|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Thánh
Nữ Catarina
Bồ Đào Nha
Bổn
mạng của giới nghệ thuật gia. (1413-1463)
Catarina sinh nhằm ngày lễ Truyền Tin cho Đức
Mẹ, 25-3-1413. Là ái nữ của nhà quý tộc
Gioan thành Vigri, nên từ khi còn rất nhỏ, bé
đã được gửi vào dinh của Hầu
tước Este tại Ferrara, để cùng với
Margarita, ái nữ của ngài Hầu tước,
được thụ huấn về mọi phương
diện theo cung cách và nếp sống của các
thiếu nữ con nhà quý phái. Catarina được
rất mực ca ngợi là một thiếu nữ
nhan sắc, thông minh, và tâm hồn trong trắng,
nhưng dĩ nhiên, nàng mất hẳn quyền
lợi danh giá nơi dinh thự, bị từ
chối một số các ưu tiên, nhất là
từ tuổi 17, Catarina đã gia nhập vào một
nhóm thuộc Dòng Ba Thánh Phanxicô tại Ferrara, sau
đó Nhóm này sát nhập và sống theo kỷ luật
Dòng Thánh Clara.
Trước hết, Catarina đảm trách việc
làm bánh, sau làm giáo tập. Thời gian này Chị
viết một khái luận quan trọng, với
tựa đề "Bảy khí giới thiêng
liêng", phản ảnh đời sống thần
hiệp thâm sâu của Chị. Trong những tác
phẩm của Chị để lại, có nhiều
sách thu thập các bài huấn đức, cho thấy
lòng sùng kính và những lời nói súc tích của
Chị. Nhiều tác phẩm nghệ thuật của
Chị còn được lưu lại gồm
một số hình rất nhỏ và những bức
tranh, đáng kể nhất là bức danh hoạ
diễn tả việc cầu nguyện.
Catarina được đặc ân có những
thị kiến lạ lùng. Chị tiết lộ
là đã được Đức Mẹ hiện
ra, tay ẵm Chúa Hài Nhi và trao Chúa cho Chị ẵm
trong đêm Vọng Lễ Giáng Sinh. Dịp khác
Chị được nghe ca đoàn các Thiên thần
hát lúc linh mục đọc kinh Tiền Tụng
trong Thánh Lễ; và cũng từ lần đó
trở đi, Chị được giảm bớt
cơn cám dỗ liên miên trong suốt đời
sống thực tập thiêng liêng.
Sau 24 năm sống tại tu viện Ferrara, Chị
được chuyển về quê của Chị
là Bồ Đào Nha, cùng với 15 nữ tu khác để
thiết lập một Tu viện do Chị làm
Tu viện Trưởng cho tới mãn đời.
Chị Thánh qua đời ngày 9-3-1463 trong nỗi
thương tiếc của cả Tu viện,
nơi bao năm tháng Chị đã phục vụ
hết mình. Johann Joseph von Gorres, đại triết
gia kiêm văn sĩ Công giáo, đã tả lại
những phép lạ bảo đảm đã xảy
ra quanh Chị:
"Khi qua đời, Chị không được
các chị Dòng chôn cất trong quan tài, nhưng chỉ
được vùi xuống một cái huyệt.
Khi xác Chị Thánh bị chôn vùi dưới lòng
đất, đã toả lan một làn hương
thơm lạ lùng khắp nghĩa địa và
cả khu vực Tu viện. Sau bảy ngày, khi
các nữ tu ra viếng mộ, làn hương lạ
đó vẫn còn. Không có loại cây, loại hoa
hoặc loại cỏ nào ở đó hoặc
ở gần đó toả hương, nhưng
làn hương phát lên từ mộ Chị. Sau
18 ngày chôn cất, những phép lạ bắt đầu
xảy ra trên mộ. Nhiều bệnh nhân nan trị
đã được chữa khỏi. Các nữ
tu nhận ra lầm lỗi của họ là không
chôn Chị trong quan tài, do đó từng khối
đất đã phủ trên mặt Chị. Các
nữ tu nghĩ đến việc phải hốt
xác Chị để cho vào quan tài. Họ đã
đến hỏi ý kiến Cha giải tội
của Tu viện, Cha rất ngạc nhiên khi biết
sau khi chôn 18 ngày mà xác Chị vẫn chưa bắt
đầu hư thối. Và khi các nữ tu cho
Cha biết là hương thơm vẫn còn toả
lan ra từ mộ Chị, Cha liền ưng thuận
cho khai quật mộ. Gương mặc Chị
chỉ hơi trầy đôi chút vì sức nặng
của đất đè lên. Toàn thân Chị vẫn
còn tươi tốt và thơm hương, không
thấy một dấu vết gì hư thối.
Hương thơm lại bắt đầu toả
thơm hơn, lan toả đến tận thánh
đường và lan ra khắp vùng" (Christliche
Mystik, Cologne, 1936).
Sau khi được khám nghiệm bởi Giáo
quyền và bởi các bác sĩ, xác Chị được
tôn đặt ngay dưới bàn thờ trong một
ít tháng. Khi được di chuyển lần thứ
hai, xác Chị được đặt trên một
cáng gỗ để di chuyển về căn
phòng mà trước kia Chị đã ở suốt
cả cuộc đời. Mỗi khi các Tín hữu
xin được xem xác Chị còn tinh tuyền,
bốn nữ tu lại cung kính kiệu ra thánh
đường, đặt gần cửa sổ,
nơi các nữ tu thường Rước Lễ.
Vì các lối đi và cầu thang quá chật và
bất tiện, nên cần phải xếp đặt
lại. Xác thánh Chị đã được chuyển
sang một quan tài lớn và chắc chắn đặc
biệt đặt trên đế vững chắc.
Sau đó, quan tài được đặt trong
nguyện đường, và khi được
yêu cầu, sẽ di chuyển ra cửa sổ
và mở ra để cho dân chúng chiêm ngưỡng.
Xác thánh được đặt trên cấp cao
để có thể dễ chiêm ngưỡng qua
khung cửa sổ nhỏ hẹp giữa nguyện
đường và triều ca, tức nơi hát
kinh. Cách xếp đặt này đã được
giữ nguyên trong suốt 12 năm sau khi Thánh nhân
qua đời.
Chị Thánh đã hiện ra với Leonora Poggi,
một trong các nữ tu, vào năm 1500, và xin đặt
xác Chị trong một nhà nguyện đặc
biệt ở nơi chỉ định, và để
xác Chị theo tư thế ngồi. Nhà nguyện
đã được xây cất ngay và dùng thứ
gỗ theo ý Chị, tại một nơi thuận
tiện cho khách hành hương kính viếng, sùng
mộ và hôn kính hai chân của xác thánh.
Những tháng đầu năm 1688, một nguyện
đường đẹp và rộng lớn hơn
đã được xây cất để trang
hoàng và hoạ những hình vẽ do Franceschini,
Affener và Quaini. Ngày 11-8-1688, xác thánh được
long trọng kiệu tới nhà nguyện mới
này, và được tôn kính đến nay.
Qua suốt năm thế kỷ, xác thánh vẫn
tươi tốt y nguyên, mặc dù không phải
bao che. Tuy nhiên, ngày nay, từ 1953, xác thánh đã
được lộng trong khung kính. Từ Thế
Chiến Thứ Hai, tay và chân xác thánh đã bắt
đầu hư hại đôi chút, nên đã được
sửa và bao che bằng chất sáp trong. Khuôn mặt
và toàn thân vẫn còn y nguyên nhưng đã ngả
sang màu đen, nguyên do phần lớn vì muội
đèn dầu và khói của những cây nến
đốt để tôn kính Người qua bao
thế kỷ đặt quá gần.
Thánh nhân được Đức Thánh Cha Clêmentê
XI phong hiển thánh ngày 22-5-1712, và được
tôn phong làm Quan thầy các nghệ thuật gia.
|
|