|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Chân
Phước Agostina Pietrantoni, S.C.S.J.A.
Vị
Tử Đạo vì đức Bác Ái.
(1864-1894)
Giáo Hội đã phong Chân Phước cho Sơ
Agostina không những vì cái chết thê thảm của
Sơ, mà cũng vì đời sống bác ái âm thầm
trong khi phục vụ những bệnh nhân nghèo
khổ. Dù rằng sau khi chết, báo chí đã tôn
nhận Sơ là "vị tử đạo vì
đức bác ái Kitô Giáo", nhưng Giáo Hội
đã tuyên phong Sơ lên bậc Chân Phước
dưới tước hiệu "Đồng
Trinh" thay vì "Tử Đạo".
Livia Pietrantoni sinh năm 1864, là người con
thứ hai trong mười anh chị em thuộc
một gia đình Công Giáo, với mức sống
trung bình đối với miền đó. Ông nội
của Livia cũng sống chung với gia đình
ông bà Pietratoni. Mỗi tối, cha của Livia hướng
dẫn gia đình đọc Kinh Mân Côi, sau đó
là hát các bài thánh ca hay học hỏi về giáo
lý. Thường cũng có một số người
hàng xóm cùng tham dự.
Ngay từ tuổi nhỏ, Livia đã được
tặng cho biệt hiệu là "cô giáo". Tại
trường học, Livia là một học sinh
gương mẫu, cho dù Livia thường bị
khiển trách vì nghỉ học mà không có lý do. Bị
phê là "không lý do", nhưng thực sự
Livia nghỉ học là vì phải giúp mẹ săn
sóc cho cha cô đang mắc bệnh sưng khớp
xương, chứng bệnh này đã làm cho ông
hầu như bị tê liệt kinh niên. Từ
lúc 7 tuổi, Livia đã bắt đầu phải
làm việc để giúp vào tài chính của gia
đình.
Dù Livia là một người trầm lặng và
nhút nhát, em cũng có rất nhiều bạn. Livia
có một ảnh hưởng tự nhiên trên họ,
nên họ thường đến với em để
bàn hỏi nhiều vấn đề, cả những
vấn đề rất tầm thường.
Đối với các em, Livia đã tỏ ra là
"một người mẹ nhỏ" thật
đảm đang. Một trong những người
em của Livia đã nói: "Ở nhà, tôi không nhớ
có lần nào chị Livia đánh hay giận bất
cứ người nào trong chúng tôi".
Từ tuổi nhỏ, Livia đã được
huấn luyện để làm việc. Ở nhà
Livia giúp đỡ các em, chăm nom gia súc, làm việc
ngoài đồng, và còn khá thông thạo trong nghề
làm giầy. Cũng có kỳ Livia và một số
bạn bè đã đi Trivoli để giúp hái trái
cây Ôliu. Đây là một công việc thật khó
khăn, không những đòi kiên nhẫn mà còn rất
vất vả nặng nhọc. Cha mẹ của
các cô bạn luôn sẵn sàng cho con họ đi,
vì biết rằng Livia là một con người
có ý thức và đáng tin cậy. Trong 4 năm,
Livia đã giúp vào việc xây con đường
chính từ Orvinio đến Poggio Maiano. Dù Livia
được trả lương rất thấp
cho công việc nặng nhọc này, nhưng không
bao giờ em than trách một lời.
Thời gian trôi qua thật mau, Livia đã trở
thành một thiếu nữ duyên dáng và khoẻ
mạnh, khiến cho nhiều chàng trai lưu tâm
chú ý. Một trong những chàng trai đó sau này
đã nói: "Tôi đã làm quen với cô trong mấy
tháng. Dù biết là không có hy vọng, tôi vẫn
quyết định sẽ bày tỏ tình yêu của
tôi... Thật không phải dễ để có thể
gặp riêng cô... Một chiều nọ, tôi tình
cờ gặp cô trên đường. Lúc đó
cô đang đọc sách. Cô dừng lại, hơi
lúng túng. Rồi cô lấy từ trong sách một
tấm hình Chúa Giêsu. Cô cho tôi xem, rồi nói 'Đây
là người tôi sẽ kết hôn với,' Tôi
liền trả lời, 'Tôi đã biết, và cô
thật sự xứng đáng với Người'".
Dù nhiều lần được mẹ khuyên
nên lập gia đình, và ở gần nhà, nhưng
Livia vẫn nhất quyết trung thành với ước
mộng trở thành một nữ tu. Đến
năm 21 tuổi, Livia đã bày tỏ nguyện
vọng này với người cậu, lúc này là
một Thầy Dòng. Thầy hứa sẽ giúp
cô khi Thầy tin rằng cô thực sự có ơn
kêu gọi trong bậc tu trì. Dù các bạn tìm mọi
cách để thuyết phục Livia bỏ ý định
này, nhưng Livia vẫn nộp đơn xin nhập
Dòng Nữ Tử Bác Ái Thánh Gioan Antida vào năm
1886. Lúc đầu Livia bị từ chối, nhưng
sau đó các vị hữu trách đã xét lại,
và Livia đã được nhập vào Tập
viện tại Rôma. Livia đã chào biệt gia đình,
rồi quỳ xuống xin cha mẹ và ông nội
chúc lành. Khi đã ra ngoài và đóng cửa lại,
Livia đã quay lại hôn lên cửa và làm một
dấu Thánh giá lớn trên cửa. Rồi, đưa
tay gạt những giọt lệ trên mắt,
Livia liền bước lên xe, và sẵn sàng bước
vào một cuộc sống mới.
Sơ coi sóc nhà thử còn nhớ Livia là một
người luôn vui cười, luôn vâng phục,
và luôn phụng sự Chúa trong vui tươi. Một
lần nọ, Sơ Giáo tập đã hỏi xem
đối với Livia, điều gì là khó khăn
nhất, và Livia đã trả lời, "Đối
với Chúa mọi sự đều quá bé nhỏ.
Em sẵn sàng làm mọi việc cho Ngài".
Sau thời gian Tập, Livia được đổi
tên mới là Agostina, và được cử giúp
việc y tá tại bệnh viện Santo Spirito.
Bệnh viện này đã có một lịch sử
thật vẻ vang, nơi đã ghi dấu chân
biết bao đấng thánh, nhưng trong thời
của Sơ Agostina, phong trào tục hoá đã tước
bỏ hết đặc tính tu trì của nó. Các
tượng Thánh Giá đã bị tháo cất đi,
và các nữ tu phải tuân theo rất nhiều
luật lệ, một trong những khoản luật
là các Sơ phải giữ, là không được
nói về Thiên Chúa với các bệnh nhân. Nhưng
Sơ Agostina không cần lời nói để trao
ban Thiên Chúa cho các bệnh nhân: hành động của
Sơ là những lời nói hùng hồn hơn cả
về tình yêu của Sơ dành cho Thiên Chúa. Xem ra
mọi người đều nhận ra điều
đó.
Sau một thời gian ngắn, Sơ Agostina mắc
phải bệnh phổi, nhưng sau khi chịu
phép Xức dầu, Sơ đã bình phục. Sau
đó, Sơ lại xin phép trở lại phục
vụ trong khu vực phổi, để các Sơ
khác khỏi bị nhiễm lây bệnh này.
Thái độ của những bệnh nhân trong
khu vực này thật là đáng sợ; những
hành động thô tục và phạm thượng
rất thường xảy ra, nhiều khi đã
phải mời cảnh sát can thiệp. Vì thế,
Sơ Agostina có khi đã phải hứng chịu
những sỉ vả, khạc nhổ, và có một
lần kia Sơ còn bị đánh trọng thương.
Nhưng Sơ vẫn không sợ hãi những công
việc mình phải đảm trách. Không những
thế, Sơ còn bênh vực các bệnh nhân, "Họ
không xấu, nhưng chỉ vì họ bị bệnh.
Bởi vậy, ta phải xót thương họ.
Quý vị nên giúp tôi cầu nguyện cho họ".
Vì thế, trong mọi lúc, Sơ luôn kiên nhẫn
và vui tươi, cho dù các bệnh nhân có hành động
khiếm nhã đến đâu cũng thế.
Để có ơn trợ lực trong lúc giúp đỡ
những bệnh nhân ương ngạnh, Sơ
Agostina đã hướng mắt lên Đức
Mẹ. Sơ đã viết thư cho Đức
Mẹ và "gởi" lá thư đó sau một
tấm hình Đức Mẹ trong một căn
phòng nhỏ gần khu vực phổi. Một
trong những lá thư đó, Sơ viết: "Lạy
Mẹ rất thánh, xin Mẹ hãy cứu vớt
con người bất hạnh đó, con đã
không thể thay đổi tấm lòng chai đá
của ông ta, và con hứa sẽ làm thêm hai hay ba
đêm để tôn kính Mẹ".
Sơ Agostina có lòng sùng kính đặc biệt đối
với Đức Mẹ, và việc sùng kính Sơ
thích nhất là kinh Mân Côi, đây là việc sùng
kính Sơ thực hiện hằng ngày. Thêm vào đó,
Sơ dành rất nhiều giờ để cầu
nguyện. Vì đối với Sơ, cầu nguyện
không những là một bổn phận, mà còn là
một nhu cầu sống, tương tự như
hơi thở. Chính Sơ đã chân nhận rằng
nhờ đời sống cầu nguyện, Sơ
mới có đủ nghị lực để
đứng vững trong khi phục vụ tại
khu vực này.
Dù Sơ Agostina rất hăng hái làm việc, nhiều
khi còn làm thay cho những nữ tu yếu bệnh,
Sơ cũng có những giây phút nghỉ ngơi.
Một lần nọ, trong khi cùng với một
Sơ khác về Nhà Mẹ, khi về đến
nhà, Sơ Agostina nói sẽ chờ Sơ kia trong
nhà nguyện. Chiều hôm đó, lúc Sơ kia trở
lại, Sơ Agostina nói: "Tôi được
một giấc ngủ thật ngon trước
Chúa Giêsu".
Tuy nhiên, Sơ Agostina thích làm việc hơn là nghỉ
ngơi. Buổi chiều trước khi qua đời,
Sơ Agostina đã nói lời tiên tri sau đây với
chị em Dòng, "Sau khi chết, chúng ta sẽ
nằm xuống nghỉ rất dài, nên chúng ta phải
đứng bao lâu chúng ta còn sống. Bây giờ
chúng ta hãy làm việc; một ngày nào đó chúng
ta sẽ nghỉ".
Sơ Agostina đã tuyên khấn trọng thể
ngày 23 tháng 9 năm 1893. Sau đó, Sơ trở
lại làm việc trong khu vực "khủng
khiếp" kia. Nhiều bệnh nhân trong khu vực
này đã đến từ các trại tù. Một
trong những người đầu đảng
của nhóm chuyên môn phá rối này là Giuseppe Romanelli,
một người đã bốn lần bị
toà kết án. Khi mẹ và chị em ông đến
thăm, Sơ Agostina tỏ ra niềm nở ân
cần tiếp đón họ, có khi còn bố thí
cho họ. Nhưng khi Giuseppe bị đuổi
vì hạnh kiểm xấu, hắn đã đổ
hết lỗi cho Sơ Agostina, dù rằng Sơ
không dính dáng gì đến chuyện này. Sau đó,
hắn mấy lần viết thư đe doạ
Sơ. Dù biết rằng hắn là một con người
nguy hiểm, Sơ vẫn bình tĩnh tiếp tục
chu toàn nhiệm vụ.
Sáng thứ ba ngày 13 tháng 11 năm 1894, Sơ Agostina
đang phụ giúp một bệnh nhân mà Sơ
đã hứa sẽ giúp đỡ. Sơ đi
cùng với bệnh nhân đó ra khỏi khu vực
và đi vào một con đường nhỏ.
Đột nhiên, Giuseppe xuất hiện trước
mặt Sơ. Với con dao trong tay, hắn liền
xông đến đâm Sơ. Người bệnh
nhân đi với Sơ liền thất thanh kêu
cứu. Trong khi các bệnh nhân và y tá chạy đến,
tên sát nhân kia đã chạy thoát thân. Sơ Agostina
lúc này đang nằm trên đất, thều thào
lời sau cùng: "Lạy Mẹ, xin giúp con".
Một nữ tu cùng với vài nhân viên bệnh
viện đã khiêng Sơ về đặt lên
giường. Mẹ Bề trên đã đến
bên giường lay nhẹ Sơ, và hỏi Sơ
đã tha thứ cho kẻ ám hại Sơ chưa.
Dù không thể nói ra lời, Sơ Agostina đã
gật đầu và cười. Tiếp sau đó,
Sơ trút linh hồn.
Liền sau đó, các nhà báo, phóng viên, nhiếp ảnh
đổ xô đến bệnh viện, họ
nói: "Chúng tôi muốn thấy vị tử đạo".
Vì thấy rằng không thể di chuyển xác Sơ
Agostina đi chỗ khác, một nữ tu đã
đặt một cành huệ lên tay và một vòng
hoa hồng trắng trên đầu Sơ Agostina.
Sau cuộc thử nghiệm được thực
hiện vào ngày hôm sau, lễ an táng đã được
cử hành vào ngày 15 tháng 11 năm 1894. Thành phần
tham dự gồm có đại diện của
chính quyền địa phương, của các
bệnh viện, và các dòng tu, nhất là một
số đông thường dân, họ đến
để tôn kính một vị tử đạo
vì đức bác ái.
Giuseppe đã bị bắt trong ngày lễ an táng
Sơ Agostina. Dù gia đình Sơ Agostina đã xin
ân xá, Giuseppe vẫn bị kết án chung thân. Không
đầy một năm sau, ông đã chết
trong tù, sau khi đã trở về làm hoà với
Chúa Kitô và lãnh nhận các phép sau hết.
Thủ tục xin phong thánh cho Sơ Agostina được
bắt đầu từ năm 1936; đến
năm 1945, sắc lệnh điều tra phong
thánh cho Sơ được ban hành. Sơ Agostina
đã được Đức Thánh Cha Phaolô VI
tuyên phong lên bậc Chân Phước năm 1972.
|
|