|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Thánh
Nữ Rosa
Đệ Lima
"Lạy
Chúa, xin gia tăng đau khổ cho con - Cùng với
các đau khổ, xin tăng bội tình yêu cho trái
tim con". (1586-1617)
Năm 1533, phần đất Peru mầu mỡ
ở Nam Mỹ, được tìm thấy bởi
một nhóm người Tây Ban Nha dưới sự
lãnh đạo của ông Phanxicô Pizarro. Peru trở
thành thuộc địa của Tây Ban Nha và thủ
đô ban đầu đặt tại Cuzco, sau
dời về Lima, "kinh thành các vua".
Chính tại đây, ông Gaspar de Flores, người
Tây Ban Nha, đã cưới người vợ
bản xứ là bà Maria d'Olivia. Ông bà sinh được
mười người con. Ngày 20-4-1586, một
bé gái chào đời. Vì quá yếu ớt nên bé đã
được Rửa tội ngay tại nhà. Người
ta lấy tên thánh của mẹ đỡ đầu
là bà Isabel de Herrara và đặt tên cho bé là Isabella.
Ít tuần sau, cha mẹ đưa con tới nhà
thờ Thánh Sebastien để Cha sở, là Cha Don
Antonio Polanco, làm phép bù cho bé. Sau này bé lãnh phép Thêm
sức do Đức Cha Toribio, Tổng Giám Mục
thành Lima. Trong dịp đặc biệt này, bà
Maria d'Olivia thấy có một bông hồng lạ
ở trong nôi con, nên tên thánh khi chịu phép Thêm
sức của bé đã được đặt
là Rose (Hồng).
Bé Hồng có bộ tóc xoắn rất xinh. Hồi
chừng 4-5 tuổi, khi đang chơi với
người anh tinh nghịch, bé đã bị cậu
ném bùn dơ lên tóc. Bé kêu lên cản anh, nhưng
cậu ta chẳng những không ngưng, mà còn
cảnh cáo: "Sao mày hô hoán lên thế! Mày không
biết rằng lửa Hoả ngục sẽ
thiêu rụi bộ tóc của những người
kiêu ngạo chỉ để ý đến bộ
tóc đẹp như của mày sao?" Nghe anh
cảnh cáo thế, Bé oà lên khóc. Nhưng cũng
từ đó bé đổi hẳn thái độ.
Bé lấy kéo cắt ngay đi những lọn
tóc quăn óng ả, và từ đấy không để
tính tự ái ngăn cản ước muốn
vào Thiên Đàng của bé. Khi biết được
chuyện, ba má đã la rầy bé về việc
cắt tóc, nhưng bé nhẫn nhục chịu
la và nhận hình phạt.
Có lẽ cô Hồng đã đọc truyện
Thánh Catarina Siena, và chịu ảnh hưởng
nhiều về đời sống thánh thiện
của vị Thánh nữ Tiến sĩ này. Thật
vậy, từ khi lên mười, cô bé đã từng
cảm nghiệm được Tình yêu Chúa mãnh
liệt. Mỗi lần quỳ trước Thánh
Thể, cô bé như được bao phủ bằng
sự hiện diện đích thực của
Chúa. Cũng chính vì thế, vào thời gian này, cô
bé đã tự ý và âm thầm khấn giữ Đức
Khiết Trinh để chứng tỏ lòng luôn
luôn yêu mến duy một mình Chúa Giêsu.
Bé Hồng lây cái tính sợ bóng tối của bà
thân mẫu: cả hai mẹ con không bao giờ
dám tới chỗ tối. Tuy sợ bóng tối,
nhưng khi cầu nguyện, thì cô bé lại thích
ở một mình trong bóng tối, vì lúc ấy cô
được hoàn toàn hướng về Chúa
mà không bị ai thấy. Một đêm kia Hồng
nán lại cầu nguyện lâu hơn tại một
cái chòi ngoài vườn. Bà mẹ sợ có chuyện
gì xẩy ra cho con gái, mà bà lại sợ tối,
nên đã nhờ chồng dẫn ra. Khi thấy
cha mẹ tới, Hồng ngưng cầu nguyện,
đứng dậy và xin lỗi cha mẹ. Trong
lúc về, cô tự nghĩ, "Mặc dầu
má cũng nhát như mình, thế mà má cảm thấy
an toàn khi có ba ở gần. Vậy sao mình lại
sợ bóng tối khi biết chắc chắn có
Chúa Giêsu, Bạn Trăm Năm luôn ở bên?"
Bị cảm kích bởi ý tưởng đó,
Hồng đã sửa được tính nhát, không
còn sợ bóng tối nữa.
Trong cảnh nhà đông con, ông thân sinh lại buôn
bán thua lỗ, nên gia đình phải sống trong
cảnh thiếu thốn. Hồng phải cuốc
đất trồng bông và thường đem
bông ra chợ bán. Cô tỏ ra thành thạo trong việc
bán bông. Anh cô, Fernand, là người thông cảm
và hiểu em mình có khiếu buôn bán khác với các
em khác. Khi Hồng tới tuổi trưởng
thành, có nhiều chàng mong được xe duyên
với cô. Vì vậy, ông bà thân sinh đã quan tâm
nhiều đến việc chọn bạn trăm
năm cho con, nhưng Hồng một mực từ
chối. Cũng vì nhất định từ chối
việc kết hôn mà Hồng suốt hơn mười
năm đã lãnh biết bao cay đắng, bao
khổ đau từ mọi phía. Song song với
việc từ chối kết hôn, cô nhất quyết
xin cho được nhập Dòng ba Thánh Đaminh
lúc 20 tuổi, và đã tự ý khấn sống
Khiết trinh trọn đời.
Từ thời thơ ấu, khi mới lên 4-5 tuổi,
Hồng đã can đảm dẹp tự ái và
hy sinh cắt đi những lọn tóc xinh xắn,
nên cô đã được Chúa ban cho hiểu biết
con đường dẫn tới Chúa là những
đau khổ và hy sinh, hy sinh những gì ưa
thích nhất và can đảm gánh chịu những
gì trái ý nhất. Bài học đó, cô đã từng
học được qua những lần cầu
nguyện lâu giờ, khi nhìn ngắm tượng
Chúa chịu nạn, với mão gai, với những
vết thương đẫm máu xé nát toàn thân!
Vì thế, để nên giống Chúa, cô đã xoay
xở tìm mọi cách hy sinh. Chẳng hạn, nhiều
lần chỉ ăn bánh mì với chút nước
lã; cũng nhiều khi không ăn uống gì cả.
Càng lớn lên, cô càng tìm nhiều cách phạt
xác. Cô lấy những cây có chất hoá học
đốt cháy để bôi lên mình, làm cho cháy da;
hoặc tìm những cây có lông ngứa, cọ xát
vào mình để chịu ngứa mà không gãi suốt
ngày; hoặc dùng roi đánh tội đến chảy
máu. Khi được phép cha mẹ, cô đã dọn
ra sống tại cái chòi ngoài vườn. Ở
đấy, cô làm một giường bằng
gạch và rễ cây lộm cộm, khiến thân
xác không thể tìm thấy thoải mái trong giấc
ngủ. Khi bà thân mẫu muốn cô đội
một vòng hoa, cô theo lời mẹ, nhưng đã
độn một ít gai nhọn ở trong vòng.
Bên cạnh chòi, cô làm một nhà nhỏ để
thường xuyên săn sóc những người
già yếu không được ai săn sóc thuốc
thang, cơm nước.
Để thưởng công hy sinh nhiều của
cô, Chúa Giêsu và Đức Mẹ hiện ra với
cô nhiều lần. Chúa hiện ra với dáng vóc
và trạc tuổi cô. Hồng rất tôn kính, mến
yêu và phó thác nơi Đức Mẹ. Có những
đêm kéo dài với hy sinh, cô thường xin Đức
Mẹ đánh thức kịp giờ tham dự
Thánh lễ. Mỗi sáng khi thức dậy, cô được
thoáng thấy gương mặt Đức Mẹ
trong ánh bình minh. Ngoài ra, Hồng còn được
Thiên thần Bản mạnh thường xuyên
hiện ra để cùng cầu nguyện với
cô, an ủi hoặc dạy cô tập nhân đức.
Càng lớn tuổi Hồng càng tìm mọi cách hy
sinh và phạt xác cách dũng cảm hơn. Để
noi gương Chúa Giêsu và cảm thông sự thương
khó của Người, cô thường vác một
cây thập giá nặng ở ngoài vườn, và
thường dùng xích sắt đánh phạt mình.
Suốt đời cô mang trên ngực lời tâm
niệm và cầu nguyện này: "Lạy Chúa,
xin gia tăng đau khổ cho con - Cùng với
các đau khổ, xin tăng bội Tình yêu cho trái
tim con". Cô đã được Tình yêu Chúa thiêu
đốt và thúc bách, đến nỗi chỉ
nói về Chúa. Khi nhìn thấy cô hoặc nghe cô nói,
người ta thấy như những lưỡi
lửa từ cô thấu nhập vào người
nghe. Hiện tượng này cũng thường
xảy ra khi người ta thấy cô chầu
Thánh Thể và khi cô rước lễ.
Chúa đã ban nhiều đặc ân cho Hồng,
nhưng đời cô cũng bị bao phủ
bằng đau khổ từ lúc bốn, năm
tuổi. Quỷ dữ cũng được
phép bủa vây cô bằng nhiều thứ cám dỗ,
và nó chỉ giảm bớt cám dỗ khi nào cô chịu
giảm bớt hãm mình hoặc ươn ái kéo
dài giờ ngủ. Trong một thời gian khá lâu,
cô bị các linh mục kiểm tra và các bác sĩ
khám nghiệm những hiện tượng siêu
nhiên nơi cô. Nhất là suốt ba năm cuối
đời, cô bị chính quyền quản thúc,
dưới sự chèn ép của Don Gonzalo de Massa
và bà vợ ông ta. Tại đây, cô chịu mọi
cực khổ trong cơn bệnh cuối đời.
Nhưng càng đau khổ, cô càng cầu nguyện
và luôn lắp lại: "Lạy Chúa, xin gia tăng
đau khổ cho con - Cùng với các đau khổ,
xin tăng bội tình yêu cho trái tim con". Trong
thời gian bị quản thúc, Hồng từ
giã cõi đời ngày 24-8-1617, lúc mới 31 xuân xanh.
Rất nhiều người đã đến
viếng xác cô trong nhiều ngày, trước khi
tiễn đưa cô đến phần mộ.
Mãi sau khi cô Hồng qua đời, dân thành Lima mới
hiểu biết và cảm nghiệm sâu xa ảnh
hưởng cuộc sống của cô. Họ
hết lòng tôn kính cô. Khi quan tài của cô tiến
vào phố nhà thờ chính toà, mọi người
than khóc tiếc thương cô pha lẫn niềm
hân hoan chung của dân thành. Sau cùng di hài của
cô được an táng nơi Tu viện dòng Đaminh
tại Lima. Vì đã xảy ra nhiều phép lạ
và nhiều người được chữa
lành khi cầu nguyện trên mộ cô, nên xác cô được
di về thánh đường Thánh Đaminh. Ngày
nay, xác cô được tôn kính trong một nhà
nguyện riêng. Rosa đệ Lima được
Đức Giáo Hoàng Clementê X phong thánh ngày 30-8-1671.
Thánh Nữ được tôn kính khắp miền
Mỹ châu thuộc Tây Ban Nha. Thánh Nữ thường
được trình bày với biểu hiệu
gồm một cái neo, một triều thiên hoa hồng,
và một đô thị. Đặc biệt Thánh
Nữ được tuyên xưng làm bổn mạng
của Miền Nam Mỹ và của quốc gia
Phi Luật Tân.
|
|