|
10.
TỪ BÈ TAM ĐIỂM ĐẾN HỘI THÁNH CÔNG GIÁO
Ngày
26 tháng 11 năm 1929 sau một cuộc chiến nội tâm thực tàn khốc
ông Ina Pêrinh đã quyết định gửi thơ đến trụ sở của hội tam điểm
tại Nauy xin rút tên ra khỏi hội. Thơ vừa được gửi đi ông Bêrinh
tức khắc tìm được một niềm an bình hạnh phúc khôn tả. Cùng ngày
hôm đó ông đến gặp cha sở nhà thờ chính tòa công giáo Oslô thủ
đô Nauy. Và bốn năm sau ông xin gia nhập Giáo hội Công giáo. Ông
Ina Bêrinh đã ghi lại cuộc trở về với Giáo hội Công giáo như sau:
"Con
đường dẫn tôi đến với Giáo Hội là con đường của một người bình
thường. Có lẽ tôi không bao giờ viết lại cuộc trở về của tôi,
nếu không có người xin tôi viết. Và khi chấp nhận lời yêu cầu
này, tôi cũng cùng lúc muốn tỏ lòng quí mến và biết ơn của tôi
đối với Giáo Hội Mẹ chúng ta.
Tôi sinh năm 1872 tại Oslô và được may mắn lớn lên trong một gia
đình Kitô. Ba tôi là một tín hữu tin lành mộ đạo. Sau khi mãn
bậc tiểu học tôi được cha mẹ gửi sang Anh để bắt đầu bậc trung
học đệ nhất cấp, tại trường thánh Ôlê ở thành phố Doóc. Đây là
một trường học tin lành. Dĩ nhiên là người ta nói với chúng tôi
về ông tổ tin lành Lute. Và người ta cũng trình bày cho chúng
tôi biết tất cả những thành kiến về Giáo Hội Công giáo và vị Giáo
Hoàng của Giáo Hội này. Chính trong bầu khí bài xích Giáo Hội
Công Giáo đó mà tôi đi vào thế giới của tôn giáo và văn chương
khoa học.
Tôi không bao giờ quên ngày Chúa nhật đầu tiên tại thành phố Doóc.
Hôm tôi bước vào nhà thờ mang tên thánh Ôlê, một vị thánh người
Nauy. Đó là một nhà thờ Anh giáo. Nhưng ban đầu tôi cứ nghĩ là
mình đang ở trong nhà thờ Công giáo, vì lúc ấy tôi chưa thạo tiếng
Anh cho lắm. Lần đầu tiên trong đời tôi học biết quì gối. Những
nghi lễ trang trọng cùng với những bài thánh ca có nhạc cụ đi
kèm theo thật du dương và thật sốt sắng.
Buổi phụng vụ Chúa nhật hôm đó ghi sâu và lòng tôi một ấn tượng
tốt đẹp. Từ đó tôi có thói quen đến nhà thờ này vào mỗi Chúa nhật
để tham dự các nghi lễ phụng vụ. Sau này khi trở lại Oslô tôi
cũng thường đến tham dự các buổi cử hành phụng vụ tại nhà thờ
Anh giáo. Tôi đến đây không phải vì tâm tình mộ đạo cho bằng bị
lôi cuốn bởi nét đẹp của các buổi cử hành phụng vụ thế thôi!
Sau khi mãn bậc trung học đệ nhất cấp tại Anh quốc, tôi trở về
Nauy học tiếp. Đến năm 1908, tức năm tôi lên 36 tuổi, xảy ra một
biến cố làm thay đổi cuộc đời tôi. Ba tôi giữ một chức vụ cao
trong hội tam điểm, do đó ông muốn tất cả các con trai của ông
phải ghi tên vào hội này. Ngày 24 tháng 4 năm đó các anh em tôi
và tôi chính thức ghi tên gia nhập hội tam điểm.
Năm 1918 tôi thành hôn với một thanh nữ người Đan mạch sống tại
thủ đô Côpân hagân. Vợ tôi là một tín hữu tin lành đạo đức và
là một phụ nữ trí thức. Nàng say mê văn chương và ưa thích nghe
những bài giảng hay. Khi thành hôn với tôi, nàng về sinh sống
tại một tỉnh lẻ ở Nauy. Chỉ có một điều nàng cảm thấy nhung nhớ,
đó là những bài giảng hay trong các nhà thờ tin lành ở thủ đô
Côpân hagân.
Một ngày Chúa nhật mùa chay năm 1928 khi trở về nhà, vợ tôi hớn
hở nói với tôi là nàng vừa tìm ra một vị giảng thuyết thật hay
tại nhà thờ công giáo thánh Bigít. Dĩ nhiên tôi tỏ thái độ tức
giận vì vợ tôi tự ý đi tìm nhà thờ công giáo và nghe giảng thuyết
công giáo. Dù vậy từ đó chúng tôi vẫn đều đặn đến nghe giảng tại
nhà thờ này. Tuy nhiên hạnh phúc gia đình bắt đầu lung lay. Đôi
khi chúng tôi còn cãi vả to tiếng với nhau nữa. Trong khi đó vợ
tôi mỗi ngày một đến gần hơn với Giáo hội Công giáo.
Ngày 2 tháng 12 năm đó, một Chúa nhật mùa vọng, sau khi bất bình
với nhau về nhiều sự, vợ tôi vẫn cố gắng thuyết phục tôi đi lễ
nơi nhà thờ của các cha dòng Đa Minh tại Oslô. Tôi miễn cưỡng
nghe lời vợ. Đến nơi, tôi chọn hàng ghế sau cùng và ngồi vào đó.
Nhưng thay vì cảm thấy khó chịu thì tôi lại cảm thấy lòng thanh
thản lạ thường. Vị linh mục chủ chăn và giảng thuyết hôm đó là
một người Pháp, vậy mà ngài nói rất rành tiếng Na uy không thể
chê được. Thêm vào đó bài giảng của cha thật hay. Tôi xúc động
thật sự.
Ngày 4 tháng 10 năm 1929, vợ tôi chính thức gia nhập Giáo hội
Công giáo. Cuộc chiến nội tâm của tôi còn kéo dài cho mãi đến
ngày 26 tháng 11 cùng năm. Sau đó thì tôi quyết định ra khỏi hội
tam điểm và tôi gia nhập Giáo hội Công giáo. Từ đó tôi được tận
hưởng niềm an bình hạnh phúc thật sự.”
Niềm an bình hạnh phúc thật sự mà ông Bêrinh được tận hưởng cũng
chính là niềm an bình hạnh phúc của chúng ta, khi chúng ta thật
sự ý thức hồng ân được làm chi thể của Giáo Hội, khi chúng ta
hết lòng mến yêu trung thành với Giáo Hội và cố gắng mỗi ngày
trở nên những viên đá sống động và tốt hơn để góp phần củng cố
tòa nhà Giáo Hội.
|