|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Thánh
Nữ Gemma
Galgani
Một
viên bảo ngọc của Trời cao. (1878-1903)
Trong lịch sử nhân loại, Thiên Chúa đã
kêu gọi một số linh hồn quảng đại
dâng hiến cuộc đời để đền
tội thay cho nhân loại vì đã xúc phạm đến
Đấng Tạo Hoá và Cứu Chuộc của
loài người. Một trong những người
đã ôm ấp cuộc đời trở thành
của lễ hy sinh đền tội đó là
Thánh nữ Gemma Galgani, người Ý. Gemma có thể
từ chối lời mời gọi của Thiên
Chúa, nhưng Thánh nữ đã tự ý theo gương
Đức Mẹ Maria để trả lời:
"Này tôi là tớ nữ của Thiên Chúa".
Bé Gemma Galgani sinh ngày 12 tháng 3 năm 1878 tại
một thôn quê gần thành Lucca, Ý. Trong tiếng
Ý, "Gemma" có nghĩa là viên ngọc quý. Lúc
mới sinh, mẹ của Gemma lo lắng là tên
này không phải là tên của một vị thánh,
nhưng một linh mục bạn của bà an
ủi rằng rất có thể một ngày nào
đó, bé sẽ trở thành một "viên ngọc
quý của Thiên Đàng".
Ngay từ bé, Gemma đã có một lòng yêu mến
đời cầu nguyện, và chính Gemma công nhận
đó là nhờ công lao của người mẹ
hiền, dù bà chết lúc Gemma còn bé, đã soi dẫn
cho em có một lòng ao ước được
hưởng Thiên Đàng, và dạy dỗ em về
Thiên Chúa.
Ngày 17 tháng 6 năm 1887, Gemma được Rước
lễ lần đầu. Sau này, chính Gemma viết,
"Tôi không thể diễn tả được
những gì xảy ra giữa Chúa Giêsu và tôi trong
lúc đó. Ngài đã làm cho linh hồn tôi cảm
được Ngài cách mạnh mẽ. Ngay lúc đó,
tôi nhận ra nguồn vui Thiên Đàng thật khác
với những thú vui trần gian, và tôi bị
chìm đắm bởi ước vọng muốn
làm cho cuộc kết hợp giữa Thiên Chúa và
tôi được kéo dài cho đến đời
đời".
Một lần nọ, Mẹ Bề trên của
các nữ tu tại trường Gemma đang theo
học xin cô giáo và cả lớp của em cầu
nguyện cho một người đang hấp
hối mà vẫn từ chối lãnh nhận các
Bí Tích. Sau giờ cầu nguyện đó, Gemma đã
lên thưa nhỏ với cô giáo: "Ơn đó
được nhận lời rồi". Quả
thật, chiều hôm đó mọi người
được tin là người đó thực
sự ăn năn trở lại, và lãnh nhận
ơn an ủi của Đức Tin trước
khi qua đời.
Nhiều lần trong cuộc đời, Gemma được
lãnh nhận nhiều ơn lạ thường
và cảm nghiệm nhiều cuộc gặp gỡ
thần bí. Nhiều lần những biến cố
này đã gây nên sự hiểu lầm, và từ
đó là những lời chế nhạo. Là một
người nhạy cảm, Gemma đã phải
chấp nhận nỗi khổ tâm này, nhưng
Gemma sẵn sàng chịu tất cả để
đền tạ Chúa, và tưởng nhớ lại
ngày xưa, chính Chúa cũng đã bị nhạo
báng và hiểu lầm.
Dù là một học sinh thông minh, Gemma cũng phải
bỏ dở việc học trước khi hoàn
tất chương trình học, vì mắc một
chứng bệnh kinh niên. Sau này, Gemma còn bị
một số bệnh nan trị khác.
Thân phụ Gemma là dược sĩ, với nghề
này, ông dư sức để nuôi sống gia đình.
Nhưng vì lòng rộng rãi sẵn sàng giúp đỡ
những người nghèo khó, nên không lâu sau, gia
đình bắt đầu phải sống trong
cảnh túng thiếu. Thêm vào đó, sau cái chết
của ông vào năm 1897, Gemma và những người
con khác của ông phải sống côi cút không một
đồng dính túi. Gemma thật buồn vì cái chết
của cha, nhưng đối với hoàn cảnh
túng bấn của mình, Gemma không tỏ ra buồn
phiền là mấy. Ngay hôm an táng cha cô, một số
người chủ nợ đã đến lấy
đi vài đồ vật còn lại trong nhà, điều
này làm cho tâm hồn Gemma cũng cảm thấy
phiền muộn, nhưng cô luôn giữ được
sự bình tĩnh và chấp nhận tất cả.
Theo gương cha, Gemma có một lòng yêu thương
bao la đối với người nghèo, nên mỗi
lần đi đâu, nhiều người liền
đến xin giúp đỡ. Khi có của gì, Gemma
sẵn sàng cho hết, và khi chính cô cũng bị
túng cực, thì cô trao ban cho họ tình bạn hữu.
Nhiều lần, quên hoàn cảnh của mình, Gemma
đã khóc thương cho số phận khổ
sầu của họ.
Sau cái chết của người cha thân yêu, tuy
mới có 19 tuổi, Gemma đương nhiên trở
thành người mẹ của bảy người
em. Sau này, khi vài người em của cô đã
có thể chia sẻ trách nhiệm với cô, Gemma
đến chung sống với một người
dì trong một thời gian ngắn. Tại đây,
dù Gemma luôn tỏ tình yêu mến đối với
chú dì, nhưng cuộc sống quá bận rộn
với những giao tế xã hội của họ
làm cho Gemma không được vui. Và vì họ là
một gia đình khá giả, nên họ cũng
muốn Gemma chia sẻ những niềm vui của
họ. Cũng trong thời gian này, có hai thanh niên
ngỏ ý xin cưới Gemma, nhưng hơn bao
giờ hết, lúc này cô muốn được
yên tĩnh và chỉ nói chuyện và cầu nguyện
với một mình Thiên Chúa.
Một thời gian sau, Gemma trở về nhà, và
cô liền bị bệnh sưng màng óc. Từ
từ Gemma không thể nghe được nữa,
và bắt đầu rụng tóc. Thêm vào đó,
chân tay hoàn toàn bị tê liệt. Đối với
trần gian, thật là vô phương cứu chữa.
Gemma bị liệt giường hơn một
năm. Trong suốt thời gian yếu bệnh,
điều làm cho Gemma phải buồn khổ
hơn cả là đã làm phiền đến thân
nhân của cô. Không bao lâu, tin đồn về
nữ bệnh nhân anh hùng này đến tai mọi
người trong phố, nên nhiều người
đã đến để an ủi khuyến
khích cô. Với nụ cười tươi và
những lời nhã nhặn, Gemma vui vẻ đón
tiếp mọi người.
Thêm vào những bệnh tật, Gemma cảm thấy
như luôn bị ma quỷ cám dỗ, nên cô cầu
xin sự phù trợ của Thánh Gabriel Possenti, Dòng
Thương Khó (lúc đó mới là Chân Phước).
Thánh Gabriel hiện ra với Gemma một đôi
lần, hứa sẽ trợ giúp cô và gọi cô
là "em". Qua lời cầu bầu của
ngài, Gemma được lành bệnh cách lạ
lùng.
Trong một lần hiện ra với cô, Thánh Gabriel
đặt dấu hiệu của Dòng Thương
Khó trên người Gemma. Khi Gemma tỏ ý muốn
gia nhập một dòng tu, Ngài nói Gemma hãy thực
hiện lời khấn để trở thành
một nữ tu, nhưng đừng thêm điều
gì vào lời khấn này. Thánh Gabriel có ý nói với
Gemma rằng dù sau này cô sẽ sống cuộc
sống của một nữ tu, nhưng cô sẽ
không bao giờ gia nhập một dòng tu nào. Quả
thật, sau này, Gemma đã bị từ chối
gia nhập đời sống tu trì vì sức khoẻ
cô quá yếu. Gemma dâng mối thất vọng này
lên Chúa như một của lễ hy sinh.
Được ơn tiên tri, Gemma tiên đoán sau
này một tu viện của Dòng Thương Khó
sẽ được thiết lập tại
Lucca; hai năm sau khi Gemma qua đời, lời
tiên tri này thành sự thật. Và khi tự biết
rằng mình sẽ không được gia nhập
Dòng Thương Khó, Gemma nói: "Dòng Thương
Khó không muốn tiếp nhận tôi; nhưng vì
tôi muốn ở với họ, nên sau khi chết
tôi sẽ được ở với họ".
Ngày nay, xác của Gemma vẫn được lưu
giữ tại tu viện Dòng Thương Khó ở
Lucca.
Ngày 8 tháng 6 năm 1899, Gemma được một
điềm báo từ trong tâm hồn cho biết
sắp được lãnh nhận một ơn
đặc biệt. Gemma thưa với Cha giải
tội về vấn đề này, và sau đó
đã lãnh nhận ơn xá giải. Sau này, Gemma
thuật lại với Cha linh hướng như
sau: "Hôm đó là chiều ngày thứ Năm,
tự nhiên con cảm thấy trong nội tâm thật
phiền muộn vì mọi tội lỗi của
con; sự phiền muộn này mạnh mẽ đến
nỗi cả sau này, không bao giờ con cảm
được như vậy nữa; mối đau
khổ đó làm cho con cảm thấy như con
phải chết ngay tại chỗ. Sau đó con
cảm thấy tất cả sức mạnh của
linh hồn con được dồn vào việc
cầu nguyện. Trí khôn của con hầu như
không còn biết sự gì khác ngoài tội lỗi
con, và những tội lỗi đó đã xúc phạm
đến Chúa thế nào... Lúc đó trong con dầy
đặc những tư tưởng; những
tư tưởng đó là đau khổ, yêu mến,
lo sợ, hy vọng, và an ủi."
Trong khi xuất thần, Gemma được thấy
người Mẹ trên trời của cô, Mẹ
đã bao bọc Gemma trong tà áo của Mẹ. Ngay
lúc đó, theo lời tường thuật của
Gemma: "Chúa Giêsu xuất hiện với các vết
thương rộng mở của Người;
tuy máu không trào đổ ra, nhưng có ngọn
lửa. Ngọn lửa này đã đụng đến
tay, chân, và trái tim con. Con cảm thấy như
đã ngã xuống và đã chết, nhưng Mẹ
đã nâng đỡ con và gìn giữ con dưới
áo Mẹ. Con đã ở trong tình trạng đó
suốt mấy giờ đồng hồ liền.
Rồi Mẹ hôn lên trán con, và cuộc thị kiến
chấm dứt. Lúc đó con đang quỳ, và
cảm thấy chân, tay, và trái tim con đau đớn
dữ dội. Con chỗi dậy bước lên
giường, lúc này con mới thấy máu chảy
ra từ những chỗ con đau nhức. Con
băng bó cẩn thận bao nhiêu có thể, và với
sự trợ giúp của Thiên thần Bản mệnh
của con, con đã nằm được lên
giường".
Hôm sau, Gemma bọc tay mình bằng đôi găng
tay, và dự Thánh Lễ như thường. Sau
đó, Gemma cho một người dì xem những
dấu thánh. "Dì hãy xem, Chúa Giêsu đã làm gì nơi
cháu".
Mỗi buổi chiều thứ Năm, Gemma lại
xuất thần, và các dấu thánh lại xuất
hiện. Những dấu thánh này lưu lại
cho đến trưa thứ Sáu hay sáng thứ
Bảy, cũng lúc này máu mới hết chảy
và vết thương mới đóng lại, chỉ
để lại một vệt trắng ở
vết thương. Sau này, một trong những
Cha linh hồn của Gemma đã nại đến
khoa học, và nhờ một bác sĩ kiểm
soát những dấu thánh. Và như Gemma đã thấy
trước, viên bác sĩ chỉ coi đó là triệu
chứng của một chứng bệnh nào đó,
hoặc chỉ là sự ảo tưởng của
một linh hồn quá sốt sắng.
Các dấu thánh này tiếp tục xuất hiện
cho đến ba năm trước khi Gemma qua
đời. Vì lúc này, Cha linh hồn ngăn cản
cô không được lãnh nhận hiện tượng
phi thường này, và qua lời cầu nguyện
của cô, hiện tượng này đã chấm
dứt, nhưng vệt trắng vẫn còn lại
trên da cho đến ngày Gemma chết.
Nhờ sự giúp đỡ của Cha giải
tội, Gemma đã đến sống với gia
đình ông Giannini. Ở đây, cô được
tự do hơn ở nhà để sống đời
sống thiêng liêng. Cô rất biết ơn gia đình
này, vì hơn một lần, trong cơn xuất
thần, người ta được nghe cô cầu
nguyện cho gia đình này. Gemma vui vẻ làm mọi
việc trong nhà và giúp vào việc dạy dỗ
các em nhỏ.
Rất nhiều tài liệu về các lời nói
của Gemma trong cơn xuất thần vẫn
còn được lưu giữ. Trong tình trạng
xuất thần này, linh hồn được
tan hoà trong Thiên Chúa đến nỗi mất hết
mọi cảm giác bình thường. Cha giải
tội và một người thân của cô là Cecilia
thường được nghe những lời
của Gemma và viết xuống những lời
đó.
Có lần Cha Germanô nghe được Gemma tranh
biện với sự công bằng của Thiên
Chúa và phần rỗi của một linh hồn.
Đây là một vài lời của cô: "Con không
tìm sự công bằng của Chúa, nhưng tìm tình
thương xót của Chúa. Con biết ông ấy
làm cho Chúa phải rơi lệ; nhưng... Chúa
không được nghĩ đến tội
của ông ấy; Chúa phải nghĩ đến
Máu Chúa đã đổ ra. Và, lạy Chúa Giêsu, xin
Chúa hãy trả lời, Chúa hãy nói với con là Chúa
đã cứu tội nhân của con". Gemma thực
sự đã kêu tên người mà cô đang cầu
nguyện cho. Một lúc sau, Gemma vui mừng hớn
hở kêu lên: "Ông ấy đã được
cứu rỗi! Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã toàn thắng,
Chúa luôn toàn thắng". Sau đó, Gemma hết
cơn xuất thần.
Cha Germanô vừa ra khỏi phòng, thì nghe có tiếng
gõ cửa, và được người nhà cho
biết là có một người lạ mặt
muốn gặp ngài. Vừa thấy cha, người
lạ mặt liền quỳ xuống với
hai hàng lệ tuôn rơi, ông thưa với cha:
"Thưa cha, con muốn được lãnh
ơn xá giải". Sự xuất hiện và
lòng thống hối của người lạ
mặt làm cho Cha phải kinh ngạc, vì người
đó chính là tội nhân mà Gemma nhắc đến
trong cơn xuất thần.
Ngoài những lần xuất thần, Gemma còn thường
xuyên được gặp Thiên thần Bản
mệnh của cô, những cuộc gặp gỡ
này thường rất thân mật. Có khi ngài bảo
vệ và an ủi cô, lúc khác ngài khuyên bảo cô,
và đôi khi ngài cũng khiển trách cô nặng
lời vì những lỗi lầm của cô bằng
những lời như, "Ta thật xấu
hổ vì em". Và cũng có lần, người
ta nghe thấy cô tranh luận với Thiên thần
bản mệnh của cô, đến nỗi Cha
linh hướng của cô nhắc cô phải luôn
nhớ là mình đang nói chuyện với một
Thiên sứ, nên luôn phải có sự kính trọng.
Hầu hết các trang trong tập nhật ký của
cô đều có nhắc đến Thiên thần.
Trong một đoạn, Gemma viết, trong gần
nửa tiếng đồng hồ ma quỷ liên
tiếp đánh lên vai tôi. "Sau đó, Thiên thần
bản mệnh của tôi đến và hỏi
tôi bị gì vậy; tôi nài xin Ngài đêm đó hãy
ở lại với tôi, và ngài nói, 'nhưng ta phải
ngủ chứ', tôi liền trả lời, "không
được, Thiên thần của Chúa Giêsu không
được ngủ.' Ngài liền cười
và nói, 'dù vậy, ta cũng phải nghỉ chứ,
em định cho ta nghỉ ở đâu'. Tôi xin
Ngài ở gần tôi. Rồi tôi lên giường.
Sau đó Ngài lấy cánh của Ngài bao phủ tôi,
và đứng ở phía đầu tôi. Mãi đến
sáng Ngài vẫn còn đó."
Một trong những việc lạ lùng nhất
xảy ra trong đời của Gemma là nhiều
lần cô đã nhờ Thiên thần Bản mệnh
của cô đi làm vài việc cho mình, thường
là để chuyển một lá thư hay đem
tin đến cho Cha Germanô, lúc đó đang ở
Rôma. Thường thì Thiên thần Bản mệnh
của Cha lại đem những câu trả lời
của Cha đến cho cô. Vì thấy việc
này quá khác thường, nên nhiều lần Cha
Germanô xin Thiên Đàng cho ngài một dấu để
biết việc này có hợp với Thánh Ý Chúa
không. Sau khi Gemma chết, ngài viết: "Không
biết tôi đã phải thử đến bao
nhiêu lần! Nhưng không bao giờ cuộc thử
nghiệm của tôi bị thất bại, và vì
thế hết lần này đến lần khác,
tôi phải nhận rằng, hiện tượng
này cũng như những hiện tượng
phi thường khác xảy ra trong cuộc đời
của cô, xem ra như Thiên Đàng đã vui sướng
trong cuộc vui ấy với người tớ
nữ đáng yêu và ngây thơ này".
Trong khi điều tra về cuộc đời
của cô, mọi người đều làm chứng
rằng những thái độ của Gemma không
có gì là giả tạo. Sau mỗi lần xuất
thần, cô trở lại bình thường và tiếp
tục sống trong yên tĩnh. Hầu như không
ai biết đến những việc hy sinh đền
tội nhiệm nhặt của cô, cả những
người rất thân thiết với cô. Chỉ
có vài người chung quanh cô được hân
hạnh biết cô là một người đắc
sủng với Thiên Chúa.
Mặc dầu rất nhiều biến cố
xảy đến với cô, Gemma đã hiểu
được niềm vui chân thật của
con đường sống của cô, cô nói, "Thánh
giá và đau khổ chỉ là không, khi chúng ta kết
hợp mật thiết với Chúa Giêsu".
Đến tháng Giêng năm 1903, Gemma được
biết là đã mắc bệnh phổi. Sau khi
biết bị bệnh phổi, cô đến sống
trong một căn phòng nhỏ gần nhà ông Giovanni,
để tránh sự nguy hiểm cho gia đình
ông. Trong bốn tháng trời, Gemma can đảm
chịu bệnh, không một lời than trách. Với
sự trợ giúp của Cha xứ, Gemma qua đời
trong âm thầm ngày 11 tháng 4 năm 1903. Sau này, vị
linh mục trên đã làm chứng: "Tôi đã
hiện diện bên giường nhiều người
hấp hối, nhưng tôi chưa thấy ai chết
như Gemma, không một dấu hiệu báo trước,
không một giọt lệ, và hơi thở vẫn
đều hoà. Gemma chết với một nụ
cười vẫn còn trên môi, đến nỗi
tôi không thể tin rằng cô đã chết".
Năm 1917, Giáo quyền bắt đầu tra xét
cuộc đời của Gemma, và năm 1933, cô
được phong Chân phước. Sắc lệnh
chấp nhận phép lạ để phong thánh
được tuyên bố ngày Chúa nhật Lễ
Lá 26 tháng 3 năm 1939. Gemma được tôn phong
Hiển thánh ngày 2 tháng 5 năm 1940, chỉ 37 năm
sau khi qua đời.
|
|