|
|
| |
Chuyển
ngữ Matthias M. Ngọc Đính, CMC |
|
Ch
6: PHẨM GIÁ VÀ SỰ CAO TRỌNG
CỦA ĐỨC TRINH NỮ
Sau
khi đã thấy được niềm hạnh phúc lớn lao, vinh quang, và lợi ích
của việc yêu mến Mẹ Maria những điều vẫn còn được bàn thêm trong
những chương kế tiếp sau đây bây giờ chúng ta, hỡi anh bạn Parthenius,
hãy xét đến các phẩm chất khả ái của Đức Mẹ Maria để chúng ta
được trở nên thân thiết hơn nữa với đối tượng đáng yêu mến nhất
của con tim và tình cảm của chúng ta. Phẩm tính đầu tiên chính
là sự cao trọng và phẩm cách uy nghi của Mẹ.
Tính cách cao trọng, anh Parthenius à, là một ngọn đèn rạng rỡ
đến độ làm cho sáng chói ánh nhìn, khiến cho người xem phải cúi
mình suy phục và tôn kính. Nhưng nếu lại được liên kết với sự
uy nghi, sang trọng, và cao cả, tính cách cao trọng sẽ làm cho
người ta phải lập tức phủ phục sát đất với một thái độ hết sức
tôn trọng, yêu mến, và kính cẩn; họ thường dâng hiến cho sự cao
trọng ấy không những thể chất mà còn cả sức khỏe và mạng sống
của họ nữa. Một vài điển cố lịch sử sau đây sẽ minh chứng cho
điều xác quyết của chúng tôi.
Tại
nước Ả Rập Hạnh Phúc (tức là nước Yemen ngày nay), một khi đức
vua bị nạn cụt tay hoặc chân thì cả triều thần của vua đều bị
chặt tay hoặc chân cho giống như đức vua vậy. Sử gia Diodorus
Siculus ghi lại rằng, “nếu đức vua bị què cụt mà các quần thần
không đi khập khiễng thì thật bất xứng” (Diod. Sic. lib. 3. c.
10). Ở nước Ethiopia, khi một vương công qua đời, các tôi tớ và
những phi tần của ông lấy làm vui sướng được chôn chung với ông
(Athenag., lib. 6, c. 6). Khi vua Xerxes gặp nguy cơ phải nạn
vì một cơn bão bất ngờ, viên phi tiêu ra lệnh phải làm cho chiếc
long thuyền được nhẹ bớt; lập tức các quan trong đoàn tuỳ tùng
vì lo lắng cho mạng sống của vua nên đã lạy phục vua và nhảy luôn
xuống biển. Solimaun một lần kia đang đứng trên ban công đọc một
lá thư và nhìn xuống khu vườn, bỗng ông vuột tay làm lá thư rơi
xuống; tên nô lệ nhìn thấy vậy liền liều thân nhảy xuống từ cửa
sổ cao nguy hiểm để lấy lại bức thư và dâng lên cho chủ mình (Histor.
Ottom.). Nổi tiếng hơn nữa là ông Zopirus thời danh, rất thiết
nghĩa với vua Darius nước Ba tư. Khi thấy thành Babylon bị vua
mình vây hãm nhưng vẫn quyết liệt chống cự, ông đã tự cắt mũi
và tai, tự hành khổ cho thân xác đầy thương tích máu me rồi ra
nộp mình trước cổng thành như thể bị vua Darius ngược đãi. Phe
địch thấy vậy liền tiếp đón, lại phong cho ông làm tướng lĩnh.
Nhờ đó, ông đã mở cửa thành nộp cho vua Darius, rõ ràng nếu không
dùng khổ nhục kế như vậy thì có lẽ không sao hạ nổi thành.
Bạn hãy xem phẩm cách cao trọng và vĩ đại được đề cao, tôn trọng
và yêu mến đến đâu. Thế nhưng anh Parthenius ơi, có phẩm cách
cao trọng và vĩ đại nào có thể sánh được với phẩm cách cao trọng
và vĩ đại của Mẹ Thiên Chúa? Vậy chúng ta hãy ngước nhìn lên vì
đó là điều vẫn chưa được và cho đến đời đời cũng sẽ không ban
cho một tâm trí nào hiểu thấu được, kể cả tâm trí của các thiên
thần cao cả nhất. Nếu chúng ta không bị chói chang và phủ phục
trước một nguồn sáng huy hoàng nhường ấy thì có thể nói là chúng
ta đã ra mù tối hoặc là vô cảm.
Chúng tôi biết rằng chưa từng có và cũng sẽ không bao giờ tìm
được trên địa cầu này một phẩm cách cao trọng như phẩm cách của
Đức Maria, ngay cả trên bình diện vọng tộc và gia thế nhân loại
của Mẹ. Phúc Âm đảm bảo cho chúng ta rằng Mẹ thuộc “dòng tộc nhà
David”; và Mẹ thuộc miêu duệ của các tổ phụ vĩ đại nhất như Abraham,
Jacob, và Juda. Vua David, một hoàng đế vĩ đại của nước Israel,
với tất cả hậu duệ của mình, kéo dài suốt 14 đời vua, hòa hợp
giữa dòng máu tư tế với dòng máu hoàng tộc. Hãy để cho niềm kiêu
hãnh của loài người tự hào xem có một dòng tộc cổ xưa nào sáng
lạn hơn gia tộc ấy không, cho dù đây mới chỉ là lời ngợi khen
thấp nhất trong các lời ngợi khen Đức Trinh Nữ Maria. “Vậy vạn
vật hãy im lặng và kính sợ, vì không dám ngước lên trước sự tuyệt
vời của một uy phẩm vĩ đại nhường ấy” (S. Petr. Damian, Serm.
i. de Nativ. Virg.).
Vâng, chúng ta hãy phủ phục nếu như không muốn bị mù lòa trước
vẻ huy hoàng của sự cao quí linh thánh và uy nghi của Đức Công
Nương vĩ đại của chúng ta. Ngài là Nữ Tử, là Hiền Thê, và Hiền
Mẫu thực sự của Thiên Chúa vĩ đại của toàn thể vũ hoàn. Vâng,
Mẹ Maria thực sự là Nữ Tử của Thiên Chúa, từ đời đời đã được Thiên
Chúa với tình hiền phụ sủng ái một cách đặc biệt vượt trên tất
cả mọi thụ tạo được tiền định để chúng phụng sự, tôn vinh, và
yêu mến Mẹ cho đến muôn đời. Được sinh ra trong thời gian, Nữ
Tử thực sự của Thiên Chúa đã được gìn giữ khỏi mọi ô nhơ tội lỗi,
vì chúng có thể khiến Mẹ trở thành người con của thịnh nộ và chúc
dữ như mọi con cái khác của Adam. Mẹ là Nữ Tử được tiền định và
được sáng tạo đặc biệt để làm Hiền Thê của Đấng Tình Yêu muôn
đời, và làm Mẹ thật của Con Thiên Chúa. Vậy mọi tạo vật hãy im
lặng và run sợ cung kính.
Cả ông nữa, hỡi thượng phụ giáo chủ lầm lạc Nestorius, mặc kệ
ông, Đức Maria vẫn là Mẹ thật của Thiên Chúa. Mẹ đã cưu mang Ngài
do quyền năng Chúa Thánh Thần; Mẹ đã làm nên thân xác Ngài bằng
bửu huyết của Mẹ; Mẹ bao phủ Ngài bằng huyết nhục của Mẹ (S. Anselm,
de excell. Virg., c. 4). Mẹ đã cưu mang Con Thiên Chúa đủ chín
tháng trong cung lòng rất thanh sạch; đã sinh hạ Ngài mà không
làm tổn hại đến đức đồng trinh vẹn tuyền; đã nuôi dưỡng và dưỡng
dục Ngài. Con Thiên Chúa đã vâng phục, nể vì, yêu mến, và tôn
vinh Người Mẹ thật sự của Ngài. Mẹ có thể nói với ĐấngThiên Chúa
Làm Người rằng: Thịt Con là thịt Mẹ, Máu Con là máu Mẹ, Mẹ đã
ban cho Con khi cưu mang và dưỡng nuôi Con.
Thánh Augustine nói rằng huyết nhục Chúa Giêsu là chính huyết
nhục của Đức Mẹ Maria; và mặc dù huyết nhục ấy đã được vinh thăng
nhờ vinh quang Phục Sinh đi nữa thì cũng vẫn là thứ huyết nhục
mà Ngài đã được nhận lãnh từ Đức Maria. Đó chính là lý do khiến
cho thánh Denis the Cathusian cho rằng sau sự kiện Ngôi Hiệp,
không còn gì gần gũi với Thiên Chúa cho bằng Mẹ chí thánh của
Ngài (Lib. 2, de laud. Virg.). Và do đó, thánh Peter Damian không
gặp một khó khăn nào khi nói rằng Chúa Kitô đã nên một với Đức
Mẹ Maria (Serm. de Assump. In prim. Serm. de Nat.).
Có một sự cao trọng vượt sức tưởng tượng loài người và các thiên
thần; sự cao trọng được liên kết với phẩm cách siêu vượt mọi cấp
độ người ta có thể nói hay nghĩ ra được sau Thiên Chúa; một phẩm
cách được thượng tôn, rất linh thánh, đó là sự hiệp nhất tối cao
với một Ngôi Thiên Chúa vô cùng (S. T. I, q. 25, a. 6). Thánh
Albertus Magnus nói rằng sát kề Thiên Chúa là Mẹ Thiên Chúa; và
Mẹ không thể được hiệp nhất với Thiên Chúa hơn nữa nếu không trở
thành chính Thiên Chúa (Sup. Missus, c. 180). Chỉ một mình Mẹ
đã giới hạn được quyền năng vô cùng của Thiên Chúa, Đấng có thể
dựng nên một thiên đàng vĩ đại hơn, một địa cầu đẹp đẽ hơn, một
thế giới tốt lành hơn, nhưng không thể dựng nên một hữu thể nào
cao sang hơn Mẹ Thiên Chúa được (S. Bon. in Spec. B.V. M., c.
8). Thánh Anselm thưa lên rằng: “Ôi Mẹ tuyệt vời, không gì có
thể sánh với Mẹ, bởi vì tất cả hoặc là trên Mẹ hoặc là dưới Mẹ:
trên Mẹ chỉ có Thiên Chúa, và tất cả những gì không phải là Thiên
Chúa đều ở dưới Mẹ (S. Anselm apud, Pelbar. Stel., p. 3, c. 2).
Thực
vậy, giờ đây tôi không còn ngạc nhiên vì thánh Denis thành Areopagite
khi được nhìn thấy Mẹ lần đầu tiên, mặc dù lúc ấy Mẹ vẫn còn sống
trong thân xác hay chết, như lời thánh nhân chứng thực, nếu như
không được đức tin giữ lại thì ngài đã phủ phục dưới chân Mẹ để
tôn thờ như thể Mẹ là Thiên Chúa (Nieremb. Trop. Mar., 1. 5, c.
2. Boz., 1. 9, c. 9. Locr., 1. 3, c. 1. Revil. in Paternica apud.
Sogneri. Devot. Mariae, p. 1, c. 4). Các thánh Tông Đồ và các
tín hữu thời Giáo Hội sơ khai rất có lý khi xây dựng các đền thánh
tráng lệ để tôn vinh Mẹ lúc còn sinh thời, như thánh James đã
làm ở thành Caesaraugusta, thánh John ở Á Châu, thánh Peter ở
Rome, các môn đồ của tiên tri Elias trên núi Carmel, thánh nữ
Martha tại thành Marxeilles, các đạo sĩ thánh thiện tại Cranagor,
và nữ hoàng Candace bên Ethiopia. Nhưng tại sao chúng ta lại chỉ
bàn về những vinh dự thánh hảo mà các thánh Tông Đồ và các tín
hữu thời Giáo Hội sơ khai dâng kính Mẹ, trong khi trước và sau
khi Mẹ được sinh ra trên trần gian các dân ngoại còn tăm tối còn
dành cho Mẹ những sự tôn vinh?
Tất cả mười vị nữ tiên tri Sibyls đã tiên báo những điều tốt đẹp
về Đức Trinh Nữ cao vời bằng những lời chính xác đặc biệt, đến
độ một vài vị đã gọi Mẹ đích danh là Maria. Cedrenus đề cập đến
một đền thánh được cung hiến cho Mẹ do những người Argonauts,
đền thánh này sau đó đã bị tục hóa nhưng lại được thánh hiến và
tôn tụng Mẹ dưới thời vua Zeno, hoàng đế Đông Phương của đế quốc
Rome. Người Ai Cập hầu như ở khắp nơi đều trình bày Mẹ cùng với
một hài nhi nằm trong máng cỏ trước mặt. Những tư tế Druids thời
danh bên xứ Gaul đã cung hiến một đền thánh dâng Mẹ tại thành
Chartres với tước hiệu Trinh Nữ sẽ sinh con 100 năm trước khi
Chúa Cứu Thế giáng sinh, và thể hiện Mẹ bằng một bức tượng đầy
quyền uy đến độ bức tượng ấy đã làm cho con trai của lãnh chúa
Melancariaccus được sống lại; và vua Priscus của vương quốc ấy
đã công khai kính dâng toàn thể đất nước mình cho Mẹ. Rồi sau
khi Chúa Cứu Thế ra đời, người ta lại nói đến các đền thờ kính
dâng Mẹ tại Calcutta, tại Coulon, tại Canaries, và một đền thờ
rất tráng lệ tại Trung Quốc. Người ta cũng đã tìm thấy rất nhiều
bức ảnh đa dạng của Mẹ tại đất nước Trung Hoa. Những đất nước
này có một lòng tôn kính đặc biệt đối với Mẹ Thiên Chúa.
Thế thì Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, được Thiên Chúa soi động
và hướng dẫn càng có nhiều lý do hơn nữa để trình bày, đặt định,
và đề cao tất cả những phương thế tôn vinh Mẹ mà chúng ta thấy
đang được thực hành ngày nay trong khắp các quốc gia có đạo. Nếu
hiến tế cực trọng của thánh lễ được dâng tiến lên Thiên Chúa thì
Mẹ chí thánh của Ngài cũng được kính nhớ. Nếu các ca đoàn hát
lên những khúc ca tán tụng Thiên Chúa trong các giờ kinh Thần
Vụ, thì liền sau đó, họ cũng kêu cầu danh thánh Mẹ. Một tuần lễ
có một ngày được dùng để đặc biệt kính tôn Mẹ, và nhiều ngày khác
trong năm được dành riêng cho các dịp lễ kính Mẹ. Mỗi ngày ba
lần, các tín hữu được chuông báo nhắc nhở hãy chào kính Mẹ. Không
một thành phố nào, làng mạc nào lại không có một thánh đường mang
thánh danh Mẹ, và không một thánh đường nào lại không có một bàn
thờ để tôn vinh Mẹ. Bao nhiêu dòng tu đã được thành lập để cổ
động vinh danh Mẹ! Bao nhiêu hội đoàn đã được thiết lập dưới sự
bảo trợ của Mẹ! Bao nhiêu buổi hội họp của các bạn trẻ, của các
giáo hữu, của giới quí tộc, trong từng kỳ lễ hội, vang lên những
lời chúc khen Mẹ! Bao nhiêu cuộc cung nghinh được tổ chức để hoan
chúc các ảnh thánh hoặc các thánh tích của Mẹ! Và bao nhiêu lãnh
tụ đã cúi đầu trước quyền trượng hiển vinh của Mẹ! Bao nhiêu cuộc
hành hương đường xa gian khổ đã được tổ chức với mục đích kính
viếng các thánh địa của Mẹ! Cho đến tận cùng thế giới, những thiên
tài không ngừng nghiên cứu những phương thế mới mẻ để tôn vinh
Mẹ, các danh gia không ngừng trước tác những lời chúc khen Mẹ,
những miệng lưỡi không ngừng rao giảng về sự cao trọng của Mẹ,
và những bút họa không ngừng vẽ nên những kiệt tác ảnh thánh Mẹ.
Mọi ngôn ngữ và mọi quốc gia đều tôn vinh Mẹ. Thánh Bernadine
nói rằng có bao nhiêu người tôn vinh Mẹ thì có bấy nhiêu người
phụng thờ Thiên Chúa (Tom. 1, Serm. 6, a. 8, c. 6). Một hình thức
tôn kính đặc biệt gọi là biệt kính (hyperdulia) đã được qui định
riêng cho Mẹ và chỉ cho một mình Mẹ mà thôi. Theo đó, chúng ta
phải tuyên nhận và tôn vinh Mẹ là Mẹ Thiên Chúa và là Nữ Vương
vũ trụ. Thánh Bernard nói đó chính là thánh ý Thiên Chúa. Vậy
tại sao chúng ta lại không yêu kính Mẹ Maria trong khi chính Thiên
Chúa đã nêu gương cho chúng ta? Chúa Kitô đã trọng kính người
Mẹ vĩ đại của Ngài đến độ không bằng lòng với việc trao cho Mẹ
toàn quyền trên tất cả mọi sản nghiệp của Ngài, mà còn ban luôn
cho Mẹ quyền bính trên cả chính Ngài nữa, quyền được truyền lệnh
cho Ngài. Chúa đã vâng lời và lụy phục Mẹ. Đức Maria đã làm cho
Thiên Chúa phải vâng phục Mẹ (S. Bonav. Spec. Virg., c. 8). Liệu
còn có thể nói gì hơn được nữa? Có thể nào còn có một danh dự
nào, một vinh thăng nào, một uy phẩm nào linh thánh hơn được nữa
không?
Nếu
một vị vương tôn được trọng kính tương xứng theo cấp độ cao trọng
của những người thuộc quyền tùng phục họ, thì chúng ta sẽ nói
thế nào về Đức Trinh Nữ cao vời, người được chính Thiên Chúa tùng
phục? Thánh Bernard nói rằng ở đây có một phép lạ về cả hai phía:
Thiên Chúa tùng phục một Người Nữ – một sự khiêm nhượng thẳm sâu
khôn cùng; và một Người Nữ ban lệnh truyền cho Thiên Chúa: một
sự linh thánh khôn dò (Serm. 2, super. Missus est.). Ngay cả hiện
nay, Chúa Giêsu vẫn không ngừng tôn vinh và tùng phục Mẹ, mặc
dù Chúa đang ngự trên tòa uy nghi một cách vinh hiển, không còn
trong hình hài và thân phận của một người tôi tớ. Thật đúng như
vậy, Đức Maria hiện nay không truyền lệnh, nhưng Mẹ cầu xin, và
lời cầu của Mẹ là lời cầu của một hiền mẫu mạnh thế như thể hiệu
lực của những lệnh truyền. Thánh Peter Damian quả quyết rằng Mẹ
tiến đến ngai tòa của sự hòa giải cho nhân loại không những để
cầu xin mà còn để ban lệnh – Mẹ là một vị Nữ Tôn Chủ, chứ không
phải một tôi tớ (Serm. 2, de Nat. B. V.). Chúa Giêsu phán với
thánh nữ Margaret of Cortona rằng: “Hỡi con gái của Cha, con hãy
tôn vinh Mẹ Cha, vì thế giới và ngay cả Thánh Kinh cũng chưa nói
đầy đủ được vẻ kiều diễm và sự cao trọng của Mẹ.”
Một lần kia, thánh nữ Gertrude sốt sắng chào kính và ngợi khen
Mẹ Maria, Chúa Giêsu đã cúi đầu cám ơn thánh nữ và phán: “Cha
sẽ kịp thời trả công cho con theo như uy phẩm vương giả lòng quảng
đại của Cha vì danh dự Cha đã được khi con tỏ ra đối với Người
Mẹ rất dịu hiền của Cha” (Insin. Div. Piet. S. Gertr., 1. 3, c.
19). Vào chính lúc ấy, thánh nữ Gertrude xin Chúa đoái thương
bù đắp cho sự khiếm khuyết của ngài trong việc tôn vinh và ngợi
khen Mẹ chí thánh, và thánh nữ đã nhìn thấy Con Thiên Chúa rất
uy nghiêm chỗi dậy và tiến về phía Mẹ, rồi nghiêng mình và còn
quì gối trước trước tôn nhan Mẹ, chào kính Mẹ một cách hết sức
cung kính (Ibid.).
Ôi uy phẩm cao vời, ôi sự cao vời khôn tả của Mẹ Thiên Chúa, Đấng
mà ngay cả Thiên Chúa còn hạ mình suy phục! Người ta còn biết
nói gì hơn được nữa? Chúng ta sẽ thưa lên cùng với thánh Methodius
rằng: “Ôi lạy Chúa, Chúa đã thực hiện chiếu chỉ của Chúa vượt
trên mọi điều khác là Chúa đã ban mọi ân điển và vinh dự cho Mẹ
thánh Chúa.” Và bây giờ chúng ta sẽ nói gì về địa vị cao trọng
nhất của Đức Nữ Vương và Tôn Chủ của thế giới, địa vị cao trọng
mà Chúa đã ban cho Mẹ trên thiên quốc? Đây là sự vinh thăng lên
phẩm chức vô song khôn tả, vượt trên khả năng tưởng tượng của
con người. Chúng ta chỉ có thể nói cùng với thánh Andrew đảo Crete
rằng Mẹ giữ một địa vị cao trọng nhất trên thiên quốc, chỉ sau
một mình Thiên Chúa (Orat. de Dorm. Deip.). Nhưng nói như thế
vẫn còn quá sơ sài: vương tòa Mẹ ngự trị cao sang uy nghi được
đặt bên hữu Thiên Chúa (S. Ildefons. Serm. 1, de Assumpt.). Mẹ
chính thực là Nữ Vương của vương quốc vĩ đại mà Con Mẹ chính là
Quân Vương. Mẹ là người quản thủ các kho tàng của Ngài, tất cả
các quyền hành của Ngài, và mọi quyền bính của Ngài. Thánh Peter
Damian đã thân thưa cùng Mẹ Maria rằng: “Đấng quyền năng đã làm
cho Mẹ những điều trọng đại, và Người đã ban cho Mẹ tất cả quyền
năng trên trời dưới đất.” Trên thiên quốc, Mẹ là Nữ Vương các
thiên thần và các thánh nhân, còn dưới thế này, Mẹ là Nữ Vương
mọi bậc vương tôn (Rob. Abb.).
Chúng
ta không những có thể nói rằng vinh quang của Đức Maria cao trọng
chỉ sau một mình Chúa Giêsu, mà còn có thể nói rằng vinh quang
của Mẹ ngang bằng với vinh quang của Con Mẹ, và Arnoldus Carnotensis
còn mạnh dạn hơn khi cho rằng vinh quang của Mẹ cũng chính là
vinh quang của Con Mẹ. Vì lý do đó, thánh Ildefonsus xác quyết
rằng vinh quang của Mẹ thật vĩ đại vì giá trị và công nghiệp các
công việc của Mẹ thì vô song, các ân huệ và ân sủng Mẹ được lãnh
nhận từ Thiên Chúa thì khôn sánh; vì vậy, vinh quang mà Mẹ đã
lập công đáng được cũng như vinh quang mà Thiên Chúa đã cất nhắc
Mẹ lên cũng vô song và khôn sánh.
Trên thiên quốc, Mẹ ngự tòa bên hữu Con chí thánh của Mẹ, nơi
đó, ngoài vinh quang tột đỉnh Mẹ được hoan hưởng là hoàn toàn
ngập lút trong những huy hoàng của Thần Tính Thiên Chúa, được
tràn đầy nguồn thiện hảo vô cùng, Mẹ còn được vinh phúc nhờ tất
cả những niềm hoan lạc tùy phụ của tất cả các thánh nhân và phúc
nhân thêm vào cho những vinh quang riêng của Mẹ. Mẹ có tất cả
mọi triều thiên của những người đồng trinh, các vị tiến sĩ, các
thầy dạy vì Mẹ là Nữ Vương của các tín hữu, của các thánh Tông
Đồ, của các thánh Tử Đạo, và nhất là Mẹ là Mẹ Thiên Chúa: một
phẩm tước tự bản tính là vô cùng. Nhờ thiên chức Mẹ Thiên Chúa,
Mẹ hưởng một triều thiên tuyệt đỉnh, không một thụ tạo nào có
thể đạt được, xứng với tiêu chuẩn của phẩm chức Mẹ Thiên Chúa,
của địa vị thống lãnh và cai quản mọi thụ tạo của Mẹ. Tóm lại,
sự cao trọng, uy nghi, vinh quang, và quyền năng của Mẹ trên trời,
dưới đất, và trong địa ngục khiến cho toàn thể mọi loài đều thán
phục, các thiên thần suy tôn, nhân loại suy phục, thiên đàng phải
ngỡ ngàng, trái đất phải run giùng, và địa ngục phải bàng hoàng
khiếp sợ (S. Petr. Dam., Serm. de Annunc.).
Này anh Parthenius à, thật vĩ đại thay sự cao sang của Đức Maria
khi xét đến gia tộc và dòng dõi của Mẹ, đến mối liên kết mật thiết
giữa Mẹ với Thiên Chúa, đến phẩm chức cao vời của Nữ Tử, Ái Thê,
và Hiền Mẫu của Thiên Chúa, rồi sự vinh quang, uy nghi, và cao
trọng của tước vị cai trị tuyệt đỉnh trên thiên quốc, trên địa
cầu và cả địa ngục mà Mẹ đang nắm giữ trên mọi loài thụ tạo, kể
cả các vị thiên thần phẩm tước cao cả nhất, vì Mẹ sát kề Thiên
Chúa, là Nữ Vương trên mọi bậc vương tôn, và là Nữ Hoàng vạn năng
của toàn thể vũ trụ. Quyền thế của Mẹ không chỉ cai quản trên
những bậc vương tôn quyền uy và mạnh thế nhất trên địa cầu mà
còn trên cả những quỉ ma ngạo mạn nhất trong hỏa ngục, và cả những
những quyền thần cao sang nhất trên thiên quốc. Tất cả đều phải
quì gối phủ phục trước tôn nhan Mẹ.
Ôi Mẹ tuyệt vời, kỳ công của sự cao sang, của sự vĩ đại, chúng
con vui mừng biết bao vì Thiên Chúa đã cất nhắc Mẹ lên phẩm tước
cao trọng nhường ấy: để làm cho Mẹ nên cao vời, Thiên Chúa Cha
đã dùng đến quyền năng vô cùng; Thiên Chúa Con đã sử dụng thượng
trí vô cùng; và Thiên Chúa Thánh Thần, Bạn Cực Thánh của Mẹ đã
trao ban sự tốt lành vô cùng! Mẹ thật xứng đáng được mọi thế hệ
ca ngợi là người diễm phúc, mọi miệng lưỡi hát mừng và hoan chúc,
mọi đầu gối phục lạy, và mọi dân nước kính yêu. Từ ngai tòa Nữ
Vương cao sang Mẹ đang ngự trị, xin ghé mắt nhân từ thương tình
đoái trông vì Mẹ không thể nhìn thấy mà không cứu chữa những khốn
cùng của chúng con. Xin Mẹ hãy nhớ rằng Thiên Chúa đã ban cho
Mẹ được cao sang như thế là để Mẹ cứu giúp những đớn hèn của chúng
con; Chúa đã làm cho Mẹ nên vạn năng là để Mẹ nâng đỡ sự yếu đuối
của chúng con; và đã đặt Mẹ bên hữu Người là để Mẹ có thể giúp
đáp chúng con trên con đường lữ thứ về trời. Vậy xin Mẹ hãy che
chở, cứu giúp, đỡ nâng, và làm cho chúng con được hưởng nhờ những
hiệu quả của địa vị cao trọng và sự bảo bọc của Mẹ để chúng con
đời sau cũng được hoan hưởng ánh sáng huy hoàng của vinh quang
Mẹ cho đến muôn muôn đời.
|
|