Câu
truyện đau lòng của vị Truyền giáo
Cha Piô
Ngô Phúc Hậu đã ghi trong Nhật Ký Truyền
giáo câu truyện rất đau lòng sau đây:
Ông chín
Kiểu, năm nay đã ngót nghét 70. Mỗi giờ
dạy học xong, tôi thường ra quán nước
của ông ngày trước cổng trường.
Đã từ lâu nói chuyện vòng vo, hôm nay tôi muốn
đi vào chính đề: - Nghe nói ông Chín có Đạo,
phải không? - Ừa, hồi đó tôi theo đạo
Chúa như cha. Nhưng tôi bỏ xưng tội
mấy chục năm rồi. - Vậy thì Chúa
nhật tới tôi mời ông Chín đi lễ
nghe!
Câu nói
của tôi như một tiếng sét làm rung chuyển
trời đất! Ông Chín khóc rú lên! Hai dòng lệ
tuôn trào. Hai môi giật giật như người
động kinh Tôi hoảng sợ ngồi chết
trân. Năm phút sau, ông Chín bình tĩnh và kể
chuyện:
-Cha tôi
đạo dòng, bỏ Hòa Thành xuống Cái Keo
làm ăn. Con cái sinh ra đều lấy vợ
lấy chồng ngoại đạo. Cha sở
Hòa Thành phạt cha tôi không cho xưng tội
rước lễ. Đến khi già yếu,
biết mình không còn sống bao lâu nữa, nên
ông đã chèo thuyền 30 cây số, từ đây
lên đến Hòa Thành, chầu chực suốt
Tuần Thánh, năn nỉ xin xưng tội
rước lễ Tuần Thánh mà không được!
Ông đành chèo thuyền trở về. Ông buồn
rồi chết! Cha tôi chết không được
chôn trong đất thánh!
Nói đến
đây ông Chín lại khóc rú lên lần nữa.
Ông mếu máo nói với giọng hằn học:
"Cha tôi có làm điều gì thất đức
đâu mà Hội Thánh đang tâm đày đọa
ông đến độ già rồi mà vẫn
còn bị xua đuổi. Chết rồi mà vẫn
còn bị ghét bỏ!…
Bầu
khí ngộp thở. Tôi cáo từ ra về mà lòng
buồn man mác… Mấy hôm sau, tôi đến thăm
ông chín Kiểu, hy vọng xoa dịu nỗi đau
lòng của ông. Không ngờ, thấy trên cổ
ông đã đeo tượng đức Phật
sáng chói! Thế là xong! Lối vào đời ông
đã bị chăng giây kẽm gai rồi! Ông
đeo tượng Phật để quyết
liệt từ chối trở về với
Chúa? Ông đeo tượng đức Phật
để cảnh cáo linh mục "Từ nay
đừng khuyên tôi trở lại đạo
nữa!…"
Sau mấy
chục năm bị nỗi đau cắn xé,
hôm nay ông Chín đã xổ ra được. Giờ
nầy chắc ông đang ngủ ngon. Trong giấc
mơ những ngón tay ông đang mân mê tượng
đức Phật từ bi. Còn tôi, linh mục
Truyền giáo, thì giờ này vẫn chưa ngủ
được. Một nỗi đau ray rứt
vừa xuất hiện và có lẽ nó sẽ còn
tiếp tục cắn xé lương tâm mình suốt
đời!! (Lời góp ý: Sao cha không cầu nguyện
và ăn chay để nhẫn nại và lâu dài
chinh phục ông Chín? Vì theo lời Chúa, cha đã
biết: "Thứ quỉ này, chỉ có ăn
chay và cầu nguyện mới trừ được"
(Mt 17:21)
Cha Hậu
kể tiếp, tôi lan man nghĩ đến câu
chuyện tại một giáo điểm nọ.
Bà Năm khuyến khích chồng con theo Đạo,
còn bà thì cứ khất lần. Khi gặng hỏi
mãi bà đành tiết lộ:
"Hồi
tôi còn bé, trong xóm tôi nhiều người theo
đạo lắm. Ông cha Tây dạy: Theo đạo
thì phải dẹp bỏ bàn thờ ông bà. Sau
ngày Rửa tội linh đình, ông cha đi thăm
các gia đình mới theo đạo. Tới một
gia đình nọ, vừa tới cửa, ông cha
giậm chân bẹt bẹt, miệng la hét: Tại
sao chưa dẹp cái bàn thờ kia? Ông cha nhất
định không bước chân qua ngưỡng
cửa , cho tới khi cái bàn thờ ông bà bị
khiêng bỏ ra ngoài sân!…"
Vừa
nghe đến đây, tôi cảm thấy cái vị
đắng đắng trong miệng, nghẹn
ngào ở cổ. Bây giờ tôi mới hiểu
suốt được nỗi lòng của ông
Chín. Ông là người con có hiếu. Vì thương
cha, mà ông hận Giáo Hội Công giáo! Giáo Hội
đâu có dạy cha sở Hòa Thành xử quá khắt
khe nghiêm ngặt với một tội nhân như
vậy? Chỉ có ông Chín mới hiểu được
rằng cha ông không thể không cưới vợ
gả chồng ngoại đạo cho con cái,
bởi lẽ cha ông sống cô thân cô thế giữa
một vùng chỉ có người ngoại. Chỉ
có ông Chín mới cảm thấy được
cái tủi hận của một ông lão già gần
đất xa trời, mà không được
xưng tội rước lễ. Chỉ có ông
Chín mới cảm thấy nỗi xót xa đau
đớn khi bị từ chối không được
chôn cất cha mình trong đất thánh, nơi
mà cha ông hằng mơ ước!
Cha sở
sau khi quyết liệt từ chối không cho
ông lão già xưng tội rước lễ thì
lòng vẫn an vui? Và sau khi nhất mực từ
chối không cho con cháu chôn cất cha ông mình trong
đất thánh, thì lương tâm ngài vẫn
bình thản?! Đó là Luật, Luật của
Giáo Hội?!
Giáo Hội
đã canh tân, ít là từ sau Công Đồng Vaticanô
II. Hẳn là đường lối mục vụ
ấy không thể tồn tại và áp đặt
trên cánh đồng Truyền giáo VN. (NKTG tr 41-43).