để "chăm sóc" cho hết mọi thương tích và được "chữa khỏi" bất cứ thiếu hụt nào

Thế nên, tôi muốn khuyên anh chị em:

- Hãy chăm sóc đời sống thiêng liêng của anh chị em, mối liên hệ của anh chị em với Thiên Chúa, vì đây là cột xương sống của tất cả những gì chúng ta làm và tất cả những gì chúng ta là. Một Kitô hữu không nuôi dưỡng mình bằng việc cầu nguyện, bằng các Bí Tích và bằng Lời Chúa thì chắc chắn sẽ bị tàn phai và khô héo. Hãy chăm sóc đời sống thiêng liêng.

- Hãy chăm sóc gia đình của anh chị em, cống hiến cho con cái của anh chị em và những người thân yêu của anh chị em không phải chỉ có tiền bạc mà nhất là thời giờ, quan tâm và yêu thương;

- Hãy chăm sóc các mối liên hệ với người khác, biến đức tin thành đời sống và biến ngôn từ thành các việc lành, nhất là đối với những ai thiếu thốn nhất;

- Hãy chăm sóc việc nói năng của anh chị em, thanh tẩy miệng lưỡi của anh chị em cho sạch những lời nói xúc phạm, sạch những lời nói thô lỗ cộc cằn và sạch thứ ngôn từ tồi bại trần tục;

- Hãy chăm sóc các vết thương lòng bằng dầu tha thứ, bỏ qua cho những người làm chúng ta bị tổn thương và hãy hàn dịt thương tích cho những ai bị chúng ta gây tổn thương;

- Hãy chăm sóc việc làm của anh chị em, hoàn thành nó bằng nhiệt tâm, khiêm tốn, đảm đang, hăng say, với một tinh thần có thể dâng lời cảm tạ Chúa;

- Hãy giữ mình khỏi những gì thèm muốn, nhục dục, hận ghét và các cảm tính tiêu cực là những gì tiêu hủy sự bình an nội tâm và biến chúng ta thành những con người bị triệt hạ và hủy hoại.  

- Hãy giữ mình khỏi lòng oán thù khiến chúng ta ra tay trả đũa, và khỏi tính ươn lười khiến chúng ta sống một cách tê liệt, khỏi thái độ qui trách khiến chúng ta kiêu hãnh, khỏi tính luôn than phiền khiến chúng ta thất vọng. Tôi biết rằng đôi khi, để giữ việc làm của mình, cần phải nói về người khác, để bênh vực mình. Tôi hiểu được những trường hợp này, thế nhưng cách thức ấy cũng không kết thúc một cách tốt đẹp. Cuối cùng chúng ta sẽ hủy diệt nhau thôi, và chúng ta không được làm điều ấy, nó chẳng có lợi gì. Trái lại, chúng ta cần phải xin Chúa ơn khôn ngoan để có thể cắn lưỡi của chúng ta vào lúc, không nói những lời nhục mạ, những lời khiến cho miệng lưỡi của anh chị em bấy giờ cảm thấy đắng cay;  

- Hãy chăm sóc cho những người anh em yếu kém: tôi đã thấy được nhiều gương sáng đẹp nơi anh chị em về điều này, tôi xin cám ơn anh chị em, chúc mừng anh chị em! Tức là chăm sóc cho những vị lão thành, cho bệnh nhân, cho người đói khổ, cho người vô gia cư và cho những người lạ mặt, vì chúng ta sẽ bị phán xét căn cứ vào đó;

- Hãy chăm sóc Giáng Sinh Thánh đểkhông bao giờ lễ này trở thành một ngày lễ của khuynh hướng hưởng thụ mua sắm, của dáng vẻ bên ngoài và của những quà tặng vô dụng, hay của tình trạng cặn bã dư thừa, mà là một ngày lễ của niềm vui được lãnh nhận Chúa trong Máng Cỏ và trong cõi lòng.

Hãy chăm sóc - chăm sóc rất nhiều điều, mỗi người chúng ta có thể nghĩ xem: "Đâu là điều tôi cần phải chăm sóc nhất?" Hãy nghĩ điều này: "Hôm nay, tôi sẽ chăm sóc điều ấy". Tuy nhiên, trên hết hãy chăm sóc gia đình của anh chị em! Gia đình là một kho tàng: con cái là một bảo tàng. Một vấn đề mà các cha mẹ trẻ có thể tự vấn đó là: "Tôi có giờ chơi với con cái của tôi hay chăng, hay tôi lúc nào cũng bận với bận, chẳng có giờ cho con cái gì hết?" Tôi muốn lưu lại cho anh chị em câu hỏi ấy. Việc chơi với trẻ em là việc thật là dễ thương. Và đó là việc gieo rắc tương lai vậy.

Anh chị em cộng sự viên thân mến,

Chúng ta hãy tưởng tượng thế giới của chúng ta sẽ thay đổi ra sao nếu hết mọi người trong chúng ta lập tức bắt đầu, ngay ở nơi đây, chăm sóc một cách nghiêm chỉnh và chăm sóc một cách quảng đại mối liên hệ của mình với Thiên Chúa và với tha nhân của mình, nếu chúng ta mang ra thực hành qui luật vàng của Phúc Âm, được Chúa Giêsu nêu lên trong bài giảng trên núi của Người: "Bất cứ sự gì các con muốn người ta làm cho các con thì các con hãy làm cho họ như vậy; vì đó là lề luật và lời các tiên tri" (Mathêu 7:12); nếu chúng ta nhìn vào người khác, nhất là những ai thiếu thốn nhất, bằng con mắt thiện hảo và dịu dàng, như Thiên Chúa nhìn chúng ta, chờ đợi chúng ta và tha thứ cho chúng ta; nếu chúng ta tìm thấy sức mạnh của chúng ta và kho tàng của chúng ta một cách khiêm tốn! Mà chúng ta lại rất thường tỏ ra sợ hãi những gì là dịu dàng, chúng ta sợ phải khiêm nhượng!

Một lễ Giáng Sinh chân thực là ở chỗ cử hành sự khó nghèo của Vị Thiên Chúa là Đấng đã hư không hóa bản thân, mặc lấy thân phận tôi tớ (xem Philiphê 2:6); cử hành Vị Thiên Chúa phục vụ (xem Mathêu 20:27); cử hành Vị Thiên Chúa giấu bản thân mình đi cho khỏi thành phần khôn ngoan thông thái mà tỏ mình ra cho các thơ nhi, cho những ai đơn sơ và nghèo khó (xem Mathêu 11:25); cử hành "Con Người đến không phải để được hầu hạ mà là hầu hạ và hiến mạng sống mình cho nhiều người" (Marco 10:45). 

Tuy nhiên, Giáng Sinhtrên hết là việc cử hành của sự Bình An được mang xuống trần gian này bởi Thơ Nhi Giêsu: "Bình an giữa trời và đất, bình an giữa các dân tộc, bình an trong cõi lòng của chúng ta" (Phụng ca); thứ bình an được các Thiên Thần xướng lên rằng: "Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm" (Luca 2:14).

Bình an là những gì chúng ta thiết tha cần đến, là những gì chúng ta chăm sóc, để sưởi ấm các cõi lòng lạnh lẽo, để phấn khích những tâm linh hoang mang và để soi sáng cho các cặp mắt thất thần bằng ánh sáng của dung nhan Chúa Giêsu!

Với sự bình an này trong lòng, tôi xin chào chúc anh chị em và toàn thể gia đình của anh chị em. Tôi cũng muốn ngỏ lời cám ơn họ nữa và nhất là ôm lấy con cái của anh chị em, nhất là những cháu nhỏ nhất!

Tôi không muốn kết thúc những lời chào chúc này mà không xin anh chị em tha thứ cho những lỗi lầm thiếu sót, của tôi cũng như của các vị cộng tác viên của tôi, cũng như về một số vụ bê bối gương mù là những gì đã gây ra rất nhiều xấu xa. Xin thứ tha cho tôi.

Xin chúc anh chị em một Giáng Sinh Hạnh Phúc và xin cầu cho tôi!

Chúng ta hãy cầu xin Đức Mẹ: Kính Mừng...

[Phép Lành]


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL chuyển dịch (bao gồm nhan đề và các chỗ nhấn mạnh tự ý)

 

"Tôi nghĩ rằng một 'bản liệt loại' (catalogue) các thứ ốm đau là những gì sẽ giúp chúng ta ... dọn mình lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải, một hành động tốt đẹp đối với tất cả chúng ta trong việc dọn mình mừng Giáng Sinh".

ĐTC Phanxicô chúc Giáng Sinh các vị chức sắc cộng sự viên của ngài ở Tòa Thánh Rôma:

Vào lúc 10 giờ 30 sáng Thứ Hai 22/12/2014, sau lời chúc Giáng Sinh của vị hồng y niên trưởng đại diện là Angelo Sodano, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chúc Giáng Sinh cho tất cả mọi vị hồng y và bề trên phụ giúp ngài làm việc ở Giáo Triều Rôma như sau:

"Chúa vượt trên Cherubim thần, Chúa là Đấng đã biến đổi thân phận khốn cùng của thế giới khi Chúa biến Mình trở nên giống như chúng con" (Thánh Athanasius). 

Chư Huynh thân mến,

Vào cuối Mùa Vọng chúng ta gặp gỡ để chào chúc nhau theo truyền thống. Trong một ít ngày nữa chúng ta sẽ hân hoan cử hành Chúa giáng sinh; một biến cố về một vị Thiên Chúa là Đấng hóa thân làm người để cứu độ loài người; một bộc lộ yêu thương của một vị Thiên Chúa là Đấng không hạn chế mình trong việc ban cho chúng ta một cái gì đó hay một sứ điệp nào hoặc một sứ giả nào đó, mà là ban chính mình cho chúng ta; một mầu nhiệm về một vị Thiên Chúa là Đấng ôm lấy vào mình thân phận loài người của chúng ta cùng với tội lỗi của chúng ta để mạc khải cho chúng ta sự sống thần linh của Ngài, ân sủng vô biên của Ngài và ơn tha thứ nhưng không của Ngài. Việc gặp gỡ Thiên Chúa hạ sinh bần cùng trong hang Bê Lem là những gì dạy cho chúng ta về quyền lực của sự khiêm nhượng. Thật vậy, Giáng Sinh cũng là ngày lễ ánh sáng, một ngày lễ đã không được "Dân Tuyển Chọn" đón nhận mà lại được đón nhận bởi "thành phần nghèo khổ và quê mùa" đang đợi chờ ơn cứu độ của Chúa. 

Trước hết, tôi muốn chúc tất cả anh chị em - những vị hợp tác viên, anh chị em, các vị đại diện tòa thánh khắp thế giới - cùng tất cả những người thân yêu của anh chị em, một Giáng Sinh Thánh Hảo và một Tân Niên hạnh phúc. Tôi xin thân ái ngỏ lời cám ơn anh chị em về việc anh chị em hằng ngày dấn thân phục vụ Tòa Thánh, phục vụ Giáo Hội Công Giáo, phục vụ các Giáo Hội riêng và phục vụ Vị Thừa Kế Thánh Phêrô.  

Vì chúng ta là con người chứ không phải là các con số hay chỉ là những loại hạng, nên tôi đặc biệt nhớ đến những ai, trong năm này, đã hoàn thành việc phục vụ của mình khi đến tuổi ấn định hoặc đảm nhận các vai trò khác hay vì được kêu gọi về Nhà Cha. Tôi cũng tưởng nhớ đến và tri ân cảm tạ tất cả những vị ấy và gia đình của họ. 

Cùng với anh chị em, tôi muốn dâng lên Chúa tấm lòng chân thành và sâu xa cảm tạ về năm chúng ta đang bỏ lại sau lưng đây, về các biến cố đã trải qua cũng như về tất cả những gì là thiện hảo Ngài đã rộng lượng thực hiện qua việc phục vụ của Tòa Thánh, khiêm tốn xin Ngài tha thứ cho chúng ta về các lỗi lầm đã phạm "trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những điều thiếu sót". 

Thật vậy, mở đầu bằng việc xin tha thứ này, tôi muốn cuộc gặp gỡ của chúng ta và những suy tư tôi sẽ chia sẻ với chư huynh trở thành, đối với tất cả chúng ta, một thứ hỗ trợ và phấn khích cho một cuộc khảo sát thực sự lương tâm của mình để dọn lòng đón mừng Lễ Giáng Sinh Thánh. 

Nghĩ đến điều này, đến cuộc gặp gỡ của chúng ta, chúng ta nghĩ đến hình ảnh Giáo Hội là "Nhiệm Thể của Chúa Giêsu Kitô". Đây là một diễn tả, như Đức Giáo Hoàng Piô XII đã giải thích, "xuất phát và hầu như nẩy sinh từ những gì thường được bày tỏ trong Thánh Kinh cũng như nơi các vị Thánh Giáo Phụ" [1]. Theo đó, Thánh Phaolô đã viết: "Giống như thân thể là một nhưng có nhiều phần thể, và tất cả mọi phần thể thuộc thân thể, dù nhiều, chỉ là một thân thể duy nhất, thì Chúa Kitô cũng thế" (1 Corinto 12:12) [2].

Bởi vậy mà Công Đồng Chung Vaticanô II đã nhắc nhở chúng ta rằng "nơi cấu trúc của Nhiệm Thể Chúa Kitô có đa dạng các phần thể và các vai trò. Chỉ có một Vị Thần Linh, Đấng vì lợi ích của Giáo Hội phân phối các tặng ân khác nhau của Ngài một cách tràn đầy hợp với sự phong phú của Ngài và nhu cầu của các thừa tác vụ (xem 1 Corinto 12:1-11) [3]. Bởi thế, 'Chúa Kitô và Giáo Hội' làm nên một 'Chúa Kitô toàn vẹn' ('Christus totus'). Giáo Hội "là một với Chúa Kitô" [4].

Cũng hay khi nghĩ đến Giáo Triều Rôma như là một tiểu mẫu thức của Giáo Hội, tức là như một "thân thể" đang thực sự hằng ngày tìm cách sinh động hơn, lành mạnh hơn, hòa hợp hơn và hiệp nhất hơn nơi bản thân mình và với Chúa Kitô. 

Thực tế cho thấy Giáo Triều Rôma là một thân thể phức tạp, làm nên bởi nhiều Phân Bộ, bởi các Hội Đồng, các Văn Phòng, các Pháp Viện, các Ủy Ban, và làm nên bởi nhiều yếu tố mà tất cả không cùng làm công việc giống như nhau nhưng lại được điều hợp để hành sự một cách hiệu lực, xây dựng, lớp lang và mẫu mực, bất chấp những khác nhau về văn hóa, ngôn ngữ và quốc thể nơi các phần tử của nó [5].

Dầu sao đi nữa, Giáo Triều Rôma này là một thân thể năng động nên nó không thể nào thiếu được việc nuôi dưỡng và chăm sóc. Thật vậy, như Giáo Hội, Giáo Triều Rôma không thể sống mà thiếu vắng mối liên hệ sống còn, cá thể, đích thực và mạnh mẽ với Chúa Kitô [6]. Phần tử nào của Giáo Triều này không nuôi dưỡng mình hằng ngày bẳng thứ lương thực ấy sẽ trở nên một thứ quan lại - bureaucrat (một ngoại diện viên - formalist, một hành sự viên - functionalist, một nhân viên - employee): một cái chồi đang khô héo rồi từ từ chết mất và bị quảng đi. Việc cầu nguyện hằng ngày, việc chuyên chú tham dự vào các Bí Tích, nhất là Thánh Thể và Hòa Giải, việc hằng ngày giao tiếp với Lời Chúa và đời sống thiêng liêng được chuyển sang đức bác ái sống động là dưỡng chất sống còn cho từng người chúng ta. Chớ gì chúng ta ý thức được rằng không có Người chúng ta chẳng làm được gì hết (xem Gioan 15:8).

Có thế, mối liên hệ sống động với Thiên Chúa mới nuôi dưỡng và củng cố mối hiệp thông với người khác, tức là chúng ta càng sâu xa liên kết với Thiên Chúa chúng ta sẽ càng hiệp nhất với nhau, vì Thần Linh của Thiên Chúa thì kết hiệp còn tinh thần của Tên Gian Ác là chia rẽ. 

Giáo Triều này được kêu gọi để tự cải tiến, để luôn tự cải tiến và để tăng trưởng trong hiệp thông, thánh thiện và khôn ngoan trong việc hoàn toàn trọn vẹn hiện thực sứ vụ của nó [7]. Tuy nhiên, như mọi cơ cấu khác, như thân thể của con người, nó cũng dễ bị bệnh nạn (sicknesses), bị trục trặc (malfunctioning) và bị yếu nhược (infirmity). Ở đây tôi muốn đề cập tới một số những thứ yếu đau (illnesses) khả hữu này, những thứ yếu đau của giáo triều (curial illnesses) - chúng là những thứ yếu đau thường xẩy ra hơn nơi sinh hoạt Tòa Thánh của chúng ta. Chúng là những thứ bệnh nạn và khuynh hướng làm suy yếu việc chúng ta phụng sự Chúa. Tôi nghĩ rằng một "bản liệt loại" (catalogue) các thứ ốm đau là những gì sẽ giúp chúng ta - theo cách thức của các vị Tổ Phụ Ẩn Tu - Desert Fathers đã tạo nên các bản liệt loại này được chúng ta nói đến hôm nay đây. Nó sẽ giúp cho chúng ta dọn mình lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải, một hành động tốt đẹp đối với tất cả chúng ta trong việc dọn mình mừng Giáng Sinh.

1- Bệnh cảm thấy mình là "bất tử - immortal", "miễn trừ - immune" hay thật sự là "bất khả thiếu", khi tỏ ra coi thường những kiềm chế cần thiết và bình thường. Một Giáo Triều không tự kiểm bản thân, không cập nhật hóa chính mình, không tìm cách cải tiến bản thân mình là một cơ cấu bệnh hoạn. Việc bình thường thăm viếng các nghĩa địa có thể giúp chúng ta thấy tên gọi của rất nhiều người, một số trong họ đã nghĩ rằng họ bất tử, miễn trừ và bất khả thiếu! Đó là những gì bệnh hoạn của người giầu có ngu xuẩn trong Phúc Âm, một con người nghĩ rằng mình sẽ sống trường sinh vĩnh cửu (xem Luca 12:13-21), cũng như của những ai biến mình thành những kẻ tai to mặt lớn và cảm thấy mình trổi vượt hơn tất cả mọi người, không phục vụ tất cả mọi người. Điều này thường xuất phát từ chứng bệnh quyền lực, chứng bệnh của những thứ "rắc rối của thành phần Chọn Lọc" (complex of the Elect), chứng bệnh điệu bộ (narcissism) say mê ngắm hình ảnh của mình mà không thấy hình ảnh của Thiên Chúa nơi dung nhan của người khác, nhất là nơi thành phần hèn kém nhất và thiếu thốn nhất [8]. Thứ thuốc giải độc cho nạn dịch này đó là thứ ân sủng có thể giúp cho chúng ta thấy mình là thành phần tội nhân, để rồi bằng tất cả tấm lòng của mình mà tuyên xưng rằng: "Chúng tôi là những người tôi tớ bất xứng; chúng tôi chỉ làm những gì thuộc về nhiệm vụ của chúng tôi mà thôi" (xem Luca 17:10). 

2- Một bệnh khác đó là bệnh "Matta-ism", bệnh quá bận rộn: tức là bệnh của những ai đắm mình hoạt động, lơ là một cách không thể nào tránh được với những gì được gọi là "phần tốt hơn", ở chỗ được ngồi dưới chân Chúa Giêsu (xem Luca 10:38-42). Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu đã bảo các môn đệ của Người rằng "các con hãy nghỉ ngơi trong chốc lát" (xem marco 6:31), vì coi thường việc nghỉ ngơi cần thiết sẽ dẫn đến chỗ trở thành khẩn trương và rối loạn. Thời gian nghỉ ngơi, đối với những ai đã thi hành sứ vụ của mình, là thời gian cần thiết, chính đáng và được sử dụng một cách nghiêm túc, ở chỗ có giờ với họ hàng thân thuộc và tôn trọng các ngày lễ nghỉ như là những giây phút phục hồi (recharging) về cả tinh thần lẫn thể lý; chúng ta cần phải học hỏi những gì đã được Sách Giảng Viên dạy rằng "có thời cho hết mọi sự" (3:1-15).

3- Cũng có thứ bệnh bị "thạch hóa" (petrifiation) tâm thần và tâm linh: tức là những ai có một con tim chai đá và một cái đầu "cứng cổ" (stiff-neck" (Tông Vụ 7:51-60); những ai theo đà bị mất đi tâm trạng thanh thản, tính chất nhanh nhẹn hoạt bát và bạo dạn để rồi ẩn nấp dưới đống giấy tờ, trở thành "máy móc hành sự" (practice machines), không phải là "người của Thiên Chúa" (xem Do Thái 3:12). Thật là nguy hiểm khi đánh mất đi cái cảm quan nhân bản cần thiết để làm cho chúng ta biết khóc với người khóc và vui với những ai vui! Đó là bệnh của những ai bị mất đi "những cảm tính về Chúa Giêsu - the sentiments of Jesus" (xem Philiphê 2:5-11), vì theo thời gian lòng của họ bị chai cứng và trở thành bất khả yêu thương vô điện Chúa Cha và tha nhân của họ (xem mathêu 22:34-40). Thật vậy, là Kitô hữu có nghĩa là "có cùng một cảm tính nơi Chúa Giêsu Kitô, những cảm tính khiêm hạ và hiến thân, thanh thoát và quảng đại". 

4- Bệnh hoạch định thái quá và duy chức năng (functionalism): khi một người tông đồ phác họa mọi sự từng li từng tí một và nghĩ rằng nhờ hoạch định toàn hảo sự việc mới tiến bộ một cách hiệu lực, thì trở thành một kế toán viên hay một nhà kinh doanh. Cần phải sửa soạn kỷ càng mọi sự nhưng đừng bao giờ  chiều theo khuynh hướng muốn giam nhốt hay lèo lái tính chất tự do của Thánh Linh là Đấng bao giờ cũng cao cả hơn, bao rộng hơn bất cứ hoạch định nào của con người (xem Gioan 3:8). Người ta bị căn bệnh này là bởi vì "bao giờ cũng dễ dàng hơn và dễ chịu hơn trong việc ổn định các vị thế bất động không đổi thay của mình. Giáo Hội thực sự cho thấy rằng Giáo Hội trung thành với Thánh Linh, tới độ Giáo Hội không viện cớ để điều động và thuần hóa Ngài. Để thuần hóa Thánh Linh... Ngài tươi tắn, sáng tạo, mới mẻ" [9].

5- Bệnh điều hợp tồi tệ: khi các phần thể bị mất đi mối hiệp thông giữa chúng với nhau, và thân thể bị mất đi việc vận hành hòa hợp, và tính chất điều độ của nó trở thành một cuộc hợp tấu ồn ào gây ra bởi các phần tử của nó không hợp tác với nhau và không sống tinh thần của mối hiệp thông cũng như của đội tuyển. Khi bàn chân nói với cánh tay rằng: "tao không cần mày", hay bàn tay nói với đầu rằng "tao ra lệnh", bởi vậy mới gây tác hại và tình trạng bê bối.

6- Cũng có thứ triệu chứng của bệnh Alzheimer thiêng liêng: tức là quên mất "lịch sử Ơn Cứu Độ", quên mất lịch sử của bản thân mình với Chúa, quên mất "mối tình đầu - first love" của mình (Khải Huyền 2:4). Nó là một thứ bệnh mỗi ngày một suy giảm khả năng thiêng liêng mà không sớm thì muộn sẽ bị tàn tật trầm trọng cho con người, khiến họ trở thành bất khả thi hành một hoạt động độc lập nào, sống trong một tình trạng hoàn toàn lệ thuộc vào các quan niệm thường do tưởng tượng của họ. Chúng ta thấy chứng bệnh này nơi những ai mất trí nhớ về việc họ gặp gỡ Chúa; nơi những ai không có được cái cảm thức về đời sống; nơi những ai hoàn toàn lệ thuộc vào "cái lúc này" của mình, vào đam mê của họ, vào những gì là bất chợt (whims) và cố định (fixations); những ai đang xây dựng các bức tường và các thói quen bủa vây lấy bản thân mình, càng trở thành nô lệ hơn bao giờ hết cho các thứ ngẫu tượng được bàn tay của họ trạm khắc nên. 

7- Bệnh cạnh tranh kình địch và tự cao tự đắc [10] [11]: khi xuất hiện thì mầu mè của phục sức và các dấu hiệu vinh vang trở thành mục tiêu chính yếu của đời sống, quên mất những lời của Thánh Phaolô: "Đừng làm gì theo vị kỷ hay cao ngạo mà là một cách khiêm tốn, coi người khác hơn bản thân mình. Mỗi người trong anh em đừng chỉ chuyên chú tới lợi ích của mình mà còn cả các ích lợi của người khác nữa" (Philiphê 2:1-4). Nó là một căn bệnh dẫn chúng ta đến chỗ trở thành những con người nam nữ giả tạo và sống một thứ "thần bí - mysticism" ngụy tạo và một thứ "Quietism" sai lầm (biệt chú của người dịch: Quietism là chủ trương thụ động về tu đức liên quan đến tầm mức trọn lành, ở chỗ tự hủy để được tan biến đi trong yếu tính của Thiên Chúa ngay ở trên đời này, một thứ tu đức thông dụng vào hạ bán thế kỷ 17, trong 2 thập niên 1670 và 1680, ở Pháp, Tây Ban Nha và Ý, nhưng đã bị coi là lạc thuyết và lên án bởi Đức Innocent XI năm 1687). Chính Thánh Phaolô đã diễn tả họ như là "các kẻ thù địch của Thập Giá Chúa Kitô" vì "họ vinh vang một cách đáng hổ thẹn, tâm trí họ chỉ tập trung vào các sự vật thế gian" (Philiphê 3:19).

8- Bệnh hoang tưởng đời sống (existential schizophrenia): Nó là bệnh của những ai sống một cuộc đời nước đôi (double life), hoa trái của một thứ giả hình chính hiệu của một kẻ sống tầm thường và tình trạng gia tăng trống rỗng tâm linh mà bằng cấp cùng với các danh hiệu hàn lâm cũng không thể nào khỏa lấp được. Một thứ bệnh thường tấn công những ai, bỏ bê công tác mục vụ, thu mình vào các công việc quan liêu, thế nên bị mất đi mối liên hệ với thực tại, với những con người cụ thể, bởi đó họ tạo nên một thứ thế giới lưỡng diện (a parallel world), ở đó họ gạt ra ngoài tất cả những gì họ nghiêm nghị dạy cho người khác, trong khi đó họ lại bắt đầu sống một cuộc đời ẩn kín nhưng thường phóng đãng của mình. Đối với thứ bệnh rất trầm trọng này thì việc hoán cải lại càng khẩn trương hơn và bất khả châm chước (xem Luca 15:11-32).

9- Bệnh đồn đoán, càu nhàu, nhảm nhí (tittle-tattle): Tôi đã nói rất nhiều lần về bệnh này nhưng chẳng bao giờ đủ cả: nó là một thứ bệnh trầm trọng được bắt đầu một cách giản dị thôi, có thể là chỉ có 2 người nói chuyện với nhau, sau đó nó tóm lấy con người ấy, biến họ thành một "kẻ gieo rắc bất hòa" (như Satan), và trong nhiều trường hợp họ là "tay sát nhân với ý đồ dã man - murderer in cold blood" trong việc triệt hạ tiếng tăm của đồng bạn và anh em của mình. Nó là thứ bệnh của những con người thận trọng, không dám can đảm nói thẳng mà chỉ nói ở đằng sau lưng kẻ khác. Thánh Phaolô đã khiển trách chúng ta rằng: "Hãy làm tất cả mọi sự chứ đừng có càu nhàu hay thắc mắc để anh em được vô trách cứ và vô tội" (Philiphê 2:14-18). Chư huynh ơi, hãy coi chừng nạn khủng bố xì xèo bàn tán (the terrorism of gossip)!

10- Bệnh thần tượng hóa bề trên (divinizing directors): nó là bệnh của những ai ve vãn các vị Bề Trên của mình, mong chiếm được lòng tốt của các vị. Họ là nạn nhân của lòng tham danh vọng (careerism) và của chủ trương chộp bắt cơ hội (opportunism), họ tôn kính con người chứ không phải Thiên Chúa (xem Mathêu 23:8-12). Họ là những con người sống phục vụ mà chỉ nghĩ đến những gì họ chiếm được chứ không phải là những gì họ cần phải làm. Những con người hèn hạ, bất hạnh và chỉ được tác động bởi cái tính vị kỷ quái ác của họ (xem Galata 5:16-25). Bệnh này cũng có thể tấn công cả thành phần Bề Trên nữa, khi các vị ve vãn một số cộng sự viên của mình để chiếm được lòng thuần phục của họ, lòng trung thành của họ và việc họ lệ thuộc về tâm lý, thế nhưng hậu quả cuối cùng thực sự chỉ là một thứ đồng lõa. 

11- Bệnh lạnh cảm với người khác: khi người ta chỉ nghĩ đến mình và bị mất đi tính chất chân tình và nồng nàn của các mối liên hệ nhân bản. Khi thành phần chuyên viên đệ nhất đẳng không mang kiến thức của mình ra phục vụ đồng bạn ít hiểu biết hơn mình. Khi người ta có được kiến thức về một điều gì đó và giữ lấy cho mình thay vì tích cực chia sẻ kiến thức ấy với người khác. Khi mà vì ghen tương hay xảo quyệt người ta cảm thấy vui mừng thấy được người khác vấp ngã thay vì nâng họ lên và phấn khích họ. 

12- Bệnh dung diện đau thương (the mournful face): tức là những con người lỗ mãng cộc cằn và buồn sầu ủ rũ, tin rằng để ra vẻ trang nghiêm họ cần phải có một khuôn mặt sầu muộn cũng như nghiêm nghị, và đối xử với những người khác, nhất là những ai bị coi là bề dưới - một cách cứng rắn khắc nghiệt, gay gắt và trịnh thượng. Thực tế cho thấy tính chất nghiêm nghị như thể đóng kịch và bi quan yếm thế cằn cỗi thường là những triệu chứng của sợ hãi và của cảm giác bất an toàn của người ta. Người tông đồ này cần phải bắt mình trở thành một con người lịch thiệp, thanh thản, nhiệt tình và vui tươi, truyền đạt niềm vui ở bất cứ nơi đâu. Một con tim đầy Thiên Chúa là một con tim hạnh phúc chiếu tỏa và truyền lan niềm vui cho tất cả mọi người chung quanh: kết quả sẽ thấy ngay lập tức! Thế nên, chúng ta đừng đánh mất đi tinh thần vui tươi ấy, đầy những hài hước và thậm chỉ cả việc tự kiểm, một việc làm giúp chúng ta thành những con người nhã nhặn ân cần, dù ở trong những trường hợp khó khăn [13]. Một liều lượng hài hước tốt đẹp giúp ích biết bao! Thật là lợi ích khi chúng ta thường đọc lời kinh của Thánh Thomas More [14]: tôi hằng ngày đọc lời nguyện này, nó giúp cho tôi rất nhiều. 

13- Bệnh tích lũy: khi một người tông đồ tìm cách lấp đầy cái trống không của cuộc sống trong cõi lòng mình bằng việc tích lũy các sản vật về thể lý, không phải vì cần thiết mà chỉ vị cảm thấy an toàn. Thực tế cho thấy chúng ta không thể đem theo với mình bất cứ cái gì là vật chất vì "tấm khăn liệm không có túi - the shroud does not have pockets", và tất cả những kho tàng trần gian của chúng ta - kể cả những gì là tặng phẩm nữa - sẽ không bao giờ có thể lấp đầy cái rỗng không ấy, mà thật ra chúng sẽ đòi hỏi hơn thế nữa và sâu thẳm hơn nữa. Chúa lập lại với những con người này rằng: "Vì ngươi nói ta giầu có, ta được phồn vinh, và ta không cần gì nữa; mà không biết rằng ngươi cùng khốn, đáng thương, nghèo nàn, đui mù và trần trụi... Thế nên, hãy hăng hái lên và hãy hoán cải" (Khải Huyền 3:17-19). Việc tích lũy chỉ đè nặng thêm và làm chậm lại cuộc hành trình không thể lay chuyển! Tôi nghĩ đến một giai thoại thế này: Có lần các Tu Sĩ Dòng Tên Tây Ban Nha diễn tả Dòng Chúa Giêsu như là "kỵ binh trang bị nhẹ của Giáo Hội - the light cavalry of the Church". Tôi nhớ đến việc thuyên chuyển đi của một tu sĩ Dòng Tên trẻ tuổi, trong khi người tu sĩ chất nhiều đồ tùy thân của mình lên một chiếc xe tải: nào là các túi xách, nào là sách vở, nào là đồ vật, nào là tặng phẩm, đã nghe thấy một tu sĩ già đứng quan sát mỉm cười khôn khéo nói rằng: phải chăng đó là "một kỵ binh trang bị nhẹ của Giáo Hội?!" Các lần thuyên chuyển của chúng ta cho chúng ta thấy được dấu hiệu của chứng bệnh này. 

14- Bệnh phe nhóm bế quan (closed circles): khi mà việc thuộc về một nhóm nhỏ trở nên quan trọng hơn là việc thuộc về Thân Mình, và ở vào một số trường hợp, còn quan trọng hơn cả việc thuộc về chính Chúa Kitô nữa. Bệnh này bao giờ cũng bắt đầu bằng những ý hướng tốt lành, thế nhưng qua giòng thời gian, nó nô dịch hóa các phần tử theo nó để trở thành "một thứ ung thư" đe dọa tới mối hòa hợp của Thân Mình và gây ra nhiều sự dữ - nhiều thứ bê bối - nhất là cho những người anh em bé mọn nhất của chúng ta. Việc tự hủy hay "tấn công phe mình - friendly fire" từ các binh lính đồng đội là những gì lừa đảo nguy hiểm nhất [15]. Nó là sự dữ tấn công từ bên trong [16], và như Chúa Kitô phán: "Vương quốc nào chia rẽ nhau thì bị tan rã" (Luca 11:17). 

15- Bệnh lợi lộc trần gian và thích phô trương [17]: khi người tông đồ biến việc phục vụ của mình thành quyền lực, và biến quyền lực của mình thành món hàng hóa để chiếm đoạt những lợi lộc trần gian hay chiếm đoạt quyền lực hơn nữa. Nó là thứ bệnh của những ai tìm kiếm một cách tham lam vô độ trong việc tăng bội quyền lực, và để đạt được mục đích ấy, họ có thể vu khống, phỉ báng và làm mất uy tín của người khác, ngay cả trên các tờ nhật báo hay nguyệt san. Dĩ nhiên là để phô trương bản thân mình và tỏ ra cho thấy mình có khả năng hơn người khác. Bệnh này cũng gây ra nhiều sự dữ cho thân mình, vì nó dẫn những con người này đến chỗ biện minh cho việc sử dụng bất cứ một phương tiện nào miễn là họ đạt được mục đích của họ, thường là nhân danh công lý và tính chất minh bạch! Đến đây tôi nhớ đến một vị linh mục đã gọi cho thành phần phóng viên báo chí để nói với họ (và tạo ra) những điều riêng tư và kín đáo về các vị linh mục đồng đội và giáo dân trong xứ của mình. Vấn đề mà vị linh mục này làm đó là chỉ để làm sao thấy mình xuất hiện ở trên các mặt báo, nhờ đó cảm thấy mình "uy quyền và thu hút", gây ra rất nhiều tai hại cho những người khác cũng như cho Giáo Hội. Đáng thương thay!

Thưa Chư Huynh, những thứ bệnh này và những khuynh hướng ấy tất nhiên là một thứ nguy hiểm cho hết mọi Kitô hữu cũng như cho Giáo Triều, cho cộng động, cho Hội Dòng, cho giáo xứ, cho Phong Trào của Giáo Hội v.v., và chúng có thể tấn công ở tầm cấp riêng cũng như chung.

Chúng ta cần phải ý thức rõ rằng chỉ có Thánh Linh - hồn sống của Nhiệm Thể Chúa Kitô, như Kinh Tin Kính Nicene-Constantinopolitan khẳng định: "Tôi tin kính Chúa Thánh Thần là Chúa và là Đấng ban sự sống" - mới là Đấng chữa lành hết mọi thứ yếu đau bệnh nạn. Chính Thánh Linh mới là Đấng hỗ trợ hết mọi nỗ lực chân thành của việc thanh tẩy và hết mọi thiện chí hoán cải. Ngài chính là Đấng làm cho chúng ta hiểu được rằng hết mọi phần tử đều tham phần vào việc thánh hóa Thân Mình này cũng như vào tình trạng yếu kém của Thân Mình ấy. Ngài là Đấng khơi động mối hòa hợp [18]: "ipse harmonia est", như Thánh Basiliô đã nói. Thánh Âu Cơ Tinh cũng nói với chúng ta rằng: "Trong khi một phần thể gắn liền với thân mình, thì việc chữa lành của phần thể này có hy vọng; trái lại, những gì bị cắt lìa thì không thể được chăm sóc hay chữa lành" [19].

Vấn đề chữa lành cũng là hoa trái của việc nhận thức về bệnh trạng cũng như về quyết định chung riêng cần phải được chữa trị, chịu đựng việc chữa trị một cách nhẫn nại và kiên trì [20].

Bởi thế, trong mùa Giáng Sinh này cũng như cho tất cả thời gian chúng ta phục vụ và sống đời của mình, chúng ta được kêu gọi để sống "việc rao giảng chân lý trong yêu thương, chúng ta được lớn lên trong Chúa Kitô là đầu, Đấng mà nhờ Người toàn thân được khít khao liên kết với nhau bởi mọi khớp nối đều được cấp dưỡng, khi từng phần thể hoạt động một cách thích đáng, làm thân thể tăng trưởng và xây dựng trong yêu thương" (Epheso 4:15-16).

Chư huynh thân mến!

Có lần tôi đọc thấy rằng: "các vị linh mục như là những chiếc máy bay, chúng trở thành tin tức khi chúng bị rơi xuống, thế nhưng lại có rất nhiều chiếc đang bay. Nhiều phê phán mà lại ít lời nguyện cầu cho các vị". Câu này rất hay mà lại còn rất đúng nữa, vì nó mô tả được tầm quan trọng và tính chất thanh nhã của việc linh mục phục vụ, cũng như về tình trạng xấu xa biết bao khi một vị linh mục "sa ngã" có thể gây ra cho toàn Thân Mình của Giáo Hội.

Bởi vậy, để không vấp ngã trong những ngày chúng ta dọn mình Xưng Tội này, chúng ta hãy xin Trinh Nữ Maria, Mẹ của Thiên Chúa và Mẹ của Giáo Hội, hãy chữa lành các vết thương tội lỗi mà mỗi người chúng ta cưu mang trong lòng mình, và hãy nâng đỡ Giáo Hội cũng như Giáo Triều để cả hai được khỏe mạnh và phục hồi; thánh hảo và thánh hóa, cho vinh quang Con của Mẹ và phần rỗi của chúng ta cũng như của thế giới. Chúng ta xin Mẹ hãy làm cho chúng ta yêu mến Giáo Hội như Chúa Kitô đã mến thương Giáo Hội, yêu mến Con của Mẹ cũng là Chúa của chúng ta, và can đảm nhìn nhận rằng chúng ta là các tội nhân cần đến Tình Thương của Người, và không sợ lưu đôi tay của chúng ta lại trong bàn tay từ mẫu của Mẹ.

Xin gửi nhiều nguyện chúc tốt đẹp cho một Giáng Sinh Thánh Hảo đến tất cả chư huynh, đến gia đình của chư huynh cũng như đến các cộng tác viên của chư huynh, và xin đừng quên cầu cho tôi! Chân thành đa tạ!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch 

 





 










 

- dongcong.net December 27, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)