|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Maria
Anna Long
Chị
nữ tu tí hon, sứ giả đem vui tươi đến cho mọi người chung quanh.
(1946-1959)
Đối
với những cơn bệnh hiểm nghèo, dù
nạn nhân là ai thì đó cũng là điều
đáng buồn. Đáng buồn hơn nữa,
khi thân thể của nạn nhân bị biến
dạng, và nhất nữa, khi người mang
chứng bệnh đó lại chính là một em
bé. Hơn bao giờ hết, ngày nay nhiều người
đang mắc phải chứng bệnh ung thư.
Thân thể bị biến dạng, những cơn
đau đớn triền miên, nhiều khi mất
hết cả gia tài, thân nhân và bạn hữu,
đó là những hiệu quả của chứng
bệnh ung thư. Mặc dù nền y học ngày
nay đã tiến bộ vượt mực, hằng
ngày vẫn còn nhiều người đang ngã
gục trước trận chiến này.
Maria Anna Long đã phải hứng chịu tất
cả hiệu quả của chứng bệnh
ung thư, và đến năm 1959, em đã giã
từ cõi đời vì chứng bệnh hiểm
nghèo này. Dù vậy, điều người ta còn
nhớ về cuộc đời em không phải
là đau khổ và buồn phiền, mà là niềm
hạnh phúc, tình yêu thương và lòng biết
ơn.
Ngay từ tuổi ấu thơ, Maria Anna đã
có một sứ mạng cho cuộc đời,
và em đã cố gắng chu toàn sứ mạng
đó với tất cả khả năng của
em. Vì vậy, cho dù thủ tục phong thánh cho em
chưa được bắt đầu, nhưng
tất cả những ai quen biết em và chịu
ảnh hưởng của em, đều chân nhận
rằng linh hồn đẹp xinh của em hiện
giờ đang ở trên Thiên đàng.
Maria Anna là một trong bốn người con trong
một gia đình sinh sống tại tiểu bang
Kentucky, Hoa Kỳ. Bao điều không may đã
dồn dập xảy đến cho gia đình
em. Mẹ em vì đang mang bệnh nên không thể
săn sóc cho em. Khi em mới được ba
tuổi rưỡi, dù đã phải dùng đến
chất phóng xạ và phải lấy ra một
mắt, các bác sĩ đều bó tay trước
bệnh tình của em. Vì nhà thương không thể
giữ em được nữa, bác sĩ của
gia đình đã đề nghị cho em đến
bệnh xá của các Sơ Dòng Đaminh tại
Atlanta, Georgia. Cha mẹ em đã đau khổ biết
bao khi nghĩ đến phải đưa đứa
con bé nhỏ sắp chết đến một
nơi quá xa lạ. Dù vậy, vì không còn cách nào
khác, họ đành phải để em đi Atlanta,
cho đến khi nào mẹ em bình phục mới
đưa em về.
Khi mẹ em và em đến bệnh xá, Sơ Giám
đốc lúc đó là Sơ Veronica đã ra đón
tiếp hai mẹ con. Trước khi Maria Anna đến,
Sơ đã được nghe những người
làm việc xã hội ở Louisville nói về em.
Họ nói: "Em là một bé gái dễ thương;
mọi người biết em đều mến
thương em". Trong khi Sơ Veronica bước
ra chào đón hai mẹ con, dù đây mới chỉ
là lần đầu tiên trong đời Maria Anna
được gặp một nữ tu với
bộ tu phục lạ mắt, em đã chạy
ngay đến với Sơ trước ánh mắt
ngỡ ngàng của mẹ em. Khi đã vào trong nhà,
em đã được mọi người trong
nhà, từ các Sơ cho đến các bệnh nhân
khác, thay phiên nhau ẵm bế trên tay. Một Sơ
đã có nhận xét sau đây trong lần gặp
gỡ đầu tiên đó, "Lúc đó em trông
thật bé nhỏ và gầy gò, nhưng gương
mặt em lại đầy đặn và vui tươi.
Một bên má đã bị sưng lên và mắt em
thì đóng lại. Mái tóc em thật mềm".
Con mắt còn lại của em thì lóng lánh niềm
vui sống.
Sau khi mẹ em buồn bã ra về, các Sơ sợ
đêm đó em sẽ khóc vì nhớ nhà. Nhưng
em đã ngủ một đêm ngon lành và sáng hôm
sau đã đi một vòng thăm bệnh xá. Khi
đến giường của một bệnh
nhân nọ, em đã trèo lên giường, nhìn bệnh
nhân một cách trìu mến, và nhẹ nhàng lay tay
bệnh nhân. Trong suốt cuộc đời ngắn
ngủi của em, với thái độ vui tươi
và thông cảm, Maria Anna luôn là nguồn an ủi
cho các bệnh nhân.
Bệnh xá Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
tại Atlanta, Georgia, là nơi những người
mang bệnh ung thư tìm được an ủi
và tình thương. Hầu hết các bệnh nhân
ở đây là người lớn, nhưng cũng
không thiếu những em nhỏ. Các Sơ làm việc
tại đây hằng ngày đã được
chứng kiến không biết bao nhiêu nỗi khốn
cực của kiếp người, bao nhiêu thân
thể đã héo tàn vì bệnh tật. Các Sơ
đã thực sự hiểu được điều
Chúa phán, "Khi các con phục vụ những người
anh em hèn mọn nhất của Cha, là các con đang
phục vụ chính Cha". Các Sơ đã nhận
ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong những
thân xác tang thương mà hằng ngày mình chăm
sóc. Riêng em Maria Anna, dù thân xác em đã phần nào
biến dạng, nhưng các Sơ đã sớm
nhìn ra tâm hồn xinh đẹp của em. Em cố
gắng trong mọi lúc quên mình đi để
có thể giúp đỡ người khác.
Vì mẹ em đã cho các Sơ biết là gia đình
bà không theo một tôn giáo nào, nên các Sơ đã
xin bà cho phép em Maria Anna được chịu
phép rửa tội. Sau khi đã được
phép của cha mẹ, em đã hân hoan sửa soạn
đón chờ giây phút trọng đại đó.
Một người theo phái Methodist đã cho em
một chiếc áo trắng để mặc trong
nghi thức gia nhập Kitô giáo.
Các Sơ đã cố gắng hết sức để
tạo một nơi ở thật ấm cúng
và vui tươi cho con bệnh nhỏ nhất
của bệnh xá. Các bệnh nhân và thân nhân của
họ cũng cảm thấy hạnh phúc khi tặng
quà cho em. Không những các Sơ lo cho Maria Anna về
phần xác, mà cả phần hồn của em
nữa. Là một đứa trẻ thông minh và
linh lợi, em đã sớm học hiểu được
nhiều điều về tình yêu Thiên Chúa. Khi
một Sơ giải nghĩa cho em về ý nghĩa
các chặng Đàng Thánh Giá, Maria Anna đã thổn
thức kêu lên, "Thật tội nghiệp cho
Chúa Giêsu quá!" Rất có thể đấy
chỉ là phản ứng tự nhiên của các
trẻ em. Dù vậy, hơn những đứa
trẻ khác, Maria Anna đã hấp thụ được
rất nhiều điều về tôn giáo mà các
trẻ khác không hiểu. Lời cầu nguyện
"Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa với tất
cả những gì con có" của em cũng đâu
khác gì điều Chúa truyền phải "yêu
với tất cả tấm lòng". Hơn nữa,
em đã không ngừng lại ở những lời
kinh em đã học được, em còn có những
lời nguyện riêng của em nữa.
Một lần nọ, với cái nhìn đăm
chiêu em đã hỏi Sơ Loretta về Thiên Đàng.
Sơ đã cho em biết nơi đó sẽ có
ánh sáng và em sẽ nhìn được bằng cả
hai con mắt. Sơ thêm, "Trên Thiên Đàng mọi
sự đều hoàn hảo và đó là quê thật
của chúng ta. Dù vậy, chúng ta không được
quên những công việc mà Chúa đã trao cho chúng
ta phải làm ở dưới đất này".
Em liền hỏi lại, "Sơ muốn nói
chúng ta phải biến trái đất này thành một
nơi đầy ánh sáng và vui tươi, để
cho mọi người biết được
Thiên Đàng là thế nào, phải không cơ?"
Sơ thật không ngờ một đứa trẻ
mới lên bốn mà lại có thể đặt
được câu hỏi đó.
Maria Anna rất ít khi khóc; nhưng khi em đã khóc
thì chắc chắn phải có lý do chính đáng.
Dù vậy, em luôn cố gắng không để
cho ai thấy mình khóc. Một ngày nọ, nước
mắt đã tuôn trào trên má trong khi em ra khỏi
Nhà Nguyện với một Sơ. Khi được
hỏi tại sao, em đã thưa lại là em
muốn được Chúa Giêsu đến với
em như đến với mọi người
khác. Các Sơ liền sửa soạn cho em Rước
Lễ lần đầu và hứa sẽ cầu
nguyện để cho em được Rước
Lễ lần đầu trong năm đó. Khi
giải nghĩa cho em thế nào là xét mình, Sơ
Loretta đã nghĩ chắc khó lòng mà em có thể
hiểu được. Nhưng câu truyện sau
đây chứng tỏ là em đã hiểu. Sau khi
em kể cho Sơ nghe một lỗi phạm do
tính tự ái, với lòng thành tâm thống hối
em đã thưa với Chúa, "Lạy Chúa Hài
Đồng Giêsu, con xin lỗi Chúa". Maria Anna
đã được Rước Lễ lần
đầu lúc năm tuổi, và chịu phép Thêm
Sức lúc lên sáu. Trong ngày chịu phép Thêm Sức,
em đã chọn thánh Giuse làm quan thầy, vì ngày
xưa Ngài đã chăm sóc cho Chúa Hài Đồng
Giêsu và Mẹ Maria, thì ngày nay Ngài sẽ chăm
sóc cho em.
Ba má Maria Anna rất yêu thương con, nhưng
vì tài chánh eo hẹp nên ông bà rất ít khi có thể
đến thăm con. Dù thấy con rất vui
vẻ, nhưng ba em cảm thấy buồn vì
phải cho con vào một bệnh xá. Khi Maria Anna
lên sáu tuổi, ba má em đã đưa em về
nhà, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn,
má em đã xin các Sơ nhận em trở lại.
Bà cảm thấy em không được vui khi
ở nhà. Dù rất mến gia đình, em vẫn
cảm thấy dễ chịu hơn khi ở
bệnh xá, vì ở đấy em tránh được
những con mắt dòm ngó và những lời chế
nhạo vì những tật nguyền của em.
Mấy năm sau đó, gia đình em lại đưa
em về nhà thêm một lần nữa, nhưng
lần này cũng thất bại. Sau cùng, em đã
được sống những năm cuối
đời với những người em thương
mến nhất.
Cũng trong thời gian đó, một tu sĩ
Dòng khổ tu đến thăm em. Em đã kể
cho Cha nghe về gia đình, về những đứa
trẻ đã chế nhạo em. Cha đã hỏi
em, "Maria Anna, con có muốn giúp cho những đứa
trẻ đó nên tốt không? Chúng không được
dạy bảo để nên tốt, nên chúng cần
có người giúp đỡ". Maria Anna liền
tỏ lòng muốn giúp đỡ. Cha liền dạy
em những phương thế để thắng
vượt các khó khăn em đang gặp, và dâng
những hy sinh đó lên Chúa Giêsu Hài Đồng
để giúp những đứa trẻ kia. Em
đã không bao giờ quên bài học đó.
Với tính tình dễ thương và hoạt bát,
Maria Anna đã có rất nhiều bạn. Nhiều
người khi đến thăm em đã hỏi
tại sao em không xin Chúa chữa bệnh cho em.
Em chỉ trả lời một cách đơn
Sơ: "Đây là điều Chúa muốn".
Lúc này, em đã nhìn thấy được gương
mặt mình trong gương. Điều làm mọi
người kinh ngạc và ngưỡng mộ
là thấy em hoàn toàn bình tĩnh tuân theo Thánh Ý Chúa.
Trong thời gian tại bệnh xá, một trong
những điều làm Maria Anna vui sướng
hơn cả là được chị Sue của
em đến thăm và ở lại với em
trót cả mùa hè. Sue là người thứ nhất
trong gia đình đã theo gương Maria Anna gia
nhập đạo Công Giáo. Trong mùa hè đó, Maria
Anna được gặp một linh mục,
em đã hỏi ngài xem em có được làm nữ
tu hay không. Một Sơ vì nghe được câu
hỏi đó, đã may cho Maria Anna và Sue mỗi
em một chiếc áo dòng để mặc. Lần
kia, trong khi Maria Anna giúp đỡ các bệnh nhân,
Sue đến nhà nguyện của các Sơ Dòng
Thăm Viếng để cầu nguyện. Khi
Maria Anna biết được Sue đi cầu
nguyện, em đã kêu lên, "Nếu chị Sue
chỉ thích đến nhà nguyện để
cầu nguyện, thì chị ấy phải vào
dòng khác... Ở đây chúng tôi phải làm việc".
Maria Anna thích được giúp đỡ người
khác. Nhiều lúc, chính vì sự chấp nhận
một cách vui vẻ những tật nguyền
của mình, Maria Anna đã khiến các bệnh
nhân khác dễ dàng chấp nhận hoàn cảnh
của họ. Trong bệnh xá có một bệnh
nhân hầu như đã liệt giường.
Maria Anna thường đến chải tóc hoặc
làm một vài việc vặt giúp bà. Một lần
em hỏi bà có muốn cầu nguyện với
em không, bà đã trả lời là bà không biết
cầu nguyện. Em liền dạy bà cách cầu
nguyện và còn xin mấy người khác giúp em
nữa. Không bao lâu sau, em thật hân hoan sung sướng
khi được làm "bõ đỡ đầu"
cho bà trong ngày bà lãnh bí tích Rửa Tội. Một
bệnh nhân khác cũng từ Kentucky đến.
Bà đã bị chồng bỏ khi biết là bà
mắc bệnh ung thư. Dù Maria Anna không biết
hoàn cảnh của bà, em cũng nhận ra tâm hồn
tan nát của bà. Em liền đem đến cho
bà một ly nước, và trong mấy tuần
lễ sau đó, em đã trở nên cô "y tá"
đặc biệt cho bà. Chiều hôm trước
ngày bà qua đời, bà đã nói với một
Sơ, "Bây giờ tôi đã biết tại
sao tôi từ tận Kentucky đến đây. Ngày
xưa tôi cũng là người Công Giáo. Đã
từ lâu tôi muốn trở về, nhưng không
biết làm cách nào". Một lần nữa,
Maria Anna đã giúp một linh hồn tìm lại
được Thiên Chúa.
Hình như sứ mạng của em chính là sống
cuộc đời mình trong sự chấp nhận
tất cả những gì Chúa muốn xảy đến
cho em, và từ đó, em lôi kéo mọi người
đến cùng Thiên Chúa. Lời cầu nguyện
hằng ngày của em là xin Chúa ban cho gia đình
em được đức tin Công Giáo. Trong mấy
năm sau khi Maria Anna rước lễ lần
đầu, ba chị em của em đã theo gương
em gia nhập đạo Công Giáo. Còn mẹ em thì
trở lại đạo mấy tháng sau khi em
qua đời.
Trong thời gian em ở bệnh xá, em hằng
ước ao có được một em bé để
săn sóc. Khi Maria Anna lên 11 tuổi, bé Stephanie đã
đến với em. Bé Stephanie cũng bị bệnh
ung thư. Cha mẹ bé không muốn trao bé cho bệnh
xá tí nào; nhưng sau cùng, ông bà đã nghe theo lời
Cha xứ để trao cho các Sơ săn sóc.
Maria Anna đã có mặt khi ông bà đưa bé Stephanie
đến. Nhận thấy rằng ông bà rất
đau khổ, em đã an ủi ông bà, "Cháu
không cầu xin cho bé bị bệnh; nhưng nếu
em bé nào bị bệnh, thì cháu xin cho bé đó được
đến đây". Sau này, mẹ của Stephanie
đã chân nhận là câu nói của Maria Anna đã
giúp bà hiểu được mục đích của
Thiên Chúa khi cho bé vào đời. Trước đó,
các bác sĩ đã nói với bà là bé Stephanie bây giờ
hoàn toàn vô dụng, tốt hơn hết là để
cho bé chết. Nhưng do câu nói của Maria Anna,
bà đã có ý nghĩ khác. Bà nói: "Bé Stephanie không
vô dụng. Có người cần bé. Đứa
trẻ với gương mặt bị băng
bó nhưng có một trái tim tràn đây tình yêu thương
đang cần bé. Thái độ của tôi đã
hoàn toàn thay đổi. Và trong những tháng ngày
sau đó, mỗi lần đến thăm bé,
nỗi đau đớn của tôi đã được
dịu đi phần nào, thay vào đó là một
lòng biết ơn thầm kín đối với
bé. Không những bé đã đem hạnh phúc đến
cho Maria Anna, niềm hạnh phúc đó cũng tràn
lan đến các bệnh nhân khác nữa".
Về phần Maria Anna, em đã chứng tỏ
là một cô y tá tận tụy đối với
Stephanie. Em không bao giờ phàn nàn mỗi khi bé Stephanie
làm cho em mất ngủ ban đêm. Em an ủi vỗ
về bé, giúp bé lúc ăn uống và săn sóc bé.
Maria Anna cũng cảm thấy thật hạnh
phúc khi một Sơ cho biết là em đã giúp đỡ
các Sơ rất nhiều trong việc săn sóc
cho bé Stephanie.
Đến tháng 9 năm 1958, bệnh tình của
Maria Anna trở nên trầm trọng. Một Sơ
vẫn còn nhớ một trong những niềm
mong ước của Maria Anna là được
trở nên một nữ tu. Mộng ước
này đã thành tựu khi em được nhận
vào dòng ba Đaminh. Các Sơ dự định
nghi thức mặc áo dòng sẽ được
cử hành tại phòng của em, nhưng Maria Anna
đã xin để được tham dự nghi
thức đó tại nhà nguyện. Từ nay, em
sẽ là Sơ Loretta Dorothy.
Từ ngày đó, miệng em bắt đầu
sưng lên, và dần dần em không còn ăn được
như thường nữa. Dù vậy, em cũng
không bao giờ than phiền. Khi ba má em đến
thăm, một Sơ đã đề nghị
để cho ông bà ăn ở ngoài phòng khách thay
vì ở phòng của em như những lần thăm
trước, em liền hiểu ngay. "Sơ
nói đúng, vì thật là điều không hay khi
ba má thấy con thật khổ sở trong khi ăn
uống". Điều này tỏ ra cả trong
những điều rất nhỏ mọn, em
cũng luôn quan tâm đến ba má của em.
Một thời gian ngắn trước Lễ
Giáng Sinh, một lần nữa cơn bệnh
lại trở nên trầm trọng. Các Sơ đã
đốt một cây nến đặt bên giường
của em. Em không ngừng thưa cùng Chúa, "Lạy
Chúa Giêsu, con mến Chúa".
Đến tháng Giêng, một chàng thanh niên theo giáo
phái dùng lòng tin để chữa bệnh đã
đến thăm Maria Anna. Khi bước vào phòng,
chàng liền nói, "Xin Chúa Giêsu chữa em".
Khi thấy em không đáp lại, anh ta lại nói
câu đó thêm một lần nữa. Lúc này, em liền
nhìn anh ta mà nói: "Tôi biết Chúa Giêsu có thể
chữa tôi. Tôi biết Ngài có thể làm được
mọi sự. Nhưng đối với tôi, tôi
không để ý đến việc Ngài chữa
hay không chữa. Vì đó là quyền của Ngài".
Maria Anna đã tắt thở khi đang ngủ
vào đêm 18 tháng Giêng năm 1959, trong tay còn cầm
cỗ tràng chuỗi em đang dùng để lần
hạt Mân Côi trước khi đi ngủ. Lúc
đó em mới 12 tuổi.
Trong thánh lễ an táng em Maria Anna, Đức Giám
Mục Hyland đã nói, "Đối với con
mắt người đời, cái chết của
Maria Anna là một nỗi buồn khôn tả. Quan
điểm này đã không nhìn ra được
mục đích tối hậu của con người
khi hiện hữu trên trần gian, đó là nhận
biết, mến yêu và phụng sự Thiên Chúa,
và chứng tỏ là chúng ta xứng đáng lãnh
nhận nguồn hạnh phúc vĩnh cửu với
Ngài trên Thiên Đàng".
Đối với những ai đã biết em,
tất cả đều tin rằng, trong mười
hai năm sống trên đời, Maria Anna đã
thực sự nhận biết, mến yêu và phụng
sự Thiên Chúa của em.
Lạy Chúa, xin hãy tôn vinh con nhỏ của Chúa
là Maria Anna Long, vì khi còn sống, Em đã mến
yêu và phụng sự Chúa trong mọi người.
Vì lời cầu bầu của Em, xin Chúa ban cho
chúng con cũng được mến yêu và phụng
sự Chúa trong anh chị em chúng con.
|
|