|
|
| |
Chuyển
ngữ Matthias M. Ngọc Đính, CMC |
|
Ch
4: TÌNH YÊU MẸ MARIA
VÔ
CÙNG NGỌT NGÀO
Tình yêu là một niềm
vui ngọt ngào có sức đánh động và
thúc bách được mọi trái tim cho dù có chai
lì và khô cằn đến đâu đi nữa.
Nhà hùng biện Cicero đã nói: “Chúng ta tất cả
đều bị rung động vì hoan lạc”
(Cic. i. de Leg.). Cato cũng nói lạc thú là
mồi bẫy của các kẻ gian ác, người
ta mắc bẫy vì lạc thú như cá mắc
câu. Cicero còn gọi hoan lạc là bạo chúa ngọt
ngào nhất (Cic. de Offic. ii). Aristotle đã
không ngần ngại khi tuyên bố hoan lạc
tự bản chất là một cái gì thiêng liêng
được tháp đặt vào những phàm
nhân (Lib. 6 Ethic. c. xii). Bạn có thể đã
tin hoặc có thể đã nghĩ rằng tình
yêu mến Đức Mẹ Maria rất nhạt
nhẽo, chẳng có gì hứng thú đối với
sở thích đã ra hư đốn của con
người. Không, bạn sẽ thấy ngoài tình
yêu Thiên Chúa, không có gì trên trần gian này vui sướng
hơn là được ở trong tình yêu của
Mẹ Maria. Một tình yêu thành thực đối
với Mẹ Maria sẽ khước từ, chê
ghét, và tởm gớm những lạc thú trái nghịch
với luật Chúa, với sự lương
thiện luân lý, và với sự thanh sạch tinh
tuyền thánh khiết của Mẹ. Ôi, Mẹ
đã rộng ban biết bao niềm vui và hoan lạc
đơn bạch cho linh hồn, và lắm khi
cho cả thể xác của những người
yêu mến Mẹ!
Anh
bạn Parthenius à, bạn đã quá biết, và có
lẽ đã có lần không may nghiệm được
tình yêu nhục thể của các thụ tạo
thật khó chịu, cay đắng, và khổ sầu
thế nào. Nó bắt người ta phải chịu
biết bao khổ nhọc, mệt mỏi, bất
tiện, tân toan và nhục nhã. Khi bắt đầu
yêu, người ta ngỡ rằng đối tượng
của họ khả ái mọi đàng, nhưng
dần dà, họ khám khá ra những khuyết điểm
và bất toàn kếch xù, hoặc tự nhiên hoặc
luân lý, làm cho đối tượng của lòng
họ trở nên ghê tởm, khốn nạn trong
bản tính, hèn hạ trong điều kiện,
vô tài vô năng và hoàn toàn bất lực, không thể
ủi an họ trong những cơn gian nan, không
thể giúp đỡ họ trong những khi nhọc
nhằn, không thể nâng đỡ họ trong
những lúc khó khăn, không thể giải thoát
họ khỏi những cơn nguy khốn, không
thể hướng dẫn họ trong những
giờ phút nghi nan, và không thể làm êm dịu những
đau thương của họ. Họ còn thấy
đối tượng của họ có khi như
một con đỉa đói cắn hút và làm tiêu
tán hết những gì của họ; có khi như
một tên Aman ngạo mạn bắt họ phải
tôn sùng, nhưng đồng thời lại khinh
bỉ dể duôi họ; có khi như một con
quái vật lừa dối đảo điên, tâng
bốc nịnh bợ để dụ dỗ
và rồi giết chết họ bằng sự
thất trung, thất tín, và gian giảo; có khi như
một Pharaoh tàn bạo, đày đọa họ
trong nhọc nhằn, đau khổ, và cay cực
khôn xiết.
Nghi
ngờ, ghen tương, sầu đắng, tai
tiếng, bắt bớ, oán ghét, và thù hận bạo
tàn: đó là số phận của các linh hồn
đã bị tình yêu thế gian chiếm hữu.
Và giả sử mọi sự xem ra xuôi thuận
đi nữa (tuy nhiên, điều này làm sao có
được), thì họ vẫn lo sợ
đánh mất đối tượng của
lòng. Ngay việc nghĩ đến một ngày
nào đó, họ sẽ bị chia lìa khỏi đối
tượng yêu dấu cũng trở nên như
một chiếc gai bạo tàn, một lưỡi
dao sắc nhọn đối với trái tim của
họ. Thế mà có ai chịu tin thế đâu?
Họ cứ vui mừng, hớn hở, và tưởng
rằng hạnh phúc trong tình trạng khốn nạn
ấy, nhưng rồi họ sẽ thấy, sẽ
tin. Bạn hãy tự nhủ đi, thế nào họ
cũng sẽ lãnh đủ hậu quả tình
yêu của họ.
Bây
giờ bạn thử nghĩ một con tim thực
tình yêu mến Mẹ Maria sẽ cảm nghiệm
được những niềm vui, hứng thú,
và mãn nguyện nào. Họ nhận ra và biết
rằng mình yêu mến và được Mẹ
Maria yêu mến lại. Mà Mẹ thực sự
là một đấng vô cùng thánh thiện, hào hiệp,
vĩ đại, và cao quí. Họ sẽ thấy
cổ và đầu gối kiêu hãnh của các bậc
vương tôn vĩ đại nhất thế
giới sụp lạy trước tôn nhan Mẹ
như bậc mẫu nghi của vũ trụ.
Các tâm hồn yêu mến kêu lên: ôi, sao tôi lại
được diễm phúc như vậy, này đây
là đấng tôi yêu mến, và người cũng
yêu mến tôi! Họ gặp được nơi
Mẹ sung mãn tràn đầy sự khôn ngoan của
Thiên Chúa Con, nhờ đó, Mẹ nhìn thấy, hiểu
biết, và thấu triệt mọi sự. Mẹ
nắm trong tay quyền toàn năng của Thiên
Chúa Cha, và mọi kho tàng của Người. Mẹ
được bừng cháy và hoàn toàn ngập lút
trong biển lửa tình yêu bao la không bao giờ
lụi tàn của tình yêu Thiên Chúa Thánh Thần.
Ôi,
tôi còn có thể ước muốn gì nữa? Tôi
còn sợ hãi gì nữa? Ôi Nữ Vương của
tôi, người yêu thương tôi bằng một
tình yêu vô song, người hiểu biết và nhìn
thấy tất cả những nhu cầu của
tôi, những trắc trở, những khốn
nạn, những thiếu thốn dù nhỏ mọn
nhất của tôi. Đối với Mẹ, tất
cả đều có thể; đối với
Mẹ, tất cả đều sáng sủa hiểu
được. Mẹ làm mọi sự để
khuyên dạy và nâng đỡ tôi, để giúp
đỡ và trợ lực cho tôi. Ôi, tôi hạnh
phúc dường bao! Chỉ trừ nhân tính của
Chúa Con chí thánh, không còn gì trong hay ngoài thế giới
này, trên trần gian hay trên thiên đàng được
tạo thành xinh đẹp hơn, hoàn hảo hơn,
bền vững hơn nữa. Mẹ hiểu biết
tình yêu của tôi, những suy tư và tâm tình của
tôi. Mẹ nghe được những tiếng
thở than của tôi, lắng nghe và chấp nhận
những lời khấn cầu của tôi. Mẹ
thỏa lòng với những cảm tình tôi dành
cho Mẹ và biết ơn đáp lại tình yêu
của tôi. Mẹ yêu thương tôi vượt
xa sức tôi có thể yêu Mẹ. Mẹ bào chữa
cho những lần yếu đuối của
tôi, cảm thông với các đớn hèn của
tôi, và không hề chán nản hay ngán ngẩm trước
những bất toàn của tôi. Mẹ lúc nào cũng
luôn yêu thương, bảo bọc và trợ giúp
tôi, mặc dù tôi vong ân và thất trung với Mẹ.
Mẹ biết những kẻ thù vô hình cũng
như hữu hình của tôi, và nhìn thấy những
âm mưu, cạm bẫy, và bạo lực của
chúng. Mẹ tranh đấu cho tôi, giúp đỡ
bảo vệ tôi, và cho tôi được toàn thắng.
Nếu
tôi gặp đau khổ, sầu não, nhọc nhằn,
Mẹ sẽ hướng dẫn, ủi an, nâng
đỡ, và làm cho tôi vui mừng. Nếu bị
gánh nặng của kiếp nghèo đè bẹp,
tôi vẫn tin tưởng đợi chờ những
viện trợ cần thiết từ vị Quản
Lý kho tàng thiên quốc của tôi. Nếu bị
nằm liệt vì yếu bệnh hay phiền muộn,
tôi sẽ hướng về Mẹ và Mẹ sẽ
trao thuốc chữa cho tôi. Nếu những lời
vu khống hay những lỗi lầm quá khứ
bôi đen thanh danh và làm cho tôi bị điều
tiếng, Mẹ sẽ yêu thương vội
vàng đến cứu chữa và giải thoát tôi
khỏi mọi ô nhục. Khi tôi thấy mình rên
xiết dưới gánh nặng của những
khốn cùng, khuyết điểm, tội lụy,
và do đó, đáng phải lãnh chịu cơn nghĩa
nộ công bình của Chúa, thì Mẹ là Đấng
Toàn Năng Khẩn Nguyện, Mẹ sẽ bào
chữa cho tôi trước tòa Chúa. Mẹ làm nguôi
ngoai vị Thẩm Phán Con Mẹ là Đấng
xét xử tôi. Mẹ chuộc lại ân sủng
của Ngài cho tôi, và xin Ngài tha thứ mọi sai
phạm, và xóa bỏ mọi hình phạt cho tôi.
Thế thì có lẽ nào tôi lại mất lòng tin
tưởng trong cơn sầu khổ cuối
đời mà nghi ngờ về phần rỗi
của mình, để cho những kẻ thù hung
tợn nhất vây đánh hay sao? Không, tôi sẽ
không sợ hãi vì Mẹ sẽ ở bên tôi. Mẹ
sẽ là sức đỡ nâng và bảo vệ
cho tôi. Và sau khi tôi qua đời, những hình phạt
dữ dằn luyện lọc mọi lỗi lầm
có làm tôi phải hãi hùng không? Không, chúng không làm cho
tôi kinh khiếp, vì Nữ Trạng Sư yêu dấu
của tôi sẽ rút ngắn và rút bớt, hoặc
là tôi sẽ hoàn toàn được miễn chuẩn
những hình phạt ấy. Và sau đó, thật
là diễm phúc và hoan hỉ cho tôi! Tôi sẽ được
cùng Mẹ hoan hưởng phúc thanh nhàn muôn đời,
được hiệp nhất với Mẹ
mà không còn lo sợ phải lạc mất Mẹ
nữa.
Một
linh hồn hiểu được tất cả
điều này, một trái tim được rung
cảm vì những cảm xúc cao cả nhường
ấy có lẽ nào lại không chìm đắm trong
đại dương hoan lạc và thỏa nguyện
hay sao? Nếu bạn không tin tôi, bạn hãy hỏi
những linh hồn diễm phúc, những người
đã và đang cảm nghiệm được
điều đó. Bạn hãy nghe thánh Bernard khi
ngài kêu lên: “Ôi, Mẹ Maria vĩ đại, nhân
lành, từ ái, không thể nào nhắc đến
thánh danh Mẹ mà không đốt lên lòng yêu mến;
chỉ nghĩ đến Mẹ mà thôi cũng
an ủi được âm tình của những
ai mến Mẹ; không bao giờ Mẹ đến
trong ký ức của chúng con mà không có sự ngọt
ngào tự nhiên của Mẹ” (S. Bernadus apud Liguori.
Glor. Mar.). Bạn cũng hãy lắng nghe lời
thánh Anthony of Padua: “Mẹ là niềm vui cho hồn,
là mật ngọt cho miệng, là làn điệu
mượt mà cho tai” (Anton. Pav. apud Bonav. Spec.
c. viii). Chân phước Henry Suso kêu lên: “Ôi, Maria,
Mẹ phải như thế nào mà thánh danh Mẹ
đã ngọt ngào nhường ấy!”
Nhưng trên hết, bạn
hãy lắng tai nghe những lời của thánh
Bonaventure, một vị thánh có trái tim mê say, mỗi
khi được ngây ngất trong tình yêu, ngài
có từng ngàn cách thốt lên những lời yêu
mến: “Ôi vĩ đại thay sự phong phú
ngọt ngào của Mẹ mà Mẹ đã chuẩn
bị cho những ai yêu mến và trông cậy vào
Mẹ!” (S. Bonav. Stim. Amor. p. 3. c. xvi). “Những
lời của Mẹ dành cho những ai mến
Mẹ khả ái biết bao, những giọt ân
sủng của Mẹ ngọt ngào biết bao!”
(Idem in Psal. Domine in virtute). “Thần trí của
Mẹ ngọt ngào hơn mật ong và gia sản
của Mẹ ngọt ngào hơn cả mật
ong và tàng ong” (S. Bona. in Ps. Verba mea). “Nhớ
đến Mẹ thì ngọt ngào hơn mật
ong và tàng ong, còn tình yêu của Mẹ thì ngọt
ngào hơn mọi gia vị” (Id. in Ps. Notus in
Judaea). “Mẹ đã cất khỏi trái tim của
con mọi nỗi buồn bã cay đắng, và
Mẹ đã đổ đầy bằng sự
dịu ngọt của Mẹ” (Id.
in Ps. Voce mea).
“Ôi, Mẹ dịu dàng của con, chỉ nghĩ
đến Mẹ cũng làm cho mọi cảm
xúc của con được ngọt ngào, vẻ
đẹp của Mẹ làm vui thỏa ánh mắt
của tâm trí con! Ôi Mẹ, Mẹ đã chiếm
đoạt những trái tim bằng sự dịu
dàng của Mẹ, sao Mẹ lại chưa cưỡng
đoạt trái tim của con? Con cầu xin Mẹ,
Mẹ đã đặt nó ở đâu? Xin cho con
biết để con tìm lại. Mẹ đã đặt
nó trong lòng Mẹ phải không? Có lẽ Mẹ
đã đặt nó ở đó để Mẹ
sưởi ấm và đốt cháy nó phải
không? Ôi Đấng cưỡng đoạt những
trái tim, khi nào Mẹ mới trả lại
trái tim cho
con? Vì sao Mẹ lại cưỡng đoạt
trái tim của những người đơn
hèn? Vì sao Mẹ lại xử mạnh với những
người bạn hữu của Mẹ như
thế? (Id.
in Stim. Amor. p. 5. c. xix).
Ôi,
thánh nhân đã thực sự cảm nghiệm
được tình yêu của Mẹ Maria ngọt
ngào thế nào; bạn và chúng tôi cũng sẽ
cảm nghiệm được như vậy
nếu chúng ta biết cố gắng, biết
đâu sự cố gắng có thể không nhiều
lắm.
Thiên
Chúa, Tác Giả quan phòng của thế giới
tự nhiên, rất lưu ý những gì ảnh
hưởng đến lợi ích cho chúng ta. Ngài
đã phú cho vạn vật một khuynh hướng
tự nhiên đặc biệt hướng về
tất cả những gì thiết yếu riêng
cho chúng, và do đó, Ngài đã đặt để
một niềm vui cá biệt trong những hoạt
động cần thiết đến việc
duy trì cá thể, hoặc bảo tồn của
các loài. Ngài cũng đã hành động như
thế trên bình diện ân sủng, vốn là điều
thiết yếu hơn nhiều đối với
chúng ta. Ngài biết những thiện hảo và
lợi ích lớn lao cho chúng ta nhờ tình yêu Mẹ
Maria, Hiền Mẫu chí thánh của Ngài. Vì thế,
Ngài đã ghi khắc trong tâm hồn chúng ta ngay
từ những tháng ngày còn bé bỏng một niềm
tín thác đặc biệt, sự ngoan thảo,
và khuynh hướng về Mẹ. Ngài còn phú bẩm
lòng sùng kính, phụng sự, và tình yêu Mẹ vào
lòng chúng ta. Chúng ta không biết sự ngọt ngào
và hoan lạc nào đã làm cho chúng ta say sưa hướng
chiều về Mẹ mỗi ngày một hơn,
biểu hiện qua độ gia tăng về
niềm tín thác và tình yêu với Mẹ. Chúng tôi
không cần nêu lên một chứng từ nào khác
ngoài chính bản thân và kinh nghiệm riêng của
bạn, chúng tôi chắc chắn rằng: nếu
như không muốn tự lừa dối, bạn
sẽ thành thực nhận rằng mình đã cảm
nghiệm được, ngay từ thưở
còn nằm nôi tôi có thể khẳng định
như vậy một sự thắm thiết
đậm đà đối với Mẹ, một
cảm tình và lòng thảo hiếu ngọt ngào khôn
xiết trong việc phụng sự Mẹ, chúng
tan hòa trái tim bạn và làm cho lòng bạn ngập
tràn ủi an vượt xa tất cả những
niềm vui và hoan hạc mà bạn đã từng
nghiệm cảm được trên thế gian
này.
Sự
quan phòng đặc biệt về ân sủng này
cũng không phải là không có lý do vì như
chúng tôi đã nói trước việc phụng
sự và yêu mến Đức Mẹ Maria đối
với cuộc sống của linh hồn thực
sự quan trọng hơn nhiều so với bất
kỳ hoạt động bên ngoài nào đối
với việc duy trì cuộc sống của thân
xác; và do đó, Thiên Chúa đã tiền định
cho niềm vui trong việc phụng sự Mẹ
phải cao vượt trên bất cứ thú vui
giác quan nào. Theo lời Richard of Saint Victor, Đức
Mẹ Maria ban cho các tôi trung của Mẹ cảm
nghiệm được mọi niềm vui và
ngọt ngào, thậm chí một cách giác cảm,
ngài nói: “Trong Mẹ Maria, mỗi giác quan đều
tìm được niềm hoan lạc của nó,
niềm vui riêng của nó.” Chính việc nghĩ
đến Mẹ và phụng sự Mẹ cũng
đã làm cho những ai yêu mến Mẹ được
hạnh phúc và thỏa nguyện. Mẹ bù đắp
cho họ gấp trăm gấp ngàn lần vượt
trên những thú vui họ đã vì yêu Mẹ mà từ
khước. Kinh nghiệm của nhiều người
có thể minh chứng cho điều này.
Chân
phước Peter đan viện trưởng dòng
Citeaux, môn đệ của thánh Bernard, đã khao
khát tận hưởng niềm vui sướng
khi được chiêm ngắm vẻ đẹp
khôn sánh của Mẹ với con mắt trần
của mình và Mẹ Tuyệt Mỹ đã không
nỡ từ chối nên đã ban cho ngài được
đặc ân nhìn ngắm Mẹ ngay khi còn sống
ở đời này. Đức cha Marsillus, giám
mục địa phận Tuscia, trong khi đang
lần hạt tại nhà thờ thánh Severinus ở
thành Cologne đã cảm thấy một hương
vị ngọt ngào trong miệng vượt trên
bất kỳ thứ gì ở trần gian này (Nieremgerg,
Aff. Mar. c. xxi). Một thầy dòng Citeaux tên là
Thomas rất ước mong được nhìn
thấy Mẹ, và có lẽ bạn nghĩ rằng
Mẹ sẽ từ chối không ban cho thầy
dòng ấy niềm ủi an này. Nhưng Mẹ
đã không bắt thầy ấy chờ đợi
lâu, và nếu có, thì chỉ vì Mẹ muốn cho
thầy được hạnh phúc gấp đôi
mà thôi. Mẹ sai thánh Catharine và thánh Agnes đến
báo tin cho thầy ấy biết trước về
cuộc thăm viếng diễm phúc của Nữ
Vương các thiên thần và để chuẩn
bị thầy ấy về cuộc hiện đến
của các ngài; liền sau đó, cửa trời
mở ra và Mẹ ngự xuống giữa luồng
ánh sáng với các cơ binh thiên thần, đầy
uy nghi, ân phúc, diễm lệ đến nỗi
tâm trí loài người không thể nào tưởng
tượng được có gì xứng đáng
và cao quí hơn. Sau khi dùng những lời ủi
an ngọt ngào, cùng với các cơ binh thiên thần,
Mẹ từ giã và lưu lại trong thầy một
niềm vui khôn tả vì tấm lòng từ nhân của
Mẹ. Thầy không thể nén được
những đợt sóng dạt dào hoan lạc nên
đã ngất đi, và sau đó một vài tiếng
đồng hồ, người ta thấy thầy
hầu như đã chết.
Vậy
bạn Parthenius, bạn sẽ nói gì về điều
này? Chẳng lẽ Đức Mẹ không biết
cách đáp lời những người mến
Mẹ và làm cho những tôi trung của Mẹ được
tràn ngập niềm vui sướng hay sao? Có lẽ
nào bạn không chịu từ khước tất
cả mọi thú vui trần gian để được
hoan hưởng niềm vui đầy ủi an
này hay sao?
Nhưng
có lẽ bạn sẽ lấy cớ rằng những
ân sủng này là những ơn ngoại thường,
chỉ dành riêng cho những linh hồn lành thánh
và hoàn hảo nhất mà thôi, bạn không bao giờ
dám nghĩ đến việc xin được
một đặc ân như thế, ngay cả
việc mơ ước đến nó mà thôi đối
với bạn cũng là một việc liều
lĩnh lắm rồi. Anh bạn Parthenius ạ,
bạn có lý; nhưng bạn có tin rằng những
linh hồn may mắn kia có đột nhiên trở
nên nghĩa thiết với Đức Nữ Hoàng
vĩ đại hay sao? Không phải vậy đâu,
nhờ việc phụng sự và yêu mến Mẹ,
rồi dần dần nhờ ơn Mẹ thương
giúp, họ mới trở nên những vị thánh
và được hưởng những ân sủng
đặc biệt ấy. Vậy bạn cũng
hãy phụng sự, tôn vinh, yêu mến Mẹ Maria
đi, chúng tôi chắc chắn thế nào bạn
cũng sẽ đến chỗ chiếm được
ân sủng và tình yêu của Mẹ – như chúng
tôi đã trình bày cho bạn thấy điều
này thật dễ dàng – Mẹ không hề cạn
thiếu ân sủng, cũng không hề keo kiệt
khi ban các đặc ân, Mẹ sẽ cho bạn
hoan hưởng những niềm vui như thế,
và có khi còn lớn lao hơn nữa, nếu tình
yêu của bạn càng lớn lao. Và nếu bạn
không cảm nghiệm được những
niềm hoan lạc giác cảm này, chắc chắn
bạn sẽ không thiếu ơn ủi an và niềm
vui tinh thần vượt xa trên những niềm
vui giác cảm và trần gian. Bạn hãy thử
nghiệm đi, và chắc chắn sẽ được
thỏa nguyện với kết quả của
mình.
|
|