|
Ðức
Giêsu Chịu Đánh Đòn
Thứ Hai: Ðức
Chúa Giêsu chịu đánh đòn.
Ta hãy xin cho được hãm mình chịu
khó bằng lòng.
Ðức
Giêsu bị buộc vào cột đá, khiến Ngài phải đứng khòm lưng. Hai
tay Ngài bị trói vào nhau ngang tầm thắt lưng.
Áo
Ngài còn ướt đẫm máu tươi
bị lột bỏ dưới chân. Một
sợi dây thắt lưng xiết chặt
bụng Ngài để giữ chiếc khố
vải cũng nhuộm hồng sắc máu.
Bón lý hình phần thì giận dữ,
phần vì say máu, đứa này gậy
đập, đứa kia roi quất ác liệt,
khiến các mảnh thịt Ngài vun vút
bay theo các chót roi.
Thân
Ngài cày lên biết bao vết thương
sâu hoắm tươm máu đỏ, vết
sưng, vết bầm, vết bể. . .
Các
mạch máu nơi tay Ngài đã bong ra
và trở nên bầm đen. Nơi vai Ngài
lủng lẳng một miếng thịt nhỏ
sắp đứt lìa. . . và còn nhiều
nơi khác cũng thế.
Thương
tích làm cho lòng ta vô cùng tê
tái, đó là vết thương ở
đôi mắt Ngài. Ngày thường
đôi mắt xinh đẹp biết bao. Nay
sưng húp chẳng mở được,
lại có máu chảy ra, nhất là con
mắt bên phải. Tóc Ngài dính cục
với nhau, phủ lấp mặt, lấp miệng.
. .
Từ
đầu và từ các vết thương
máu cứ đổ ra và chảy dọc
dài khắp mình Chúa.
Các
trận đòn đã xé nát thân
thể Chúa Trời.
Josepha
Menendez được Chúa cho thấy, cảm
động quá, tả lại nét được,
nét mất, thiếu sót vụng về như
trên và thêm:
"Nhìn
Ngài, lòng tôi trào lên một niềm
xót thướng. . . khiến tôi cảm
thấy rằng từ này về sau và trọn
cả đời tôi, tôi sẽ có đủ
can đảm để gánh chịu mọi
khổ đau, vì chẳng có một khổ
đau nào có thể sánh với một
phần nhỏ đau khổ của Ngài".
Giai
Thoại
Hữu Phúc,
Vô Phúc, rồi lại Hữu Phúc.
Alain
da la Roche và Bonafacius thuật rằng ở
Florence, nước Ý, có một thiếu
nữ tên là Bénite, nghĩa là Hữu
Phước, nhưng thực ra phải gọi
là Vô Phước, vì cuộc đời
bê bối của nàng lúc bấy giờ.
Cũng
may cho nàng, Thánh Ðaminh đến giảng
ở Florence và ngày kia nàng đến
nghe Ngài hoàn toàn vì tò mò. Nhờ
Chúa thương, bài giảng đánh
động lòng nàng và rung chuyển
đến tận xương tủy. Nàng
khóc sướt mướt và đến
xin xưng tội ngay với thánh nhân. Ngài
giải tội cho nàng và dạy lần
chuỗi Mân Côi để đền tội.
Khốn
thay! chạnh lòng nhớ cảnh giang hồ,
con ngựa cái lại phi nước đại
theo đường cũ.
Nghe
tin đau khổ ấy, Thánh Ðaminh đi
tìm nàng và đưa nàng tái hồi
chính lộ, xưng tội lại và lấy
chuỗi Mân Côi làm thuốc cai á
phiện dục tình.
Ðể
củng cố nàng trên đường
phúc thiện, Chúa cho nàng thấy hỏa
ngục và những tội nhân, vì nàng
đang quằn quại trong biển lửa muôn
đời:
"Các
suối lửa chảy vào cuống họng
tội nhân, toàn thân mỗi người
bị ép giữa hai thớt lửa. Ðôi
mắt họ bị móc tròng, giây thần
kinh bị kéo ra, thân mình họ bị
gấp đôi không thể cử động
được. Các mùi hôi thối nặc
nồng, nhất là mùi diêm sinh, mà
thây ma, mùi hôi tanh ghê gớm trộn
với các luồng khói đen nghịt,
sặc sụa xông lên đều khắp
làm các tội nhân lộn gan lộn
ruột, mửa ra nước xanh nước
vàng. Thân hình lở lói, các tội
nhân bị một lũ quỉ đỏ lòm
hoặc đen sì chạy đến vồ
lấy; chúng xỉ mạ, chửu bới,
khạc nhổ vào mặt; chúng kéo chân
lôi tay, xô qua đẩy lại và dằn
vặt đủ cách; chúng nhận chìm
tội nhân xuống ao bùn và phân
tanh hôi; chúng lôi lên quật rảy,
xỉa xói, trói đạp; chúng đốt
lửa đỏ rực, kẹp tội nhân
giữa hai thanh sắt, nướng chúng bên
này, quay trở bên kia cho đến khi thân
chúng đỏ như cục than hồng; chúng
lại nhúng tội nhân vào vạc dầu
sôi sùng sục rồi vất vào một
bể nước đá, nước tung xèo,
khói bốc lên khét lẹt; chúng lôi
phăng tội nhân ra, lấy dao xẻo từng
thớ thịt, gọt từng đốt xương,
máu tuôn ra như suối và phút chốc
thịt vằm ra liền dính lại, xương
xắt nhỉ lại liền ngay".
Bénite
ngất đi như hấp hối trước
thị kiến hỏa ngục. Nàng kêu
van Ðức Trinh Nữ phù hộ và liên
miên không ngớt lần hạt, lần
hạt mới đàn áp được
dục tình, lần hạt mới khỏi
sa vào hỏa ngục. Từ đó, Bénite
đã trở nên một thiếu nữ
thánh thiện.
Lời
Nguyện
Cảm thấy
đau khổ đè nặng trên tâm
hồn và thân xác, Thánh Phanxicô
Năm Dấu cầu nguyện:
- Lạy
Chúa, xin hãy ghé mắt nhìn con, xin
hãy cứu giúp con, xin hãy giúp con vui
lòng chịu đựng những bệnh tật
giày vò thân xác con.
Tiếng
đáp lại:
- Hỡi
Phanxicô, con có biết cái làm cho chiếm
được nước vô giá phải
có giá trị thế nào không? Con
nên biết các nỗi khổ con đang
chịu có giá trị hơn tất cả
của cải trân gian: dù cho tất cả
núi non biến thành vàng, dù cho tất
cả các thứ đá biến thành
hột xoàn, dù cho tất cả nước
biển biến thành dầu thơm!
Phanxicô
thưa lại:
- Vâng,
lạy Chúa, con cũng hiểu giá trị
các sự đau khổ Chúa gởi cho con,
con biết Chúa muốn dùng các nỗi
thống khổ để phạt tội con ở
đời này, để thương xót
con ở kiếp sau.
Tiếng
đáp lại:
- Hỡi
Phanxicô, hãy vui mừng, đường
con đang đi là đường dẫn
đến cõi sống thiên thu vạn đại!
Lạy
Chúa xin cho con quán triệt lời Chúa
dạy.
|