| |
Tác
giả: Thánh Phêrô Giulianô Eymard |
|
XXX.
Cuộc khải thắng của Đức Maria
1. Vào ngày về trời vinh hiển, Đức Maria đã nhận lãnh triều thiên
của tất cả mọi ân sủng. Thực sự, chúng ta phải nên vui mừng, vì
dù Mẹ đã được cất đi khỏi chúng ta, chúng ta cũng không mất Mẹ.
Chẳng qua chúng ta chỉ để Mẹ ra đi trước để chuẩn bị chỗ cho chúng
ta trên thiên đàng và để thủ đắc cho chúng ta những quyền lợi
trên Trái Tim Thiên Chúa. Bây giờ chúng ta có thể thưa cùng Chúa
với đầy lòn tin tưởng: "Sự khốn cùng của chúng con thật là
rất lớn lao, vì trái đất này chỉ là thung lũng nước mắt, nhưng
nay nó đã gửi đến Chúa một báu tàng cực kỳ hoàn hảo - một báu
tàng vĩ đại có một không hai – là Đức Maria, Mẹ của Chúa! Vì thế,
xin Chúa hãy ghé mắt nhân từ xuống trên chúng con, vì đoá hoa
thánh phúc của khu vườn chúng con đây đã được dâng lên Chúa; đó
là bông hoa xinh đẹp nhất, tinh tuyền nhất mà trái đất này sản
ra."
Cuộc khải thắng của Đức Maria cũng là cuộc khải thắng của Chúa
Giêsu. Ngài sẽ lại tìm thấy Mẹ Ngài; Ngài sẽ lại một lần nữa được
là Con của Mẹ, bởi sự hiện diện của Mẹ. Chúa Giêsu rất yêu mến
Mẹ Maria, cho nên làm sao Ngài có thể chịu cảnh chia ly với Mẹ?
Nhưng chỉ vì yêu chúng ta Ngài đã chịu cảnh chia ly đó, để tặng
ban Mẹ làm Mẹ chúng ta, việc Ngài để chúng ta được hưởng tặng
ân khôn tả này là rất đúng. Nhưng bây giờ đã đến lsc lấy lại tặng
ân đó, và Chúa Giêsu đã đích thân đến tìm Mẹ Ngài: Innixa super
dilectum suum. Đức Maria đã chết vì tình yêu; sự mong mỏi được
gặp Con Mẹ và được kết hợp với Ngài đã cắt đứt dòng đời của Mẹ.
Bây giờ Chúa Giêsu ban cho Mẹ một cuộc khải thắng vĩ đại. Điều
gì đã xảy ra giữa Chúa Giêsu và Mẹ Ngài trong cuộc trùng phùng
ấy? Chúng ta biết niềm vui của một bà mẹ và người con yêu dấu
khi được gặp nhau sau một thời gian dài xa cách. Và Chúa Giêsu,
lại một lần nữa cũng ước ao gặp Mẹ Ngài – Ôi Chúa đã chào đón
Mẹ bằng những nụ hôn nồng nàn yêu mến chừng nào!
2. Chúa Giêsu đích thân dẫn đưa Mẹ Ngài đến trạng thái vinh quang;
Ngài mang ơn Mẹ vì việc đền tạ của Mẹ. Trọn cuộc đời Đức Maria
rất nghèo khó và bị coi khinh, nhưng bây giờ đã đến giờ Mẹ được
đội triều thiên vinh quang và danh dự. Mẹ tiến vào thành Giêrusalem
trên trời trong ánh quang huy hoàng chưa từng bao giờ thấy: Mẹ
tiến vào qua chiếc cổng đặc biệt chỉ mở ra cho duy mình Mẹ; vì
nếu để Mẹ đi qua công của các tuyển nhân bình thường thì không
xứng hợp. Nếu 12 Tông đồ là 12 cổng trên thiên đàng, thì Đức Maria
là đường vương giả dẫn đến thiên quốc, là cổng par excellence
- tuyệt hảo. Ôi cổng thánh thiện và oai nghi! Phúc đức biết bao
vì được đi qua Mẹ! Chắc chắn việc thực hành đức tin sẽ cho chúng
ta một lối bảo đảm vào thiên đàng, nhưng sẽ đảm bảo gấp đôi nếu
chúng ta trao phó mình cho lòng nhân từ Mẹ Maria, lòng nhân từ
chỉ muốn cứu độ chúng ta. Chúng ta hãy tìm cách vào thiên đàng
qua cổng này, và đừng quá cậy vào các việc chúng ta làm và vào
việc chúng ta chu toà lề luật, bởi vì khi xét kỹ những điều ấy,
chúng ta buộc lòng phải thú nhận rằng chúng quá là bất toàn.
Chúa Giêsu đưa tay dẫn Mẹ Ngài lên đến chính ngai Thiên Chúa:
"Cha ơi, này là Người mà Cha đã liên kết bằng việc chọn Người
làm Mẹ Con - để ban cho Con nhân tính." Và Chúa Cha đã đội
triều thiên cho Mẹ với ba tước hiệu đẹp nhất: Nữ Vương, Mẹ, Đấng
Trung Gian. Nhưng vương miện của Mẹ Maria có ba viên ngọc toả
sáng kỳ ảo hơn nữa - những viên ngọc của đức khiêm nhường, đức
khó nghèo và của những đau khổ của Mẹ.
3. Đức Maria đã sống khiêm nhường hơn hết mọi thụ tạo, cho nên
bây giờ trên thiên đàng Mẹ được cực kỳ vinh hiển. Nếu Mẹ được
ngồi trên ngai báu gần ngai Con thần linh Mẹ thì đó là vì Mẹ đã
tiến gần đến sự trọn lành của đức khiêm nhường hơn bất cứ ai khác.
Trong cuộc đời trần thế, Mẹ, Đấng không hề bao giờ lây nhiễm tội
nguyên tổ, đã bị cio như một trong những đứa con gái tội lỗi của
Evà! Mẹ, Đấng không bao giờ nói một lời để biện minh cho mình,
đã bị coi như một người tham vọng.
Không ai nghèo như Đức Maria, và cũng không có cái nghèo nào đáng
công như vậy, vì Mẹ là Mẹ của Vua trời đất. Để noi gương khó nghèo
của Chúa Giêsu, Mẹ đã lao động ở Nazareth, đi ăn xin ở Ai cập.
Còn có cảnh nghèo nào có thể gây ấn tượng hơn căn nhà Đức Mẹ ở
Loretto? Mẹ đã đền bồi cho đức công bằng Thiên Chúa. Thế nên,
Mẹ cũng thừa hưởng tất cả những công nghiệp, tất cả những ân sủng
của Con Mẹ; Mẹ được tự do tùy ý sử dụng những công trạng và ân
sủng đó. Tất cả mọi ân sủng cứu độ, cả tự nhiên lẫn siêu nhiên,
sẽ được ban cho chúng ta bởi Đức Maria; Mẹ giàu có bằng chính
sự giàu có của Thiên Chúa.
Và nếu đức công bình Thiên Chúa không đối lập với những xu hướng
của trái tim từ mẫu Mẹ, thì chính các cửa hoả ngục đã bị đóng
lại từ lâu rồi. Ma quỉ bắt buộc phải nhận ra rằng nó không bao
giờ nắm chắc được chiến thắng bao lâu người ta được Đức Maria
che chở giữ được một điều cần thiết. Mẹ khẩn khoản van xin, và
có thể nói là dành giật từ nơi Thiên Chúa những ân sủng xót thương
và ơn tha thứ cho những tội nhân cứng lòng nhất.
Sau cùng, nếu hạnh phúc tương xứng với đau khổ, thì không ai là
người được hạnh phúc như Đức Maria, bởi vì không bao giờ có ai
yêu mến nhiều như Mẹ Maria nên không ai đã có thể chịu đau khổ
nhiều như Mẹ. Thánh ý Chúa là Đức Maria phải chịu một cuộc tử
đạo liên lỉ. Lời tiên tri của ông Simêon đã phá hoại mọi niềm
vui của Mẹ. Từ lúc lời đó được phát ra, Đức Maria đã thay thế
cho Chúa Giêsu lúc bấy giờ còn quá bé nhỏ chưa thể chịu đau khổ
cách công khai.
Và ở dưới chân thánh giá, Mẹ đứng sát bên Chúa Giêsu để có thể
chịu đau khổ nhiều hơn. Bởi vì Chúa Giêsu muốn Mẹ được ở sát cạnh
Ngài trên thiên đàng, nên khi còn ở dưới thế Ngài đã kết hợp Mẹ
vào những niềm đau đớn nhục nhã của Ngài hơn bất cứ thụ tạo nào
khác.
Tóm lại, Thiên Chúa đã đội cho Đức Maria mão triều thiên bằng
vinh quang và danh dự như một kiệt tác của tình yêu Ngài. Chỉ
có Ngài mới vĩ đại hơn Mẹ: "Solo tonante minor!" nhưng
khi sống giữa vinh quang, Mẹ cũng không bao giờ quên Mẹ là Mẹ
chúng ta. Mẹ lên thiên đàng trước chúng ta để làm cho chúng ta
dễ dàng lên đó và để dẫn dắt chúng ta tới đó. Mẹ sẽ đến giúp chúng
ta vào giờ phút tối quan trọng của cuộc đời, giờ phút chúng ta
phải từ giã cõi thế - nếu chúng ta chỉ kêu cầu Mẹ cứu giúp.
Rất nhiều phép lạ xảy ra lúc kiệu Mình Thánh Chúa ở Lộ Đức
Những cuộc chữa bệnh rất ly kỳ xảy ra tại Lộ Đức trong năm 1889.
Bà Facq, 44 tuổi, quê ở Pont-à-Mousson, và là mẹ của 10 đứa con.
Bà bị bất toại đã 5 năm và đã được đem đến hồ nước trong tình
trạng lên cơn hấp hối đớn đau. Người chị của bà đã nói: "Có
nên tắm cho bà trong tình trạng như thế không? Nhưng nếu Đức Mẹ
không chữa bệnh cho bà thì đâu còn hy vọng gì!" Tám bà trợ
tá bắt tay vào việc. Họ cởi quần áo bệnh nhân đáng thương và dìm
vào trong nước. Bệnh nhân bắt đầu thở hắt ra, đôi môi trở nên
xám ngắt. Đó là cơn hấp hối, thế là hết. Người ta bắt đầu đọc
kinh dọn mình chết lành. Lúc đó tiếng chuông báo hiệu kiệu Thánh
Thể đi ngang qua vang lên. Lập tức người ta đem bệnh nhân đặt
bên đường kiệu dưới trận mưa như trút. Các bà trợ tá quì gối chung
quanh bệnh nhân và cố gắng nâng đầu bệnh nhân lên. Nhưng vô ích,
bệnh nhân lại rũ đầu xuống và nhắm nghiền mắt lại. Vừa lúc ấy,
Thánh Thể Chúa đến. Bất thình lình bệnh nhân tự đứng dậy, mở mắt
ra và nhìn chăm chú vào Mặt Nhật. Bà ta chỗi dậy, đứng thẳng lên
và bước tới gặp bí tích cực thánh. Bà quì xuống dưới chân Thánh
Thể. Mặt Nhật được đặt ngay trên phía đầu bà. Rồi lập tức bà chỗi
dậy, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui, bà đi chân không trên đất bùn,
tiến lại đàng sau bệ đài và người ta đã phải rất lo lắng ngăn
cản bà khỏi trèo lên đến tận đền thánh, và chỉ ở trước phòng trọ
của khách hành hương người ta mới có thể bắt bà dừng lại.
Chúng tôi cũng nhớ lại vụ chữa bệnh của chàng trai trẻ quê ở Montpellier.
Chàng đã được đưa đi nhà thương điều trị một thời gian dài mà
không kết quả. Chàng bị một cánh tay teo cơ, tê liệt, miếng biểu
bì biến sắc bong ra khỏi chỗ vá. Với cánh tay còn lành, chàng
đã nâng cánh tay tê liệt lên chạm vào Mặt Nhật. Lập tức chàng
cảm thấy một sự đột biến mãnh liệt và nhiệt lực cùng sự sống trong
chốc lát đã trở lại trên cánh tay tê liệt. Chàng đã di chuyển
những dụng cụ để thấy mình đã hoàn toàn được chữa lành.
Bên cạnh chàng là một em bé 12 tuổi mà chưa biết đi. Bị mắc chứng
bệnh lao mưng mủ lở bên hông, nên em phải nằm nghiêng. Khi bí
tích cực thánh đi ngang qua, em đã giơ cả hai tay nắm chặt lấy
khăn vai của vị linh mục đang cầm Mặt Nhật. Người ta cố gắng vô
ích để gỡ tay em ra. Em nói: "Không, tôi sẽ không buông ra
tới khi nào tôi được chữa khỏi!" Và sau vài phút giằng co,
em đã đứng dậy cách chắc chắn trước sự ngạc nhiên của đám đông
đang xô lấn đàng sau em và họ đã công kênh em lên một cách hân
hoan.
Tôi đã nói rằng chúng tôi đã tính được có đến 60 phần trăm các
cuộc chữa lành xảy ra khi kiệu Thánh Thể đi ngang qua; tỉ lệ này
đã tăng lên. Năm nay (1898), người ta thấy trong cuộc hành hương
đến từ Arras, tất cả những bệnh nhân đều được chữa trong cuộc
rước kiệu. Suốt 10 hoặc 12 năm, điểm hẹn hò tốt nhất, nơi người
ta tôn kính Thánh Thể nhất, chính là Lộ Đức.
Những cuộc rước Thánh Thể này mà trước hết được giới hạn ở những
cuộc hành hương quốc gia, đã được tất cả những người hành hương
thừa nhận. Được mọi người yêu mến và đã tạo nên một phần trong
số những nghi lễ tôn giáo trọng đại. Những cuộc rước như thế đã
vươn tới và thâm nhập vào những nơi rất xa xôi, theo bước chân
các nhà truyền giáo.
Câu chuyện về những vụ được chữa lành có kết quả từ năm 1888,
dọc theo đường kiệu, đã làm nên những trang tuyệt bút về những
kỳ diệu của phép Thánh Thể. (Dr. Boissairie.)
Thực hành: Chúng ta hãy giúp cho những người hấp hối dọn mình
rước Thánh Thể. Chúng ta nên báo cho các linh mục biết kịp thời,
và sắp xếp việc rước Chúa cho xứng đáng tại nhà những người nghèo.
Thực hành: Ôi Maria, hãy ban Chúa Giêsu cho chúng con khi nay
và trong giờ lâm tử.
|