|
XXI.
MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI
Sau
khi Chúa Giêsu lên trời, Mẹ Maria còn sống ở trần gian được bao
lâu? Chúng ta không biết. Có lẽ mười lăm năm hoặc hai mươi năm.
Cuộc đời Mẹ kết thúc ở Giêrusalem hay ở Ephêsô? Các sử gia còn
đang tranh luận. Ở Giêrusalem thánh đường Mẹ sinh thì giữ được
kỷ niệm của Mẹ; ở Ephêsô, ngôi nhà của Mẹ vẫn là nơi cầu nguyện
mặc dầu gặp vô số ngãng trở bên ngoài.
Điều cần thiết ở đây không phải là biết nơi chốn và thời hiệu
Mẹ sinh thì, nhưng là xác tín rằng Mẹ đã được hoàn toàn chia sẻ
sự phục sinh của Con Mẹ, và bây giờ Mẹ đang ở trên trời với Ngài,
cả hồn lẫn xác, nghĩa là tất cả con người Mẹ. Chúng ta thường
nghe thấy người ta hỏi: Mẹ có thể chết được không? Mẹ có phải
chết không? Và Mẹ có thật sự chết không? Người ta thắc mắc như
thế là vì người ta thấy Mẹ được dựng thai vô nhiễm nguyên tội,
và Mẹ là Mẹ Thiên Chúa. Nhưng đời sống hay chết của Mẹ đã biến
đổi thế nào thành đời sống bất tử. Đây là một mầu nhiệm đối với
chúng ta. Nhưng điều này lại có liên quan đến chúng ta, vì tất
cả chúng ta đều được mời gọi tham dự vào sự sống huyền nhiệm ấy.
Thiên thần cũng như loài người không diễn tả nổi nỗi vui mừng
của Mẹ Maria ngày mà Con Mẹ rực rỡ trong hân hoan và vinh hiển,
đến rước Mẹ về trời để tất cả con người Mẹ được tham dự vào ánh
sáng Phục Sinh. Mẹ không chỉ tham dự trong những giây phút mau
qua, nhưng Mẹ tham dự trong ánh huy hoàng vĩnh cửu của thiên đàng.
Việc Mẹ hồn xác về trời chỉ có thể quan niệm được trong ánh sáng
Phục sinh. Đây là một việc rất đơn giản, không giàn cảnh mà cũng
không hoa mỹ. Bông hồng nhiệm rã cánh trần gian vào một buổi chiều,
buổi sáng hoặc buổi trưa nào đấy, để khoe nở trong vinh quang
và vui mừng của một đời sống không giới hạn.
Thiên đàng, những người được ưu tuyển không mất mát gì trong những
đức tính của họ có liên hệ đến tâm trí. Trái lại, đời sống trần
gian của họ càng nảy nở thành đời sống vĩnh cửu càng làm cho những
phong phú của con tim họ khuếch trương ra cho đến vô hạn. Mẹ Maria
ở trên trời, còn giữ lại tất cả những đức tính mà Mẹ đã biểu lộ
ra trên mặt đất này, Mẹ giữ lại như thế để mưu cầu lợi ích cho
chúng ta. Mẹ vẫn là Nữ tì cao cả, bao giờ cũng lo lắng cho Chúa
Kitô và cho Nhiệm thể Ngài là Giáo hội. Càng gần gũi Thiên Chúa,
Mẹ càng gần gũi chúng ta hơn.
Mẹ Maria có những đức tính nào? Thiết tưởng chúng ta nên biết
những đức tính của Mẹ để noi gương Mẹ, và để bước theo con đường
Chúa Kitô đã đi. Như chúng ta đã biết, và như Phúc Âm đã cho chúng
ta thấy Mẹ Maria không phải là một phụ nữ ẩn dật và thiếu đức
tính.
Khi thiên thần đến viếng thăm, Mẹ không bỡ ngỡ. Mẹ tranh luận
một cách chân thành với thiên thần Gabriel như với một người thường.
Khi Mẹ hiểu được điều Thiên Chúa muốn nơi Mẹ, Mẹ thưa Fiat, xin
vâng với một vẻ đơn sơ kỳ diệu. Nơi Mẹ không có bóng dáng một
sự khiêm nhu giã mạo. Mẹ không nói: “Tôi không xứng đáng, xin
thiên thần chọn người khác xứng đáng hơn tôi”. Mẹ không cãi lại
như Maisen: “Chúa hãy sai người nào Chúa muốn, nhưng đừng sai
tôi”. (Xh 4.13).
Sau biến cố truyền tin, Mẹ vội vã đến thăm bà chị họ, và hát ca
vịnh Magnificat. Mẹ đi để phục vụ, và Mẹ cũng không sợ phải sắn
tay áo lên; Mẹ làm việc như một tôi tớ trong nhà. Dịp Giáng sinh,
chính tay Mẹ quấn tã cho Con, và tiếp đón các mục đồng. Mẹ khoan
khoái và dễ dãi với các mục đồng cùng các đạo sĩ. Mẹ không có
mặc cảm. Cuộc hành trình sang Aicập không đặt thành vấn đề cho
Mẹ. Hàng năm Mẹ lên Giêrusalem để mừng lễ. Trong đền thờ Mẹ không
do dự, Mẹ cất tiếng lên giữa các tiến sĩ đáng kính. Ở Cana, Mẹ
nhận thấy thiếu rượu và Mẹ đề nghị. Sức mạnh tâm hồn và lòng Mẹ
yêu Con Mẹ đã được biểu lộ một cách lạ lùng khi Mẹ đứng trên đồi
Calvario dưới chân thánh giá.
Thánh Bernardo nhận xét rằng trong Mẹ Maria:
“Đức
khiêm nhường sâu thẳm không làm cho đức quảng đại mất mát một
tí gì, và đức quảng đại không làm tổn hại đức khiêm nhường. Mẹ
Maria thấp hèn trước con mắt Mẹ, nhưng lại quảng đại trong đức
tin của Mẹ vào lời hứa. Tự nhận mình là nữ tì, nhưng Mẹ không
hề nghi ngờ về ơn thiên triệu của Mẹ là tham dự vào mầu nhiệm
lạ lùng, vào cuộc trao đổi kỳ diệu, và vào bí tích khôn dò (No
12 et 13).
Tất cả những đức tính Mẹ đã có dưới trần gian xưa kia, ngày nay
Mẹ còn giữ lại nguyên vẹn trên thiên đàng. Chúng ta có thể tin
tưởng vào Mẹ, chúng ta sẽ không bao giờ phải thất vọng. Tình yêu
mà Con Mẹ đã yêu Mẹ dưới đất này, ngày nay cũng không hề phải
nhạt. Chúa Giêsu vẫn còn yêu Mẹ và muốn chúng ta yêu mến Mẹ cũng
như chính Ngài đang yêu Mẹ. Tất cả những vinh dự người ta tôn
vinh người Mẹ cuối cùng sẽ dồn hết vào người con. Sau hết, Mẹ
Maria được tất cả vinh quang đều do Chúa Giêsu.
Mẹ Maria đã đi trứơc để vạch đường chỉ lối cho chúng ta, và để
cho chúng ta tin cậy Mẹ. Bước theo Mẹ, nhân loại chúng ta đang
đi tới ánh sáng và tình yêu chân thật. Thành công của Mẹ chúng
ta là một bằng cớ chứng tỏ rằng đời sống chúng ta, mặc dầu nặng
nề và ô trọc, cũng đáng sống. Chúng ta có thể bước đi trong vui
mừng và tin tưởng, vì chúng ta biết chúng ta đi về đâu. Mẹ chờ
đợi chúng ta và ao ước chúng ta được ở gần Mẹ để cùng Mẹ hát ca
vịnh Magnificat.
Đẵ hẳn, chỉ mình Chúa Kitô là trung gian; mình Chúa xin được Cha
Ngài trên trời tỏ lòng khoan dung đối với chúng ta. Lời cầu nguyện
của chúng ta bao giờ cũng được dâng lên Thiên Chúa nhân danh Chúa
Kitô. Lời cầu nguyện này tất nhiên phải liên kết với lời cầu nguyện
của Mẹ Maria. Thật là vinh hiển cho Chúa Giêsu nếu người ta biết
cùng với Mẹ dâng lên Chúa những lời ngợi khen, và xin ơn. Chính
Chúa Giêsu sẽ dâng những lời ngợi khen và xin ơn lên Cha Ngài,
và sẽ được Cha Ngài sung sướng chấp nhận.
Việc Mẹ Maria làm trung gian không phải là một bổ khuyết cho việc
Chúa Giêsu làm trung gian. Việc Mẹ làm trung gian rất hợp lý trong
mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể, và mầu nhiệm Giáo hội. Làm trung
gian với Chúa và làm trung gian cho chúng ta đối với Mẹ Maria
là việc qúa dễ dàng. Dầu phải cùng cực đến đâu đi nữa, chúng ta
cũng đừng sợ Mẹ; nhưng hãy chạy đến với Mẹ; Chúa Giêsu Con Mẹ
không từ chối Mẹ ơn nào, vì Mẹ chưa hề từ chối Chúa điều gì. Và
Chúa Giêsu bao giờ cũng được Chúa Cha nghe theo.
Muốn hiểu một phần nào việc Mẹ Maria làm trung gian, thiết tưởng
nên suy ngắm một cách cẩn trọng tín điều các thánh cùng thông
công. Tất cả những lợi ích của chúng ta đều liên hệ đến các anh
chị em chúng ta ở trên trời và dưới đất, vì những lợi ích này
là chính những lợi ích của Thiên Chúa. Sự cao quang của Chúa Kitô
và của Cha Ngài đã liên kết mật thiết vào định mệnh siêu nhiên
của chúng ta. Sự Mẹ làm trung gian không phải là một cái gì thêm
vào việc Chúa Giêsu làm trung gian, đây là việc làm trung gian
được biểu lộ ra một cách thần tình.
Thi sĩ thần học Dante đã nhận thánh Bernardo làm người hướng dẫn
trong tác phẩm Paradis (Thiên Đàng) của ông. Oâng được tiến cử
đến tận ngai nữ hoàng trời đất, rồi người hướng dẫn cắt nghĩa
cho ông hay “cả thiên đàng được Mẹ tổ chức thế nào”. Thánh Bernardo
mời thi sĩ Dante hãy nhìn ngắm “Mẹ đã làm cho các thánh khác được
vui mừng”, và hãy chiêm ngắm gương mặt giống Chúa Giêsu hơn hết,
và chỉ ánh sáng gương mặt ấy mới cho ta thưởng ngoạn được Chúa
Cứu Thế.
Các Giáo phụ đã nói nhiều về Mẹ Đồng Trinh Maria. Trong khi nghiên
cứu mầu nhiệm Chúa Kitô, các ngài đã tìm ra được mầu nhiệm Mẹ
Maria. Các Giáo phụ Đông phương cũng như Tây phương đều có nhiều
nghi lễ. Lễ nghi của các Giáo hội Đông phương sung mãn hơn và
thị vị hơn. Muốn hiểu được mầu nhiệm Mẹ Maria phải mất nhiều giờ
và nhiều công. Một trong những phương thế vừa tầm tay mọi người
và giúp chúng ta hiểu được mầu nhiệm của Mẹ là suy ngắm các mầu
nhiệm Mân côi. Nghiên cứu về Chúa Kitô là tìm ra được Mẹ; nghiên
cứu về Mẹ là tìm được Chúa Kitô.
Hình như có ba giai đoạn trong việc thành thực sùng kính Mẹ là:
khẩn cầu, bắt chước và thân mật. Trong vấn đề này thiết tưởng
lợi ích hơn hết là nên nghiên cứu đời sống những tôi tớ có tiếng
của Mẹ Maria. Khi người ta yêu ai thì người ta luôn luôn giữ trong
lòng tên gọi và kỷ niệm của người ấy. Người ta bắt đầu kêu cầu
Mẹ vì người ta cảm thấy cần phải nên giống Mẹ. Vì thế người ta
cố gắng bắt chước Mẹ. Thật ra, bắt chước Mẹ dễ hơn tất cả các
vị thánh, vì khi còn sống Mẹ chỉ làm những việc nhỏ mọn; chính
Thiên Chúa làm cho các việc nhỏ mọn ấy nên cao cả. Để bắt chước
Mẹ, người ta cảm thấy cần phải hiểu về Mẹ nhiều hơn, người ta
suy ngắm mầu nhiệm Mẹ, và người ta đọc tất cả những sách viết
về Mẹ. Càng hiểu biết về Mẹ, người ta càng yêu mến Mẹ, và càng
ao ước sống thân mật với Mẹ.
Sống thân mật với Mẹ là một niềm vui vĩ đại, là một con đường
cao cả đưa đến Thiên Chúa. Với Mẹ Maria, đời sống sẽ tươi đẹp.
Với Mẹ và trong Mẹ người ta nếm hưởng những phong phú khôn dò
của Trái Tim Chúa Cứu Thế. Người ta không thể thực sự yêu mến
Chúa Kitô mà không yêu mến Mẹ Ngài, và cũng không yêu tất cả những
kẻ Ngài yêu. Mẹ Maria dẫn đưa chúng ta vào mầu nhiệm Giáo hội.
Ai cho rằng mình yêu Chúa Giêsu, mà lại không yêu Mẹ Maria cũng
như không yêu Giáo hội thì người ấy thiếu thành thực, vì Chúa
Giêsu không bị chia lìa khỏi Giáo hội của Ngài.
Chỉ nhìn qua bên ngoài mà thôi, chúng ta cũng thấy lòng thành
thực sùng kính Mẹ Maria đang triển nở trong thế giới ngày nay.
Lòng thành thực sùng kính Mẹ là một dấu chỉ tuổi thanh xuân và
mang lại niềm hân hoan. Cha Gabriel Mossier, tu sĩ khổ tu thuộc
đan viện Chambarand, khi đề cập đến kinh nghiệm đã phát biểu như
sau:
“Nếu người ta hiểu đựơc tất cả những lợi ích mà người ta được
do tình yêu Mẹ Maria, thì sẽ không còn tội lỗi, không còn hỏa
ngục, mà chỉ còn niềm vui mừng được phụng sự Thiên Chúa.
Ở Lộ-đức, thánh nữ Bernadetta đã nói: “Tôi nhìn Mẹ Maria hết sức
tôi”. Vào những năm tháng cuối thời, cha Dom Chautard, Đan viện
phụ Đan viện Sept-Fons đã tóm lược đường hướng của ngài tìm cầu
Thiên Chúa trong câu này “Trao đổi ánh nhìn với Mẹ Maria”. Thánh
nữ Teresa thành Lissieux thích sống trong tình thân mật của Thánh
Gia, và cố gắng bắt chước đức đơn sơ của Mẹ Maria trong mọi công
việc hằng ngày của Mẹ.
Tinh thần Mẹ Maria là một tinh thần dũng cảm vì là một tinh thần
tình yêu. Thánh Ambrosio viết:
“Chớ chi linh hồn Mẹ Maria ở trong mỗi người để ngợi khen Thiên
Chúa, và chớ chi thần trí Mẹ Maria cũng ở trong mỗi người để vui
mừng hớn hở trong Chúa. (In Lc 2).
Với Mẹ Maria người ta làm được những việc cả thể vì người ta sống
dưới ơn soi động của Chúa Thánh Thần và người ta không sợ thất
bại.
Lòng thành thực sùng kính Mẹ đòi buộc người ta phải thực sự đi
sâu vào tinh thần Mẹ Maria, và bắt chước Mẹ tuân hợp với thánh
Ý Chúa. Cha Cestac, sáng lập dòng chuyên lo chăm sóc thiếu nữ
hư hỏng, đến Buglose để xin Mẹ Maria giúp đỡ. Ngài chỉ nghe thấy
một tiếng nói nội tâm trả lời ngài như sau: “Con chỉ nên xin Mẹ
ban cho con tinh thần của Mẹ”. Được tinh thần Mẹ Maria, là được
tất cả, vì tinh thần Mẹ chính là tinh thần Chúa Kitô.
Cùng với thánh Bernardo chúng ta hãy thưa với Mẹ thế này:
“Hỡi Mẹ nhân lành, Giáo hội cúi rạp mình xuống, phủ phục dưới
chân Mẹ; khẩn thiết nài xin Mẹ, nhân danh tình âu yếm của Trái
Tim rất thanh sạch Mẹ, Mẹ làm trung gian giữa Giáo hội và mặt
trời công chính để xin cho Giáo hội được nhận ra ánh sáng trong
huy hoàng của Mẹ (No 12 vạ).
Công đồng Vaticanô II đã nói về Mẹ Maria hơn bất cứ một công đồng
nào trước đây. Trong Hiến chế Lumen Gentium (Aùnh Sáng Muôn Dân)
về Giáo hội, chương tám được dành riêng cho Mẹ Maria trong mầu
nhiệm Chúa Kitô và trong nhiệm cục Cứu Thế.
Đức Phaolô VI đã nói:
“Để tôn vinh Mẹ Maria và để an ủi chúng ta, chúng tôi tuyên xưng
Mẹ rất thánh là Mẹ Giáo hội, nghĩa là Mẹ của toàn thể dân Chúa,
cũng là Mẹ của các chủ chăn và của các tín hữu hằng tuyên xưng
Mẹ là Mẹ rất yêu mến. Và chúng tôi muốn rằng từ nay trở đi, với
tước hiệu rất êm ái ấy, Đức Trinh Nữ càng được toàn dân Kitô giáo
tôn kính và kêu cầu hơn”.
Thật ra, tước hiệu này thuộc về bản tính thực sự của lòng sùng
kính Mẹ Maria, và được minh chứng nhờ chính chức vị Mẹ Ngôi Lời
nhập thể.
Ngỏ lời với các Giám mục, Đức Phaolô VI nói:
“Để tỏ lòng biết ơn vì Mẹ Maria đã trợ giúp chúng ta với tất cả
mối tình hiền mẫu trong suốt thời kỳ Công đồng nhóm họp, chớ chi
mỗi chư huynh hãy cam kết nêu cao thánh danh và vinh dự của Mẹ
giữa dân Kitô giáo. (Diễn văn đọc ngày bế mạc khoá III, ngày 21
tháng 11 năm 1964).
Hết
|