|
|
Tận
Hiến Làm Gì?
85. Sự tận hiến
cho Trái Tim Mẹ Maria nhằm mục đích nào?
Phàm ai
làm việc gì cũng nhằm một mục đích
chủ yếu và nhiều mục đích tùy phụ
đưa tới mục đích chủ yếu.
Những mục đích tùy phụ ta nhằm tới
khi tận hiến cho Trái Tim Mẹ là: để
tỏ lòng tùng phục và yêu mến Chúa hơn,
để được thuộc trọn về
Chúa hơn, để thánh hóa chính mình hơn, để
được nên con yêu dấu thơ dại,
bào thai trong cung lòng Mẹ, để nên lễ
vật toàn thiêu cho Thiên Chúa. Mục đích chủ
yếu ta nhằm khi tận hiến cho Trái Tim
Mẹ Maria là: để Nước Mẹ trị
đến cho Nước Chúa hiển trị.
Và một mục đích hệ kết đi liền
theo mục đích chủ yếu là: làm tông đồ
cho Trái Tim Mẹ nhằm để Nước
Mẹ trị đến.
I. Tùng
phục và yêu mến Chúa hơn.
86.
Tại sao ta phải tùng phục và yêu mến Thiên
Chúa?
Đức
Tin dạy cho ta biết Thiên Chúa không những là
Đấng Sáng Tạo mọi loài trên trời
dưới đất, mà riêng với từng
người, Chúa còn trực tiếp sáng tạo
nên linh hồn họ. Chiếc bình phải tùng
phục người thợ gốm, tác phẩm
văn nghệ phải tùng phục tác giả .
.. . ; và cao hơn hết, con cái không những phải
tùng phục cha mẹ, mà, vì là loài hữu trí, nên
còn phải yêu mến cha mẹ nữa. Vậy,
đối với Thiên Chúa, không những ta phải
tùng phục Người như mọi loài thụ
tạo khác, mà còn phải yêu mến Người,
vì ta là loài hữu trí, nhận thức được
Người là Đấng Sáng Tạo nên ta, khát
mong được yêu mến Người là Sự
Thiện Tuyệt Đối: Người là Cha
thật sinh ra ngôi vị con người của
ta. Mặt khác ta lại phải tùng phục và
yêu mếnThiên Chúa vì, khi ta được phúc chịu
phép Rửa Tội, Người đã ban cho ta
sự sống siêu nhiên , cho ta được thông
phần bản tính thiêng liêng thánh thiện của
Người (số 64). Nói khác đi là: khi
thụ tẩy, ta đã từ bỏ Satan, kẻ
bất phục Thiên Chúa, để tùng phục
và yêu mến Thiên Chúa như nguyên tổ ta trước
khi sa ngã, theo gương Mẹ Maria, Đấng
Vô Nhiễm và Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc
ta.
87.
Tại sao tận hiến cho Trái Tim Mẹ Maria
lại là tùng phục và yêu mến Thiên Chúa hơn?
Chính
Chúa Giêsu khi xuống thế gian đã làm gương
cho ta trong sự tùng phục Thiên Chúa:
"Này con xin đến để làm trọn
ý Cha" (Dt
10:9), Người đã nhờ Mẹ: Thân Xác
Người được làm bằng những
giọt máu của Trái Tim Mẹ (số 55).
Mặt khác, cũng chính Chúa Giêsu đã tùng phục
Mẹ suốt cuộc đời ký thế (Lc
2:51).
Theo Thánh Môngpho, việc Chúa Giêsu tùng phục Đức
Mẹ đã làm vinh danh Thiên Chúa Cha hơn là những
việc kỳ diệu Người đã làm để
cải tạo nhân loại. Cho nên, khi tận hiến
cho Trái Tim Mẹ Maria, tan biến trong Trái Tim Mẹ
là ta đã bắt chước Chúa Giêsu, và cùng với
Chúa Giêsu, tỏ lòng tùng phục Thiên Chúa hơn
hết. Tùng phục Thiên Chúa nhờ Trái Tim Mẹ
Maria như vậy sẽ đưa ta tới chỗ
nhờ Trái Tim Mẹ mà yêu mến Chúa hơn. Lẽ
tự nhiên cho thấy một khi đã tùng phục
ai, ta cũng dễ yêu mến người ấy
hơn. Các nhà thần học đều nói: trong
các loài thụ tạo hữu trí, tức thiên thần
và loài người, không một thụ tạo
nào yêu mến Thiên Chúa hơn Mẹ Maria yêu mến.
Trái Tim Mẹ là một lò lửa mến hằng
bừng cháy tình yêu Chúa, và đã được
đồng hóa cùng Chúa Thánh Thần là Tình Yêu bản
thể của Thiên Chúa. Cho nên tận hiến cho
Trái Tim Mẹ là ta chìm ngập vào lò lửa tình
yêu ấy, như một thỏi sắt bỏ
vào lò lửa, cũng cháy nóng lên như lửa trong
lò. Hơn nữa, Trái Tim Mẹ cũng làm cho ta
được đồng hóa cùng Tình Yêu bản
thể là Chúa Thánh Thần, Bạn Chí Thánh Chí Ái
của Mẹ. Do đó, nhờ Trái Tim Mẹ, ta
được yêu mến Thiên Chúa hơn.
II. Thuộc
về Chúa hơn
88.
Ta phải thuộc trọn về Chúa vì lý do nào?
Như
đã nói trước, cánh chung định mệnh
con người là phải qui hướng về
Chúa, thuộc trọn về Chúa (số 81).
Không những ta phải thuộc trọn về
Chúa, là sở hữu của Chúa xét là một thụ
tạo phải thuộc về Chúa Sáng Tạo,
như chiếc bình thuộc về thợ gốm,
như tác phẩm văn nghệ là sở hữu
của tác giả. Ta còn phải thuộc trọn
về Chúa cách đặc biệt hơn nữa,
vì linh hồn ta do Chúa trực tiếp sáng tạo:
Chúa thật là Cha ta (nếu
ta chỉ có thể xác do cha mẹ sinh ra mà Chúa
không trực tiếp sáng tạo linh hồn cho
ta, thì ta đâu có phải là con người?).
Ta thật là con của Chúa, là sở hữu của
Chúa. Nhưng bao lâu còn sống ở đời
này, ta còn xa Thiên Chúa (2 Cor 5:6); bao lâu chưa
nhắm đích thuộc trọn về Chúa, bấy
lâu linh hồn ta còn mỏi mòn tìm kiếm, chưa
sao thỏa mãn được. Thánh Augustinô viết:
"Chúa sáng
tạo ra con để con thuộc trọn về
Chúa, nên trái tim con cứ thao thức băn khăn
mãi cho tới
khi nào nghỉ yên trong Chúa mới thôi".
Chính Chúa Giêsu cũng đã phán với một linh
hồn ưu tuyển: "
Trái tim con người, dầu chỉ là thụ
tạo hết sức bị giới hạn, cũng
chỉ có Trái Tim Thiên Chúa của Cha mới làm thỏa
mãn được. Và Trái Tim Cha, dầu vô
cùng vô tận, cũng chỉ có thể mãn nguyện
khi đem chính mình đổ đầy vào trái
tim con người, đổi trái tim nghèo nàn của
con người nên Mình!".
Đó thật là một kỳ diệu khôn dò Thiên
Chúa làm nơi ta, chứng tỏ ta phải thuộc
trọn về Chúa đến mức nào !
89.
Tại sao tận hiến cho Trái Tim Mẹ Maria
lại làm ta thuộc trọn về Chúa hơn?
Mẹ
Maria là một thụ tạo độc sáng nhất
của Thiên Chúa, là một thụ tạo mới
(số 13), một Evà mới, để sinh
ra đông đảo con cái Chúa như Evà cũ
là mẹ cả loài người. Sứ mạng
của Mẹ là Đồng Công với Chúa Kitô
trong việc cứu chuộc, nên Mẹ chỉ
một niềm khắc khoải lo cho mọi người
được cứu chuộc thuộc trọn
về Chúa. Ai tình nguyện tận hiến cho Mẹ
để nhờ Mẹ tùng phục và yêu mến
Chúa hơn, thì Mẹ cũng làm cho họ thuộc
trọn về Chúa hơn như Chúa khao khát, và
như bản tính linh hồn ta đòi hỏi (số
88). Mặt khác, theo Thánh Tôma Tiến sĩ, một
vật nào càng ở gần nguyên nhân của nó
thì càng được thông phần với nguyên
nhân ấy hơn. Không hề có một thụ
tạo nào gần Chúa hơn Mẹ Maria, vì Mẹ
là Nữ Nhân mặc Mặt Trời Thiên Chúa (Kh
12:1), ở ngay biên cương thần tính Chúa
(số 16). Vậy tận hiến cho Trái
Tim Mẹ là ta đến gần nguyên nhân
hơn, là ta thuộc trọn về Chúa hơn,
và chắc chắn thuộc trọn về Chúa
hơn, đi sâu vào tình yêu vô cùng của Thiên Chúa
hơn.
III.
Thánh hóa chính mình hơn
90.
Ta có phải thánh hóa mình không?
Thánh hóa
có nghĩa là nên trọn lành. Mà như ta đã thấy
ở trên, mọi giáo hữu đều phải
nên trọn lành (số 35-36). Mặt khác, Chúa sinh
ra ta ở thế gian không cốt để ta
hưởng thụ thế gian. Linh hồn ta có
bản tính bất tử, thiêng liêng và tự do,
chỉ khi nào chiếm được sự bất
tử, sự sống thiêng liêng, sự tự
do thật là chính Thiên Chúa, nó mới thỏa mãn
(sô 88). Nhưng ở thế gian này, mọi
sự đều là mau qua chết chóc, đều
là vật chất đớn hèn, đều là
gông cùm trói buộc linh hồn. Cho nên nếu không
nên trọn lành, nên thánh, không được hưởng
Chúa là Hạnh Phúc thật đời đời,
thì ta đi ngược với chính bản tính
linh hồn ta. Vì thế, dù xét theo lẽ siêu nhiên
hay tự nhiên, ta cũng buộc phải nên trọn
lành, nên thánh.
91.
Không tận hiến cho Trái Tim Mẹ Maria thì không
nên thánh được ư?
Ta đã
được phúc tiếp nhận sự sống
siêu nhiên khi chịu phép Rửa Tội. Nếu
ta phát huy và sống trọn vẹn sự sống
siêu nhiên ấy thì đã đủ nên thánh rồi.
Song đó là nói theo tuyệt đối, chứ
thực ra, trong luật Chúa, lời khuyên của
Hội Thánh và đường tu đức,
MẹMaria đối với việc thánh hóa ta
chiếm một địa vị quan trọng.
Ai chối bỏ địa vị ấy thì thật
lầm lạc, và chắc chắn đường
nên trọn lành của họ rất cheo leo. Chứng
cớ rõ ràng nhất là vì những anh em tin lành
không nhận địa vị của Mẹ trong
đời sống đạo, nên ta thấy họ
không có một vị thánh nào, dầu do họ tôn
lên; nói khác đi, họ thiếu sự thánh thiện.
Vì thế, trong Hội Thánh Công Giáo, địa
vị thánh hóa của Mẹ là một địa
vị không thể thiếu (xem lại các số
31-43). Theo Thánh Augustinô, Mẹ Maria là khuôn mẫu
đúc ta nên hình tượng Chúa. Ai tự ý theo
đường lối mình mà nên thánh có lẽ
cũng được, nhưng thật là vất
vả nhọc nhằn, rất dễ bị sai
hình tượng Chúa. Còn ai tự nguyện đổ
mình vào khuôn mẫu Maria, sẽ nên thánh dễ dàng,
chắc chắn, chóng vánh và không sợ sai hình tượng
Chúa. Vả nữa, Mẹ Maria lại là gương
mẫu trọn lành rất dễ lôi cuốn, rất
dễ bắt chước (số 37-39). Ấy
là ta chưa nói đến Trái Tim Mẹ là căn
nguyên thánh hóa làm một với Chúa Thánh Thần
(số 54). Cho nên tận hiến cho Trái Tim
Mẹ là việc làm ta nên thánh dễ dàng, mau chóng,
chắc chắn và giống như Chúa Giêsu, Đấng
là mô phạm thánh thiện tuyệt đối
của ta. Như Thánh Môngpho quả quyết, tận
hiến cho Mẹ còn cần hẳn cho việc
rỗi linh hồn, việc nên thánh của ta nữa.
IV. Để
nên con yêu dấu của Mẹ hơn.
92.
Không tận hiến thì ta không phải là con của
Đức Mẹ ư?
Không tận
hiến cho Trái Tim Mẹ Maria, ta vẫn là con Mẹ
Maria cách chung vậy, vì Mẹ là Mẹ cả loài
người (số 26-27), là Mẹ Hội
Thánh (số 28-30). Nhưng việc tận
hiến cho Trái Tim Mẹ đưa ta vào sâu hơn
trong tình yêu hiền mẫu của Mẹ. Thánh
Vương Đavít cũng từng nại đến
danh nghĩa là
"con của Nữ Tỳ Chúa"
(Tv 116:16) mà tạ ơn Thiên Chúa (phần
đông các nhà chú giải Thánh Kinh đều nói
"nữ tỳ" đây là Nữ Tỳ đã
nói: "Đây con là Nữ Tỳ Chúa", tức
là Mẹ Maria).
Vì ta là chi thể trong nhiệm thể Chúa Kitô,
ta càng phải là con Mẹ với một tình yêu
thắm thiết hơn, khăng khít hơn, đậm
đà hơn. Không có hành vi nào làm ta nên con yêu
dấu củaMẹ, làm con thơ dại của
Mẹ hơn việc tận hiến cho Trái
Tim Mẹ, một việc đưa ta vào tận
thẩm cung lòng hiền mẫu Mẹ, khắc
tên ta vào Trái Tim Mẹ : thật hân hoan biết
bao! Một niềm hân hoan vô cùng tận, như
lời Chúa Giêsu nói với môn đệ Người,
vì tên họ được ghi trên trời (Lc
10:20), nghĩa là nhất định ta sẽ
được tuyển chọn vào nước
hằng sống.
93.
Sao lại nói là con thơ dại, bào thai trong cung
lòng Mẹ?
Danh hiệu
"con thơ
dại của Mẹ"
là một danh hiệu rất quí đẹp, và
rất thích hợp với nền tảng thánh
thiện của đạo thánh chúng ta. Chính Chúa
Giêsu đã dạy: "Nếu
các con không trở nên như trẻ nhỏ, các
con sẽ không được vào Nước Trời"
(Mt 18:3). Trẻ nhỏ thơ dại (parvuli)
nói lên sự khiêm nhường thẳm sâu, tự
nhận mình rất bé nhỏ, không thể làm nên
việc gì, và tuyệt đối tin tưởng
cậy trông Mẹ (số 129-131). Do đó,
Mẹ sẽ đưa ta đến với Chúa,
Mẹ đúc nặn ta nên hình tượng Chúa,
vì cái gì còn non dại cũng dễ uốn nắn,
đúc nặn hơn cái đã to, đã lớn.
Còn danh hiệu "bào
thai trong cung lòng Mẹ"
càng tỏ ra một lệ thuộc tuyệt đối
vào Mẹ hơn: mẹ đi đâu nó đi đấy;
mẹ nằm, ngồi nó ở trong mẹ; mẹ
bị đau bệnh nó cũng chịu; mẹ
chết nó cũng chết theo; mẹ sống mạnh
hay èo ọt, nó cũng như mẹ. Nó mang trọn
vẹn tâm tình và tính khí mẹ. Thánh Augustinô, một
vị Giáo Phụ đại danh của Hội
Thánh, đã từng viết: "Phàm
bất cứ ai được Thiên Chúa tiền
định nên phù hợp với hình tượng
Con Thiên Chúa, thì, ở đời này, đều
được giấu ẩn trong lòng Đức
Trinh Nữ Rất Thánh. Họ được
Mẹ giữ gìn, dưỡng dục, bảo
tồn, làm lớn lên, cho tới ngày Mẹ sinh
họ vào vinh quang đời đời, khi họ
chết, như Hội Thánh gọi cái chết
của kẻ lành là ngày họ sinh vào trời (dies
natalis caelestis)".
Ý tưởng đó rõ ràng nói lên sự kiện
ở đời này ta là bào thai trong cung lòng Mẹ
Maria. Tận hiến cho Trái Tim Mẹ
đòi phải lệ thuộc tuyệt đối
vào Mẹ (số 134-137), nên danh hiệu
''bào thai trong cung lòng
Mẹ" càng
thích hợp với người con tận hiến
cho Trái Tim Mẹ .
V. Nên
lễ vật toàn thiêu cho Chúa
94.
Lễ vật toàn thiêu là gì?
Theo Thánh
Kinh Cựu Ước, lễ vật toàn thiêu (bò,
chiên, chim . . .) là lễ vật được
lửa đốt cháy hết để dâng kính
Thiên Chúa, vì Chúa tuyệt đối tối cao,
và con người dùng lễ ấy để tỏ
lòng tuyệt đối tùng phục Thiên Chúa. Tổ
phụ Abraham đã toan dâng con duy nhất là Isaac
(hình bóng Chúa Kitô) làm lễ toàn thiêu để
chứng tỏ lòng ông tuyệt đối tin vào
lời Chúa hứa và tuyệt đối tùng phục
Chúa. Sau này, chính Chúa Kitô cũng tự nguyện
dâng mình làm lễ vật toàn thiêu kính hiến Thiên
Chúa Cha trên bàn thờ Thánh giá, không chịu đốt
bằng lửa bề ngoài, nhưng bằng lửa
tình yêu bản thể của Chúa và bằng đau
khổ Chúa chịu thay cho loài người, như
đã được Thánh Phaolô viết trong thư
gửi cho người Do Thái (Dt 11). Đó
là theo nghĩa đen. Theo nghĩa bóng, Hội Thánh
vẫn dùng tiếng lễ vật toàn thiêu để
chỉ việc ta từ bỏ mình, hy sinh, vâng
phục Thánh Ý Chúa.
95.
Có cần phải nên lễ vật toàn thiêu cho
Chúa không?
Theo nghĩa
bóng, thì bất cứ ai không những muốn nên
thánh, nên trọn lành, mà lại cả những
ai theo đạo Chúa, cũng đều phải
nên lễ vật toàn thiêu cho Chúa, vì ít nhất họ
cũng phải theo điều kiện tiên quyết
Chúa Kitô đòi hỏi là: "Ai
muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình"
(Mt 16:24), nghĩa là họ phải dâng mình
cho Chúa trong phép Rửa Tội để nên công
dân nước Chúa. Vả nữa, luật Hội
Thánh cũng đề ra một số khoản
buộc các giáo hữu phải từ bỏ mình,
phải hy sinh, như chay tịnh, kiêng thịt,
bố thí, vâng phục các Bề Trên . . . Còn
theo nghĩa đen, thì đôi khi Chúa cũng soi
sáng cho linh hồn này, linh hồn nọ, để
họ tình nguyện nên lễ vật toàn thiêu cho
phép công bằng (thường
là phải chịu rất nhiều đau khổ),
hay cho tình yêu nhân hậu của Chúa (cốt
nhất là yêu mến Chúa trên hết mọi sự,
liên lỉ không ngừng trong mọi sự).
Đây là ơn ban đặc biệt, ai được
phải cẩn thận trình bày và bàn hỏi với
cha linh hướng hay Bề Trên trực tiếpcủa
mình, mới được dâng mình làm của lễ
toàn thiêu.
|
|