dongcong.net
 
 

Trang của Cao Tấn Tĩnh
ĐTC Phanxicô

"ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật III Mùa Vọng 14/12/2014

"Chúa Giêsu không phải là một nhân vật thuộc về quá khứ. Người là lời Chúa, Đấng hôm nay đang soi chiếu đường đi nước bước của con ngườiCác hành động của Người, các phép bí tích, đều là những bộc lộ cho thấy sự êm ái dịu dàng, niềm an ủi, tình yêu thương của Chúa Cha đối với từng con người".

Anh chị em thân mến, các con trẻ và giới trẻ thân mến, xin chúc tất cả mọi người một ngày tốt đẹp.

Trong 2 tuần vừa qua, Mùa Vọng đã mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức thiêng liêng để sửa soạn đường nẻo cho Chúa, Vị Chúa đang đến. Vào Chúa Nhật thứ ba này, phụng vụ nêu lên cho chúng ta một thái độ nội tâm khác để sống cuộc đợi chờ Chúa này, đó là hân hoan. Như bảng hiệu ấy viết (một bảng hiệu trong khách hành hương bấy giờ: "Con Gesù la gioia è di casa"): Nếu có Chúa Giêsu thì gia đình có niềm vui. Đó là những gì đề ra cho chúng ta thấy niềm vui có Chúa Giêsu.

Cõi lòng của con người mong muốn niềm vui. Tất cả chúng ta đều khát vọng niềm vui. Hết mọi gia đình, hết mọi dân tộc đều mong được hạnh phúc. Thế nhưng đâu là niềm vui Kitô hữu được kêu gọi để sống và làm chứng? Nó chính là niềm vui được xuất phát từ việc Thiên Chúa gần gũi, từ sự hiện diện của Ngài trong đời sống của chúng ta. Vì Chúa Giêsu đã đi vào lịch sử, nơi việc hạ sinh của Người ở Bê Lem mà nhân loại đã lãnh nhận được hạt giống của Vương Quốc Thiên Chúa, như trái đất có được hạt giống, một hứa hẹn cho một mùa gặt mai sau. Chúng ta không cần tìm kiếm ở đâu khác. Chúa Giêsu đã đến mang niềm vui cho hết mọi người và mãi mãi

Nó không phải là một niềm vui chỉ trông đợi và có ở trên thên đàng - "ở trên trái đất này chúng ta buồn sầu nhưng trong thiên đàng chúng ta sẽ hạnh phúc". Không. Không phải thế. Trái lại, niềm vui này đã trở nên thực hữu và hiện nay đã có thể cảm nhận được rồi, vì chính Chúa Giêsu là niềm vui của chúng ta, là nhà của chúng ta

Như bảng hiệu ấy viết: "Có Chúa Giêsu thì gia đình có niềm vui", chúng ta hãy cùng nhau lập lại điều này: "Có Chúa Giêsu thì gia đình có niềm vui". Mà nếu không có Chúa Giêsu thì họ có niềm vui hay chăng? Không có. Chúa Giêsu là Đấng đang sống động. Người là Đấng phục sinh và đang hoạt động trong chúng ta, nhất là bằng lời của Người và bằng các phép bí tích. 

Tất cả chúng ta là thành phần đã lãnh nhận phép rửa, là con cái của Giáo Hội, đều được kêu gọi đón nhận một lần nữa sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa chúng ta và giúp cho những người khác khám phá ra sự hiện diện của Ngài, hay tái nhận thức được sự hiện diện này nếu chúng ta đã quên mất sự hiện diện ấy. Đó là một sứ vụ đẹp đẽ, giống như sứ vụ của Thánh Gioan Tẩy Giả, ở chỗ chỉ cho dân chúng thấy Đức Kitô - chứ không phải bản thân chúng ta - vì Người là đích điểm sau cùng cần cõi lòng của con người vươn tới khi nó tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc

Cũng thế, trong phụng vụ hôm nay, Thánh Phaolô cho chúng ta thấy những điều kiện để trở thành một "thừa sai của niềm vui", đó là kiên trì cầu nguyện, là luôn tri ân cảm tạ Thiên Chúa, là nghe theo Thần Linh của Ngài, là tìm sự thiện và tránh sự ác. Nếu điều này trở thành lối sống của chúng ta thì Tin Mừng có thể lọt vào rất nhiều gia đình và giúp cho dân chúng cùng các gia đình khám phá thấy ơn cứu độ ở nơi Chúa Giêsu. Nơi Người mới có thể có được bình an nội tâm và sức mạnh để hằng ngày đương đầu đối diện với các tình huống khác nhau của cuộc sống, cho dù những tình huống khó khăn nhất và đắt giá nhất.

Chẳng bao giờ nghe thấy có một vị thánh buồn hay một vị thánh có gương mặt sầu thương. Không bao giờ. Ngược lại thì có.

Kitô hữu là một con người có một cõi lòng tràn đầy bình an, vì họ biết làm sao để có niềm vui trong Chúa, ngay cả những lúc khó khăn trong cuộc sống xẩy ra.

Vấn đề có đức tin không phải là không có những giây phút khó khăn, mà là có sức mạnh để đương đầu với chúng, ý thức rằng chúng ta không lẻ loi cô độc một mình. Và đó là Bình An Thiên Chúa ban cho con cái của Ngài. 

Với ánh mắt hướng về Giáng Sinh đang tiến tới, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy làm chứng rằng Chúa Giêsu không phải là một nhân vật thuộc về quá khứ. Người là lời Chúa, Đấng hôm nay đang soi chiếu đường đi nước bước của con người. Các hành động của Người, các phép bí tích, đều là những bộc lộ cho thấy sự êm ái dịu dàng, niềm an ủi, tình yêu thương của Chúa Cha đối với từng con người. Trinh Nữ Maria, "căn nguyên cho niềm vui của chúng ta", luôn mang lại cho chúng ta niềm vui trong Chúa, Đấng đến để giải thoát chúng ta khỏi rất nhiều thứ nô lệ trong ngoài. 

(Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp:)

Anh chị em thân mến, tôi quên mất một câu. Đó, chúng ta trông thấy được câu ấy, câu Có Chúa Giêsu thì gia đình có niềm vui. Chúng ta hãy cùng nhau nói câu này nhé: Có Chúa Giêsu thì gia đình có niềm vui. (sau đó ĐTC ngỏ lời chào hỏi các phái đoàn hành hương ở một số nơi, nhất là các trẻ em, rồi ngài lại tiếp:)

Cầu nguyện là hơi thờ của linh hồn. Cần phải tìm những giây phút trong ngày để mở lòng ra cho Chúa bằng những lời nguyện đơn sơ vắn gọn của dân Kitô giáo. Đó là lý do tại sao tôi đã quyết định tặng cho anh chị em hôm nay một món quà, hết mọi người ở quảng trường này, một bất ngờ, một quà tặng. Một tập sách nhỏ cỡ bỏ túi trong đó có một số kinh nguyện cho các giây phút khác nhau trong ngày cũng như cho các hoàn cảnh khác nhau trong đời sống. Thế thôi. Sẽ có một số tình nguyện viên phân phát chúng ra. Hết mọi người lấy 1 tập và luôn mang theo nó với anh chị em, như là một dụng cụ giúp cho anh chị em sống một ngày với Chúa.

Chúng ta đừng quên sứ điệp đẹp đẽ được mang đến đây ở trên tấm bảng ấy nhé: "Có Chúa Giêsu thì gia đình có niềm vui". Tôi ưu ái chúc cho tất cả anh chị em một Chúa Nhật tốt đẹp và một bữa trưa ngon miệng. Và xin đừng quên cầu nguyện cho tôi. Hẹn gặp anh chị em sau! Rất ư là nhiều niềm vui!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

Đức Thánh Cha Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật II Mùa Vọng 7/12/2014

"Ngày nay đang cần đến thành phần làm chứng nhân cho tình thương và sự êm ái dịu dàng của Chúa, một tình thương và dịu dàng có thể lay động những ai lui bước, phục hồi những ai chán nản, thắp lên ngọn lửa hy vọng"

Anh chị em thân mến

Chúa Nhật này đánh dấu chặng thứ hai của Mùa Vọng, một thời gian tuyệt vời để làm bừng lên trong chúng ta niềm mong đợi việc trở lại của Chúa Kitô và việc tưởng nhớ tới lần đến lịch sử của Người. Phụng vụ hôm nay trình bày cho chúng ta thấy một sứ điệp đầy hy vọng. Đó là lời mời gọi của Chúa được bày tỏ qua những lời của Tiên Tri Isaia: "Thiên Chúa của ngươi phán: Hãy an ủi, hãy ủi an dân của Ta" (40:1). Với những lời lẽ này, Cuốn Sách của niềm an ủi được mở ra, trong đó Tiên Tri Isaia ngỏ cùng dân chúng ở nơi lưu đầy về một điều loan báo vui mừng liên quan đến cuộc giải phóng. Thời gian hoạn nạn khốn khổ chấm dứt; dân Israel có thể tin tưởng hướng tới tương lai đó là cuối cùng đang có một cuộc hồi hương đợi chờ họ. Và đó là lý do cho lời mời gọi này để chính chúng ta cũng được Chúa ủi an. 

Tiên tri Isaia ngỏ lời cùng thành phần dân chúng đã trải qua một thời gian tăm tối, đã phải trải qua một cuộc thử thách rất trầm kha; thế nhưng bấy giờ đã đến thời điểm của niềm an ủi. Nỗi buồn thương và niềm sợ hải mở đường cho niềm vui, vì chính Chúa sẽ dẫn dắt dân của Người trên con đường tự do và cứu độ

Ngài sẽ làm điều này bằng cách nào? Bằng việc săn sóc cũng như bằng thái độ dịu dàng của một mục tử chăm lo cho đàn chiên của mình. Ngài sẽ làm cho đàn chiên được hiệp nhất an toàn, chúng sẽ được cỏ ăn, những con chiên bị thất tán sẽ được qui tụ lại an toàn, Ngài sẽ đặc biệt chú ý tới những con gầy còm ốm yếu (câu 11). Đó là thái độ Thiên Chúa đối với chúng ta, các tạo vật của Ngài. Bởi thế, vị tiên tri này mời gọi thành phần thính giả - bao gồm cả chúng ta ngày nay - rằng hãy loan truyền sứ điệp hy vọng này trong dân chúng. Sứ điệp Chúa an ủi chúng ta, sứ điệp hãy dọn đường cho niềm ủi an xuất phát từ Chúa.

Thế nhưng chúng ta không thể nào trở thành sứ giả cho niềm an ủi của Chúa nếu chúng ta trước hết không cảm nghiệm thấy niềm vui được Ngài an ủi và yêu thương. Điều này xẩy ra nhất là khi chúng ta lắng nghe lời của Ngài. Phúc Âm, một cuốn sách chúng ta cần phải mang trong túi, đừng quên điều này nhé! Phúc Âm, trong túi của anh chị em hay trong cặp của anh chị em, hãy tiếp tục đọc đấy nghe. Việc này là những gì làm cho chúng ta cảm thấy ủi an!

Khi chúng ta trầm lắng nguyện cầu trước nhan Ngài, khi chúng ta gặp Ngài trong Thánh Thể hay nơi bí tích Hòa Giải. Tất cả những việc này đều giúp chúng ta cảm thấy được niềm ủi an!

Bởi vậy, giờ đây, chúng ta hãy để cho lời mời gọi của Tiên Tri Isaia - "Hãy an ủi, hãy ủi an dân Ta" - vang vọng trong cõi lòng của chúng ta trong Mùa Vọng này. Ngày nay đang cần đến thành phần làm chứng nhân cho tình thương và sự êm ái dịu dàng của Chúa, một tình thương và dịu dàng có thể lay động những ai lui bước, phục hồi những ai chán nản, thắp lên ngọn lửa hy vọng. Chính Ngài là Đấng thắp lên ngọn lửa hy vọng chứ không phải chúng ta

Có rất nhiều trường hợp cần đến chứng từ an ủi của chúng ta. Hãy trở thành hân hoan vui sống, thành phần được ủi an. Tôi nghĩ đến những ai đang bị áp đảo bởi đau thương, bất công và lạm dụng; những ai đang làm nô lệ cho tiền bạc, quyền lực, thành công, trần tục. Đáng thương thay, họ có được một thứ an ủi giả tạo, họ không có sự an ủi thực sự của Chúa!

Tất cả chúng ta được kêu gọi an ủi anh chị em của chúng ta, cống hiến chứng từ là chỉ có một mình Thiên Chúa mới có thể loại trừ được các căn nguyên gây ra những thảm nạn trong đời sống và về tinh thần mà thôi. Ngài có thể làm điều này. Ngài là Đấng quyền năng!

Sứ điệp của Tiên Tri Isaia, một sứ điệp vang vọng trong Chúa Nhật thứ hai Mùa Vọng này, là một thứ dầu thơm đổ lên trên các thương tích của chúng ta và là một lực đẩy để chúng ta ân cần dọn đường cho Chúa. Thật vậy, vị tiên tri này nói với cõi lòng của chúng ta hôm nay đây để chúng ta biết rằng Thiên Chúa quên đi tội lỗi của chúng ta và an ủi chúng ta. Nếu chúng ta tin vào Ngài bằng một tấm lòng khiêm hạ và thống hối ăn năn. Ngài sẽ làm sụp đổ những bức tường sự dữ, Ngài sẽ làm biến đi các lỗ hổng thiếu sót của chúng ta, Ngài sẽ san bằng những mấp mô kiêu hãnh và hoang tưởng, và sẽ mở đường cho cuộc gặp gỡ Ngài.  

Thật sự là có rất nhiều lần chúng ta tỏ ra sợ hãi niềm ủi an, sợ được an ủi. Thật thế, chúng ta cảm thấy an toàn hơn trong nỗi buồn phiền và hoàn toàn trống rỗng. Anh chị em có biết tại sao hay chăng? Vì trong nỗi buồn phiền chúng ta cảm thấy mình hầu như là kẻ đóng vai chính. Trái lại, nơi niềm ủi an, Thánh Linh lại đóng vai chính! Chính Ngài là Đấng an ủi chúng ta. Chính Ngài là Đấng ban cho chúng ta lòng can đảm để thoát ra khỏi bản thân mình. Chính Ngài là Đấng mang chúng ta tới nguồn mạch của hết mọi niềm an ủi chân thực, tức là Chúa Cha. Đó là hoán cải, bởi vậy xin anh chị em hãy để cho mình được Chúa ủi an! Hãy để cho mình được Chúa an ủi!

Đức Trinh Nữ Maria là "con đường" chính Thiên Chúa đã đích thân sửa soạn để đến thế gian. Chúng ta hãy ký thác cho Mẹ niềm mong đợi ơn cứu độ và an bình cho tất cả mọi con người nam nử của thời đại chúng ta

(Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC ngỏ lời chào hỏi thành phần hành hương từ các nơi trên thế giới, rồi cuối cùng ngài nói:)

Tôi chúc cho tất cả mọi người một Chúa Nhật đẹp. Xin anh chị em hãy để cho mình được Chúa an ủi nhé! Anh chị em có hiểu không? Hãy để cho mình được Chúa an ủi! Xin đừng quên cầu nguyện cho tôi nghe. Chúc anh chị em có một bữa trưa ngon và xin tạm biệt anh chị em. Và ngày mai chúc anh chị em có được một ngày Lễ Mẹ Vô Nhiễm tốt đẹp nữa.

Đaminh Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

"Giáo Hội, ngay từ đầu được hạ sinh và truyền giáo trên thế giới, đã thật sự là một cộng đồng được thiết lập để tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa và là Đấng Cứu Chuộc nhân trần, một đức tin hoạt động qua đức ái!

ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 9-11-2014 Lễ Cung Hiến Đền Thờ Laterano

Xin chào anh chị em thân mến buổi sáng!

Hôm nay phụng vụ nhắc đến biến cố Cung Hiến Đền Thờ Laterano, ngôi vương cung thành được Rôma, một nơi được truyền thống định nghĩa là "mẹ của tất cả Thánh Đường ở Rôma và trên thế giới". Chữ "mẹ" đây chẳng những nói đến lâu đài linh thánh của Đền Thờ này mà còn đến hoạt động của Thánh Linh được thể hiện nơi dinh thự ấy, sinh hoa kết trái qua thừa tác vụ của Vị Giám Mục Rôma nơi tất cả các cộng đồng hiệp nhất với Giáo Hội được ngài chủ trị. Mối hiệp nhất này cho thấy bản chất của một gia đình phổ quát, và như một người mẹ trong gia đình, Vương Cung Thánh Đường Lateranô đáng kính này trở nên "mẹ" đối với các nhà thờ của tất cả mọi cộng đồng thuộc thế giới Công giáo.

Bởi thế, về vấn đề này, chúng ta, trong mối hiệp nhất về đức tin, tuyên xưng mối giây hiệp thông mà tất cả mọi Giáo Hội địa phương ở khắp thế giới liên hệ với Giáo Hội ở Rôma cũng như với Vị Giám Mục ở Rôma, vị thừa kế Thánh Phêrô.

Lần nào chúng ta cử hành việc cung hiến một ngôi thánh đường thì cần phải nhớ đến một sự thật thiết yếu, đó là ngôi đền thờ vật chất bằng gạch là dấu hiệu về một Giáo Hội sống động và chủ động trong giòng lịch sử. Tức là "ngôi đền thờ thiêng liêng", như tông đồ Phêrô nói, một ngôi đền thờ có Chính Chúa Kitô là "tảng đá sống động, bị loài người loại bỏ nhưng lại được chọn và trở nên cao quí trước nhan Thiên Chúa" (1Phêrô 2:4-8). Nhờ Phép Rửa mà hết mọi Kitô hữu, như Thánh Phaolô nhắc nhở, thuộc về "ngôi nhà của Thiên Chúa" (1Corinto 3:9). Thật vật, nó trở thành Giáo Hội của Thiên Chúa! Ngôi dinh thự thiêng liêng, cộng đồng Giáo Hội của những con người được thánh hóa bởi máu của Chúa Kitô và bởi Thần Linh của Chúa Phục Sinh, xin mỗi người chúng ta hãy trung thành với tặng ân đức tin và đi trọn con đường chứng nhân Kitô giáo

Tất cả chúng ta đều biết sống trung thực giữa đức tin và chứng nhân không phải là chuyện dễ; thế nhưng chúng ta cần phải tiến lên và hằng ngày sống một cách trung thực trong cuộc đời của mình. Đó mới là Kitô hữu! Không phải những gì họ nói bằng những gì họ làm, bằng cách thức họ tác hành. Việc gắn bó cống hiến sự sống cho chúng ta này là một tặng ân của Thánh Linh mà chúng ta cần phải xin.

Giáo Hội, ngay từ đầu được hạ sinh và truyền giáo trên thế giới, đã thật sự là một cộng đồng được thiết lập để tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa và là Đấng Cứu Chuộc nhân trần, một đức tin hoạt động qua đức ái. Cả hai đi với nhau!

Thậm chí cho đến ngày hôm nay đây, Giáo Hội vẫn được kêu gọi ở trong thế giới này là một cộng đồng, được bắt nguồn từ Chúa Kitô nơi Phép Rửa, tuyên xưng đức tin vào Người một cách khiêm hạ và can trường, đồng thời làm chứng cho đức tin này bằng đức ái. Những yếu tố về cơ cấu, các thứ cấu trúc và những tổ chức về mục vụ cần phải làm sao được sắp xếp nhắm đến mục đích chính yếu này; cho đích điểm thiết yếu này đó là làm chứng cho đức tin qua đức ái. Đức ái thực sự là thể hiện của đức tin và đức tin cũng là ý nghĩa và nền tảng của đức ái!

Lễ hôm nay mời gọi chúng ta suy niệm về mối hiệp thông của tất cả mọi Giáo Hội, mối hiệp thông của cộng đồng Kitô hữu. Cũng thế, lễ này phấn khích chúng ta nỗ lực để nhờ đó nhân loại có thể thắng vượt được những trở ngại hận thù và lãnh đảm để thiết lập các cây cầu cảm thông và đối thoại, hầu làm cho toàn thế giới thành một gia đình dân chúng hòa giải với nhau, sống huynh đệ và hòa hợp.

Chính Giáo Hội là một dấu hiệu và là ngưỡng vọng cho một tân nhân loại này, khi Giáo Hội sống và loan truyền Phúc Âm bằng chứng từ của mình, một sứ điệp của niềm hy vọng và của sự hòa giải cho tất cả nhân loại. Chúng ta hãy kêu xin lời chuyển cầu của Rất Thánh Maria để Mẹ giúp chúng ta trở nên như Mẹ, một "ngôi nhà của Thiên Chúa", một đền thờ sống động của tình yêu Ngài.  

(Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp:)

Anh chị em thân mến,

25 năm trước đây, vào ngày mùng 9 tháng 11 năm 1989, Bức Tường Bá Linh đã sụp đổ, một bức tường qua một thời gian rất lâu đã phân rẽ thành phố này làm hai và đã là một biểu hiệu cho tình trạng chia rẽ ý hệ ở Âu Châu cũng như của toàn thế giới. Biến cố sụp đổ này bất ngờ xẩy ra, thế nhưng nó đã trở thành khả dĩ bởi các nỗ lực dâu dài và lao nhọc của rất nhiều người đã chiến đấu, nguyện cầu và chịu đựng cho biến cố ấy, thậm chí đã có một số hy sinh cả mạng sống mình. 

Trong số những người ấy là vị Giáo Hoàng thánh Gioan Phaolô II trong vai trò lãnh đạo. Chúng ta hãy cầu nguyện để nhờ ơn Chúa giúp và việc hợp tác của tất cả mọi con người nam nữ thiện chí, thứ văn hóa gặp gỡ được tiếp tục tràn lan, một thứ văn hóa có thể triệt hạ tất cả mọi bức tường còn đang chia rẽ thế giới, và thành phần vô tội không bao giờ còn bị bách hại và thậm chí bị sát hại vì niềm tin tưởng của họ và tôn giáo của họ nữa. Đâu có tường xây ở đó cửa lòng đóng lại. Chúng ta cần đến các cây cầu chứ không phải là các bức tường!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ (kèm theo nhan đề và các chi tiết nghiêng mầu từ người dịch)

 

"Hãy sử dụng các nén bạc ấy, những tặng ân mà Chúa đã ký thác cho chúng ta để cống hiến cho người khác, nhờ đó những tặng ân ấy được gia tăng và sinh lời nhờ chứng từ của chúng ta".

Đức Thánh Cha Phanxicô:
Huấn Từ truyền Tin Chúa Nhật 33A Thường Niên - 16/11/2014

Anh chị em thân mến,

Phúc Âm Chúa Nhật hôm nay là dụ ngôn về các nén bạc, bài Phúc Âm được trích từ Thánh Mathêu (25:14-30). Bài Phúc Âm kể câu chuyện về một người, trước khi lên đường hành trình, đã gọi các đầy tớ của mình đến mà trao gửi cái giầu có của mình cho họ bằng những nén bạc, các đồng tiền rất có giá trị ngày xưa. Người chủ này đã trao phó 5 nén bạc cho người đầy tớ thứ nhất, 2 nén bạc cho người thứ hai và 1 nén bạc cho người thứ ba. Trong thời gian người chủ vắng nhà, ba người đầy tớ này cần phải lợi dụng cơ hội ấy mà sinh lợi. Người thứ nhất và thứ hai sinh lợi gấp đôi vốn liếng ban đầu của mình; còn người thứ ba, vì sợ mất hết mọi sự, đã đem chôn đi nén bạc nhận lãnh vào một cái lỗ. Khi chủ trở về, hai người đầu đã được tặng khen và tưởng thưởng, trong khi người thứ ba trả lại nguyên vẹn đồng tiền đã lãnh nhận thì bị khiển trách và trừng phạt.

Ý nghĩa của câu chuyện này rất rõ ràng. Con người của dụ ngôn tiêu biểu cho Chúa Giêsu, chúng ta là thành phần tôi tớ và các nén bạc là sự giầu có được Chúa ký thác cho chúng ta. Sự giầu có này là gì? Là Lời của Người, là Thánh Thể, là đức tin vào Cha Trên Trời, là ơn tha thứ của Người, rất ư là nhiều. Tóm lại, là những gì quí báu nhất của NgườiĐó là sự giầu có Người trao phó cho chúng ta. Không phải chỉ để canh giữ nó mà là để làm cho nó gia tăng. Theo ngôn từ thông dụng thì chữ 'nén bạc' ám chỉ đến một tài năng cá biệt nào đó, chẳng hạn như về âm nhạc, về thể thao v.v., còn trong bài dụ ngôn thì các nén bạc tiêu biểu cho các sự thiện hảo của Chúa, những gì Chúa trao phó cho chúng ta để chúng ta làm cho nó sinh lợi. Cái lỗ được đào xuống đất bởi 'người tôi tớ tồi bại và lười biếng' (câu 26) chứng tỏ cho thấy nỗi sợ hại về nguy cơ xẩy ra là những gì đã ngăn cản tính chất sáng tạo và phong phú của tình yêu. Chúa Giêsu không xin chúng ta là hãy bảo trì Ân Sủng của Người ở một nơi an toàn. Chúa Giêsu không yêu cầu chúng ta như thế! Người muốn chúng ta sử dụng nó cho thiện ích của người khác và đó là cách thức gia tăng nó hơn. Như thể Người nói với chúng ta rằng: 'Đây là tình thương của Thày, là nỗi dịu dàng của Thày, là ơn tha thứ của Thày: các con hãy nhận lấy nó và sử dụng nó'. Vậy chúng ta đã làm những gì? Ai là người đã được 'lây nhiễm' đức tin của chúng ta? Bao nhiêu người đã được chúng ta phấn khởi bằng niềm hy vọng của chúng ta? Chúng ta đã chia sẻ bao nhiêu tình yêu thương với tha nhân của chúng ta? Những vấn nạn này được đặt ra giúp ích cho chúng ta.

Bất cứ một môi trường nào, cho dù là xa cách và bất thiết thực nhất, cũng có thể trở thành nơi cho các nén bạc sinh lợi. Chẳng có một hoàn cảnh nào hay một nơi chốn nào bị khép kín trước sự hiện diện và chứng từ của Kitô hữu. Chứng từ mà Chúa Giêsu muốn thấy nơi chúng ta không phải là những gì bị khép kín mà là cởi mở, nó tùy thuộc vào chúng ta. 

Dụ ngôn này thúc giục chúng ta đừng che đậy đức tin của chúng ta và việc chúng ta thuộc về Chúa Kitô, đừng đem chôn Lời của Phúc Âm mà làm cho Lời này được luân lưu trong đời sống của chúng ta, trong các mối liên hệ của chúng ta, trong các hoàn cảnh cụ thể của chúng ta, như là một thứ quyền năng tiêu hao, thanh tẩy và canh tân. Ơn tha thứ cũng thế, được Chúa ban cho chúng ta nhất là trong Bí Tích Hòa Giải: chúng ta đừng ôm lấy ơn tha thứ nơi bản thân mình mà hãy để cho quyền năng của ơn tha thứ này được tung tỏa ra, làm sụp đổ xuống những bức tường do lòng vị kỷ của chúng ta dựng lên, giúp chúng ta thực hiện những bước đầu tiên trong các mối liên hệ còn đang bị mắc kẹt để tái tấu việc đối thoại ở những nơi không còn trao đổi gì nữa - (cảm nhận riêng của người dịch: câu nói đặc biệt này trong Huấn Từ Truyền Tin hôm nay của ĐTC dường như âm vang tình hình Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Ngoại Lệ III - 2014 vừa rồi về vấn đề ly dị tái hôn rước lễ?!). Hãy sử dụng các nén bạc ấy, những tặng ân mà Chúa đã ký thác cho chúng ta để cống hiến cho người khác, nhờ đó những tặng ân ấy được gia tăng và sinh lời nhờ chứng từ của chúng ta. Hôm nay, thật là một cử chỉ đẹp khi anh chị em mỗi người về nhà mở Phúc Âm ra. Phúc Âm của Thánh Mathêu đoạn 25 từ câu 14 đến câu 30. Hãy đọc bài phúc âm này và hãy suy niệm bài phúc âm ấy. Các nén bạc của tôi, những phong phú nơi tôi, tất cả những gì Thiên Chúa đã ban cho tôi về phương diện thiêng liêng, Lời Chúa, thì tôi đã làm gia tăng ra sao nơi người khác? Hay là tôi chỉ bảo trì ở một nơi an toàn?

Chúa không ban cho mọi người những điều giống như nhau và cùng một đường lối: Người biết chúng ta từng người một và ký thác cho chúng ta những gì hợp với chúng ta; thế nhưng Người đặt cùng một lòng tin tưởng bao la nơi chúng ta. Thiên Chúa tin tưởng chúng ta, Thiên Chúa đã hy vọng ở chúng ta! Và điều này đều như nhau đối với hết mọi người. Đừng làm cho Người thất vọng! Đừng bị sợ hãi đánh lừa, mà hãy tin tưởng đáp lại tin tưởng! Trinh Nữ Maria đã thể hiện thái độ này một cách tuyệt vời nhất và trọn vẹn nhất. Mẹ đã lãnh nhận và chấp nhận tặng ân cao cả nhất là Chúa Giêsu, để rồi Mẹ đã quảng đại cống hiến Người cho nhân loại. Chúng ta hãy xin Mẹ giúp chúng ta trở thành 'những tôi tớ tốt lành và trung tín', để được dự phần 'vào niềm vui của Chúa'.  

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (kèm theo nhan đề tự đặt và những chỗ tự nhấn mạnh) 

 

"Lòng trung thành với Phúc Âm sự sống và tôn trọng sự sống như một tặng ân của Thiên Chúa đôi khi đòi phải thực hiện những chọn lựa can trường ngược với triều sóng, những lựa chọn mà trong các trường hợp đặc biệt, có thể trở thành vấn đề cần phải từ khước theo lương tâm đạo giáo"

ĐTC Phanxicô với Hiệp Hội Bác Sĩ Công Giáo Ý nhân dịp kỷ niệm thành lập 70 năm - Thứ Bảy 15/11/2014

(Sau mấy lời mở đầu chào hỏi và cám ơn một số vị đặc biệt, ĐTC đã đi ngay vào vấn đề:)


Trong thời đại của chúng ta, nhờ những tiến bộ về khoa học và kỹ thuật, thật sự là các khả năng chữa lành về thể lý đã gia tăng đáng kể; tuy nhiên, ở một nghĩa nào đó, dường như khả năng 'chăm sóc' cho con người đã bị suy giảm, nhất là khi họ bị bệnh nạn, yếu nhược và bất lực. Thật vậy, những thứ thành đạt của khoa học và y học có thể góp phần vào việc cải tiến sự sống con người cho đến độ chúng không xa cách với cội nguồn đạo lý ở nơi những ngành khoa học và y học này. Đó là lý do thành phần bác sĩ Công giáo anh chị em đã dấn thân sống nghề nghiệp của mình như là một sứ vụ nhân bản và tinh thần, như một tông đồ giáo dân thực sự. 

Việc chú trọng tới sự sống của con người, nhất là sự sống ở trong những trường hợp khó khăn nhất đối với bệnh nhân, với người già lão, với trẻ em, là những gì sâu xa gắn liền với sứ vụ của Giáo Hội. Giáo Hội cũng cảm thấy được kêu gọi tham phần vào cuộc tranh luận liên quan đến sự sống của con người, bằng cách trình bày những gợi ý của mình theo Phúc Âm. Ở nhiều nơi, phẩm tính của sự sống dính dáng chính yếu đến phương tiện về kinh tế, đến 'phúc lợi', đến vẻ đẹp và sự hoan hưởng về thể lý, mà quên đi các chiều kích sâu xa khác của đời sống - như chiều kích liên cá vị, chiều kích tinh thần và chiều kích tôn giáo. Thật vậy, theo chiều hướng đức tin và lý trí chân chính thì sự sống con người bao giờ cũng là những gì linh thánh và bao giờ cũng 'có phẩm tính'. Không có chuyện sự sống con người này linh thánh hơn con người kia - hết mọi sự sống của con người đều linh thánh - cũng như không có chuyện sự sống con người về phẩm tính quan trọng hơn nhau, chỉ dựa vào nguồn lợi, vào quyền lợi, vào các cơ hội khá giả về xã hội và kinh tế

Đó là những gì anh chị em là thành phần bác sĩ Công giáo cố gắng để nói lên, trước hết bằng ngành nghề chuyên môn của anh chị em. Công việc của anh chị em muốn làm chứng, bằng lời nói và bằng gương lành, đó là sự sống của con người bao giờ cũng linh thánh, quí giá và bất khả xâm phạm. Vì thế nó cần phải được quí mến, bênh vực và chăm sóc. Ngành nghề chuyên môn của anh chị em, được phong phú hóa bởi tinh thần đức tin, lại càng là một lý do hơn nữa để làm việc với những ai - cho dù khác quan điểm và tư tưởng về tôn giáo - nhìn nhận phẩm giá của con người như là tiểu chuẩn cho các hoạt động của họ. Thật vậy, nếu Lời Thề Hippocratic thúc đẩy anh chị em luôn trở thành những người tôi tớ của sự sống thì Phúc Âm còn thôi thúc anh chị em hơn nữa, đó là hãy quí mến nó, bất chấp nó có thế nào chăng nữa, nhất là khi nó cần đến việc đặc biệt chăm sóc và chú tâm. Đó là những gì phần tử của Hiệp Hội anh chị em đã từng làm trên 70 năm công việc tốt đẹp. Tôi tha thiết xin anh chị em hãy khiêm tốn và tin tưởng tiếp tục con đường này, nỗ lực theo đuổi những mục đích ấn định của mình trong việc áp dụng giáo huấn thuộc Huấn Quyền Giáo Hội nơi ngành đạo lý y khoa. 

Đôi khi ý nghĩ then chốt gợi lên 'một thứ thương cảm giả tạo' (false compassion), một thứ thương cảm tin rằng việc cổ võ phá thai có ích cho nữ giới; việc triệt sinh an tử là một hành động xứng đáng; vấn đề khoa học phá ngang trong việc 'sản xuất' ra một em bé cũng như coi đó là một thứ quyền lợi hơn là một tặng ân cần đón nhận; hay việc sử dụng sự sống con người như là những thí vật (guinea pigs) cho rằng có thể cứu được kẻ khác. Thế nhưng, lòng thương cảm của Phúc Âm là lòng thương cảm hỗ trợ trong những lúc cần thiết, tức là lòng thương cảm của Người Samaritanô Nhân Lành, người 'trông thấy thì chạnh lòng thương', đã tiến đến đáp ứng bằng việc cụ thể giúp đỡ (xem Luca 10:33). Sứ vụ là thành phần y sĩ của anh chị em giúp anh chị em hằng ngày va chạm tới nhiều hình thức khổ đau. Tôi xin anh chị em hãy chấp nhận những hình thức khổ đau ấy như 'Người Samaritanô Nhân Lành', chăm sóc một cách đặc biệt giờ già lão, người đau yếu và tật nguyền. Lòng trung thành với Phúc Âm sự sống và tôn trọng sự sống như một tặng ân của Thiên Chúa đôi khi đòi phải thực hiện những chọn lựa can trường ngược với triều sóng, những lựa chọn mà trong các trường hợp đặc biệt, có thể trở thành vấn đề cần phải từ khước theo lương tâm đạo giáo (conscientious objection). Mà sự trung thành này bao gồm nhiều hậu quả về xã hội. Chúng ta đang sống trong một thời đại của việc lấy sự sống làm thí nghiệm. Thế nhưng lại là một thứ thí nghiệm xấu xa. Như tôi đã nói đến việc tạo nên con trẻ hơn là chấp nhận con trẻ như là một tặng ân. Đùa giỡn với sự sống (playing with life). Hãy cẩn thận, vì đây là một tội phạm đến Đấng Hóa Công: phạm đến Thiên Chúa Hóa Công, Đấng đã tạo dựng nên các sự vật như thế

Trong đời sống làm linh mục của tôi có rất nhiều lần tôi đã nghe thấy những phản kháng như sau: 'Vậy thì hãy nói đi tại sao Giáo Hội lại chống phá thai chẳng hạn? Nó có phải là vấn đề tôn giáo hay chăng?' Không, không phải. Nó không phải là vấn đề tôn giáo. 'Nó có phải là vấn đề triết lý hay chăng?' Không, nó không phải là vấn đề triết học. Nó là vấn đề khoa học, vì nó liên hệ tới một sự sống con người, và không được phép để đánh mất một sự sống con người để giải quyết một vấn đề nào đó. 'Nhưng không, tư tưởng tân thời mà...'. Tuy nhiên, hãy nghe đây, theo ý nghĩ cổ xưa và ý nghĩ tân thời thì chữ 'sát hại' đều có nghĩa như nhau. Sự thẩm định này áp dụng cho cả vấn đề triệt sinh an tử nữa: tất cả chúng ta đều biết rằng trong nền văn hóa sa thải hiện nay thì tình trạng triệt sinh an tử đang ngấm ngầm xẩy ra cho rất nhiều người già. Nhưng cũng có những trường hợp khác. Trường hợp nói cùng Thiên Chúa rằng: 'Không, tôi sẽ thực hiện việc chấm dứt sự sống như tôi muốn'. Một thứ tội phạm đến Thiên Chúa Hóa Công! Hãy suy nghĩ kỹ về điều này. 

(ĐTC đã kết thúc bằng lời khuyên của Thánh Camillus de Lellis về 'phương pháp hiệu nghiệm nhất để chăm sóc bệnh nhân' đó là 'hãy quan tâm hơn nữa vào những việc làm của đôi tay - Put more heart into those hands')

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (kèm theo nhan đề tự đặt cùng với một số chi tiết tự nhấn mạnh)

 

"Thái độ của Các mối Phúc Đức... mới cứu chúng ta khỏi bị hủy diệt, khỏi hủy diệt Trái Đất này, hủy diệt tạo vật, hủy diệt luân lý, hủy diệt lịch sử, hủy diệt gia đình, hủy diệt hết mọi sự". 

ĐTC Phanxicô: Giảng Lễ Các Thánh Thứ Bảy 1/11/2014 ở Nghĩa Trang Verano Rôma.

Khi nghe trong Bài Đọc Thứ Nhất tiếng của vị Thiên Thần kêu vang vang cho 4 Thiên Thần được ban cho quyền hủy hoại cả đất liền lẫn biển khơi rằng: "Đừng hủy hoại đất đai, biển khơi hay cây cối" (Khải Huyền 7:3), thì chúng ta nhớ đến một câu nói không phải ở Sách Khải Huyền mà là ở trong lòng của mọi người: con người có khả năng làm điều ấy hơn là quí vị thiên thần nữa kìa. Chúng ta có thể tàn phá Trái Đất này còn giỏi hơn cả các Thiên Thần. Đó thực sự là những gì chúng ta đang làm, đó là những gì chúng ta đang thực hiện, ở chỗ chúng ta đang hủy hoại thiên nhiên tạo vật, chúng ta đang tàn phá sự sống, chúng ta đang tàn phá các nền văn hóa, chúng ta đang tàn phá các thứ giá trị, chúng ta đang tiêu diệt niềm hy vọng. Chúng ta cần đến sức mạnh của Chúa biết bao để chúng ta được niêm ấn bởi tình yêu của Ngài và quyền năng của Ngài trong việc ngưng lại cuộc đua hủy diệt điên cuồng này!

Việc hủy diệt đi những gì Ngài đã ban cho chúng ta, những gì tuyệt vời nhất Ngài đã làm cho chúng ta, để chúng ta canh tác, duy trì, sinh lợi... Khi tôi ở trong hậu cung thánh nhìn thấy các bức tranh vẽ 71 năm trước (vẽ cảnh dội bom hồi Thế Chiến Thứ II ở miền San Lorenzo là nơi nghĩa trang này tọa lạc), tôi nghĩ rằng: "Đó thật là trầm trọng, thật là đau thương. Nhưng vẫn không thể nào sánh với những gì đang xẩy ra hiện nay. Con người chiếm hữu hết mọi sự, tin mình là chúa tể, tin rằng mình và vua chúa. Rồi các cuộc chiến tranh, các cuộc chiến tranh tiếp tục bùng nổ, thật sự không phải là để giúp gieo vãi hạt giống sự sống mà là hủy hoại. Nó là một thứ kỹ nghệ hủy diệt. Nó cũng là một guồng máy của sự sống để rồi không chỉnh sửa được sự vật thì loại bỏ chúng đi, ở chỗ chúng ta đang loại bỏ trẻ em, chúng ta đang loại bỏ người già, giới trẻ bị loại bỏ bởi chẳng có công ăn việc làm... Cuộc tàn phá này là hậu quả của một thứ văn hóa phế thải. Chúng ta loại bỏ con người. Đó là hình ảnh xuất hiện trong đầu của tôi khi tôi lắng nghe Bài Đọc Thứ Nhất".

Hình ảnh thứ hai trong cùng Bài Đọc, đó là: "Một đám thật là đông đảo không ai đếm xuể, từ mọi dân nước, chi tộc, dân chúng và ngôn ngữ (7:9)... Các quốc gia, dân tộc... Đang cảm thấy lạnh lẽo: những con người nghèo khổ này, những con người cần phải thoát thân vì đời sống của họ, nhà cửa của họ, dân tộc của họ, làng xóm của họ, vào sống trong sa mạc..., và họ sống ở trong các cái lều, họ cảm thấy lạnh lẽo, không có thuốc men, bị đói khát..., vì 'con người lãnh chúa' đã chiếm quyền kiểm soát Thiên Nhiên Tạo Vật, kiểm soát tất cả những gì là tốt lành thiện hảo Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Thế nhưng ai là người phải trả giá cho thành phần này đây? Thật vậy! Giới trẻ, người nghèo, những ai bị loại bỏ. Điều này không phải thuộc về lịch sử cổ xưa mà đang diễn ra ngày nay. 'Thế nhưng thưa Cha, nó ở mãi đâu đâu...' - Nó ở cả ngay đây nữa! Ở hết mọi nơi. Nó đang xẩy ra hôm nay đây. Tôi muốn nói thêm rằng hình như những con người này, những trẻ em đang đói khát bệnh nạn ấy không là những gì được tính đến, như thể họ thuộc về một một thể loại nào khác, thậm chí như thể họ không phải là con người nữa. Và đám đông này đang ở trước Thiên Chúa mà van xin: 'Xin thương cứu độ! Xin được bình an! Xin được lương thực! Xin được việc làm! Trẻ em và thành phần làm ông làm bà van xin! Giới trẻ tự trọng có thể làm việc van xin!'"

Trong số những con người ấy có cả những con người bị bách hại vì đức tin của mình, những con người "mặc áo khoác trắng" được đoạn Sách Khải Huyền nhắc tới: "Họ là những người đến từ một cuộc đại thảm khốn và những chiếc áo choàng của họ được máu của Con Chiên nhuộm trắng". "Hôm nay, không phải là quá đáng, hôm nay, nhân Lễ Các Thánh, tôi muốn chúng ta nghĩ đến tất cả những con người ấy, những vị thánh khuyết danh. Những tội nhân như chúng ta, không được may mắn như chúng ta, bị hủy diệt. Trong đám đông dân chúng này ai là người đang ở trong tình trạng đại thảm khốn: hầu hết thế giới đang bị thảm khốn. Chúa lại thánh hóa thành phần này, những tội nhân như chúng ta, nhưng Chúa thánh hóa những con người bị thảm khốn ấy".

Sau hết còn một hình ảnh thứ ba nữa: "Thiên Chúa. Đầu tiên là tàn phá; tiếp đến là nạn nhân; sau hết là Thiên Chúa. Thiên Chúa: 'Các con yêu dấu, giờ đây chúng ta là con cái của Thiên Chúa', chúng ta đã nghe thấy trong bài đọc thứ hai, những gì chúng ta sẽ trở nên nhưng chưa được tỏ hiện. Chúng ta không biết được khi nào được tỏ hiện việc chúng ta được như Ngài, vì chúng ta sẽ thấy Ngài như Ngài là', tức là hãy hy vọng. Và hy vọng là phúc lành của Chúa mà chúng ta vẫn có. Niềm hy vọng Ngài sẽ thương đến dân của Ngài, thương đến những ai đang bị đại thảm khốn và thương đến thành phần hủy diệt để họ biết hoán cải. Nhờ thế sự thánh thiện của Giáo Hội tiến triển, ở chỗ, với những con người này, với chúng ta mà chúng ta sẽ được thấy Thiên Chúa như Ngài là. Đâu là thái độ chúng ta cần có nếu chúng ta muốn thuộc về đám đông đang tiến bước đến cùng Cha này, trong thế giới bị tàn phá này, trong thế giới chiến tranh này, trong thế giới thảm khốn này? Thái độ của chúng ta, như chúng ta đã nghe thấy trong bài Phúc Âm, đó là thái độ của các mối Phúc Đức. Chỉ có đường lối duy nhất ấy mới có thể dẫn chúng ta đến chỗ gặp gỡ Thiên Chúa. Chỉ có đường lối ấy mới cứu chúng ta khỏi bị hủy diệt, khỏi hủy diệt Trái Đất này, hủy diệt tạo vật, hủy diệt luân lý, hủy diệt lịch sử, hủy diệt gia đình, hủy diệt hết mọi sự. Đó là đường lối duy nhất. Thế nhưng nó cũng gây cho chúng ta những gì là xấu xa. Nó khiến chúng ta gặp trục trặc. Đó là bị bách hại. Thế nhưng đường lối duy nhất này sẽ dẫn chúng ta tiến tới. Vậy những con người đang chịu khổ đau rất nhiều hôm nay đây, gây ra bởi cái vị kỷ của thánh phần hủy hoại, thành phần hủy hoại anh chị em chúng ta, những người anh chị em đang chống chọi tiến tới bằng các mối Phúc Đức, bằng niềm hy vọng gặp được Thiên Chúa, được nhãn tiền thấy Chúa trong niềm hy vọng làm thánh ở cuộc gặp gỡ cuối cùng của chúng ta với Ngài". 

"Xin Chúa giúp chúng ta và ban cho chúng ta ơn hy vọng này, cả ơn can đảm để vượt lên trên tất cả mọi thứ hủy diệt, mọi thứ tàn phá, mọi thứ tương đối cuộc đời, mọi cuộc loại trừ người khác, loại bỏ các thứ giá trị, loại bỏ tất cả những gì Chúa đã ban cho chúng ta: loại trừ bình an. Xin cứu chúng con khỏi điều ấy, và ban cho chúng con ơn tiến bước trong niềm hy vọng được nhãn tiến thấy Chúa. Và anh chị em ơi niềm hy vọng này là những gì không gây thất vọng".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

"Thứ luật của hai bộ mặt chỉ có một dung nhan duy nhất nơi lề luật yêu thương"

ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 30A Quanh Năm 26/10/2014

Anh chị em thân mến,

Bài Phúc Âm hôm nay nhắc nhở chúng ta rằng Lề Luật Thần Linh có thể gồm tóm nơi tình mến Chúa yêu người. Thánh ký Mathêu nói rằng có một số người Pharisiêu đã đồng lõa thử Chúa Giêsu (22:34-35). Một người trong họ là chuyên viên về Lề Luật đã đặt vấn đề với Người rằng: "Thưa Thày, trong Lề Luật đâu là điều răn cao trọng nhất?" (câu 36). Trích dẫn lời Sách Đệ Nhị Luật, Chúa Giêsu đã trả lời rằng: "Các ngươi phải kính mến Chúa là Thiên Chúa của mình hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn của mình. Đó là điều răn trên hết và cao cả nhất" (câu 37-38). Người đã không chỉ dừng lại ở đó. Trái lại, Người thêm một điều khác nữa mà người luật sĩ không hỏi. Người đã nói rằng: "Và giới răn thứ hai cũng thế, đó là các người hãy yêu thương tha nhân như bản thân mình" (câu 39). Giới răn thứ hai này cũng không phải là những gì do Chúa Giêsu chế ra, mà là được lấy từ Sách Lêvi. Cái mới mẻ ở đây là việc nối kết 2 giới răn này lại với nhau - mến Chúa và yêu người - là những gì cho thấy rằng chúng bất khả phân ly và bổ khuyết cho nhau, chúng là hai mặt của cùng một đồng bạc cắc. Anh chị em không thể nào kính mến Thiên Chúa mà lại không yêu thương tha nhân và anh chị em không thể nào yêu thương tha nhân mà lại không kính mến Thiên Chúa. Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã để lại cho chúng ta một nhận định tuyệt vời về điều này trong bức Thông Điệp đầu tay của ngài Deus Caritas Est - Thiên Chúa là Tình yêu (các đoạn 16-18).


Thật vậy, dấu hiệu hữu hình Kitô hữu có thể làm chứng cho thế giới, cho người khác, cho gia đình mình, về lòng kính mến Thiên Chúa đó là tình yêu thương huynh đệ. Giới răn kính Chúa yêu người là trên hết không phải vì là giới răn đầu tiên trong bản liệt kê các giới răn. Chúa Giêsu không để nó ở trên cùng mà là ở chính giữa, vì nó là tâm điểm ở chỗ vừa là khởi điểm mở màn cho mọi sự vừa là tột điểm cần phải qui về và đối chiếu của mọi sự. 

Trong Cựu Ước có nhu cầu cần phải nên thánh thiện rồi, theo hình ảnh Thiên Chúa là Đấng thánh, đã bao gồm nhiệm vụ chăm sóc cho thành phần dễ bị tổn thương nhất, như người xa lạ, kẻ mồ côi, người góa bụa (xem Xuất Hành 22:20-26). Chúa Giêsu đã hoàn trọn khoản luật giao ước này. Người là Đấng đã liên kết nơi Bản Thân Mình, nơi xác thịt của mình, thần tính và nhân tính thành một mầu nhiệm yêu thương duy nhất.

Giờ đây, theo ý nghĩa của lời Chúa Giêsu, thì tình yêu là thước đo đức tin, và đức tin là hồn sống của tình yêu. Chúng ta không bao giờ có thể phân lìa đời sống đạo với việc phục vụ anh chị em, với những người anh chị em chúng ta cụ thể ấy. Chúng ta không bao giờ được phân cách cầu nguyện, việc gặp gỡ Thiên Chúa trong các Bí Tích với việc lắng nghe người khác, với việc gần gũi với đời sống của họ, nhất là với những thương đau của họ. Xin hãy nhớ rằng: tình yêu là thước đo đức tin. Anh chị em yêu thương đến độ nào rồi? Và mỗi một người cần phải trả lời cho vấn đề này. Đức tin của anh chị em ra sao? Đức tin của tôi được tỏ hiện nơi việc tôi yêu thương ra sao? Đức tin là hồn sống của tình yêu.

Giữa một khu rừng rậm đầy những luật phép và qui tắc - những thứ duy lề luật (the legalisms) hôm qua và ngày nay - Chúa Giêsu đã mở ra cho chúng ta thấy 2 bộ mặt: bộ mặt của Người Cha và bộ mặt của anh em. Người không cống hiến cho chúng ta hai qui luật hay hai chỉ thị mà là hai bộ mặt. Không! Người cống hiến cho chúng ta hai bộ mặt chứ không phải là những chỉ thị hay những qui luật! Thật ra nó chỉ là một bộ mặt, bộ mặt của Thiên Chúa được phản ảnh nơi các bộ mặt của rất nhiều bộ mặt, vì chính hình ảnh của Thiên Chúa hiện diện nơi bộ mặt của hết mọi người anh chị em, nhất là nơi thành phần hèn mọn nhất, thành phần mềm yếu, thành phần bất lực và thành phần thiếu thốn. Chúng ta cần phải tự vấn xem khi chúng ta gặp một trong những người anh chị em này, chúng ta có thể nhận ra nơi họ dung nhan của Thiên Chúa hay chăng? Chúng ta có thể làm điều ấy hay chăng?

Như thế, Chúa Giêsu cống hiến cho hết mọi người nam nữ một tiêu chuẩn nồng cốt để họ căn cứ vào đó mà sống. Thế nhưng, trên hết, Người ban cho chúng ta Thần Linh của Người, vị Thần Linh giúp chúng ta có thể mến Chúa yêu nhau như Người, bằng một con tim thanh thoát và quảng đại. Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta, chúng ta hãy cởi mở bản thân mình ra để lãnh nhận tặng ân yêu thương, để luôn tiến bước trong lề luật này, thứ luật của hai bộ mặt chỉ có một dung nhan duy nhất nơi lề luật yêu thương. 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

 

"Thật là buồn khi thấy thành phần Kitô hữu suy yếuhọ như thứ rượu bị pha nước lã"

ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin CN 31/8/2014

Chào anh chị em thân mến buổi sáng!

Theo cuộc hành trình với Phúc Âm của Thánh Mathêu, hôm nay chúng ta tiến tới một vấn đề hết sức quan trọng, ở đó Chúa Giêsu, sau khi xác định rằng Phêrô và 11 vị khác đã tin vào Người là Đấng Thiên Sai và là Con Thiên Chúa, "bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy rằng Người cần phải lên Giêrusalem và chịu nhiều đau khổ... và bị giết nhưng sẽ sống lại vào ngày thứ ba" (16:21).

Đó là giây phút quyết liệt cho thấy cách thức suy nghĩ của Chúa Giêsu và của các môn đệ. Thậm chí tông đồ Phêrô cảm thấy không thể nào không trách cứ Thày mình, vì vị tông đồ này không thể nào nghĩ được rằng Đấng Thiên Sai lại có thể chịu một kết thúc nhục nhã như thế. 

Về phần mình, Chúa Giêsu đã nghiêm trách Phêrô, Người đã "đặt lại vấn đề" với ngài vì ngài không nghĩ "như Thiên Chúa nghĩ mà là như loài người nghĩ" (câu 23) và không ý thức rằng ngài đang đóng vai trò của Satan, của tên cám dỗ.

Tông Đồ Phaolô, trong phụng vụ Chúa Nhật này, cũng nhấn mạnh đến chỗ này khi viết cho các Kitô hữu Rôma rằng: "Anh em đừng chiều theo thời đại này mà là được biến đổi bằng việc canh tân lòng trí anh em, nhờ đó anh em có thể nhận thức được đâu là ý muốn của Thiên Chúa" (12:2).

Thật vậy, Kitô hữu chúng ta sống trong một thế giới với đầy những thực tại xã hội và văn hóa của thời đại chúng ta, mà thực sự là thế. Tuy nhiên tình trạng này chất chứa cái nguy cơ biến chúng ta thành "trần tục", cái nguy cơ làm cho "muối hết mặn", như Chúa Giêsu đã nói (xem Mathêu 5:13), tức là Kitô hữu trở nên "suy yếu", mất đi cái lực mới mẻ xuất phát từ Chúa và Thánh Linh. Trái lại, họ cần phải sống ngược lại, ở chỗ một khi sức mạnh của Phúc Âm vẫn còn tồn tại nơi Kitô hữu thì họ có thể biến đổi "những qui chuẩn phán đoán của nhân loại, khi ấn định các thứ giá trị, các vấn đề lợi lộc, các chiều hướng suy tư, các nguồn cảm hứng và các mẫu thức cuộc đời" (Đức Phaolô VI Tông Huấn Evangelii nuntiandi - 19). 

Thật là buồn khi thấy thành phần Kitô hữu suy yếu, họ như thứ rượu bị pha nước lã. Anh chị em không thể bảo họ là Kitô hữu hay trần tục. Như thứ rượu bị pha nước lã anh chị em không thể nói là rượu hay nước vậy. Buồn thay. Thật là buốn khi thấy Kitô hữu không còn là muối Đất nữa. Và chúng ta đều biết rằng khi muối đã mất chất mặn thì chẳng còn ích lợi gì nữa. Muối của họ đã mất chất mặn vì họ lao mình theo tinh thần của thế gian này. Tức là họ đã trở thành trần tục

Bởi thế, cần phải liên lỉ canh tân lại bản thân mình, cần phải rút tỉa nhựa sống này từ Phúc Âm. Mà làm sao người ta thực tế có thể làm điều ấy chứ? Trước hết và trên hết, bằng việc đọc và suy niệm Phúc Âm hằng ngày, để lời của Chúa Giêsu luôn hiện diện trong đời sống của chúng ta. Xin nhớ rằng, anh chị em cần mang theo một cuốn Phúc Âm bên mình, một cuốn Phúc Âm nho nhỏ, trong túi của anh chị em hay trong xách tay của anh chị em, và đọc một đoạn ngắn trong ngày. Nhưng bao giờ cũng là cuốn Phúc Âm, vì cuốn sách này chất chứa Lời của Chúa Giêsu và anh chị em có thể đọc thấy những lời ấy. 

Cả trong việc tham dự Lễ Chúa Nhật, chúng ta gặp được Chúa trong cộng đồng, lắng nghe Lời của Người và nhận lãnh Thánh Thể là những gì hiệp nhất chúng ta với Người cũng như với nhau. Rồi những ngày tĩnh tâm và thao luyện tinh thần là những gì rất quan trọng cho việc canh tân thiêng liêng.

Phúc Âm, Thánh Thể, Cầu Nguyện. Anh chị em đừng quên nhé: Phúc Âm, Thánh Thể và Cầu Nguyện. Nhờ những tặng ân này của Chúa, chúng ta có thể không chiều theo thế gian mà là Chúa Kitô và theo Người trên con đường Người đã đi qua, con đường "mất sự sống của mình" để lại gặp được nó (câu 25). "Mất sự sống" ở chỗ trao ban, ở chỗ hiến tặng nó đi vì yêu thương và trong yêu thương - và điều này bao gồm việc hy sinh, thậm chí đến chết trên thập tự giá - để nhận lại nó một cách tinh tuyền, không còn gì là vị kỷ và gánh nặng chết chóc, mà trái lại hoàn toàn vĩnh hằng.

Đức Trinh Nữ Maria luôn đi trước chúng ta trên con đường này, chúng ta hãy để cho Mẹ hướng dẫn và phù hộ chúng ta. 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

***Tháng 10 hằng năm là Tháng Mân Côi, và Đức Hồng Y Karol Wojtyla người Balan đầu tiên được bầu chọn làm Giáo Hoàng và đăng quang Giáo Hoàng trong Tháng 10 (ngày 16 và 22), trong khi hai vị thừa nhiệm của ngài, một vị vào Mùa Phục Sinh Tháng 4/2005 và một vị Tháng Mùa Chay 3/2013.

Ngài đã mừng kỷ niệm 25 năm Giáo Hoàng của mình (1978-2002) bằng Năm Mân Côi (10/2002-2003) và Tông Thư Kinh Mân Côi Trinh Nữ Maria (16/10/2002). Theo ngài đã cảm nhận và huấn dụ trong Tông Thư này ở đoạn 40, Kinh Mân Côi thật sự liên hệ đến hòa bình thế giới.

Mẹ Maria chẳng những liên tục trong cả 6 lần hiện ra ở Fatima, lần nào Mẹ cũng lập đi lập lại rằng “Các con hãy cầu Kinh Mân Côi hằng ngày” nhất là để cầu cho Hòa Bình thế giới, mà Mẹ còn xưng mình “Mẹ là Đức Mẹ Mân Côi” ở Fatima vào 13/10/1917:

“Mẹ muốn các con tiếp tục cầu kinh Mân Côi hằng ngày để tôn kính Đức Mẹ Mân Côi mà cầu cho hòa bình thế giới cũng như chấm dứt chiến tranh, vì chỉ có Người mới có thể cứu giúp các con thôi (Fatima: 13/7/1917)

Thế nên, trong bài giảng cho Lễ Đăng Quang Chúa Nhật 22/10/1978, ở đoạn 5, vị giáo hoàng Thánh Mẫu “totus tuus - tất cả của con là của Mẹ”, đã kêu gọi: “Đừng sợ. Hãy mở rộng các cửa cho Chúa Kitô!”

Thế nhưng, tại sao vị giáo hoàng ngoài Ý quốc sau 455 năm liên tục và lại là vị đến từ một xứ sở xa xôi Balan Đông Âu cộng sản, đã mạnh mẽ kêu gọi vào ngay lúc mở màn cho giáo triều dài 26 năm rưỡi của mình (10/1978- 4/2005), từ cuối thế kỷ 20 đầy hận thù chết chóc sang đầu thiên kỷ thứ 3 Kitô giáo: “Don’t be afraid. Open wide the doors for Christ!”?

Xin mời đọc Nội San Tông Đồ Fatima V - 10/2014 như được đính kèm hay ở cái link sau đây:

Nội San Tông Đồ Fatima V - 10/2014: Hòa Bình Thế Giới... Đừng Sợ!

TĐF Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ được triều kiến ĐTC Phanxicô vào Thứ Bảy 18/10/2014.


Hôm Thứ Bảy 11/10/2014, Cha Federico Lombard, giám đốc văn phòng báo chí của Tòa Thánh đã trả lời cho phóng viên báo chí về một biến cố vào cuối tuần ngày 18/10/2014, bằng một thông báo chính thức như sau:

"Như đã đồng ý, Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ gặp Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vào Thứ Bảy 18/10/2014. Cuộc gặp gỡ này sẽ giúp vào việc đào sâu thêm các mối liên hệ song phương giữa Việt Nam và Tòa Thánh".

Vị thủ tướng cộng sản này đã từng gặp Đức Thánh Cha Biển Đức XVI khi ông vừa nhận chức thủ tướng, giờ đây lại muốn gặp ĐTC Phanxicô. Không biết ý đồ của ông ta ra sao và cho dù ông ta có nhất định không nghe lời khuyên chân thực của hai vị lãnh đạo tối cao Công giáo liên quan đến quyền tự do tôn giáo đi nữa, Đấng làm chủ lịch sử vẫn có thể thực hiện ý định của Ngài vào thời điểm thích thuận nhất của Ngài.

Hiện tượng cộng sản Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba v.v. còn tồn tại cho tới nay cũng chỉ là một chứng cớ hùng hồn cho thấy: 

1- không một quyền lực trần gian nào có thể dẹp bỏ được nó, cho dù nó vẫn còn mang danh cộng sản nhưng thực sự đã rất ư là băng hoại thối nát, ruột gan và mặt mũi của nó nơi thành phần đảng viên tham nhũng toàn là tư bản; 

2- thế nhưng cho đến khi Ngài ra tay thì nó chắc chắn không thể nào tồn tại được, sẽ biến mất như bóng tối trước ánh sáng mặt trời chói lọi, như trường hợp điển hình Đông Âu năm 1989 và Liên Sô năm 1991. 

Phải chăng Biến Cố Thánh Mẫu 1917 sắp sửa được cử hành 100 năm vào năm 2017, một biến cố liên quan đến sự kiện sụp đổ của chủ nghĩa và chế độ cộng sản ở Đông Âu và Liên Sô thế nào thì cũng sắp đến thời điểm tận cùng của chế độ cộng sản ở riêng Việt Nam như vậy? Nếu quả thực như vậy thì sẽ diễn tiến ra sao, hầu như hơi khó tiên đoán.

Là Kitô hữu Công giáo tin tưởng vào Đấng Quan Phòng Thần Linh, chúng ta chỉ biết thiết tha cầu nguyện cho quê hương đất nước và Giáo Hội Việt Nam, như được gợi ý của Chiến Dịch Ngũ Niên (2012-2017) - Trái Tim Mẹ Toàn Thắng Trên Quê Hương Việt Nam:

"Bởi vậy, hỡi Mẹ yêu dấu, với niềm tin tưởng mãnh liệt vào sự quan phòng thần linh đầy yêu thương và toàn năng của Cha trên trời, đoàn con Công giáo Việt Nam nhỏ bé đầy đau thương chúng con chỉ còn biết chạy đến cùng Người Mẹ ở Tiệc Cưới Cana của chúng con, để hiệp thông dâng lên Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ quê hương và Giáo Hội thên yêu của chúng con: một quê hương đang quằn quại rên xiết dưới một chế độ độc tài tàn ác hoàn toàn vô thần và phi nhân, và một Giáo Hội đang muốn thực sự trở thành như men bột muối đất nhưng vẫn là một hạt lúa miến cần mục nát đi.

"Chớ gì nhờ lời Mẹ chuyển cầu vô cùng thần thế trước nhan Thiên Chúa, quê hương của chúng con được trở thành như một mảnh Đất Hứa, chẳng những phi cộng sản vô thần cùng với họa phá sản đức tin của một thế giới Tây phương duy vật đầy những văn hóa chết chóc, mà còn chảy sữa văn hóa sự sống và mật văn minh yêu thương, và Giáo Hội ở Việt Nam của chúng con, một Giáo Hội đã từng đẫm máu tử đạo ngay từ ban đầu, được trở thành như một bụi gai bốc cháy nhưng không bị thiêu rụi, để Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Amen."


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

ĐTC Phanxicô - Giáo Hội Hiện Thế cuối tuần

27-28/9/2014

Hôm nay, Chúa Nhật 28/9/2014, ĐTC Phanxicô sẽ gặp gỡ thành phần Ông Bà và Lão Thành tại Quảng Trường Thánh Phêrô vào lúc 10 giờ 30 sáng, có cả sự hiện diện của ĐTC Biển Đức XVI là vị tiền nhiệm được ĐTC Phanxicô đã mấy lần cho biết đối với ngài như là một người ông trong nhà (Giáo Hội hiện nay). Cuộc gặp gỡ hy hữu lần đầu tiên trong lịch sử Hội Thánh giữa ĐTC và thành phần Ông Bà (đôi khi ông bà còn trẻ nếu có con sớm và con có cháu sớm) và Lão Thành (bao gồm chẳng những Ông Bà mà còn cả các vị không có gia đình). Có 40 ngàn vị lão thành và ông bà đến tham dự từ 20 quốc gia, nhiều nhất từ Ý, Tây Ban Nha, Á Căn Đình và Hoa Kỳ. Sau cuộc gặp gỡ là Thánh Lễ với 50 vị linh mục lão thành từ khắp nơi trên thế giới về đồng tế, nhưng không có sự hiện diện của ĐTC Biển Đức XVI. Xin xem bài giảng của ĐTC Phanxicô sau.

Thứ Bảy 27/9/2014, ĐTC Phanxicô cũng đã chủ sự buổi Kinh Tối với anh em tu sĩ Dòng tên của ngài ở Nhà Thờ Gèsu Rôma để kỷ niệm đúng 200 năm Dòng Tên của ngài được Giáo Hội phục hồi sau một thời gian dòng ngài bị dẹp bỏ. Xin xem bài giảng của ngài sau.

Chúa Nhật tuần tới ngày 5/10/2014 Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ (lần 3) về hôn nhân gia đình sẽ được diễn tiến ở Vatican 2 tuần, cho đến ngày 19/10/2014, Chúa Nhật Truyền Giáo. Trong Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Ngoại Lệ lần này về hôn nhân gia đình, theo giới truyền thông, sẽ có nhiều điều nẩy lửa về một số vấn đề nóng bỏng hiện nay, nhất là vấn đề ly dị tái hôn được rước lễ. Bởi thế, trong buổi Nguyện Kinh Lạy Nữ Vương Chúa Nhật 28/9/2014 hôm nay, ĐTC Phanxicô đã dâng Lời Nguyện Cầu cho chung Gia Đình và cho riêng Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ 2014 như sau:

"Hỡi Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse,

chúng con chiêm ngưỡng nơi các vị
ánh quang rạng ngời của tình yêu chân thực,
và tin tưởng hướng về các vị.

"Hỡi Thánh Gia Nazarét,
Xin ban cho cả gia đình của chúng con nữa
được trở thành những nơi hiệp thông và cầu nguyện,
thành các học đường đích thực của Phúc Âm
và thành các tiểu Giáo Hội tại gia.

"Hỡi Thánh Gia Nazarét,
Xin đừng bao giờ để các gia đình 
lại trải nghiệm bạo động, loại trừ và chia rẽ:
chớ gì tất cả những ai đã bị gây đau đớn hay bị gương mù
lại tìm thấy được niềm ủi an và chữa lành

"Hỡi Thánh Gia Nazarét,
chớ gì Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới tới đây
giúp cho chúng con lại lưu ý tới
tính chất linh thánh và bất khả vi phạm của gia đình,
cùng vẻ đẹp của nó theo dự án của Thiên Chúa.

"Hỡi Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse,
xin ưu ái nghe lời nguyện cầu của chúng con.

Amen"

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, tổng hợp theo Zenit và chuyển dịch riêng lời nguyện của ĐTC ở cái link sau đây: 

 

"Hôn nhân là một biểu hiện của cuộc sống, một cuộc sống thực sự ch không phải là 'tiểu thuyết'! Nó là Bí Tích yêu thương giữa Chúa Kitô và Giáo Hội, một tình yêu được chứng tỏ và bảo đảm nơi Thánh Giá".

ĐTC Phanxicô - Bài Giảng cho Lễ Cưới

Chúa Nhật Lễ Tôn Vinh Thánh Giá 14/9/2014 ở Đền Thờ Thánh Phêrô bao gồm cả việc ngài Làm Phép Hôn Phối cho 20 cặp tân hôn thuộc Giáo Phận Rôma

Bài đọc thứ nhất hôm nay nói với chúng ta về cuộc hành trình qua sa mạc của dân Chúa. Chúng ta có thể mường tượng thấy họ như thể đang tiến bước theo ông Moisen; họ là các gia đình, là những người cha, người mẹ, con cái nam nữ, ông bà, thành phần nam nữ ở mọi lứa tuổi, bao gồm nhiều trẻ em và bậc lão thành là hai thành phần khốn khổ với cuộc hành trình này. Dân này nhắc nhở chúng ta về Giáo Hội, vì Giáo Hội đang băng qua vùng sa mạc của thế giới hiện đại, nhắc nhớ chúng ta về thành phần Dân Chúa được bao gồm hầu hết bởi các gia đình.


Sự kiện này khiến chúng ta nghĩ đến các gia đình, các gia đình của chúng ta, đang tiến bước trên những con đường cuộc sống với tất cả mọi kinh nghiệm thường nhật của mình. Không thể nào đo đếm được sức mạnh và chiều sâu của nhân loại nơi gia đình: vấn đề tương trợ nhau, việc hỗ trợ giáo dục, những mối liên hệ phát triển khi các phần tử của gia đình trưởng thành, việc chia sẻ những niềm vui cùng với các khó khăn. Gia đình là nơi đầu tiên chúng ta được hình thành làm người, đồng thời cũng là "những viên gạch" để xây dựng xã hội

Chúng ta hãy trở lại với câu chuyện thánh kinh. Ở một mức độ nào đó, "dân chúng trên đường đi đã trở nên bất nhẫn" (Dân Số 21:4). Họ cảm thấy mệt mỏi, nước nôi thì cạn kiệt và thức ăn thì toàn là manna, một thứ lương thực cho dù có dồi dào do Chúa ban chăng nữa, cũng dường như đã trở nên quá nhàm chán trong lúc khủng hoảng. Bởi thế mà họ phàn nàn chống lại Chúa và Moisen: "Tại sao ông lại đem chúng tôi đi chứ?..." (Dân Số 21:5). Họ cảm thấy bị cám dỗ quay đầu lại và hủy bỏ cuộc hành trình này. 

Đến đây chúng ta nghĩ đến các đôi phối ngẫu, thành phần "trên đường đi đã trở nên bất nhẫn", con đường của cuộc sống hôn nhân và gia đình. Tình trạng khốn khổ của cuộc hành trình đang khiến cho họ cảm thấy nội tâm mệt mỏi; họ đã bị mất đi ân phúc của phép hôn phối và họ thôi kín múc từ cái giếng Bí Tích này. Cuộc sống hằng ngày trở nên nặng nhọc và thậm chí thường còn cảm thấy "nôn mửa" nữa

Trong những lúc lạc hướng như thế - Thánh Kinh cho biết - các con rắn độc xuất hiện cắn dân chúng khiến nhiều người bị chết. Sự kiện này làm cho dân chúng thống hối quay về cùng Moisen xin tha thứ, van xin ông cầu cùng Chúa để Ngài loại trừ loài rắn đi. Moisen đã cầu cùng Chúa và Chúa đã ban một phương dược đó là treo một con rắn đồng lên một cây cột để ai nhìn lên nó thì sẽ được lành khỏi nọc độc chết chóc của loại rắn.

Đâu là ý nghĩa của biểu hiệu này? Thiên Chúa không hủy diệt loài rắn, trái lại còn cống hiến nó như là "một chất giải độc", ở chỗ, qua con rắn đồng được Moisen thực hiện, Thiên Chúa truyền đạt quyền lực chữa lành là tình thương của Ngài, một tình thương còn mãnh liệt hơn cả nọc độc của Tên Cám Dỗ

Như chúng ta đã nghe thấy trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đồng hóa mình với biểu hiệu này, ở chỗ, vì yêu thương Chúa Cha "đã ban" Người Con duy nhất của mình để nhờ đó con người nam nữ được sự sống đời đời (xem Gioan 3:13-17). Tình yêu bao la này của Chúa Cha đã thúc đẩy Người Con hóa thân làm người, thành một người tôi tớ và chết cho chúng ta trên thập tự giá. Vì tình yêu thương ấy, Chúa Cha đã làm cho Con của Ngài sống lại, ban cho Người quyền thống trị trên toàn thể vũ trụ. Điều này đã được Thánh Phaolô diễn tả trong bài thánh ca ở Bức Thư gửi cho Giáo Đoàn Philiphê (2:6-11). Ai ký thác bản thân mình cho Chúa Giêsu tử giá thì lãnh nhận tình thương của Thiên Chúa và được chữa lành khỏi nọc độc chết chóc của tội lỗi.

Việc chữa lành Thiên Chúa cống hiến cho dân chúng cũng áp dụng một cách đặc biệt cho các đôi phối ngẫu, thành phần "trên đường đi đã trở nên bất nhẫn" và là những người đang chiều theo chước cám dỗ nguy hiểm của chán chường, bất trung, yếu dại, trút bỏ... Thiên Chúa là Cha cũng ban Giêsu Con của Ngài cho cả họ nữa, không phải để lên án họ mà là để cứu họ: nếu họ biết ký thác bản thân mình cho Người thì Người sẽ chữa lành họ bằng tình yêu nhân hậu là những gì được tuôn trào từ Thánh Giá, với sức mạnh của ân sủng Người để canh tân các cặp phối ngẫu và các gia đình, giúp họ lại tiến bước theo đường ngay nẻo chính.  

Tình yêu của Chúa Kitô, một tình yêu đã chúc phúc và thánh hóa mối hiệp nhất nên một vợ chồng, có thể bảo trì tình yêu của họ và canh tân tình yêu của họ khi nó, theo kiểu nói của loài người, bị mất đi, bị tổn thương hay bị hao mòn. Tình yêu của Chúa Kitô có thể phục hồi niềm vui cùng đồng hành cho các đôi phối ngẫu. Hôn nhân tất cả là ở chỗ đó, ở chỗ con người nam nữ cùng nhau bước đi, trong khi người chồng giúp cho vợ của mình trở nên một người đàn bà hơn bao giờ hết, và người vợ có nhiệm vụ giúp chồng mình trở thành một người đàn ông hơn bao giờ hết. Đó là công việc cả hai vợ chồng cùng chia sẻ. "Anh yêu em, và vì yêu em anh giúp em trở thành một người đàn bà hơn bao giờ hết"; "em yêu anh, và vì yêu anh em giúp anh trở thành một người đàn ông hơn bao giờ hết". Đến đây chúng ta thấy tính chất hỗ tương của những gì là khác biệt. Con đường này không phải bao giờ cũng bằng phẳng trơn tru, không xẩy ra bất đồng, bằng không nó không còn là nhân loại nữa. Nó là một cuộc hành trình gay go, có những lúc khó khăn và có những khi bấn loạn, mà đời sống lại là thế đó! Trong khoa thần học được lời Chúa cống hiến cho chúng ta đây, liên quan đến dân chúng đang thực hiện cuộc hành trình, các đôi phối ngẫu đang hành trình, tôi muốn cống hiến cho anh chị em một chút huấn dụ. Vợ chồng cãi cọ là chuyện bình thường: nó là chuyện thường. Nó bao giờ cũng xẩy ra. Thế nhưng tôi khuyên là đừng bao giờ để cho ngày sống kết thúc mà không làm hòa với nhau trước đã. Đừng bao giờ nhé! Chỉ cần một cử chỉ nho nhỏ là đủ. Nhờ đó mới có thể tiếp tục cuộc hành trình. Hôn nhân là một biểu hiện của cuộc sống, một cuộc sống thực sự ch không phải là "tiểu thuyết"! Nó là Bí Tích yêu thương giữa Chúa Kitô và Giáo Hội, một tình yêu được chứng tỏ và bảo đảm nơi Thánh Giá. Niềm mong ước của tôi nơi anh chị em đó là anh chị em có được một cuộc hành trình tốt đẹp, một cuộc hành trình sinh hoa kết trái, gia tăng yêu thương. Tôi chúc cho anh chị em được hạnh phúc. Sẽ có những thánh giá đau khổ! Thế nhưng Chúa luôn hiện diện ở đó để giúp chúng ta tiến tới. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em! 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch trực tiếp từ website của Tòa Thánh

Một chút cảm nhận của người dịch về vấn đề nên cho thành phần ly dị tái hôn được rước lễ hay chăng?

Chúng ta đang cầu nguyện cho Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ lần 3, lần ngoại lệ này về Hôn Nhân Gia Đình, một dạo khúc cho cuộc Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Thường Lệ XIV năm 2015. 

Giới truyền thông đã ồn ào lên trước thời gian Thượng Nghị 2014 này xẩy ra, khi họ tập trung vào một vấn đề duy nhất mà họ cho là nóng bỏng nhất và tranh cãi nhất, đó là vấn đề thành phần ly dị tái hôn được rước lễ. 

Họ đã nêu lên sự kiện đụng độ công khai giữa hai luồng tư tưởng nghịch nhau, một chủ trương phò, như của ĐHY Kasper, và một chủ trương chống, như của một trong các vị hồng y là vị Tổng Trưởng Thánh Bộ Đức Tin Muller.

Phần ĐTC Phanxicô thì tiếp tục lắng nghe và cho là lành mạnh, bởi thế trong bài giảng khai mạc Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới 2014, ngài đã khuyến khích và thúc giục các nghị phụ tham dự hãy chân thành thẳng thắn phát biểu.

Chúng ta chắc chắn là cũng muốn biết dứt khoát chính bản thân ĐTC nghĩ sao, vị giáo hoàng chủ trương tình thương và đã từng tuyên bố Bí Tích Thánh Thể không phải chỉ giành riêng cho kẻ lành mạnh mà còn cho cả kẻ yếu đuối nữa. 

Trong bài giảng cho Lễ Cưới của 20 cặp tân hôn ngày 14/9/2014 được ngài chủ sự cách 3 tuần trước Thượng Nghị này (5/10/2014) trên đây ngài vẫn tiếp tục chiều hướng tình thương và cứu vớt qua câu nói ở đoạn áp kết sau đây:

"Việc chữa lành Thiên Chúa cống hiến cho dân chúng cũng áp dụng một cách đặc biệt cho các đôi phối ngẫu, thành phần 'trên đường đi đã trở nên bất nhẫn' và là những người đang chiều theo chước cám dỗ nguy hiểm của chán chường, bất trung, yếu dại, trút bỏ... Thiên Chúa là Cha cũng ban Giêsu Con của Ngài cho cả họ nữa, không phải để lên án họ mà là để cứu họ: nếu họ biết ký thác bản thân mình cho Người thì Người sẽ chữa lành họ bằng tình yêu nhân hậu là những gì được tuôn trào từ Thánh Giá, với sức mạnh của ân sủng Người để canh tân các cặp phối ngẫu và các gia đình, giúp họ lại tiến bước theo đường ngay nẻo chính".  

Chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi phản ứng chung chung của các vị nghị phụ của Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới ngoại lệ lần ba 2014 này và chờ đợi quyết định tối hậu của Đức Thánh Cha Phanxicô, một quyết định sẽ được công bố vào năm 2015 sau Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Thường Lệ XVI. 

Trong khi chờ đợi, tôi tự nhiên có những cảm nghĩ riêng tư sau đây:

1- Chiếc Tầu Noe là nơi nương náu cứu vớt cho một gia đình thì phải chăng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria, một trái tim đã được Mẹ tiết lộ cho chung 3 Thiếu Nhi Fatima nhất là cho riêng Lucia biết vào lần hiện ra thứ hai 13/6/1917, "là nơi cho con nương náu".

2- Nếu "Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ là nơi cho con nương náu" thì có thể được ví như Tầu Noe là nơi nương náu sống còn trong trận đại hồng thủy xưa (xem Sách Khởi Nguyên 7:1-12), mà Tầu Noe đã trở thành nơi nương náu cho một đại gia đình 8 người, thì phải chăng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ cũng là nơi nương náu cho gia đình?

3- Nếu Tầu Noe được hoàn tất trong vòng 100 năm (xem Sách Khởi Nguyên 5:32 và 7:6) thì một trùng hợp bất ngờ đang xẩy ra đó là ngay trước Biến Cố Thánh Mẫu Fatima 100 năm (1917-2017), tức chỉ còn 2-3 năm nữa, lại xẩy ra hai Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới liền (2014-2015), nhất là cuộc Thượng Nghị 2014, một cuộc thượng nghị được vị tân Giáo Hoàng Phanxicô (13/3/2013) ngỏ ý muốn (21/9/2013) tổ chức sớm bao nhiêu có thể. 

4- Nếu văn hóa chết chóc từ thế kỷ 20 cho tới nay càng ngày càng trở nên ngập lụt khắp thế giới đến độ đã chẳng những tàn phá thiên nhiên tạo vật như đại hồng thy xưa, mà còn nhận chìm cả văn hóa nhân bản đích thực của loài người nói chung và cơ cấu hôn nhân gia đình nói riêng, thì Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới 2014-2015 về hôn nhân gia đình phải chăng là dấu chỉ thời đại cho thấy Thiên Chúa muốn cứu vớt chung gia đình nhân loại và riêng các gia đình Kitô hữu khỏi đại lụt văn hóa chết chóc - culture of death, gây ra bởi chủ nghĩa tương đối và duy nhân bản?

5- Riêng về trường hợp Kitô hữu Công giáo ly dị tái hôn có được rước lễ hay chăng, thì theo tôi nên cứu xét đến trường hợp rất đặc biệt và ngoại lệ của người phụ nữ tội lỗi trong thành ở cuối đoạn 7 của Phúc Âm Thánh Luca (36-50) sẽ thấy được phần nào hay tất cả câu trả lời một cách khá rõ ràng.

6- Người phụ nữ tội lỗi này (được cho là một Mai Đệ Liên - đối chiếu Phúc Âm Luca 8:2; Marco 16:9; Gioan 11:2), trong tình trạng tội lỗi, với đôi tay đàng điếm nhơ nhớp, lại dám tự động, trực tiếp và ngang nhiên chạm đến Thánh Thể vô cùng thánh thiện toàn hảo của Chúa Giêsu, đến độ khiến vị chủ nhà Pharisiêu cũng lấy làm bỡ ngỡ (7:39).

7- Thế nhưng, Chúa Giêsu lại cứ để cho Thánh Thể của mình "bị" chạm đến bởi đôi bàn tay bẩn thỉu xấu xa của chị, kể cả cho đôi môi vốn đã từng làm tình với bao nhiêu tên đàn ông dâm dục của chị hôn lên Thánh Thể của Người, chỉ vì Người thấy được tất cả "tấm lòng tan nát khiêm cung" đầy mến yêu chân tình sâu thẳm của chị đối với Người (7:47).

8- Chính Thánh Thể mà "người phụ nữ tội lỗi trong thành" (7:37) cả gan dám chạm đến bằng tất cả tấm lòng tin tưởng ấy đã chẳng những chữa lành cho chị: "Tội lỗi của con đã được tha" (7:48), như thể chị đã được giải thoát khỏi các thứ thần ô uế xấu xa (xem Luca 8:2; Mrco 16:9), mà còn biến chị trở thành một trong những nữ phục vụ viên (xem Luca 8:2), nhất là thành một vị tông đồ của các tông đồ trong sứ vụ loan truyền Tin Mừng Phục Sinh của Chúa Kitô (xem Gioan 20:17-18).

9- Như thế, căn cứ vào trường hợp vô cùng ngoại lệ của người phụ nữ tội lỗi trong thành này thì phải chăng thành phần ly dị tái hôn, nếu thật lòng thống hối ăn năn, được cụ thể tỏ ra bằng những hành động chân tình nhất, vẫn có thể đến với Chúa và đến gần Chúa? Cho dù bấy giờ họ đang nhơ nhớp như người nữ tội lỗi, ở chỗ họ chưa thể bỏ được dịp tội là đời sống hôn nhân bất chính của họ, dù họ rất muốn, bởi nó gây ra bởi những ràng buộc cần được từ từ giải quyết, một giải quyết không thể thiếu quyền lực thần linh phi thường mới có thể thực hiện, một quyền lực thần linh chỉ xuất phát từ Thánh Thể, nhờ đó họ mới có thể được chữa lành như người phụ nữ tội lỗi trong thành.

10- Đặt trường hợp người phụ nữ tội lỗi trong thành, với tất cả lòng tin yêu của mình vào Đấng duy nhất có thể tha thứ cho mình và cứu vớt mình là Chúa Giêsu bấy giờ, khi chị vừa tự động mạnh dạn chạm vào Thánh Thể của Chúa Giêsu, liền bị Người quắc mắt lên thậm tệ quát tháo xua đuổi: "Đồ Satan, hãy xéo đi..." (Mathêu 16:23), thì phải chăng chị sẽ cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng, và sẽ tiếp tục buông thả theo cuộc sống tội lỗi của mình. 

Tất cả mọi suy diễn trên đây xin hoàn toàn chờ đợi quyết định tối hậu của Giáo Hội qua Vị Đại Diện Chúa Kitô trên trần gian. Amen.

"Thiên Chúa là Cha cũng ban Giêsu Con của Ngài cho cả họ nữa, không phải để lên án họ mà là để cứu họ: nếu họ biết ký thác bản thân mình cho Người thì Người sẽ chữa lành họ bằng tình yêu nhân hậu là những gì được tuôn trào từ Thánh Giá, với sức mạnh của ân sủng Người để canh tân các cặp phối ngẫu và các gia đình, giúp họ lại tiến bước theo đường ngay nẻo chính"


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

- dongcong.net December 18, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)