dongcong.net
 
 

Trang của Cao Tấn Tĩnh
ĐTC Phanxicô

"

"Ơn gọi phổ quát nên Thánh bao gồm những gì? Và làm sao chúng ta có thể đạt được nó?"

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng
- Bài 14 Thứ Tư 19/11/2014

Anh Chị Em thân mến,

Công Đồng Chung Vaticanô II đã được một đại tặng ân đó là việc tái nhận thức nhãn quan về Giáo Hội được xây dựng trên mối hiệp thông, cũng như phục hồi được nguyên tắc về thẩm quyền và về phẩm trật theo chiều hướng hiệp thông ấy. Điều này đã giúp cho cúng ta hiểu hơn nữa là tất cả mọi Kitô hữu, bởi đã lãnh nhận Phép Rửa, có cùng một phẩm vị trước nhan Chúa và có cùng một ơn gọi đó là ơn gọi nên thánh (xem Hiến Chế Ánh Sáng Muôn Dân: 39-42). Vậy chúng ta đặt vấn đề là ơn gọi phổ quát nên Thánh bao gồm những gì? Và làm sao chúng ta có thể đạt được nó?

Trước hết, chúng ta cần phải ý thức rằng thánh thiện không phải là một cái gì đó chúng ta theo đuổi cho bản thân mình; không phải là những gì chúng ta chiếm được nhờ các phẩm tính của chúng ta và các khả năng của chúng ta. Thánh thiện là một tặng ân, nó là một tặng ân Chúa Giêsu ban cho chúng ta, khi Người kéo chúng ta đến với Người, lấy Bản Thân Người bao phủ chúng ta và làm cho chúng trở nên giống như Người. Trong Thư gửi Giáo Đoàn Êphêsô, Tông Đồ Phaolô đã khẳng định rằng "Chúa Kitô đã yêu thương Giáo Hội và hiến Mình Người cho Giáo Hội, để Người có thể thánh hóa Giáo Hội" (5:25-26). Đó, thánh thiện thực sự là dung nhan tuyệt mỹ nhất của Giáo Hội: Nó là việc tái nhận thức mình trong mối hiệp thông với Thiên Chúa, trong sự viên trọn nơi sự sống của Ngài cũng như nơi tình yêu của Ngài. Bởi vậy người ta hiểu rằng thánh thiện không phải chỉ là một đặc ân của một số người: thánh thiện là tặng ân được cống hiến cho tất cả mọi người; không ai là người bị loại trừ hết, nó là những gì cấu tạo nên đặc tính chuyên biệt của hết mọi Kitô hữu

Tất cả những điều ấy làm cho chúng ta hiểu rằng trở nên thánh thiện không cần phải là Giám Mục, linh mục hay tu sĩ... Tất cả chúng ta đều được kêu gọi nên Thánh! Tuy nhiên, chúng ta rất thường thiên về ý nghĩ thánh thiện chỉ giành cho những ai có cơ hội tách mình ra khỏi các công việc thường tình, hoàn toàn hiến mình cho đời sống cầu nguyện. Nhưng không phải thế! Một số người nghĩ rằng thánh thiện là nhắm mắt lại và ra vẻ mặt đạo đức... Không phải vậy! Đó không phải là thánh thiện! Thánh thiện là một cái gì đó cao cả hơn nữa, sâu xa hơn nữa Thiên Chúa ban cho chúng ta. Thật vậy, chính là ở chỗ sống một cách yêu thương và cống hiến chứng từ Kitô giáo trong các công việc hằng ngày của chúng ta mà chúng ta được kêu gọi nên Thánh - mỗi người theo điều kiện và bậc sống của mình. Anh chị em là những người tận hiến ư? Hãy thánh thiện bằng việc hân hoan sống đời sống hy hiến của mình và thừa tác vụ của mình. Anh chị em lập gia đình ư? Hãy thánh thiện bằng cách yêu thương và chăm sóc cho chồng mình hay vợ mình, như Chúa Kitô đã đối xử với Giáo Hội. Anh chị em là người lãnh nhận phép rửa không lập gia đình ư? Hãy thánh thiện bằng cách thực hiện việc làm của mình một cách thành tín và đảm đang cùng bỏ giờ ra phục vụ anh chị em của mình. 'Thế nhưng, thưa cha, tôi làm việc ở trong một hãng sản xuất... Tôi là một kế toán viên, lúc nào cũng thấy toàn con số là con số, tôi không thể làm thánh ở đó được...' - 'Được chứ! Anh chị em có thể nên thánh khi làm việc ở đó.

Thiên Chúa ban cho anh chị em ơn để nên thánh. Thiên Chúa trao đổi với anh chị em. Anh chị em có thể nên thánh ở mọi lúc và hết mọi nơi, tức là chấp nhận ân sủng đang hoạt động trong chúng ta và dẫn chúng ta đến chỗ thánh thiện. Anh chị em là cha mẹ hay ông bà ư? Hãy thánh thiện bằng việc thiết tha dạy cho con cái hay cháu chắt của anh chị em nhận biết và theo chân Chúa Giêsu. Việc này cần nhiều nhẫn nại, để làm một người cha tốt, một người ông tốt, một người mẹ tốt, một người bà tốt, cần nhiều nhẫn nại, và sự nhẫn nại này là sự thánh thiện sống nhẫn nại. Anh chị em là giáo lý viên, là giáo dục viên hay tình nguyện viên ư? Hãy nên Thánh bằng việc trở thành một dấu hiệu hữu hình cho tình yêu của Thiên Chúa cũng như cho sự hiện diện của Ngài bên chúng ta. Hết mọi bậc sống bao giờ cũng đều dẫn tới thánh thiện là thế! Ở nhà, ngoài đường, trong sở, tại nhà thờ, trong lúc nào đó và tùy bậc sống của mình đều hướng đến thánh thiện. Đừng nản lòng trong cuộc hành trình trên con đường này. Thiên Chúa ban cho anh chị em ân sủng để làm điều ấy. Và đó là tất cả những gì Chúa đòi hỏi, ở chỗ chúng ta hiệp thông với Ngài và phục vụ người khác. Nếu được sống hiệp thông với Chúa và phục vụ người khác.

Đến đây, mỗi một người chúng ta có thể khảo sát lương tâm mình, chúng ta có thể làm như thế bây giờ đây, hết mọi người trong lòng trả lời cho mình cách âm thầm xem: Cho đến nay cho ta đã đáp lại ơn Thiên Chúa gọi nên thánh ra sao? Thế tôi có muốn cải tiến để trở thành một Kitô hữu tốt lành hơn chăng? Đó là con đường dẫn đến thánh thiện. Khi Chúa gọi chúng ta nên thánh là Ngài không gọi chúng ta làm một cái gì đó khó khăn hay buồn phiền... Không phải một tí nào hết! Nó là một mời gọi tham phần vào niềm vui của Ngài, hân hoan sống động và cống hiến hết mọi giây phút của cuộc đời mình, đồng thời biến nó thành một tặng ân yêu thương cho tha nhân quanh chúng ta. Nếu chúng ta hiểu được điều này thì hết mọi sự sẽ đổi thay và mang một ý nghĩa mới, một ý nghĩa mỹ miều, bắt đầu bằng những điều nhỏ mọn hằng ngày. Một thí dụ như thế này. Có một người đàn bà đi chợ mua đồ và gặp một người hàng xóm khác, rồi bắt đầu nói chuyện, sau đó xì xèo chuyện người khác, thì người đàn bà ấy liền nói: 'Không, không, không tôi không muốn xì xèo về chuyện của người khác'. Đó là một cố gắng sống thánh thiện, điều ấy giúp anh chị em nên thánh hơn. Rồi ở nhà, đứa con trai của anh chị em xin anh chị em nói cho nó nghe về những truyện thần tiên của nó: 'Ồ, tôi mệt quá, hôm nay tôi làm việc quá vất vả...' - 'Thế nhưng, anh chị em ngồi xuống lắng nghe đứa con trai của anh chị em, cháu cần điều ấy'. Và anh chị em ngồi xuống, anh chị em lắng nghe một cách nhẫn nại... Đó là một cố gắng sống thánh thiện. Thế rồi kết thúc ngày sống, tất cả chúng ta đều mệt, nhưng vẫn cầu nguyện... Chúng ta cần phải cầu nguyện! Đó là một cách nên thánh. Đến Chúa Nhật, anh chị em đi Lễ và Hiệp Lễ, có những lúc, thực hiện việc xưng tội một cách tốt đẹp để giúp cho chúng ta nên sạch sẽ hơn một chút. Đó là một cố gắng nên thánh. Rồi Đức Mẹ là Đấng rất tốt lành, rất mỹ lệ, tôi cầm Tràng Hạt lên cầu kinh. Đó là một cố gắng nên thánh. Và rất nhiều cố gắng nên thánh, những cố gắng nho nhỏ... Rồi tôi ra đường, thấy một người nghèo, một người nào đó thiếu thốn, tôi hỏi họ, tặng cho họ một điều gì đó, một cố gắng khác nữa để nên thánh. Những điều nhỏ là các nỗ lực nho nhỏ nên thánh. Hết mọi nỗ lực nên thánh làm cho chúng ta trở thành người tốt hơn, thoát khỏi tính vị kỷ và khép kín bản thân mình, hướng chúng ta tới những người anh chị em của chúng ta và tới các nhu cầu của họ.

Các bạn thân mến, trong Bức Thư Thứ Nhất của Thánh Phaolô, đây là lời huấn dụ được ngỏ cùng chúng ta: 'Vì mỗi người đều đã lãnh nhận được một tặng ân, hãy sử dụng nó cho nhau, như là những quản lý viên tốt lành của ân sủng đa dạng Thiên Chúa ban, ở chỗ, ai nói năng thì hãy nói như người nói lời của Thiên Chúa, ai phục vụ thì như người thực hiện bằng sức mạnh Chúa ban, để trong hết mọi sự Thiên Chúa được hiển vinh nơi Chúa Giêsu Kitô" (4:10-11). Hãy lưu ý tới lời mời gọi nên thánh! Chúng ta hãy hân hoan nhận lãnh lời mời gọi này, và hỗ trợ nhau, vì con đường nên thánh không phải là một cuộc hành trình lẻ loi một mình, mỗi người tự mình tiến bước, mà là cùng nhau hành trình, trong cùng một Thân Mình duy nhất là Giáo Hội, được Chúa Giêsu yêu thương và thánh hóa

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (kèm theo nhan đề tự đặt và các chỗ nhấn mạnh tự ý)


ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng
- Bài 13 - Thứ Tư 12/11/2014

"Các vị thừa tác viên của Giáo Hội cần những gì để các vị có thể sống việc phục vụ của mình một cách chân thực và trung thành?"

Anh Chị Em thân mến,

Trong bài giáo lý trước chúng ta đã thấy được cách thức để Chúa có thể tiếp tục chăn nuôi đàn chiên của Người qua thừa tác vụ của các Giám Mục, linh mục và phó tế. Chính nơi các vị mà Chúa Giêsu đích thân hiện diện, bằng quyền năng Thần Linh của Người, và tiếp tục phục vụ Giáo Hội, nuôi dưỡng đức tin, đức cậy và chứng từ đức mến của Giáo Hội. Bởi thế, những thừa tác vụ này là một đại tặng ân của Chúa ban cho hết mọi cộng đồng Kitô hữu cũng như cho toàn thể Giáo Hội, vì chúng là dấu hiệu hiện diện sống động của Người và tình yêu thương của Người.

Hôm nay, chúng ta cần phải tự hỏi các vị thừa tác viên của Giáo Hội cần những gì để các vị có thể sống việc phục vụ của mình một cách chân thực và trung thành?

Trong "Các Bức Thư Mục Vụ" của mình gửi cho các người môn đệ Timothêu và Titô, Tông Đồ Phaolô đã cẩn thận chia sẻ về hình ảnh của các Giám Mục, linh mục và phó tế. Có cả hình ảnh về tín hữu, về giới già, về giới trẻ. Ngài lưu ý tới việc diễn tả về hết mọi Kitô hữu trong Giáo Hội. Đối với các Giám Mục, linh mục và phó tế ngài nhấn mạnh đến những gì các vị được kêu gọi cùng với những đặc quyền đặc nhiệm ở nơi các vị, thành phần được chọn cho những thừa tác vụ ấy. Vậy, tiêu biểu được nêu lên, cùng với các tặng ân vốn có nơi đức tin cũng như nơi chính đời sống thiêng liêng, đó là một số phẩm tính nhân bản tốt đẹp không thể coi thường đã được liệt kê đó là hiếu khách, nhã nhặn, nhẫn nại, hiền lành, khả tín và tốt bụng. Tôi xin lập lại nhé: hiếu khách, nhã nhặn, nhẫn nại, hiền lành, khả tín và tốt bụng. Đó là bản mẫu tự, là văn phạm căn bản của hết mọi thừa tác vụ! Nó cần phải là thứ văn phạm căn bản của hết mọi Giám Mục, hết mọi linh mục và hết mọi phó tế! Đúng thế, vì nếu thiếu mất điều kiện tiên quyết tốt lành và chân thực này để gặp gỡ, nhận biết, đối thoại, cảm nhận và liên hệ với những người anh em một cách trân trọng và chân thành thì không thể nào có được một thứ phục vụ và chứng từ thật sự hân hoan và khả tín.

Bởi thế, có một thái độ được Thánh Phaolô khuyên dụ các môn đệ của mình, theo đó cũng cho tất cả những ai dấn thân cho thừa tác mục vụ như Giám Mục, linh mục hay phó tế. Vị Tông Đồ này huấn dụ rằng hãy liên tục làm tái sinh động tặng ân đã nhận lãnh (cf. 1 Timothy 4:14; 2 Timothy 1:6). Điều này có nghĩa là việc nhận thức ấy cần phải luôn tồn tại ở chỗ mình không phải là Giám Mục, linh mục hay phó tế vì mình thông minh hơn, tốt lành hơn hay khá hơn người khác mà chỉ vì đó là một tặng ân của tình yêu thương, một tặng ân được Thiên Chúa ban cho nhưng không bằng quyền năng của Thần Linh Ngài cho thiện ích của dân Ngài. Nhận thức này thật là quan trọng và là một ân huệ cần cầu xin hằng ngày! Thật thế, vị Mục Tử nào nhận thức thừa tác vụ của mình chỉ xuất phát từ tình thương và cõi lòng của Thiên Chúa sẽ không bao giờ tỏ thái độ uy quyền, như thể hết mọi người đều ở dưới chân mình và cộng đồng là tài sản của mình, là vương quốc tư riêng của mình

Ý thức mọi sự đều là hồng ân, mọi sự đều là ân sủng, cũng giúp cho vị Mục Tử không chiều theo khuynh hướng quan trọng hóa bản thân mình và chỉ tin tưởng vào mình mà thôi. Chúng là các khuynh hướng hoang tưởng, kiêu kỳ, tự mãn, ngạo mạn. Khốn cho vị Giám Mục nào, linh mục nào hay phó tế nào nghĩ rằng mình biết hết mọi sự, mình bao giờ cũng giải quyết được mọi sự và chẳng cần đến ai. Ngược lại, ý thức rằng mình là đối tượng đầu tiên nơi tình thương và lòng cảm thương của Thiên Chúa phải là những gì giúp cho vị thừa tác viên của Giáo Hội luôn khiêm tốn và cảm thông khi đối xử với người khác. Cũng thế, bằng việc ý thức mình được kêu gọi để can đảm bảo vệ kho tàng đức tin (xem 1Timothêu 6:20), vị thừa tác viên biết lắng nghe dân chúng. Thật vậy, vị thừa tác viên nhận thức rằng mình luôn có một cái gì đó để học hỏi, cũng như nhận thức về những ai có thể vẫn còn xa đức tin và xa Giáo Hội. Với những người anh em Giám Mục của mình, với các linh mục và phó tế, tất cả đều phải dẫn ngài đến chỗ có được một thái độ mới được thể hiện bằng việc chia sẻ, đồng nhiệm và hiệp thông. 

Các bạn thân mến, chúng ta luôn phải nhớ ơn Chúa, vì nơi bản thân và thừa tác vụ của các vị Giám Mục, linh mục và phó tế, Ngài tiếp tục hướng dẫn và hình thành Giáo Hội của Người, làm cho Giáo Hội tăng trưởng trên con đường nên thánh. Chúng ta đồng thời cũng cần phải tiếp tục cầu nguyện để các vị Mục Tử của những cộng đồng chúng ta có thể trở thành hình ảnh sống động của mối hiệp thông và tình yêu Thiên Chúa

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

 

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng - bài 12 Thứ Tư 5/11/2014 

"Nơi sự hiện diện và thừa tác vụ của các vị Giám Mục, Giáo sĩ và Phó tế, chúng ta có thể nhận thấy chân dung của Giáo Hội: đó là một Mẹ Thánh Giáo Hội Phẩm Hàm"

Chào Anh Chị Em thân mến buổi sáng,

Chúng ta đã nghe những gì Thánh Phaolô nói với vị Giám Mục Titô; biết bao nhiêu là nhân đức mà các vị giám mục chúng tôi cần phải có; tất cả chúng ta đều đã nghe thấy phải không? Điều này không phải là chuyện dễ; không dễ vì chúng tôi đều là các tội nhân. Thế nhưng chúng tôi tin vào lời cầu nguyện của anh chị em, nhờ đó chúng tôi ít là có thể hy vọng gần với những gì Tông Đồ Phaolô đã khuyến nhủ tất cả các vị giám mục. Anh chị em có đồng ý không? Anh chị em sẽ cầu nguyện cho chúng tôi hay chăng?


Trong bài giáo lý trước, chúng ta đã chú ý tới cách thức Thánh Linh luôn làm cho Giáo Hội tràn đầy các tặng ân của Ngài. Bởi thế, nhờ quyền năng và ân sủng của Thần Linh mình, Chúa Kitô không thôi tiếp nối các thừa tác vụ để xây dựng những cộng đồng Kitô hữu như là Thân Mình của Người. Nổi bật nhất trong các thừa tác vụ này đó là thừa tác vụ giáo phẩm. Nơi vị Giám Mục, được hỗ trợ bởi hàng Giáo Sĩ và Phó Tế, là chính Chúa Kitô, Đấng hiện diện và là Đấng tiếp tục chăm sóc Giáo Hội của mình, bảo vệ và hướng dẫn Giáo Hội.

Nơi sự hiện diện và thừa tác vụ của các vị Giám Mục, Giáo sĩ và Phó tế, chúng ta có thể nhận thấy chân dung của Giáo Hội: đó là một Mẹ Thánh Giáo Hội Phẩm Hàm (the Hierarchical Holy Mother Church). Thật vậy, qua những người anh em được Chúa chọn này và là những người được thánh hiến bằng Bí Tích Truyền Chức Thánh, Giáo Hội thực thi vai trò làm mẹ của mình ở chỗ hạ sinh chúng ta thành Kitô hữu nơi Phép Rửa, giúp chúng ta tái sinh trong Chúa Kitô; Giáo Hội chăm lo cho việc tăng trưởng đức tin của chúng ta; Giáo Hội nâng đỡ chúng ta trong cánh tay của Chúa để chúng ta nhận được ơn tha thứ của Ngài; Giáo Hội sửa soạn cho chúng ta để chúng ta tiến đến với bàn tiệc Thánh Thể, nhờ đó Giáo Hội nuôi chúng ta bằng lời Chúa và Mình Máu Chúa Giêsu; Giáo Hội xin Thiên Chúa ban phúc lành cho chúng ta và sức mạnh của Thần Linh Ngài, bảo trì chúng ta suốt cuộc đời của chúng ta và bao bọc chúng ta bằng niềm êm ái nồng nàn của Ngài, nhất là trong những lúc khó khăn nhất của cơn thử thách, khổ đau và chết chóc.  

Vai trò làm mẹ này của Giáo Hội được thể hiện đặc biệt nơi bản thân của vị Giám Mục và thừa tác vụ của ngài. Thật vậy, như Chúa Giêsu đã chọn các Tông Đồ và sai các vị đi loan báo Phúc Âm cùng nuôi dưỡng đàn chiên của Người thế nào thì vị Giám Mục cũng thế, thành phần thừa kế các tông đồ, cũng được đặt làm đầu của các cộng đồng Kitô hữu, như một bảo đảm viên cho đức tin của họ và như dấu hiệu sống động về sự hiện diện của Chúa giữa chúng ta. 
Bởi thế chúng ta cần phải hiểu rằng nó không phải là vấn đề có được một vị thế danh giá, một trách nhiệm vinh dự. Giám mục không phải là một vai trò vẻ vang. Mà là việc phục vụ! Chúa Giêsu muốn nó như thế. Tâm thức thế tục không được có chỗ đứng trong Giáo Hội. Tâm thức thế tục cho thấy một con người có được "một nghề nghiệp giáo hội và làm giáo mục". Không được có một tâm thức như thế trong Giáo Hội. Hàng Giáo Phẩm là một việc phục vụ, nó không phải là một vị thế danh dự để huyênh hoang. Là giám mục nghĩa là luôn thấy trước mặt của mình tấm gương của Chúa Giêsu, Đấng là mục tử nhân lành, đến để phục vụ chứ không phải để được hầu hạ (xem mathêu 20:28; Marco 10:45) và hiến mạng sống mình cho chiên (xem Gioan 10:11). Các vị giám mục thánh - và có nhiều vị giám mục thánh trong lịch sử Giáo Hội - cho chúng ta thấy rằng thừa tác vụ này không phải là những gì tìm kiếm được, những gì đòi hỏi mà có, những gì tạo mãi được, mà là những gì được nhận lãnh bằng đức tuân phục, không phải do tự nâng mình lên mà là hạ mình xuống, như Chúa Giêsu "đã tự hạ và vầng lời cho đến chết cho dù có chết trên thập tự giá' (Philiphe 2:8). Thật là buồn khi chúng ta thấy một người tìm kiếm vai trò này và làm đủ thứ để đoạt lấy, và khi chiếm được rồi thì chẳng phục vụ gì, trái lại đi vòng vòng như một con công và chỉ sống cho cái hoang tưởng của mình.

Một yếu tố quí báu khác nữa đáng được chú ý tới. Khi Chúa Giêsu chọn và gọi các Tông Đồ, Người đã nghĩ về các vị gắn liền với nhau, chứ không phải riêng từng vị, mà là cùng nhau, nhờ đó các vị ở với Người, liên kết với nhau như một gia đình duy nhất, các vị giám mục cũng làm nên một Đoàn duy nhất, qui tụ quanh Giáo Hoàng, vị là bảo quản viên và là bảo đảm viên của mối hiệp thông nền tảng này, một mối hiệp thông Chúa Giêsu và các Tông Đồ của Người đã hết sức mong muốn. Thế nên, tuyệt vời biết bao khi các vị Giám mục, với Giáo Hoàng, thể hiện đoàn tính này! Và cố gắng trở nên tôi tớ của tín hữu mỗi ngày một hơn, tôi tớ của Giáo Hội! Chúng ta đã cảm thấy điều ấy vừa mới đây nơi Thượng Nghị Giám Mục về Gia Đình. Tuy nhiên, chúng ta nghĩ về tất cả các vị giám mục ở tản mát khắp nơi trên thế giới này, các vị, mặc dù sống ở các địa phương khác nhau, khác văn hóa, khác cảm thức và khác truyền thống. Có một vị giám mục ngày nọ nói với tôi rằng để đến Rôma ngài phải mất 30 tiếng đồng hồ - cách xa nhau, cảm thấy mình thuộc về nhau và trở thành biểu hiện của mối liên kết sâu xa trong Chúa Kitô giữa các cộng đồng của các vị. Và trong lời cầu chung của Hội Thánh, tất cả các vị Giám Mục cùng nhau lắng nghe Chúa và Thần Linh, nhờ đó có thể sâu xa chú trọng tới con người cũng như tới các dấu chỉ thời đại (xem Công Đồng Chung Vaticanô II, Hiến Chế Vui Mừng và Hy Vọng, 4).

Các bạn thân mến, tất cả những sự ấy làm cho chúng ta hiểu được lý do tại sao các cộng đồng Kitô hữu nhìn nhận nơi vị Giám Mục một đại tặng ân, và các vị được kêu gọi để nuôi dưỡng mối hiệp thông chân thành và sâu xa với ngài, bắt đầu là các Giáo Sĩ và Phó tế. Giáo Hội không lành mạnh nếu giáo dân, linh mục, phó tế không hiệp nhất chung quanh vị Giám Mục của mình. Giáo Hội mà không hiệp nhất chung quanh vị Giám Mục của mình là một Giáo Hội bệnh hoạn. Chúa Giêsu muốn mối hiệp thông này, mối hiệp nhất của tất cả tín hữu với Giám Mục, với cả các vị giáo sĩ và phó tế nữa. Với nhận thức rằng chính ở nơi vị Giám Mục mà mối liên hệ này trở thành hữu hình trong mỗi Giáo Hội với các tông Đồ và với tất cả mọi cộng đồng khác, liên kết với các vị Giám Mục của các Giáo Hội ấy và với Giáo Hội trong một Giáo Hội duy nhất của Chúa Giêsu, một Mẹ Giáo Hội Giáo Phẩm của chúng ta. 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng
- Bài 11, Thứ Tư 29/10/2014

"Nếu là Một Giáo Hội duy nhất thì chúng ta hiểu thế nào về mối liên hệ giữa thực tại hữu hình và thiêng liêng của Giáo Hội?"

Anh Chị Em thân mến, 

Trong bài giáo lý trước, chúng ta đã nhấn mạnh đến vấn đề tự bản chất Giáo Hội là những gì thiêng liêng ra sao, ở chỗ Giáo Hội là Thân Mình của Chúa Kitô, được xây dựng trong Thánh Thần. Tuy nhiên, khi chúng ta nói đến Giáo Hội thì chúng ta nghĩ ngay đến các cộng đồng của chúng ta, các giáo xứ của chúng ta, giáo phận của chúng ta, đến các cơ cấu tổ chức chúng ta thường cùng nhau qui tụ lại, và dĩ nhiên về cả yếu tố cũng như những nhân vật hướng dẫn cùng quản trị nó. Đó là thực tại hữu hình của Giáo Hội. Vậy chúng ta cần phải đặt vấn đề là: Phải chăng chúng là hai điều khác nhau hay chỉ là Một Giáo Hội duy nhất? Mà nếu là Một Giáo Hội duy nhất thì chúng ta hiểu thế nào về mối liên hệ giữa thực tại hữu hình và thiêng liêng của Giáo Hội

1- Trước hết, khi chúng ta nói về thực tại hữu hình của Giáo Hội là chúng ta đã nói đến vấn đề có cả hai rồi - thực tại hữu hình mà chúng ta thấy và thực tại thiêng liêng - chúng ta không được chỉ nghĩ về Giáo Hoàng, các vị Giám Mục, các linh mục và những người sống đời tận hiến tu trì. Thực tại hữu hình của Giáo Hội được làm nên bởi nhiều anh chị em đã lãnh nhận phép rửa trên khắp thế giới là những ai tin cậy mến. (Tới đây ĐTC bắt đầu nói buông như sau: Chúng ta thường nghe dân chúng nói rằng: 'Giáo Hội không làm điều này... Giáo Hội không làm điều kia!' 'Hãy cho tôi biết Giáo Hội là ai?' - 'Ồ Giáo Hội là các vị linh mục, các vị giám mục, là Giáo Hoàng...' Tất cả chúng ta đều là Giáo Hội! Tất cả chúng ta, tất cả chúng ta đã lãnh nhận Phép Rửa! Chúng ta là Giáo Hội, Giáo Hội của Chúa Giêsu').

Tất cả những ai theo Chúa Giêsu, và nhân danh Người, sống gần gũi với người nghèo nàn và những ai đau khổ, cố gắng cống hiến cho họ những gì là nhẹ nhõm, ủi an và bình yên. (Ngài lại nói buông: Tất cả những ai làm các điều ấy, những gì Chúa sai chúng ta đi làm, đều là Giáo Hội). Thế nên chúng ta biết rằng không thể nào đo lường được thực tại hữu hình của Giáo Hội, không thể nào biết được tất cả tầm vóc viên trọn của Giáo Hội: làm thế nào để người ta biết được tất cả những gì là thiện hảo thực hiện? (Ngài nói buông tiếp: Rất nhiều tác động yêu thương, rất nhiều sự trung thành trong các gia đình, rất nhiều công việc giáo dục con cái, trong việc thực hiện đức tin, truyền đạt đức tin, rất nhiều khổ đau nơi bệnh nhân là những người hiến dâng nỗi khổ đau của mình cho Chúa. Chúng ta không thể nào đo lường được hết các điều ấy! Nó rất ư là nhiều, rất ư là nhiều!) Làm sao chúng ta có thể biết được tất cả những điều kỳ diệu mà qua chúng ta, Chúa Kitô có thể tác động nơi tâm hồn và đời sống của mỗi người? Anh chị em thấy đó: thực tại hữu hình của Giáo Hội vượt lên trên tầm kiểm soát của chúng ta, vượt ra ngoài sức lực của chúng ta, và nó là một thực tại huyền nhiệm, bởi nó xuất phát từ Thiên Chúa.

2- Để hiểu được mối liên hệ này trong Giáo Hội giữa thực tại hữu hình và thiêng liêng của Giáo Hội, không còn cách nào khác ngoài việc nhìn lên Chúa Kitô, Đấng có Thân Mình là Giáo Hội và từ Thân Mình này Giáo Hội được xuất phát, bằng một tác động vô cùng yêu thương. Thật vậy, thậm chí nơi cả Chúa Kitô, nhờ mầu nhiệm Nhập Thể, chúng ta thấy được một bản tính loài người và một bản tính thần linh, được liên hợp nơi cùng một ngôi vị một cách tuyệt diệu và bất khả phân ly. Giáo Hội cũng thế. Như nơi Chúa Kitô, nhân tính phục vụ thần tính để hoàn thành Ơn Cứu Độ thế nào thì tương tự như vậy thực tại hữu hình cũng phục vụ thực tại linh thiêng của Giáo Hội như vậy. Bởi thế, Giáo Hội cũng là một mầu nhiệm, một mầu nhiệm mà những gì không thấy được còn quan trọng hơn cả những gì được thấy, và chỉ có thể nhận biết bằng con mắt đức tin thôi (cf. Const. Dogmatic Constitution. On the Church Lumen Gentium, 8). 

3- Tuy nhiên, nơi trường hợp của Giáo Hội, chúng ta cần phải tự vấn rằng: Làm thế nào thực tại hữu hình có thể phục vụ thực tại linh thiêng chứ? Một lần nữa, chúng ta có thể hiểu vấn đề này bằng cách nhìn lên Chúa Kitô. (Đến đây ĐTC lại một lần nữa nói buông: Thế nhưng Chúa Kitô là mô phạm và Giáo Hội là Thân Mình của Người mà Người là mô phạm cho tất cả Kitô hữu, cho tất cả chúng ta! Nhìn lên Chúa Kitô anh chị em không thể nào sai lạc được!). Phúc Âm theo Thánh Luca nói cho chúng ta biết Chúa Giêsu xuất thân từ Nazarét ra sao, nơi Người lớn lên, Người đã đi vào hội đường và đọc đoạn sách của tiên tri Isaia ám chỉ về Người rằng: "Thần Chúa ở trên tôi, vì Ngài đã xức dầu cho tôi để tôi mang tin mừng cho người nghèo khó. Ngài đã sai tôi đi loan báo tự do cho kẻ bị cầm tù và phục quang cho kẻ đui mù, giải thoát kẻ bị áp bức" (4:18-19). Đó, cách Chúa Giêsu đã sử dụng nhân tính của Người - vì Người cũng là một con người - trong việc loan báo và thi hành dự án Cứu Chuộc và Cứu Độ, vì thế Giáo Hội cũng vậy. Nhờ thực tại hữu hình của mình - hết mọi sự chúng ta nhìn thấy - Các Bí Tích và chứng từ của tất cả mọi Kitô hữu chúng ta - mà hằng ngày Giáo Hội được kêu gọi tiến đến gần với hết mọi người, trước tiên là người nghèo, những ai đang chịu khổ đau và những ai đang sống bên lề xã hội, để tiếp tục giúp cho tất cả mọi người cảm thấy ánh mắt thương cảm và nhân hậu của Chúa Giêsu.

Anh chị em thân mến, như là Giáo Hội chúng ta thường cảm thấy nỗi yếu hèn của chúng ta và những hạn hữu của chúng ta, tất cả chúng ta, tất cả chúng ta đều có những thứ ấy. Tất cả chúng ta đều là tội nhân, không ai có thể nói tôi không phải là một con người tội lỗi. Tình trạng yếu hèn này, những gì hạn hữu ấy, các tội lỗi của chúng ta đây cần phải gợi lên trong chúng ta cái cảm giác hết sức trăn trở, nhất là khi chúng ta gây ra gương mù và chúng ta thấy mình trở thành cội nguồn bê bối. Chúng ta đã thường nghe thấy ở hàng xóm làng giềng của chúng ta nói rằng: "Con người ấy lúc nào cũng đi nhà thờ nhà thánh mà lại rỉ tai nhảm nhí về hết mọi người, phê bình chỉ trích người này người kia - quả thật là một gương mù! Đó không phải là Kitô hữu! Đó là một gương mù gương xấu. Thế nên người ta mới nói: 'Nếu người này là Kitô hữu, thì tôi thà là một kẻ vô thần! Bởi dân chúng căn cứ vào chứng từ của chúng ta". 

Vậy chúng ta hãy xin tặng ân đức tin, để chúng ta có thể hiểu làm thế nào mà, bất chấp thân phận nhỏ mọn của chúng ta và tình trạng bần cùng của chúng ta, Chúa cũng thực sự làm cho chúng ta trở thành phương tiện của ân sủng và là một dấu hiệu hữu hình của tình Người yêu thương toàn thể nhân loại. Phải, chúng ta có thể trở thành nguồn mạch bê bối nhưng chúng ta cũng có thể trở thành nguồn mạch của niềm hy vọng bằng đời sống chứng nhân của chúng ta như ý muốn của Chúa Giêsu! Xin cám ơn anh chị em.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

"Giáo Hội hình thành thân mình theo ý nghĩa nào? Và tại sao Giáo Hội được định nghĩa là 'thân mình của Chúa Kitô?'"

ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng
- Bài 10, Thứ Tư 22/10/2014

Anh chị em thân mến, xin chào anh chị em buổi sáng.

Hình ảnh về thân mình được sử dụng khi người ta muốn cho thấy làm thế nào các yếu tố làm nên một thực tại liên kết với nhau và cùng nhau hình thành nên một sự vật duy nhất. Bắt đầu từ Thánh Phaolô, việc diễn tả này đã được áp dụng vào Giáo Hội và được công nhận là một đặc tính chuyên biệt sâu xa và tuyệt vời nhất của ngài. Hôm nay, chúng ta cần phải đặt vấn đề là Giáo Hội hình thành thân mình theo ý nghĩa nào? Và tại sao Giáo Hội được định nghĩa là "thân mình của Chúa Kitô?"

Trong Sách Tiên Tri Êzêkiên có một thị kiến lạ kỳ được trình bày một cách ấn tượng nhưng có thể khiến cho lòng chúng ta tin tưởng và hy vọng. Thiên Chúa cho vị tiên tri này thấy một thung lũng xương rời rạc và khô cứng. Một cảnh tượng hoang tàn. Hãy tưởng tượng mà xem một ngọn đồi toàn là xương với xương. Thế rồi Thiên Chúa bảo vị tiên tri hãy kêu cầu Thần Linh xuống trên đám xương ấy. Bấy giờ các khúc xương mới bắt đầu xích lại mà liên kết, trước hết xuất hiện các giây thần kinh nơi chúng rồi đến thịt, nhờ đó làm nên một thân mình, hoàn toàn và đầy sự sống (37:1-14). Đó là Giáo Hội! Tôi khuyên anh chị em là hôm nay về nhà hãy đọc Sách Tiên Tri Êzêkiên đoạn 27. Đừng quên nhé! Tuyệt vời lắm. Đó là một tuyệt phẩm, một tuyệt phẩm do Thần Linh thực hiện, một tuyệt phẩm được nhận lãnh sự sống mới của Đấng Phục Sinh và được đặt ở gần với nhau, cái này phục vụ và nâng đỡ cái kia, nhờ đó làm cho tất cả chúng ta trở thành một thân mình duy nhất, được cấu tạo trong hiệp thông và yêu thương. 

Tuy nhiên, Giáo Hội không phải chỉ là một thân mình được cấu tạo trong Thần Linh mà Giáo Hội là thân mình của Chúa Kitô! Đó không phải chỉ là một cách nói về vấn đề chúng ta thực sự là thế! Đó là một đại tặng ân chúng ta nhận được vào ngày chúng ta lãnh nhận Phép Rửa! Thật vậy, nơi Bí Tích Rửa Tội, Chúa Kitô làm cho chúng ta thành của Người, đón nhận chúng ta vào tâm điểm của mầu nhiệm Thánh Giá, mầu nhiệm tối hậu của tình Người yêu thương chúng ta, giúp chúng ta sống lại với Người như là các tạo vật mới. Đó, đó là cách Giáo Hội được hạ sinh ra sao, cách Giáo Hội được công nhận là thân mình của Chúa Kitô. Phép Rửa cấu tạo nên một cuộc tái sinh thực sự, một cuộc tái sinh chúng ta trong Chúa Kitô, khiến chúng ta thuộc về Người, và chặt chẽ liên kết chúng ta với nhau như là các phần thể thuộc về cùng một thân mình mà Người là đầu (xem Roma 12:5; 1Corinto 12:12-13). 

Bởi vậy cái hiện lên đó là một mối hiệp thông yêu thương sâu xa. Thật là khéo léo biết bao khi Thánh Phaolô trong việc huấn dụ các người chồng "hãy yêu thương vợ của mình như bản thân mình", đã nói: "Như Chúa Kitô cũng đã yêu thương Giáo Hội, vì chúng ta đều là chi thể của thân mình Người" (Epheso 5:28-30). Thật là tuyệt vời khi chúng ta thường hay nhớ tưởng hơn nữa về thân phận chúng ta là gì, Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta nên gì: chúng ta là Thân Mình của Người, một Thân Mình không gì và không ai có thể tách ly chúng ta được và Người bao bọc tất cả chúng ta một cách say mê và thương yêu, như chồng đối với vợ mình vậy. Tuy nhiên, ý nghĩ này cần phải làm phát sinh trong chúng ta ước vọng muốn đáp ứng Chúa và muốn chia sẻ tình yêu của Người giữa chúng ta với nhau như là các phần thể sống động của thân mình Người. Vào thời của Thánh Phaolô, cộng đồng Corinto đã gặp nhiều khó khăn theo chiều hướng, như chúng ta cũng thường, trải qua kinh nghiệm chia rẽ, ghen tương, hiểu lầm và tẩy chay loại trừ. 


Tất cả những điều ấy đều không tốt, ở chỗ thay vì xây dựng và làm cho Giáo Hội tăng trưởng như là thân mình của Chúa Kitô thì nó lại xé lẻ nó ra thành nhiều mảnh, lại phân thể nó ra.


Điều này thậm chi xẩy ra cả ở trong thời đại của chúng ta nữa. Hãy nghĩ đến các cộng đoàn Kitô giáo, các giáo xứ, hãy nghĩ đến hàng xóm láng giềng của chúng ta. Biết bao nhiêu là chia rẽ, biết bao nhiêu là ghen tương, nói ở đằng sau lưng nhau, biết bao nhiêu là những hiểu lầm và tẩy chay!


Điều ấy gây ra những gì? Nó phân thể chúng ta! Nó là khởi điểm của chiến tranh. Chiến tranh không bắt đầu ở ngoài mặt trận. Các thứ chiến tranh bắt đầu ở ngay tâm điểm của những hiểu lầm, chia rẽ, ghen tương đối chọi nhau ấy. Cộng đồng Corinto này là như thế đó. Họ là những tay chuyên gia! 


Bởi thế mà Vị Tông Đồ đã cống hiến cho tín hữu Corinto một số lời khuyên cụ thể được áp dụng cho chúng ta, đó là đừng ghen tương, nhưng hãy cảm nhận trong các cộng đồng của mình những tặng ân và phẩm tính nơi anh chị em của chúng ta


Ghen tương... Tôi nhìn thấy người ta mua một cái xe hơi mới khiến tôi bắt đầu cảm thấy ghen tương. Thấy người ta trúng vé số lại ghen tương. Thấy người này làm được điều hay cũng ghen tương. Đó là những gì phân thể gây đớn đau cho chúng ta! Anh chị em không được như thế! Vì các thứ ghen tương gia tăng đầy trong cõi lòng. Một con tim ghen tương là một con tim cay cực, một con tim đầy dấm chua thay vì máu me. Đó là một con tim không bao giờ hạnh phúc. Một con tim phân thể cộng đồng. 


Thế nhưng chúng ta cần phải làm gì đây? Hãy cảm nhận được trong cộng đồng của mình những tặng ân, các phẩm tính của người khác, của những người anh chị em chúng ta. Thế nhưng khi chúng ta ghen tương, vì ghen tương xẩy ra cho mọi người, mà tất cả chúng ta đều là tội nhân. Khi anh chị em cảm thấy mình ghen tương hãy thưa: "Tạ ơn Chúa vì Chúa đã ban điều này cho người ấy". 


Hãy cảm nhận các phẩm tính; hãy kề cận và dự phần vào những nỗi đớn đau của những ai hèn mọn nhất cũng như của những ai thiếu thốn nhất; hãy tỏ ra biết ơn tất cả mọi người. 


Hãy nói cám ơn! Con tim biết nói cám ơn là một con tim tốt lành, một con tim cao quí, một con tim hạnh phúc. Hãy biết nói cám ơn. Tôi muốn hỏi là tất cả chúng ta có luôn nói cám ơn hay chăng? Không phải lúc nào cũng thế phải không! Vì ghen tương đố kỵ... ngăn cản chúng ta một chút đấy. 

Sau hết, đây là một lời khuyên nhủ được Tông Đồ Phaolô nhắn gửi tín hữu Corinto mà chính chúng ta phải theo, đó là đừng coi bất cứ ai vượt trên người khác


Biết bao nhiêu là người coi mình ngon hơn kẻ khác! Ngay cả chúng ta nhiều lần đã nói như người Pharisiêu trong dụ ngôn: "Tạ ơn Chúa vì tôi không phải như tên kia, tôi ngon lành hơn hắn". Thật là quái gở! Đừng bao giờ như thế nhé! Khi anh chị em có ý nghĩ như thế thì hãy nhớ đến tội lỗi của anh chị em, những tội chẳng hề có ai biết, hãy hạ mình xuống trước nhan Chúa mà nói: "Chúa ơi, Chúa mới biết ai là người trổi vượt. Con xin ngậm miệng mình lại". Như thế chúng ta sẽ cảm thấy khoan khoái. 


Bao giờ cũng sống trong tình bác ái, coi mình là phần thể của nhau, để anh chị em có thể sống và làm ích cho tất cả mọi người" (xem 1 Corinto 12-14).


Anh chị em thân mến, như tiên tri Êzêkiên và như Tông Đồ Phaolô, chúng ta cũng cầu khẩn Thánh Linh để ân sủng của Ngài và các tặng ân dồi dào phong phú của Ngài giúp chúng ta luôn sống như là thân mình liên kết của Chúa Kitô! Như là một gia đình, như thân mình của Chúa Kitô và như một dấu hiệu hữu hình mỹ lệ của tình yêu Chúa Kitô.


Cám ơn anh chị em.



Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch

 

"Giáo Hội là Dân Chúa đi theo Chúa Giêsu và ngày ngày dọn mình để gặp Người như cô dâu gặp phu quân của mình vậy"

ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng:
Bài 9 - Thứ Tư 15/10/2014

Anh Chị Em thân mến,

Hôm nay chúng ta cần tự hỏi mình rằng vậy thì cuối cùng Dân Chúa sẽ là gì? Mỗi người chúng ta sẽ trở thành những gì? Chúng ta cần phải mong đợi điều chi? Thánh Phaolô đã phấn khích Kitô hữu ở cộng đồng Thessalonica hãy tự hỏi mình những câu hỏi ấy, rồi ngài kết luận: "Vì thế chúng ta sẽ luôn ở với Chúa!" (4:17).

Nó biểu hiệu ở trong Sách Khải Huyền mà Thánh Gioan, tiếp tục cái trực giác của các vị tiên tri, đã diễn tả chiều kích vĩnh viễn cuối cùng đó là "tân Giêrusalem từ trời nơi Thiên Chúa mà xuống, được trang điểm như cô dâu sửa soạn nghênh đón phu quân của mình" (21:2). Đó là những gì chúng ta trông đợi! Và Giáo Hội là vậy đó: Giáo Hội là Dân Chúa đi theo Chúa Giêsu và ngày ngày dọn mình để gặp Người như cô dâu gặp phu quân của mình vậy. Đó không phải chỉ là một kiểu nói mà sẽ là một cuộc hiệp hôn thực sự và thích đáng! Đúng thế, vì Chúa Kitô, khi làm người như chúng ta và làm cho tất cả chúng ta nên một với Người, với cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Người là Người thực sự đã kết hôn với chúng ta và biến chúng ta thành Thê Nương của NgườiĐiều này chính là việc hoàn trọn dự án hiệp thông và yêu thương được Thiên Chúa đan kết trong suốt giòng lịch sử

Tuy nhiên, còn một yếu tố khác khiến chúng ta cuối cùng phải chạm trán và mở lòng chúng ta ra, đó là trong Giáo Hội, Thê Nương của Chúa Kitô, như Thánh Gioan cho biết, hiển hiện một "tân Giêrusalem". Có nghĩa là Giáo Hội, ngoài thân phận là Thê Nương, còn được kêu gọi trở thành một Thành Đô, biểu hiệu tuyệt vời về việc chung sống và mối liên hệ loài người. Bởi thế, dễ thương biết bao khi có thể thấy được rằng, căn cứ vào một hình ảnh còn gợi ý hơn nữa, tất cả mọi dân tộc và mọi quốc gia cùng nhau qui tụ lại ở thành đô này, như ở một nơi cư ngụ, "nơi cư ngụ của Thiên Chúa" (21:3)! Và nơi cấu trúc hiển vinh này thì sẽ không còn bất cứ những gì là cô lập, gian tà và biệt phân - có tính chất xã hội, sắc tộc hay tôn giáo - nhưng tất cả chúng ta sẽ nên một trong Chúa Kitô. 

Trước viễn cảnh chưa từng thấy và tuyệt vời này lòng chúng ta không thể nào không cảm thấy hết sức hy vọng. Niềm hy vọng Kitô giáo không phải chỉ là một mong muốn, một ước muốn: đối với Kitô hữu thì hy vọng là niềm đợi trông, một thứ đợi trông nhiệt liệt thiết tha về việc hoàn trọn cuối cùng và vĩnh viễn của một mầu nhiệm, mầu nhiệm tình yêu Thiên Chúa là mầu nhiệm nhờ đó chúng ta được tái sinh và trong đó chúng ta đang sống động rồi. Và nó cũng là niềm trông đợi về một vị sắp đến đó là Chúa Kitô, Đấng biến Mình ngày ngày gần gũi với chúng ta hơn bao giờ hết, và là Đấng cuối cùng dẫn chúng ta đến tình trạng được trọn vẹn hiệp thông với Người và được bình an nơi Người. Vậy Giáo Hội có nhiệm vụ làm sao để giữ cho ngọn đèn hy vọng hiện hữu một cách sáng tỏ và tốt đẹp, nhờ đó nó có thể tiếp tục chiếu tỏa ra như một dấu hiệu chắc chắc của ơn cứu độ và có thể chiếu soi cho toàn thể nhân loại thấy con đường dẫn tới chỗ gặp được dung nhân nhân hậu của Thiên Chúa. 

Anh chị em thân mến, bởi thế điều chúng ta trông đợi đó là việc Chúa Giêsu trở lại! Thê Nương Giáo Hội đang đợi chờ phu quân của mình! Tuy nhiên, chúng ta cần phải tự vấn hết sức chân thành rằng: chúng ta có thực là thành phần chứng nhân sáng ngời và khả tín cho niềm hy vọng này hay chăng? Các cộng đồng của chúng ta vẫn đang sống theo dấu hiệu về niềm hy vọng Chúa Giêsu này và bằng niềm trông đợi nồng nàn việc Người lại đến hay chăng, hay các cộng động của chúng ta dường như mệt mỏi, tắc nghẹn bởi gánh nặng của lao nhọc và buông xuôi? Chúng ta còn có cả nguy cơ bị cạn kiệt dầu đức tin hay chăng? Chúng ta hãy cẩn thận coi chừng!

Chúng ta hãy kêu cầu Trinh Nữ Maria, Mẹ hy vọng và Nữ Vương Thiên Đình, để Mẹ gìn giữ chúng ta luôn có một thái độ lắng nghe và trông đợi, nhờ đó giờ đây chúng ta đã có thể thấm nhuần tình yêu của Chúa Kitô và một ngày kia được dự phần vào niềm vui khôn cùng trong mối hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa. 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL chuyển dịch

 

"Trong cuộc hành trình lịch sử của mình, Giáo Hội bị cám dỗ bởi Tên Gian Ác, kẻ cố gắng chia rẽ Giáo hội, và bất hạnh thay, Giáo Hội đã bị đánh dấu bằng các cuộc phân rẽ trầm trọng và đau thương".

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý về Giáo Hội - Bài 8 - Thứ Tư 8/10/2014

Anh Chị Em thân mến,

Trong các buổi giáo lý vừa rồi, chúng ta muốn làm sáng tỏ bản chất và vẻ đẹp của Giáo Hội, và chúng ta tự hỏi mỗi người chúng ta cần phải làm gì đế có thể trở nên thành phần của dân này. Tuy nhiên, chúng ta không được quên rằng có rất nhiều anh chị em chung dự với chúng ta về niềm tin vào Chúa Kitô, nhưng họ lại có những niềm tin khác và thuộc về những truyền thống khác với truyền thống của chúng ta. Nhiều người đã phải buông xuôi theo tình trạng chia rẽ này, một tình trạng trong giòng lịch sử thường gây ra những xung đột và khổ đau. Thậm chí cho đến ngày nay các mối liên hệ không phải lúc nào cũng tỏ ra trân trọng và thân ái... Phần chúng ta, chúng ta giải quyết tất cả những điều này làm sao đây? Chúng ta có thường buông xuôi nếu không phải thực sự là dửng dưng lạnh lùng hay chăng? Hay chúng ta mạnh mẽ tin tưởng rằng chúng ta có thể và cần phải bước đi theo chiều hướng hòa giải và trọn vẹn hiệp thông?


Những cuộc chia rẽ giữa Kitô hữu chẳng những làm tổn thưởng đến Giáo Hội mà còn đến Chúa Kitô nữa. Thật vậy, Giáo Hội là Thân Mình của Chúa Kitô là Đầu. Chúng ta đã quá rõ Chúa Giêsu thiết tha biết bao mong muốn cho các môn đệ của Người được liên kết nên một trong tình yêu thương của Người. Chỉ cần nghĩ đến những lời của Người trong đoạn Phúc Âm 17 của Thánh Gioan, lời nguyện cầu được Người dâng lên Cha của Người ngay trước Cuộc Khổ Nạn của Người: "Lạy Cha Thánh, xin vì danh Cha mà gìn giữ họ, những người Cha đã ban cho Con, để họ được nên một như Chúng Ta là một" (17:21). Mối hiệp nhất này đã bị đe dọa trong khi Chúa Giêsu còn ở giữa thành phần thuộc về Người: thật thế, trong Phúc Âm, chúng ta thấy rằng các Tông Đồ đã tranh cãi nhau xem ai là kẻ cả, là người lớn (xem Luca 9:46). Thế nhưng, Chúa Kitô đã nhấn mạnh đến mối hiệp nhất vì danh Cha, khiến chúng ta hiểu rằng việc loan báo của chúng ta và việc làm chứng của chúng ta sẽ càng khả tín hơn một khi chúng ta làm sao để sống hiệp thông và yêu thương nhau. Đó là những gì các Tông Đồ của người, với ơn Chúa Thánh Thần, bấy giờ đã hiểu một cách sâu xa và đã ấp ủ nó, đến độ Thánh Phaolô tiến đến chỗ đã van xin cộng đoàn Corintô bằng những lời lẽ sau đây: "Anh em ơi, tôi xin anh em, vì danh của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta, tất cả anh em hãy thuận thảo chứ đừng bất hòa với nhau, nhờ đó anh em được liên kết trong cùng một tâm trí và cùng một phán đoán" (1 Corintô 1:10).

Trong cuộc hành trình lịch sử của mình, Giáo Hội bị cám dỗ bởi Tên Gian Ác, kẻ cố gắng chia rẽ Giáo hội, và bất hạnh thay, Giáo Hội đã bị đánh dấu bằng các cuộc phân rẽ trầm trọng và đau thương. Chúng là những chia rẽ đôi khi đã được kéo dài lâu đời theo thời gian, cho đến tận ngày nay, để rồi tới lúc này khó lòng mà tái thiết được tất cả mọi động lực, nhất là trong việc tìm kiếm những giải quyết khả dĩ. Những lý do đã dẫn đến những đổ vỡ và phân rẽ có thể khác nhau lắm: từ những khác biệt về các nguyên tắc tín lý và luân lý cũng như về các quan niệm khác nhau về thần học và mục vụ, đến những tác động thuận lợi về chính trị, đến những đụng độ gây ra bởi hận thù và những tham vọng riêng tư. Điều chắc chắn đó là, dù cách này hay cách khác, ở đằng sau những chia cắt này bao giờ cũng là những gì kiêu hãnh và vị kỷ, những nguyên nhân gây ra tất cả mọi thứ bất đồng và khiến chúng ta trở nên bất khoan nhượng, mất khả năng lắng nghe và chấp nhận những quan niệm hay chủ trương khác với chúng ta.

Vậy, trước tất cả những gì như thế, là phần tử của Mẹ Thánh Giáo Hội, mỗi một người chúng ta có thể và cần phải làm gì hay chăng? Chắc chắc không thể thiếu được việc cầu nguyện để tiếp nối và hiệp thông với lời cầu nguyện của Chúa Giêsu. Rồi cùng với lời nguyện cầu, Chúa xin chúng ta hãy tái cởi mở: Người xin chúng ta đừng khép kín mình trước việc đối thoại và gặp gỡ, nhưng hãy lợi dụng tất cả những gì là giá trị và tích cực được cống hiến cho chúng ta từ người nghĩ khác chúng ta hay chủ trương khác chúng ta. Người xin chúng ta đừng tập trung vào những gì chia rẽ chúng ta, trái lại, vào những gì liên kết chúng ta, cho thấy chúng ta nhận biết và yêu mến Chúa Giêsu hơn nữa và chia sẻ tình yêu phong phú của Người. Điều này đòi phải gắn bó một cách cụ thể với chân lý, cùng với khả năng tha thứ cho nhau, cảm thấy mình thuộc về cùng một gia đình, coi mình là một tặng ân cho nhau và cùng nhau thực hiện nhiều điều tốt lành, nhiều công việc bác ái.

Các bạn thân mến, vậy chúng ta hãy tiến tới mối hiệp nhất trọn vẹn! Lịch sử đã phân rẽ chúng ta, thế nhưng chúng ta đang tiến trên con đường hướng về việc hòa giải và hiệp thông! Cho dù đích điểm ấy có vẻ quá xa vời hầu như bất khả đạt, khiến chúng ta cảm thấy chán chường, chúng ta hãy can đảm lên bởi ý nghĩ là Thiên Chúa không thể nào bịt tai của Ngài lại trước tiếng nói của Chúa Giêsu Con Ngài mà không nghe lời cầu nguyện của Người và của chúng ta, xin cho tất cả mọi Kitô hữu được thực sự hiệp nhất nên một.  


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

"Có một số thủ tục quá dài dòng và quá nặng nề đến độ chúng không thuận lợi khiến dân chúng bỏ cuộc"


Đức Thánh Cha Phanxicô về tiến trình hủy hôn Thứ Tư 5/11/2014 với thành phần tham dự khóa học do Pháp Viện Rota Roma tổ chức 

Tôi không dọn bài nói. Tôi chỉ muốn chào đón anh chị em thôi. Trong Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Ngoại Lệ đã nói về các thủ tục, các tiến trình cùng với mối quan tâm làm sao đơn giản hóa các thủ tục với những lý do công chính. Công chính để các thủ tục đó được chính đáng và chính đáng đối với thành phần đang đợi chờ.

Chính đáng: biết bao nhiêu là con người chờ đợi phán quyết nhiều năm. Và vì thế, trước cuộc thượng nghị này, tôi đã thiết lập một Ủy Ban giúp soạn thảo những khả dĩ khác nhau theo chiều hướng này: chiều hướng chính đáng và cũng là chiều hướng bác ái, vì có nhiều người cần một lời của Giáo Hội về tình trạng hôn nhân của họ, một là được hai là không, nhưng cần phải chính đáng. Có một số thủ tục quá dài dòng và quá nặng nề đến độ chúng không thuận lợi khiến dân chúng bỏ cuộc

Thí dụ Tòa Án liên giáo phận ở Buenos Aires - Tôi không nhớ nhưng nghĩ ngay được rằng có 15 giáo phận; tôi nghĩ giáo phận xa nhất cách 240 cây số... Không thể nào như thế được, không thể nào tượng tượng nổi những con người đơn sơ chất phác có thể đến Tòa Án này, ở chỗ, họ cần phải thực hiện một chuyến đi, họ phải mất những ngày làm việc, thậm chí họ mất cả phần thưởng... mất rất nhiều điều... Họ nói rằng: "Thiên Chúa là Đấng hiểu tôi và vì thế tôi sẽ cứ tiếp tục sống như vậy nhưng linh hồn tôi vẫn cảm thấy nặng nề".

Nên Mẹ Giáo Hội cần phải thực thi công lý mà rằng: "Đúng thế, cuộc hôn nhân của bạn thực sự là bất thành [hay] Không, cuộc hôn nhân của bạn hiệu thành". Thế nhưng cần phải phán quyết như thế một cách chính đáng. Nhờ đó họ có thể tiến tới một cách chắc chắn, linh hồn họ không còn bị mù mịt...

Cũng có những vụ bê bối công khai. Trước đây tôi đã phải giải nhiệm khỏi Tòa Án một người đã nói rằng: "Cần 10 ngàn Mỹ kim là tôi sẽ thực hiện cho bạn hai thủ tục dân sự và giáo hội" Xin đừng làm điều này! Trong cuộc thưoọng nghị vừa rồi có có một số đề nghị về vấn đề miễn phí, điều này cần phải cứu xét... Vì khi những thứ lợi lộc thiêng liêng gắn liền với vấn đề kinh tế thì nó không xuất phát từ Thiên Chúa! Mẹ Giáo Hội có thừa quảng đại để có thể thực thi công lý một cách nhưng không, như chúng ta đã được Chúa Giêsu Kitô nhưng không công chính hóa. Vấn đề này là những gì quan trọng ở chỗ tách biệt hai điều ấy ra khỏi nhau... 

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

"Thứ luật của hai bộ mặt chỉ có một dung nhan duy nhất nơi lề luật yêu thương"

Đức Thánh Cha Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 30A Quanh Năm 26/10/2014

Anh chị em thân mến,

Bài Phúc Âm hôm nay nhắc nhở chúng ta rằng Lề Luật Thần Linh có thể gồm tóm nơi tình mến Chúa yêu người. Thánh ký Mathêu nói rằng có một số người Pharisiêu đã đồng lõa thử Chúa Giêsu (22:34-35). Một người trong họ là chuyên viên về Lề Luật đã đặt vấn đề với Người rằng: "Thưa Thày, trong Lề Luật đâu là điều răn cao trọng nhất?" (câu 36). Trích dẫn lời Sách Đệ Nhị Luật, Chúa Giêsu đã trả lời rằng: "Các ngươi phải kính mến Chúa là Thiên Chúa của mình hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn của mình. Đó là điều răn trên hết và cao cả nhất" (câu 37-38). Người đã không chỉ dừng lại ở đó. Trái lại, Người thêm một điều khác nữa mà người luật sĩ không hỏi. Người đã nói rằng: "Và giới răn thứ hai cũng thế, đó là các người hãy yêu thương tha nhân như bản thân mình" (câu 39). Giới răn thứ hai này cũng không phải là những gì do Chúa Giêsu chế ra, mà là được lấy từ Sách Lêvi. Cái mới mẻ ở đây là việc nối kết 2 giới răn này lại với nhau - mến Chúa và yêu người - là những gì cho thấy rằng chúng bất khả phân ly và bổ khuyết cho nhau, chúng là hai mặt của cùng một đồng bạc cắc. Anh chị em không thể nào kính mến Thiên Chúa mà lại không yêu thương tha nhân và anh chị em không thể nào yêu thương tha nhân mà lại không kính mến Thiên Chúa. Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã để lại cho chúng ta một nhận định tuyệt vời về điều này trong bức Thông Điệp đầu tay của ngài Deus Caritas Est - Thiên Chúa là Tình yêu (các đoạn 16-18).


Thật vậy, dấu hiệu hữu hình Kitô hữu có thể làm chứng cho thế giới, cho người khác, cho gia đình mình, về lòng kính mến Thiên Chúa đó là tình yêu thương huynh đệ. Giới răn kính Chúa yêu người là trên hết không phải vì là giới răn đầu tiên trong bản liệt kê các giới răn. Chúa Giêsu không để nó ở trên cùng mà là ở chính giữa, vì nó là tâm điểm ở chỗ vừa là khởi điểm mở màn cho mọi sự vừa là tột điểm cần phải qui về và đối chiếu của mọi sự. 

Trong Cựu Ước có nhu cầu cần phải nên thánh thiện rồi, theo hình ảnh Thiên Chúa là Đấng thánh, đã bao gồm nhiệm vụ chăm sóc cho thành phần dễ bị tổn thương nhất, như người xa lạ, kẻ mồ côi, người góa bụa (xem Xuất Hành 22:20-26). Chúa Giêsu đã hoàn trọn khoản luật giao ước này. Người là Đấng đã liên kết nơi Bản Thân Mình, nơi xác thịt của mình, thần tính và nhân tính thành một mầu nhiệm yêu thương duy nhất.

Giờ đây, theo ý nghĩa của lời Chúa Giêsu, thì tình yêu là thước đo đức tin, và đức tin là hồn sống của tình yêu. Chúng ta không bao giờ có thể phân lìa đời sống đạo với việc phục vụ anh chị em, với những người anh chị em chúng ta cụ thể ấy. Chúng ta không bao giờ được phân cách cầu nguyện, việc gặp gỡ Thiên Chúa trong các Bí Tích với việc lắng nghe người khác, với việc gần gũi với đời sống của họ, nhất là với những thương đau của họ. Xin hãy nhớ rằng: tình yêu là thước đo đức tin. Anh chị em yêu thương đến độ nào rồi? Và mỗi một người cần phải trả lời cho vấn đề này. Đức tin của anh chị em ra sao? Đức tin của tôi được tỏ hiện nơi việc tôi yêu thương ra sao? Đức tin là hồn sống của tình yêu.

Giữa một khu rừng rậm đầy những luật phép và qui tắc - những thứ duy lề luật (the legalisms) hôm qua và ngày nay - Chúa Giêsu đã mở ra cho chúng ta thấy 2 bộ mặt: bộ mặt của Người Cha và bộ mặt của anh em. Người không cống hiến cho chúng ta hai qui luật hay hai chỉ thị mà là hai bộ mặt. Không! Người cống hiến cho chúng ta hai bộ mặt chứ không phải là những chỉ thị hay những qui luật! Thật ra nó chỉ là một bộ mặt, bộ mặt của Thiên Chúa được phản ảnh nơi các bộ mặt của rất nhiều bộ mặt, vì chính hình ảnh của Thiên Chúa hiện diện nơi bộ mặt của hết mọi người anh chị em, nhất là nơi thành phần hèn mọn nhất, thành phần mềm yếu, thành phần bất lực và thành phần thiếu thốn. Chúng ta cần phải tự vấn xem khi chúng ta gặp một trong những người anh chị em này, chúng ta có thể nhận ra nơi họ dung nhan của Thiên Chúa hay chăng? Chúng ta có thể làm điều ấy hay chăng?

Như thế, Chúa Giêsu cống hiến cho hết mọi người nam nữ một tiêu chuẩn nồng cốt để họ căn cứ vào đó mà sống. Thế nhưng, trên hết, Người ban cho chúng ta Thần Linh của Người, vị Thần Linh giúp chúng ta có thể mến Chúa yêu nhau như Người, bằng một con tim thanh thoát và quảng đại. Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta, chúng ta hãy cởi mở bản thân mình ra để lãnh nhận tặng ân yêu thương, để luôn tiến bước trong lề luật này, thứ luật của hai bộ mặt chỉ có một dung nhan duy nhất nơi lề luật yêu thương. 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

 

"Thật là buồn khi thấy thành phần Kitô hữu suy yếuhọ như thứ rượu bị pha nước lã"

ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin CN 31/8/2014

Chào anh chị em thân mến buổi sáng!

Theo cuộc hành trình với Phúc Âm của Thánh Mathêu, hôm nay chúng ta tiến tới một vấn đề hết sức quan trọng, ở đó Chúa Giêsu, sau khi xác định rằng Phêrô và 11 vị khác đã tin vào Người là Đấng Thiên Sai và là Con Thiên Chúa, "bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy rằng Người cần phải lên Giêrusalem và chịu nhiều đau khổ... và bị giết nhưng sẽ sống lại vào ngày thứ ba" (16:21).

Đó là giây phút quyết liệt cho thấy cách thức suy nghĩ của Chúa Giêsu và của các môn đệ. Thậm chí tông đồ Phêrô cảm thấy không thể nào không trách cứ Thày mình, vì vị tông đồ này không thể nào nghĩ được rằng Đấng Thiên Sai lại có thể chịu một kết thúc nhục nhã như thế. 

Về phần mình, Chúa Giêsu đã nghiêm trách Phêrô, Người đã "đặt lại vấn đề" với ngài vì ngài không nghĩ "như Thiên Chúa nghĩ mà là như loài người nghĩ" (câu 23) và không ý thức rằng ngài đang đóng vai trò của Satan, của tên cám dỗ.

Tông Đồ Phaolô, trong phụng vụ Chúa Nhật này, cũng nhấn mạnh đến chỗ này khi viết cho các Kitô hữu Rôma rằng: "Anh em đừng chiều theo thời đại này mà là được biến đổi bằng việc canh tân lòng trí anh em, nhờ đó anh em có thể nhận thức được đâu là ý muốn của Thiên Chúa" (12:2).

Thật vậy, Kitô hữu chúng ta sống trong một thế giới với đầy những thực tại xã hội và văn hóa của thời đại chúng ta, mà thực sự là thế. Tuy nhiên tình trạng này chất chứa cái nguy cơ biến chúng ta thành "trần tục", cái nguy cơ làm cho "muối hết mặn", như Chúa Giêsu đã nói (xem Mathêu 5:13), tức là Kitô hữu trở nên "suy yếu", mất đi cái lực mới mẻ xuất phát từ Chúa và Thánh Linh. Trái lại, họ cần phải sống ngược lại, ở chỗ một khi sức mạnh của Phúc Âm vẫn còn tồn tại nơi Kitô hữu thì họ có thể biến đổi "những qui chuẩn phán đoán của nhân loại, khi ấn định các thứ giá trị, các vấn đề lợi lộc, các chiều hướng suy tư, các nguồn cảm hứng và các mẫu thức cuộc đời" (Đức Phaolô VI Tông Huấn Evangelii nuntiandi - 19). 

Thật là buồn khi thấy thành phần Kitô hữu suy yếu, họ như thứ rượu bị pha nước lã. Anh chị em không thể bảo họ là Kitô hữu hay trần tục. Như thứ rượu bị pha nước lã anh chị em không thể nói là rượu hay nước vậy. Buồn thay. Thật là buốn khi thấy Kitô hữu không còn là muối Đất nữa. Và chúng ta đều biết rằng khi muối đã mất chất mặn thì chẳng còn ích lợi gì nữa. Muối của họ đã mất chất mặn vì họ lao mình theo tinh thần của thế gian này. Tức là họ đã trở thành trần tục

Bởi thế, cần phải liên lỉ canh tân lại bản thân mình, cần phải rút tỉa nhựa sống này từ Phúc Âm. Mà làm sao người ta thực tế có thể làm điều ấy chứ? Trước hết và trên hết, bằng việc đọc và suy niệm Phúc Âm hằng ngày, để lời của Chúa Giêsu luôn hiện diện trong đời sống của chúng ta. Xin nhớ rằng, anh chị em cần mang theo một cuốn Phúc Âm bên mình, một cuốn Phúc Âm nho nhỏ, trong túi của anh chị em hay trong xách tay của anh chị em, và đọc một đoạn ngắn trong ngày. Nhưng bao giờ cũng là cuốn Phúc Âm, vì cuốn sách này chất chứa Lời của Chúa Giêsu và anh chị em có thể đọc thấy những lời ấy. 

Cả trong việc tham dự Lễ Chúa Nhật, chúng ta gặp được Chúa trong cộng đồng, lắng nghe Lời của Người và nhận lãnh Thánh Thể là những gì hiệp nhất chúng ta với Người cũng như với nhau. Rồi những ngày tĩnh tâm và thao luyện tinh thần là những gì rất quan trọng cho việc canh tân thiêng liêng.

Phúc Âm, Thánh Thể, Cầu Nguyện. Anh chị em đừng quên nhé: Phúc Âm, Thánh Thể và Cầu Nguyện. Nhờ những tặng ân này của Chúa, chúng ta có thể không chiều theo thế gian mà là Chúa Kitô và theo Người trên con đường Người đã đi qua, con đường "mất sự sống của mình" để lại gặp được nó (câu 25). "Mất sự sống" ở chỗ trao ban, ở chỗ hiến tặng nó đi vì yêu thương và trong yêu thương - và điều này bao gồm việc hy sinh, thậm chí đến chết trên thập tự giá - để nhận lại nó một cách tinh tuyền, không còn gì là vị kỷ và gánh nặng chết chóc, mà trái lại hoàn toàn vĩnh hằng.

Đức Trinh Nữ Maria luôn đi trước chúng ta trên con đường này, chúng ta hãy để cho Mẹ hướng dẫn và phù hộ chúng ta. 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

***Tháng 10 hằng năm là Tháng Mân Côi, và Đức Hồng Y Karol Wojtyla người Balan đầu tiên được bầu chọn làm Giáo Hoàng và đăng quang Giáo Hoàng trong Tháng 10 (ngày 16 và 22), trong khi hai vị thừa nhiệm của ngài, một vị vào Mùa Phục Sinh Tháng 4/2005 và một vị Tháng Mùa Chay 3/2013.

Ngài đã mừng kỷ niệm 25 năm Giáo Hoàng của mình (1978-2002) bằng Năm Mân Côi (10/2002-2003) và Tông Thư Kinh Mân Côi Trinh Nữ Maria (16/10/2002). Theo ngài đã cảm nhận và huấn dụ trong Tông Thư này ở đoạn 40, Kinh Mân Côi thật sự liên hệ đến hòa bình thế giới.

Mẹ Maria chẳng những liên tục trong cả 6 lần hiện ra ở Fatima, lần nào Mẹ cũng lập đi lập lại rằng “Các con hãy cầu Kinh Mân Côi hằng ngày” nhất là để cầu cho Hòa Bình thế giới, mà Mẹ còn xưng mình “Mẹ là Đức Mẹ Mân Côi” ở Fatima vào 13/10/1917:

“Mẹ muốn các con tiếp tục cầu kinh Mân Côi hằng ngày để tôn kính Đức Mẹ Mân Côi mà cầu cho hòa bình thế giới cũng như chấm dứt chiến tranh, vì chỉ có Người mới có thể cứu giúp các con thôi (Fatima: 13/7/1917)

Thế nên, trong bài giảng cho Lễ Đăng Quang Chúa Nhật 22/10/1978, ở đoạn 5, vị giáo hoàng Thánh Mẫu “totus tuus - tất cả của con là của Mẹ”, đã kêu gọi: “Đừng sợ. Hãy mở rộng các cửa cho Chúa Kitô!”

Thế nhưng, tại sao vị giáo hoàng ngoài Ý quốc sau 455 năm liên tục và lại là vị đến từ một xứ sở xa xôi Balan Đông Âu cộng sản, đã mạnh mẽ kêu gọi vào ngay lúc mở màn cho giáo triều dài 26 năm rưỡi của mình (10/1978- 4/2005), từ cuối thế kỷ 20 đầy hận thù chết chóc sang đầu thiên kỷ thứ 3 Kitô giáo: “Don’t be afraid. Open wide the doors for Christ!”?

Xin mời đọc Nội San Tông Đồ Fatima V - 10/2014 như được đính kèm hay ở cái link sau đây:

Nội San Tông Đồ Fatima V - 10/2014: Hòa Bình Thế Giới... Đừng Sợ!

TĐF Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ được triều kiến ĐTC Phanxicô vào Thứ Bảy 18/10/2014.


Hôm Thứ Bảy 11/10/2014, Cha Federico Lombard, giám đốc văn phòng báo chí của Tòa Thánh đã trả lời cho phóng viên báo chí về một biến cố vào cuối tuần ngày 18/10/2014, bằng một thông báo chính thức như sau:

"Như đã đồng ý, Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ gặp Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vào Thứ Bảy 18/10/2014. Cuộc gặp gỡ này sẽ giúp vào việc đào sâu thêm các mối liên hệ song phương giữa Việt Nam và Tòa Thánh".

Vị thủ tướng cộng sản này đã từng gặp Đức Thánh Cha Biển Đức XVI khi ông vừa nhận chức thủ tướng, giờ đây lại muốn gặp ĐTC Phanxicô. Không biết ý đồ của ông ta ra sao và cho dù ông ta có nhất định không nghe lời khuyên chân thực của hai vị lãnh đạo tối cao Công giáo liên quan đến quyền tự do tôn giáo đi nữa, Đấng làm chủ lịch sử vẫn có thể thực hiện ý định của Ngài vào thời điểm thích thuận nhất của Ngài.

Hiện tượng cộng sản Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba v.v. còn tồn tại cho tới nay cũng chỉ là một chứng cớ hùng hồn cho thấy: 

1- không một quyền lực trần gian nào có thể dẹp bỏ được nó, cho dù nó vẫn còn mang danh cộng sản nhưng thực sự đã rất ư là băng hoại thối nát, ruột gan và mặt mũi của nó nơi thành phần đảng viên tham nhũng toàn là tư bản; 

2- thế nhưng cho đến khi Ngài ra tay thì nó chắc chắn không thể nào tồn tại được, sẽ biến mất như bóng tối trước ánh sáng mặt trời chói lọi, như trường hợp điển hình Đông Âu năm 1989 và Liên Sô năm 1991. 

Phải chăng Biến Cố Thánh Mẫu 1917 sắp sửa được cử hành 100 năm vào năm 2017, một biến cố liên quan đến sự kiện sụp đổ của chủ nghĩa và chế độ cộng sản ở Đông Âu và Liên Sô thế nào thì cũng sắp đến thời điểm tận cùng của chế độ cộng sản ở riêng Việt Nam như vậy? Nếu quả thực như vậy thì sẽ diễn tiến ra sao, hầu như hơi khó tiên đoán.

Là Kitô hữu Công giáo tin tưởng vào Đấng Quan Phòng Thần Linh, chúng ta chỉ biết thiết tha cầu nguyện cho quê hương đất nước và Giáo Hội Việt Nam, như được gợi ý của Chiến Dịch Ngũ Niên (2012-2017) - Trái Tim Mẹ Toàn Thắng Trên Quê Hương Việt Nam:

"Bởi vậy, hỡi Mẹ yêu dấu, với niềm tin tưởng mãnh liệt vào sự quan phòng thần linh đầy yêu thương và toàn năng của Cha trên trời, đoàn con Công giáo Việt Nam nhỏ bé đầy đau thương chúng con chỉ còn biết chạy đến cùng Người Mẹ ở Tiệc Cưới Cana của chúng con, để hiệp thông dâng lên Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ quê hương và Giáo Hội thên yêu của chúng con: một quê hương đang quằn quại rên xiết dưới một chế độ độc tài tàn ác hoàn toàn vô thần và phi nhân, và một Giáo Hội đang muốn thực sự trở thành như men bột muối đất nhưng vẫn là một hạt lúa miến cần mục nát đi.

"Chớ gì nhờ lời Mẹ chuyển cầu vô cùng thần thế trước nhan Thiên Chúa, quê hương của chúng con được trở thành như một mảnh Đất Hứa, chẳng những phi cộng sản vô thần cùng với họa phá sản đức tin của một thế giới Tây phương duy vật đầy những văn hóa chết chóc, mà còn chảy sữa văn hóa sự sống và mật văn minh yêu thương, và Giáo Hội ở Việt Nam của chúng con, một Giáo Hội đã từng đẫm máu tử đạo ngay từ ban đầu, được trở thành như một bụi gai bốc cháy nhưng không bị thiêu rụi, để Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Amen."


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

ĐTC Phanxicô - Giáo Hội Hiện Thế cuối tuần

27-28/9/2014

Hôm nay, Chúa Nhật 28/9/2014, ĐTC Phanxicô sẽ gặp gỡ thành phần Ông Bà và Lão Thành tại Quảng Trường Thánh Phêrô vào lúc 10 giờ 30 sáng, có cả sự hiện diện của ĐTC Biển Đức XVI là vị tiền nhiệm được ĐTC Phanxicô đã mấy lần cho biết đối với ngài như là một người ông trong nhà (Giáo Hội hiện nay). Cuộc gặp gỡ hy hữu lần đầu tiên trong lịch sử Hội Thánh giữa ĐTC và thành phần Ông Bà (đôi khi ông bà còn trẻ nếu có con sớm và con có cháu sớm) và Lão Thành (bao gồm chẳng những Ông Bà mà còn cả các vị không có gia đình). Có 40 ngàn vị lão thành và ông bà đến tham dự từ 20 quốc gia, nhiều nhất từ Ý, Tây Ban Nha, Á Căn Đình và Hoa Kỳ. Sau cuộc gặp gỡ là Thánh Lễ với 50 vị linh mục lão thành từ khắp nơi trên thế giới về đồng tế, nhưng không có sự hiện diện của ĐTC Biển Đức XVI. Xin xem bài giảng của ĐTC Phanxicô sau.

Thứ Bảy 27/9/2014, ĐTC Phanxicô cũng đã chủ sự buổi Kinh Tối với anh em tu sĩ Dòng tên của ngài ở Nhà Thờ Gèsu Rôma để kỷ niệm đúng 200 năm Dòng Tên của ngài được Giáo Hội phục hồi sau một thời gian dòng ngài bị dẹp bỏ. Xin xem bài giảng của ngài sau.

Chúa Nhật tuần tới ngày 5/10/2014 Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ (lần 3) về hôn nhân gia đình sẽ được diễn tiến ở Vatican 2 tuần, cho đến ngày 19/10/2014, Chúa Nhật Truyền Giáo. Trong Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Ngoại Lệ lần này về hôn nhân gia đình, theo giới truyền thông, sẽ có nhiều điều nẩy lửa về một số vấn đề nóng bỏng hiện nay, nhất là vấn đề ly dị tái hôn được rước lễ. Bởi thế, trong buổi Nguyện Kinh Lạy Nữ Vương Chúa Nhật 28/9/2014 hôm nay, ĐTC Phanxicô đã dâng Lời Nguyện Cầu cho chung Gia Đình và cho riêng Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ 2014 như sau:

"Hỡi Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse,

chúng con chiêm ngưỡng nơi các vị
ánh quang rạng ngời của tình yêu chân thực,
và tin tưởng hướng về các vị.

"Hỡi Thánh Gia Nazarét,
Xin ban cho cả gia đình của chúng con nữa
được trở thành những nơi hiệp thông và cầu nguyện,
thành các học đường đích thực của Phúc Âm
và thành các tiểu Giáo Hội tại gia.

"Hỡi Thánh Gia Nazarét,
Xin đừng bao giờ để các gia đình 
lại trải nghiệm bạo động, loại trừ và chia rẽ:
chớ gì tất cả những ai đã bị gây đau đớn hay bị gương mù
lại tìm thấy được niềm ủi an và chữa lành

"Hỡi Thánh Gia Nazarét,
chớ gì Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới tới đây
giúp cho chúng con lại lưu ý tới
tính chất linh thánh và bất khả vi phạm của gia đình,
cùng vẻ đẹp của nó theo dự án của Thiên Chúa.

"Hỡi Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse,
xin ưu ái nghe lời nguyện cầu của chúng con.

Amen"

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, tổng hợp theo Zenit và chuyển dịch riêng lời nguyện của ĐTC ở cái link sau đây: 

 

"Hôn nhân là một biểu hiện của cuộc sống, một cuộc sống thực sự ch không phải là 'tiểu thuyết'! Nó là Bí Tích yêu thương giữa Chúa Kitô và Giáo Hội, một tình yêu được chứng tỏ và bảo đảm nơi Thánh Giá".

ĐTC Phanxicô - Bài Giảng cho Lễ Cưới

Chúa Nhật Lễ Tôn Vinh Thánh Giá 14/9/2014 ở Đền Thờ Thánh Phêrô bao gồm cả việc ngài Làm Phép Hôn Phối cho 20 cặp tân hôn thuộc Giáo Phận Rôma

Bài đọc thứ nhất hôm nay nói với chúng ta về cuộc hành trình qua sa mạc của dân Chúa. Chúng ta có thể mường tượng thấy họ như thể đang tiến bước theo ông Moisen; họ là các gia đình, là những người cha, người mẹ, con cái nam nữ, ông bà, thành phần nam nữ ở mọi lứa tuổi, bao gồm nhiều trẻ em và bậc lão thành là hai thành phần khốn khổ với cuộc hành trình này. Dân này nhắc nhở chúng ta về Giáo Hội, vì Giáo Hội đang băng qua vùng sa mạc của thế giới hiện đại, nhắc nhớ chúng ta về thành phần Dân Chúa được bao gồm hầu hết bởi các gia đình.


Sự kiện này khiến chúng ta nghĩ đến các gia đình, các gia đình của chúng ta, đang tiến bước trên những con đường cuộc sống với tất cả mọi kinh nghiệm thường nhật của mình. Không thể nào đo đếm được sức mạnh và chiều sâu của nhân loại nơi gia đình: vấn đề tương trợ nhau, việc hỗ trợ giáo dục, những mối liên hệ phát triển khi các phần tử của gia đình trưởng thành, việc chia sẻ những niềm vui cùng với các khó khăn. Gia đình là nơi đầu tiên chúng ta được hình thành làm người, đồng thời cũng là "những viên gạch" để xây dựng xã hội

Chúng ta hãy trở lại với câu chuyện thánh kinh. Ở một mức độ nào đó, "dân chúng trên đường đi đã trở nên bất nhẫn" (Dân Số 21:4). Họ cảm thấy mệt mỏi, nước nôi thì cạn kiệt và thức ăn thì toàn là manna, một thứ lương thực cho dù có dồi dào do Chúa ban chăng nữa, cũng dường như đã trở nên quá nhàm chán trong lúc khủng hoảng. Bởi thế mà họ phàn nàn chống lại Chúa và Moisen: "Tại sao ông lại đem chúng tôi đi chứ?..." (Dân Số 21:5). Họ cảm thấy bị cám dỗ quay đầu lại và hủy bỏ cuộc hành trình này. 

Đến đây chúng ta nghĩ đến các đôi phối ngẫu, thành phần "trên đường đi đã trở nên bất nhẫn", con đường của cuộc sống hôn nhân và gia đình. Tình trạng khốn khổ của cuộc hành trình đang khiến cho họ cảm thấy nội tâm mệt mỏi; họ đã bị mất đi ân phúc của phép hôn phối và họ thôi kín múc từ cái giếng Bí Tích này. Cuộc sống hằng ngày trở nên nặng nhọc và thậm chí thường còn cảm thấy "nôn mửa" nữa

Trong những lúc lạc hướng như thế - Thánh Kinh cho biết - các con rắn độc xuất hiện cắn dân chúng khiến nhiều người bị chết. Sự kiện này làm cho dân chúng thống hối quay về cùng Moisen xin tha thứ, van xin ông cầu cùng Chúa để Ngài loại trừ loài rắn đi. Moisen đã cầu cùng Chúa và Chúa đã ban một phương dược đó là treo một con rắn đồng lên một cây cột để ai nhìn lên nó thì sẽ được lành khỏi nọc độc chết chóc của loại rắn.

Đâu là ý nghĩa của biểu hiệu này? Thiên Chúa không hủy diệt loài rắn, trái lại còn cống hiến nó như là "một chất giải độc", ở chỗ, qua con rắn đồng được Moisen thực hiện, Thiên Chúa truyền đạt quyền lực chữa lành là tình thương của Ngài, một tình thương còn mãnh liệt hơn cả nọc độc của Tên Cám Dỗ

Như chúng ta đã nghe thấy trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đồng hóa mình với biểu hiệu này, ở chỗ, vì yêu thương Chúa Cha "đã ban" Người Con duy nhất của mình để nhờ đó con người nam nữ được sự sống đời đời (xem Gioan 3:13-17). Tình yêu bao la này của Chúa Cha đã thúc đẩy Người Con hóa thân làm người, thành một người tôi tớ và chết cho chúng ta trên thập tự giá. Vì tình yêu thương ấy, Chúa Cha đã làm cho Con của Ngài sống lại, ban cho Người quyền thống trị trên toàn thể vũ trụ. Điều này đã được Thánh Phaolô diễn tả trong bài thánh ca ở Bức Thư gửi cho Giáo Đoàn Philiphê (2:6-11). Ai ký thác bản thân mình cho Chúa Giêsu tử giá thì lãnh nhận tình thương của Thiên Chúa và được chữa lành khỏi nọc độc chết chóc của tội lỗi.

Việc chữa lành Thiên Chúa cống hiến cho dân chúng cũng áp dụng một cách đặc biệt cho các đôi phối ngẫu, thành phần "trên đường đi đã trở nên bất nhẫn" và là những người đang chiều theo chước cám dỗ nguy hiểm của chán chường, bất trung, yếu dại, trút bỏ... Thiên Chúa là Cha cũng ban Giêsu Con của Ngài cho cả họ nữa, không phải để lên án họ mà là để cứu họ: nếu họ biết ký thác bản thân mình cho Người thì Người sẽ chữa lành họ bằng tình yêu nhân hậu là những gì được tuôn trào từ Thánh Giá, với sức mạnh của ân sủng Người để canh tân các cặp phối ngẫu và các gia đình, giúp họ lại tiến bước theo đường ngay nẻo chính.  

Tình yêu của Chúa Kitô, một tình yêu đã chúc phúc và thánh hóa mối hiệp nhất nên một vợ chồng, có thể bảo trì tình yêu của họ và canh tân tình yêu của họ khi nó, theo kiểu nói của loài người, bị mất đi, bị tổn thương hay bị hao mòn. Tình yêu của Chúa Kitô có thể phục hồi niềm vui cùng đồng hành cho các đôi phối ngẫu. Hôn nhân tất cả là ở chỗ đó, ở chỗ con người nam nữ cùng nhau bước đi, trong khi người chồng giúp cho vợ của mình trở nên một người đàn bà hơn bao giờ hết, và người vợ có nhiệm vụ giúp chồng mình trở thành một người đàn ông hơn bao giờ hết. Đó là công việc cả hai vợ chồng cùng chia sẻ. "Anh yêu em, và vì yêu em anh giúp em trở thành một người đàn bà hơn bao giờ hết"; "em yêu anh, và vì yêu anh em giúp anh trở thành một người đàn ông hơn bao giờ hết". Đến đây chúng ta thấy tính chất hỗ tương của những gì là khác biệt. Con đường này không phải bao giờ cũng bằng phẳng trơn tru, không xẩy ra bất đồng, bằng không nó không còn là nhân loại nữa. Nó là một cuộc hành trình gay go, có những lúc khó khăn và có những khi bấn loạn, mà đời sống lại là thế đó! Trong khoa thần học được lời Chúa cống hiến cho chúng ta đây, liên quan đến dân chúng đang thực hiện cuộc hành trình, các đôi phối ngẫu đang hành trình, tôi muốn cống hiến cho anh chị em một chút huấn dụ. Vợ chồng cãi cọ là chuyện bình thường: nó là chuyện thường. Nó bao giờ cũng xẩy ra. Thế nhưng tôi khuyên là đừng bao giờ để cho ngày sống kết thúc mà không làm hòa với nhau trước đã. Đừng bao giờ nhé! Chỉ cần một cử chỉ nho nhỏ là đủ. Nhờ đó mới có thể tiếp tục cuộc hành trình. Hôn nhân là một biểu hiện của cuộc sống, một cuộc sống thực sự ch không phải là "tiểu thuyết"! Nó là Bí Tích yêu thương giữa Chúa Kitô và Giáo Hội, một tình yêu được chứng tỏ và bảo đảm nơi Thánh Giá. Niềm mong ước của tôi nơi anh chị em đó là anh chị em có được một cuộc hành trình tốt đẹp, một cuộc hành trình sinh hoa kết trái, gia tăng yêu thương. Tôi chúc cho anh chị em được hạnh phúc. Sẽ có những thánh giá đau khổ! Thế nhưng Chúa luôn hiện diện ở đó để giúp chúng ta tiến tới. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em! 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch trực tiếp từ website của Tòa Thánh

Một chút cảm nhận của người dịch về vấn đề nên cho thành phần ly dị tái hôn được rước lễ hay chăng?

Chúng ta đang cầu nguyện cho Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ lần 3, lần ngoại lệ này về Hôn Nhân Gia Đình, một dạo khúc cho cuộc Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Thường Lệ XIV năm 2015. 

Giới truyền thông đã ồn ào lên trước thời gian Thượng Nghị 2014 này xẩy ra, khi họ tập trung vào một vấn đề duy nhất mà họ cho là nóng bỏng nhất và tranh cãi nhất, đó là vấn đề thành phần ly dị tái hôn được rước lễ. 

Họ đã nêu lên sự kiện đụng độ công khai giữa hai luồng tư tưởng nghịch nhau, một chủ trương phò, như của ĐHY Kasper, và một chủ trương chống, như của một trong các vị hồng y là vị Tổng Trưởng Thánh Bộ Đức Tin Muller.

Phần ĐTC Phanxicô thì tiếp tục lắng nghe và cho là lành mạnh, bởi thế trong bài giảng khai mạc Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới 2014, ngài đã khuyến khích và thúc giục các nghị phụ tham dự hãy chân thành thẳng thắn phát biểu.

Chúng ta chắc chắn là cũng muốn biết dứt khoát chính bản thân ĐTC nghĩ sao, vị giáo hoàng chủ trương tình thương và đã từng tuyên bố Bí Tích Thánh Thể không phải chỉ giành riêng cho kẻ lành mạnh mà còn cho cả kẻ yếu đuối nữa. 

Trong bài giảng cho Lễ Cưới của 20 cặp tân hôn ngày 14/9/2014 được ngài chủ sự cách 3 tuần trước Thượng Nghị này (5/10/2014) trên đây ngài vẫn tiếp tục chiều hướng tình thương và cứu vớt qua câu nói ở đoạn áp kết sau đây:

"Việc chữa lành Thiên Chúa cống hiến cho dân chúng cũng áp dụng một cách đặc biệt cho các đôi phối ngẫu, thành phần 'trên đường đi đã trở nên bất nhẫn' và là những người đang chiều theo chước cám dỗ nguy hiểm của chán chường, bất trung, yếu dại, trút bỏ... Thiên Chúa là Cha cũng ban Giêsu Con của Ngài cho cả họ nữa, không phải để lên án họ mà là để cứu họ: nếu họ biết ký thác bản thân mình cho Người thì Người sẽ chữa lành họ bằng tình yêu nhân hậu là những gì được tuôn trào từ Thánh Giá, với sức mạnh của ân sủng Người để canh tân các cặp phối ngẫu và các gia đình, giúp họ lại tiến bước theo đường ngay nẻo chính".  

Chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi phản ứng chung chung của các vị nghị phụ của Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ lần ba 2014 này và chờ đợi quyết định tối hậu của Đức Thánh Cha Phanxicô, một quyết định sẽ được công bố vào năm 2015 sau Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Thường Lệ XVI. 

Trong khi chờ đợi, tôi tự nhiên có những cảm nghĩ riêng tư sau đây:

1- Chiếc Tầu Noe là nơi nương náu cứu vớt cho một gia đình thì phải chăng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria, một trái tim đã được Mẹ tiết lộ cho chung 3 Thiếu Nhi Fatima nhất là cho riêng Lucia biết vào lần hiện ra thứ hai 13/6/1917, "là nơi cho con nương náu".

2- Nếu "Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ là nơi cho con nương náu" thì có thể được ví như Tầu Noe là nơi nương náu sống còn trong trận đại hồng thủy xưa (xem Sách Khởi Nguyên 7:1-12), mà Tầu Noe đã trở thành nơi nương náu cho một đại gia đình 8 người, thì phải chăng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ cũng là nơi nương náu cho gia đình?

3- Nếu Tầu Noe được hoàn tất trong vòng 100 năm (xem Sách Khởi Nguyên 5:32 và 7:6) thì một trùng hợp bất ngờ đang xẩy ra đó là ngay trước Biến Cố Thánh Mẫu Fatima 100 năm (1917-2017), tức chỉ còn 2-3 năm nữa, lại xẩy ra hai Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới liền (2014-2015), nhất là cuộc Thượng Nghị 2014, một cuộc thượng nghị được vị tân Giáo Hoàng Phanxicô (13/3/2013) ngỏ ý muốn (21/9/2013) tổ chức sớm bao nhiêu có thể. 

4- Nếu văn hóa chết chóc từ thế kỷ 20 cho tới nay càng ngày càng trở nên ngập lụt khắp thế giới đến độ đã chẳng những tàn phá thiên nhiên tạo vật như đại hồng thy xưa, mà còn nhận chìm cả văn hóa nhân bản đích thực của loài người nói chung và cơ cấu hôn nhân gia đình nói riêng, thì Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới 2014-2015 về hôn nhân gia đình phải chăng là dấu chỉ thời đại cho thấy Thiên Chúa muốn cứu vớt chung gia đình nhân loại và riêng các gia đình Kitô hữu khỏi đại lụt văn hóa chết chóc - culture of death, gây ra bởi chủ nghĩa tương đối và duy nhân bản?

5- Riêng về trường hợp Kitô hữu Công giáo ly dị tái hôn có được rước lễ hay chăng, thì theo tôi nên cứu xét đến trường hợp rất đặc biệt và ngoại lệ của người phụ nữ tội lỗi trong thành ở cuối đoạn 7 của Phúc Âm Thánh Luca (36-50) sẽ thấy được phần nào hay tất cả câu trả lời một cách khá rõ ràng.

6- Người phụ nữ tội lỗi này (được cho là một Mai Đệ Liên - đối chiếu Phúc Âm Luca 8:2; Marco 16:9; Gioan 11:2), trong tình trạng tội lỗi, với đôi tay đàng điếm nhơ nhớp, lại dám tự động, trực tiếp và ngang nhiên chạm đến Thánh Thể vô cùng thánh thiện toàn hảo của Chúa Giêsu, đến độ khiến vị chủ nhà Pharisiêu cũng lấy làm bỡ ngỡ (7:39).

7- Thế nhưng, Chúa Giêsu lại cứ để cho Thánh Thể của mình "bị" chạm đến bởi đôi bàn tay bẩn thỉu xấu xa của chị, kể cả cho đôi môi vốn đã từng làm tình với bao nhiêu tên đàn ông dâm dục của chị hôn lên Thánh Thể của Người, chỉ vì Người thấy được tất cả "tấm lòng tan nát khiêm cung" đầy mến yêu chân tình sâu thẳm của chị đối với Người (7:47).

8- Chính Thánh Thể mà "người phụ nữ tội lỗi trong thành" (7:37) cả gan dám chạm đến bằng tất cả tấm lòng tin tưởng ấy đã chẳng những chữa lành cho chị: "Tội lỗi của con đã được tha" (7:48), như thể chị đã được giải thoát khỏi các thứ thần ô uế xấu xa (xem Luca 8:2; Mrco 16:9), mà còn biến chị trở thành một trong những nữ phục vụ viên (xem Luca 8:2), nhất là thành một vị tông đồ của các tông đồ trong sứ vụ loan truyền Tin Mừng Phục Sinh của Chúa Kitô (xem Gioan 20:17-18).

9- Như thế, căn cứ vào trường hợp vô cùng ngoại lệ của người phụ nữ tội lỗi trong thành này thì phải chăng thành phần ly dị tái hôn, nếu thật lòng thống hối ăn năn, được cụ thể tỏ ra bằng những hành động chân tình nhất, vẫn có thể đến với Chúa và đến gần Chúa? Cho dù bấy giờ họ đang nhơ nhớp như người nữ tội lỗi, ở chỗ họ chưa thể bỏ được dịp tội là đời sống hôn nhân bất chính của họ, dù họ rất muốn, bởi nó gây ra bởi những ràng buộc cần được từ từ giải quyết, một giải quyết không thể thiếu quyền lực thần linh phi thường mới có thể thực hiện, một quyền lực thần linh chỉ xuất phát từ Thánh Thể, nhờ đó họ mới có thể được chữa lành như người phụ nữ tội lỗi trong thành.

10- Đặt trường hợp người phụ nữ tội lỗi trong thành, với tất cả lòng tin yêu của mình vào Đấng duy nhất có thể tha thứ cho mình và cứu vớt mình là Chúa Giêsu bấy giờ, khi chị vừa tự động mạnh dạn chạm vào Thánh Thể của Chúa Giêsu, liền bị Người quắc mắt lên thậm tệ quát tháo xua đuổi: "Đồ Satan, hãy xéo đi..." (Mathêu 16:23), thì phải chăng chị sẽ cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng, và sẽ tiếp tục buông thả theo cuộc sống tội lỗi của mình. 

Tất cả mọi suy diễn trên đây xin hoàn toàn chờ đợi quyết định tối hậu của Giáo Hội qua Vị Đại Diện Chúa Kitô trên trần gian. Amen.

"Thiên Chúa là Cha cũng ban Giêsu Con của Ngài cho cả họ nữa, không phải để lên án họ mà là để cứu họ: nếu họ biết ký thác bản thân mình cho Người thì Người sẽ chữa lành họ bằng tình yêu nhân hậu là những gì được tuôn trào từ Thánh Giá, với sức mạnh của ân sủng Người để canh tân các cặp phối ngẫu và các gia đình, giúp họ lại tiến bước theo đường ngay nẻo chính"


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

- dongcong.net November 25, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)