| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Thánh
Benildus
Romancon, F.S.C.
Nên
thánh qua các việc nhỏ mọn hằng ngày.
(1805-1862)
Khi còn nhỏ Phêrô Romancon thường bị chúng
bạn gọi là "tép" vì thân hình bé nhỏ
của em. Khi làm giấy khai sinh, vài người
bạn phải đi theo để làm chứng,
vì ba em không viết nổi tên của ông nữa.
Cả cha mẹ của Phêrô đều không biết
chữ, nhưng họ nhất quyết sẽ
cố gắng để cho con họ được
học hành. Họ đã bớt những công việc
đồng áng để Phêrô có giờ đến
trường học.
Cha mẹ của Phêrô đều không được
học, nhưng họ là những người
rất chăm chỉ làm việc và rất đạo
đức. Vì quá bận rộn nên mẹ em không
thể tham dự thánh lễ hằng ngày, nhưng
vừa khi rảnh rang một chút, bà liền đến
nhà thờ viếng Thánh Thể. Một trong những
điều Phêrô vẫn còn nhớ mãi là những
lần em theo mẹ đến viếng Thánh Thể,
và Phêrô đã cho rằng chính những cuộc viếng
Thánh Thể này đã làm nảy sinh ơn gọi
của mình.
Khi Phêrô được 13 tuổi, một thầy
giáo đã nhờ em giúp ông dạy một nhóm học
sinh phá phách mà chính ông không trị được.
Tất cả mọi người, nhất là thầy
giáo, đã ngỡ ngàng vì không ngờ em có thể
trị được nhóm học sinh này. Từ
ngày đó Phêrô đã tìm ra hướng đi của
cuộc đời mình, đó là ngành giáo dục.
Một ngày nọ, trong khi cùng với mẹ đi
qua đường phố, Phêrô nhìn thấy hai
người trang phục trông rất khác người.
Mỗi người đeo một cỗ tràng hạt,
còn đầu thì đội mũ ba cạnh. Vào
thời đó, nước Pháp mới trải
qua một giai đoạn đẫm máu do phong
trào chống tôn giáo gây nên. Nhiều dòng tu vẫn
chưa dám mặc tu phục. Vì có lẽ chưa
bao giờ thấy một bộ tu phục nào,
nên Phêrô đã hỏi mẹ hai người kia
là ai. "Đó là các sư huynh, những người
dạy học vì lòng mến Thiên Chúa".
Từ ngày đó, Phêrô bắt đầu có ý định
cũng muốn làm một sư huynh dạy học.
Mẹ cậu thì sẵn sàng để cho con thử
ơn gọi này, nhưng ba cậu muốn cậu
làm một thầy giáo ngoài đời để
cậu có thể tiếp tục ở gần
gia đình. Hơn nữa, ông cho rằng Phêrô chưa
đủ khôn lớn để làm quyết định
quan trọng này. Sau cùng, hai ông bà đã quyết
định cho Phêrô theo học tại trường
các sư huynh tại Riom. Tại đây, ước
vọng muốn làm sư huynh của Phêrô càng ngày
càng mạnh mẽ hơn.
Phêrô đã được mặc áo Dòng Sư Huynh
Các Trường Thiện Giáo vào năm 1820, và được
đổi tên là Thầy Benildus. Đến lúc
này, ba của Thầy vẫn không bằng lòng cho
Thầy làm sư huynh. Ông đã đến thăm
và nói với Thầy: "Phêrô, ba muốn con về
với ba". Thầy thật không ngờ ba mình
vẫn còn phản đối ơn gọi của
mình. Thầy đã thưa với ba: "Nếu
ở đây con phải sống bằng vỏ
khoai tây thì con cũng ở lại, con sẽ không
bỏ nhà này". Dù vậy, Thầy cũng đẫm
lệ khi thấy ba buồn sầu ra về. Sau
đó, Thầy liền vào nhà thờ để
dâng lên Chúa Giêsu Thánh Thể nỗi buồn ấy.
Một năm sau, Thầy Benildus bắt tay vào
nghề giáo dục. Đến năm 1839, Thầy
được chỉ định điều
khiển một trường của dòng. Và sau
đó hai năm, Thầy được chỉ
định làm hiệu trưởng một trường
mới tại Saugues.
Trong vai trò là một giáo sư và một hiệu
trưởng, Thầy rất chú trọng đến
tinh thần kỷ luật, đến nỗi
nhiều học sinh phải sợ Thầy. Tuy
Thầy có dùng roi để sửa phạt, nhưng
cũng rất nhẹ khi so với các giáo viên tại
Pháp thời đó. Thầy sửa phạt công
bằng, không thiên vị ai, không kỳ thị
giầu nghèo. Dưới sự điều khiển
của Thầy, học sinh mỗi ngày mỗi
mến trường học hơn, vấn đề
trốn học hầu như không còn xảy ra.
Dù vậy, đối với Thầy, cầm hãm
được tính nóng của mình và luôn tỏ
ra là một giáo viên công bằng không phải là
luôn luôn dễ dàng. Có lần Thầy đã phải
công nhận là nếu không có sự trợ giúp
của Đức Trinh Nữ Maria, có lẽ Thầy
đã đập chết mấy đứa học
sinh mất dạy: "Tôi nghĩ là cho dù thiên
thần từ trời xuống để dạy
những đứa trẻ đó, chắc các vị
cũng khó lòng mà cầm hãm được sự
nóng giận".
Khi Thầy mới đến Saugues để
mở trường học, nhiều phụ huynh
đã tỏ ra bất mãn và thất vọng vì
nghĩ rằng với thân hình mảnh khảnh
nhỏ bé như vậy, làm sao Thầy có thể
trị được con cái họ, những đứa
thích trốn học hơn là đến trường.
Trong những ngày đầu, lớp học đã
trở thành một chiến trường: bên này
là một nhóm học sinh nhà quê to con, bên kia là một
sư huynh thân hình nhỏ thó nhưng với một
ý chí cương quyết, nhất định
thi hành sứ mạng yêu thương và giáo dục.
Một ngày nọ, trong khi Thầy Benildus đang
viết trên bảng, một em học sinh mười
tuổi đã cầm giầy ném Thầy. Thay vì
cho em một trận nên thân, Thầy đã cầm
hãm được tính nóng giận của mình.
Thầy điềm đạm xin em ở lại
sau lớp học và mời cha mẹ em đến
để cùng ra hình phạt đích đáng cho
em. Trong mọi lúc, Thầy luôn cố gắng tuân
theo lời chỉ dạy của Vị Giáo Sư
thánh thiện và cũng là Vị Sáng Lập Dòng,
Thánh Gioan Baptist de la Salle. Thánh nhân đã khuyên anh
em của Ngài, là giáo viên, họ phải đóng
vai cha mẹ của các em, có tính tình hiền dịu
của người mẹ và tính cương trực
của người cha.
Một giáo viên chỉ biết sửa phạt
học sinh sẽ không bao giờ được
hưởng lòng yêu mến và kính trọng của
chúng, dù rằng tại Pháp thời đó có nhiều
nhà giáo thật ngặt nghèo và nghiêm khắc với
học sinh. Thầy Benildus đã dùng nhiều cách
để khuyến khích học sinh như chia
các học sinh thành nhiều đội để
thi đua với nhau, dùng những lời lẽ
ân cần yêu thương và khen thưởng. Thầy
nhận ra những nhu cầu của từng cá
nhân, và đối xử với học sinh một
cách kính trọng, không cần biết họ giầu
hay nghèo. Để khích lệ chúng, mỗi năm
thường có những dịp tặng quà khen
thưởng. Phương pháp giáo dục mà Thầy
Benildus áp dụng cho học sinh của Thầy
vào giữa thế kỷ mười chín cũng
chính là phương pháp mà nhiều nhà tâm lý và giáo
dục ngày nay cho là rất hữu hiệu trong
việc giáo dục. Phương pháp khen thưởng
và chú ý đến từng học sinh đó, không
lâu sau đã khiến cho những trẻ học
sinh nhà quê khó dạy kia trở nên chăm chỉ
học hành.
Dần dần phụ huynh của các em đã nhận
ra sự thành công của Thầy và tỏ ra kính
trọng Thầy hơn. Không những thế,
một số đã xin Thầy mở lớp ban
đêm để dạy họ biết đọc
biết viết. Thầy đã mở lớp và
đích thân dạy học cho họ.
Tuy là người giữ kỷ luật rất
nghiêm, Thầy cũng là một người rất
vui tính. Một lần Thầy dạy cho học
sinh cách làm sáo tre và một số nhạc khí đơn
sơ khác. Nhưng thật không may, vì phụ huynh
của các em tỏ ra không vui tí nào khi các em làm ồn
ào cả nhà cửa. Thế là Thầy Benildus đã
phải xin mua lại tất cả các nhạc
khí đó.
Không những Thầy dành tình thương và sự
săn sóc cho các học sinh bình thường, mà
cả những học sinh yếu kém cũng được
Thầy đặc biệt săn sóc. Một ngày
nọ một anh chàng 18 tuổi không biết chữ
và hầu như điếc đã đến xin
Thầy dậy học để có đủ
khả năng Rước lễ lần đầu.
Thầy đã không ngần ngại học ngôn
ngữ của người điếc để
có thể dạy cho anh. Một lần khác, một
thanh niên đã bị Thầy bắt quả tang
ăn cắp trong nhà của Thầy. Thầy không
cho người ta gọi cảnh sát; Thầy muốn
chính mình khuyên bảo hắn. Khi được
biết anh có gia đình để chăm sóc, Thầy
liền giúp đỡ anh để anh có đủ
sức lo cho gia đình.
Trong cuộc sống thường nhật, Thầy
Benildus cố gắng tuân giữ lề luật
từng chữ từng nét, và Thầy đã làm
gương cho anh em. Khi được đặt
làm bề trên của tu viện, Thầy có trách
nhiệm phải ra hình phạt khi có ai lỗi
luật. Hình phạt Thầy hay ra nhất là viếng
Đàng Thánh giá. Rất nhiều lần, Thầy
cũng đến để cùng viếng Đàng
Thánh giá với phạm nhân.
Tuy là một nhà giáo tài ba và là một tu sĩ gương
mẫu, nhưng Thầy không làm được
điều gì có thể nói là nổi bật hay
khác thường. Thầy không làm một phép lạ
nào, không được một ơn đặc
biệt hay được hưởng một
thị kiến nào. Qua các thời đại, các
thánh được tôn phong không phải vì những
việc vĩ đại các ngài đã làm, nhưng
vì cuộc sống toàn diện của các ngài. Đức
Giáo Hoàng Piô XI đã gọi Thầy Benildus là "Vị
Thánh của những Công việc Hằng ngày",
và cho chúng ta biết là sự thánh thiện của
Thầy không gì khác hơn là làm những việc
bình thường một cách khác thường vì
lòng yêu mến Thiên Chúa.
Thầy Benildus được Chúa gọi về
cách lặng lẽ tại Saugues vào ngày 13 tháng 8
năm 1862. Lời cuối cùng của Thầy
phản ảnh một tâm hồn vui tươi
mà Thầy đã giãi sáng trong suốt cuộc đời:
"Thật hạnh phúc cho những ai được
chết trong tình trạng thánh thiện".
Chỉ sau khi chết, sự thánh thiện của
Thầy mới được đưa ra ánh
sáng. Cây Thánh giá bằng đồng rẻ tiền
của Thầy Benildus đã được các
thầy dòng tặng cho bác thợ mộc đã
đóng hòm cho Thầy. Vợ bác thợ mộc
đã cho những người cần ơn trợ
lực của Trời mượn cây Thánh giá đó.
Một người đang hấp hối mà vẫn
không chịu lãnh nhận các bí tích, nhưng sau khi
đụng vào cây Thánh giá đó, ông liền xin
mời linh mục đến. Nhiều phép lạ
khác đã xảy ra nhờ cây Thánh giá đó. Hai
phép lạ được Giáo Hội công nhận
trong cuộc điều tra phong thánh cho Thầy
Benildus đã xảy ra nơi những người
mang bệnh ung thư bất trị.
Trong nghi lễ phong chân phước có lời nguyện
xin Chúa ban cho mọi tín hữu được
biết noi gương Thầy Benildus trong việc
chu toàn các việc nhỏ mọn trong cuộc sống,
để có thể lãnh nhận những phần
thưởng lớn lao và vô cùng trên Thiên Quốc.
Thầy Benildus đã được Đức
Thánh Cha Phaolô VI tôn phong lên bậc Hiển thánh vào
tháng 10 năm 1967.
|