|
4.
MỘT TAI NẠN DIỆU KỲ
Câu truyện sau đây xảy ra vào một ngày trong tháng 11 năm 1990
tại Chêravitta, một thành phố nhỏ nằm trong bang Arizôna tây bắc
Hoa Kỳ.
Giéctin bé trai 8 tuổi được mẹ là bà Amanda đem đến gửi cho ông
bà Hôoa trông coi trong vài giờ. Vì bà Amanda có việc phải đưa
một người bạn sang Tắcxân một thành phố cách đó một giờ rưỡi lái
xe. Giéctin và Key chú bạn cùng tuổi chơi đùa trong sân gần cây
mộc lan, bỗng hai cậu bé rủ nhau trèo lên cây để từ đó nhảy sang
mái nhà. Nhưng khi nhảy Giéctin bị trượt chân. Cậu bị lăn tròn
mấy vòng trước khi rơi xuống đất. Chẳng may khi rơi xuống cậu
lại rơi ngay trên đầu nhọn của mọt thanh sát rỉ sét dùng làm cọc
chống đỡ. Đầu nhọn của thanh sắt đâm thủng bụng cậu. Thanh sắt
xuyên qua bụng rồi lên tới ngực và bị quẹo lại dưới sức nặng của
thân xác cậu bé. Cậu rơi nằm ngửa bất động trên đất với thanh
sắt xuyên qua người.
Trước tai nạn bất ngờ của bạn. Cậu bé Key chạy vào cầu cứu với
bà Hôoa. Khi nhìn thấy tận mắt thảm trạng bà vội vã điện thoại
cho trạm cấp cứu. Nơi trạm cấp cứu Chêravita có hai nhân viên
Mêri và Bốtxơ đang túc trực. Nhận được điện thoại hai người lên
ngay xe cứu thương phóng đến nơi xảy ra tai nạn. Khi nhìn thấy
Giéctin nằm trên đất và không có máu me gì cả Mêri thầm nghĩ chắc
là tình trạng của cậu bé không trầm trọng lắm. Nhưng khi sờ vào
cổ Giéctin bàn tay ông chạm phải đầu nhọn của thanh sắt. Ông bỗng
sững sờ toát mồ hôi lạnh.
Thì ra thanh sắt đã xuyên qua bụng qua ngực chạm tới tai bên phải
cậu bé. Ông Mêri kinh hãi tự nhủ: như vậy có nghĩa là thanh sắt
cũng đâm thủng qua tim cậu bé và đáng lý cậu bé đã chết rồi. Thật
là điều không thể tin được.
Bé Giéctin đưa mắt nhìn nhân viên cấp cứu và nói bằng giọng van
nài:
- Lấy giùm thanh sắt ấy ra cho cháu đi. Nó đâm cháu đau quá!
Sau khi cố rút thanh sắt ra khỏi chỗ cắm hai người liền đem em
đến nhà thương. Cậu bé Giéctin vẫn tỉnh táo. Người ta đưa ngay
cậu vào phòng chụp. Các bác sĩ và y tá cùng gián mắt vào màn ảnh
để lượng rõ tình hình. Khi hình ảnh hiện lên mọi người kinh ngạc
tưởng đang mơ, vì gần như họ trông thấy quả tim cậu bé bị thanh
sắt rỉ sét đâm thâu qua. Các bác sĩ đều quyết định dùng trực thăng
đưa Giéctin đến bệnh viện chuyên về ngoại thương ở thành phố Tắcxân.
Được báo tin, bà Amanda mẹ của Giéctin lái xe ngay tới nhà thương.
Khi bà đến nơi, Giéctin đã được vào phòng mổ. Lòng dạ bà nóng
như bị lửa đốt. Bà không thể ngồi yên nơi phòng đợi. Lòng đầy
xôn xao bà đi từ hành lang này sang hành lang khác mãi cho đến
lúc chạm phải nhà nguyện của bệnh viện. Bà liền đi vào. Trên bàn
thờ có đặt cuốn Kinh Thánh mở rộng. Bà quì xuống và tha thiết
khẩn nguyện cùng Chúa: "Lạy Chúa, xin Chúa gìn giữ con trai
của con, xin Chúa đừng để nó phải chết."
Trong khi đó tại phòng mổ ê kíp bác sĩ và y tá đã bắt tay vào
việc. Bác sĩ Ritximân là một bác sĩ giải phẫu trẻ tuổi và tài
ba, chính ông điều khiển cuộc mổ. Khi bụng cậu bé Giéctin từ từ
được mổ ra thì thanh sắt rỉ sét cũng từ từ xuất hiện. Mọi người
kinh ngạc nín thở khi thấy rõ ràng trước mắt là thanh sắt đã thật
sự xuyên qua trái tim cậu bé. Chẳng những xé rách bao tâm, thanh
sắt ấy còn đâm thủng tâm thất phải và đâm thủng cả tĩnh mạch cổ
là một trong những tĩnh mạch chính. Trong khi đó trái tim cậu
bé vẫn tiếp tục co giãn theo nhịp đập bình thường.
Sững sờ trước một sự kiện quá lạ lùng không thể giải thích được
về phương diện y khoa, bác sĩ Ritximân nói lớn với cả ê kíp đang
có mặt trong phòng mổ:
- Quí vị hãy nhìn đây, cậu bé này chẳng những được may mắn, nhưng
còn hơn thế nữa, cậu được thoát chết một cách lạ lùng!
Cuộc giải phẫu kéo dài ba tiếng đồng hồ và kết thúc tốt đẹp. Bác
sĩ Ritximân nói với bà Amanda:
- Tôi chưa từng thấy một trường hợp nào giống như trường hợp của
con bà, và tôi nghĩ rằng có lẽ không bao giờ tôi sẽ lại thấy một
trường hợp thứ hai xảy ra!
Chỉ ba ngày sau khi xảy ra tai nạn và được giải phẫu, Giéctin
rời nhà thương.
Bình luận về biến cố này bác sĩ Ritximân nói: "Cứ sự thường
Giéctin chết ngay tại chỗ. Không thể nào giải thích được tại sao
cậu bé vẫn còn sống!"
Sự kiện này nhắc chúng ta nhớ rằng, chỉ một mình khoa học mà thôi
thì không thể nào giải thích được mọi vấn đề. Khoa học không thể
nào giải thích việc Giéctin thoát chết. Nhưng bà Amanda thì biết
tại sao con mình còn sống. Đó là vì Thiên Chúa đã lắng nghe lời
nài xin tha thiết của bà mà cứu con bà khỏi chết. Và bà hết lòng
cảm tạ Thiên Chúa.
Niềm tin vững mạnh và lòng biết ơn sâu xa của bà Amanda thật đáng
là gương mẫu cho mỗi người chúng ta trong những biến cố đau thương
của cuộc đời. Dù Chúa không làm một phép lạ nào trước mắt ta,
nhưng niềm tin sẽ giúp ta tự tạo ra được phép lạ trong chính cõi
lòng mình. Đó là sự dũng cảm tuân phục để vui lòng đón nhận và
thắng vượt mọi thử thách với lòng biết ơn chân thành. Vì xác tín
rằng thử thách đau thương là món quà tình yêu Chúa ban tặng.
|