|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Thánh
Nữ Gioaquina
De Vedruna De Mas, Ca. Ch.
Hai
lần làm Mẹ. (1783-1854)
Don Teodore de Mas, một luật sư trẻ và
thuộc gia đình quyền quý, một ngày nọ
đến thăm gia đình ông Don Lorenzo de Vedruna
và đem theo một ít kẹo cho các cô con gái của
ông. Gioaquina de Vedruna, một trong những người
con gái dễ thương của ông Don Lorenzo rất
thích đồ ăn ngọt, và cô bé còn cho Don Teodore
biết là cô rất thích đồ ngọt. Không
lâu sau, Don Teodore đã trở lại xin cưới
cô bé Gioaquina. Đối với thời đó,
Don Teodore và Gioaquina quả là xứng đôi, nên
ông Don Lorenze đã đồng ý ngay. Cũng theo
thói tục thời đó, cô bé Gioaquina chẳng
được hỏi ý kiến. Thế là vào
ngày 24 tháng 3 năm 1799, Gioaquina vâng lời cưới
chàng luật sư lớn hơn cô 10 tuổi.
Mấy ngày sau lễ thành hôn, Teodore thấy vợ
tỏ vẻ hơi buồn sầu. Chàng nhỏ
nhẹ hỏi lý do tại sao. Với giòng lệ
tuôn rơi, Gioaquina cho chàng biết là nàng đã
có ý định muốn vào dòng kín để tu
thân, nên bây giờ nàng sợ là sẽ làm Chúa buồn
vì đã không theo ơn Chúa kêu gọi. Đến
lượt Teodore, chàng cũng cho Gioaquina biết
là chàng cũng cảm thấy có ơn gọi tu
dòng, nhưng vì là con trưởng, chàng phải
vâng lời cha mẹ để lập gia đình
và có con nỗi dõi tông đường. Thế
là hai người cùng an ủi nhau.
Gioaquina sinh ngày 16 tháng 4 năm 1783, tại Barcelôna,
Tây Ban Nha, trong một gia đình tuy không giầu
có, nhưng cũng vào loại khá giả. Thay vì
mướn người dạy dỗ các con như
thói quen thời đó, mẹ của Gioaquina đã
đích thân dạy dỗ tám người con của
bà, nhất là dạy cho họ có được
một nền tảng Công giáo vững chắc.
Ngay từ tuổi nhỏ, Gioaquina luôn cố gắng
để nhìn ra Chúa trong mọi biến cố
trong cuộc sống. Em đặc biệt tôn
sùng sự thương khó của Chúa, và đã
có lần em nói với mẹ là mọi sự chung
quanh đều nhắc cho em nhớ biến cố
thương đau này. Khi đụng đến
kim khâu em nhớ đến mão gai, các sợi chỉ
gợi lên trong trí em những giây thừng trói buộc
Chúa vào cột. Những cọng cỏ dại
ngoài đồng thì nhắc cho em nhớ những
lỗi lầm mà em phải cố gắng nhổ
đi.
Đến năm 12 tuổi, Gioaquina đến
tu viện dòng Carmêlô ở Barcêlôna để xin
nhập dòng. Khi gặp mẹ bề trên, Gioaquina
đã khẩn khoản xin cho được nhập
dòng. Bà mẹ bề trên phải cố gắng
để khỏi bật cười khi nghe lời
xin này của một em nhỏ, rồi bà khôn khéo
cho Gioaquina biết là em còn quá nhỏ; nhưng nếu
em cảm thấy có ơn gọi này, thì vài năm
nữa em hãy trở lại. Gioaquina trở về
nhà để chờ đợi. Trong khi đó,
mọi người tưởng rằng Gioaquina
đã quên biến cố này, vì Gioaquina vẫn bình
thường tham dự các sinh hoạt của
các cô gái trong thời đó.
Sau lễ thành hôn, Gioaquina và Teodore cùng nhau xây dựng
một gia đình ấm cúng và hạnh phúc. Dù vậy,
cũng không phải là không có những khó khăn.
Tuy gia đình họ Vedruna là một gia đình
rất tốt, còn Gioaquina thì xinh đẹp và
đạo hạnh, nhưng gia đình của
Teodore luôn coi thường Gioaquina. Họ nghĩ
rằng Gioaquina còn quá nhỏ, và Teodore đã hạ
mình hơi thấp khi lấy Gioaquina. Nhưng dù
gia đình của chồng có làm cho Gioaquina buồn
phiền, nàng và Teodore rất yêu mến nhau. Thêm
vào đó, lòng yêu mến Thiên Chúa càng làm cho tình yêu
của họ thêm bền chặt. Hai người
bắt đầu mỗi ngày bằng thánh lễ,
và kết thúc mỗi ngày bằng kinh mân côi. Sau
những ngày mong đợi, người con đầu
lòng đã chào đời và hạnh phúc lại
càng tăng triển trong gia đình êm ấm này.
Hai vợ chồng đã có bốn người
con khi trận chiến do Napoleon gây nên bùng nổ.
Thế là gia đình Gioaquina đã phải đến
thành phố Vich để tạm trú, còn Teodore
thì phải nhập binh. Không lâu sau, Gioaquina cùng
với các con và một người đầy
tớ đang đêm phải trốn khỏi thành
phố Vich. Nhờ sự can đảm của
Gioaquina, tất cả đã đi bình an đến
thành Monteseny. Ở đây, người con gái thứ
ba của Gioaquina trào đời, nhưng mấy
tuần sau bé đã qua đời. Tại đây,
một người con trai của Gioaquina cũng
đột nhiên qua đời.
Đến năm 1810, khi bình an trở lại,
cả gia đình đã trở về Vich. Teodore
đã lập được nhiều chiến
công, nhưng sau những ngày tháng chinh chiến,
sức khoẻ của Teodore đã yếu mòn.
Tại đây, Gioaquina còn có thêm ba người
con nữa. Đến lúc này, Gioaquina biết rằng
Teodore chỉ còn có thể sống thêm vài năm
nữa. Thêm vào sự đau khổ này, Gioaquina
còn phải chịu nhiều đắng cay do các
em của Teodore gây nên. Vì Teodore được
hưởng một gia tài rất lớn, họ
cũng muốn được chia sẻ trong
gia tài đó.
Teodore đã qua đời trong khi Gioaquina đang
nằm liệt giường ở phòng bên cạnh.
Từ đây, Gioaquina, mới có 33 tuổi, phải
một mình chăm sóc và dậy dỗ cho 6 người
con.
Điều quan trọng nhất đối với
Gioaquina trong lúc này là việc giáo dục cho các con.
Đồng thời, Gioaquina cố gắng sống
một đời đạo hạnh hơn, và
sống một đời trong hãm mình khổ chế
và đền tội.
Sau hai năm mang tang chồng, Gioaquina bắt đầu
mặc áo Dòng Ba Phanxicô, một bộ áo mầu
nâu nhạt với sợi giây cuốn ngang lưng.
Gioaquina đã mặc bộ áo này trong tám năm,
và đồng thời giúp các việc bác ái như
giúp bệnh nhân trong nhà thương. Quan niệm
quần chúng coi Gioaquina như một người
điên. Cả họ hàng của Gioaquina lẫn
của Teodore đều rất khó chịu khi
thấy một người quí phái như Gioaquina
lại mặc một bộ áo không khác gì tấm
giẻ, đến nỗi họ đã xin Đức
Cha cấm Gioaquina không được mặc bộ
áo đó nữa. Dù vậy, Gioaquina vẫn tiếp
tục sống như cũ, tiếp tục dạy
dỗ các con và làm việc bác ái.
Vào một ngày nọ trong năm 1820, đang khi
Gioaquina cỡi lừa đến nhà thờ Dòng
Carmêlô để dự lễ, đột nhiên
con lừa dừng trước nhà thờ Dòng Capuchin
và nhất định không chịu đi nữa.
Vào nhà thờ, Gioaquina đã gặp Cha Stephen de
Olot. Cha Stephen đã được một ơn
soi sáng, và Cha muốn hướng dẫn Gioaquina
để lập nên một dòng nữ, vừa
sống đời chiêm niệm vừa làm việc
tông đồ trong việc giáo dục và y tá. Gioaquina
sững sờ đáp lại, "Con tìm đâu
cho ra các nữ tu?" Vị linh mục đã
trả lời rất ngắn gọn, "Họ
sẽ đến."
Đến lúc này, các người con lớn của
Gioaquina đã trưởng thành và không còn cần
sự săn sóc của mẹ nữa, nhưng
Gioaquina vẫn còn phải lo chăm sóc cho những
người con gái nhỏ, vì thế, Gioaquina tiếp
tục sống đời cầu nguyện, đền
tội, và bác ái như trước.
Không lâu sau, vì phong trào chống hàng giáo sĩ, nhiều
cuộc nổi loạn xảy ra ở khắp
nơi. Cha Stephen đã bị bắt và bị đày
sang Pháp. Gioaquina cùng với ba người con gái
cũng bị bắt buộc phải sang Pháp.
Tại đây, Gioaquina và Cha Stephen bắt đầu
phác hoạ chương trình thành lập dòng.
Sau những ngày tháng lưu đầy, Gioaquina
đã được trở lại Tây Ban Nha.
Gioaquina liền nhờ vợ chồng của
người con trai và một người em chăm
sóc cho ba người con gái nhỏ. Tuy phải
xa những người còn nhỏ, Gioaquina vẫn
dành tình thương yêu dạt dào của mình cho
họ.
Đến năm 1826, trong nguyện đường
của Đức Giám Mục, Gioaquina đã khấn
dòng. Dòng mới này có tên là Dòng Carmêlô Bác Ái, và mặc
bộ áo của Dòng Carmêlô, nhưng áo dòng màu đen
thay vì mầu nâu. Dưới sự hướng
dẫn của Cha Stephen, Gioaquina và một nhóm các
phụ nữ bắt đầu đời sống
tu trì. Trước kia, trong đời sống
hôn nhân, Gioaquina là mẹ của các con, ở đây,
Sơ Gioaquina tiếp tục đóng vai trò của
một người mẹ đối với các
chị em. Dù phải đối đầu với
biết bao khó khăn trong việc lập một
dòng mới trong Giáo Hội, Sơ Gioaquina luôn giữ
vững lòng tin yêu nơi Thiên Chúa. Sơ nói, "chúng
ta càng mến Chúa, thì chúng ta càng muốn mến
Chúa hơn."
Đời sống của các sơ trong thời
buổi sơ khai thật là khổ cực; một
số không chịu nổi và đã phải ra đi.
Vào một bữa tối nọ, một người
đã đứng dậy và nói lên sự khó chịu
của mình đối với bữa ăn hôm
đó, vì bữa ăn chỉ có một quả
trứng. Với lòng khiêm nhu, Mẹ Gioaquina đã
quì dưới chân sơ đó và xin lỗi.
Một cuộc nổi loạn nữa lại
xảy ra vào năm 1835 giữa nhóm chống hàng
giáo sĩ và nhóm Carlists. Vì Giuse, con trai của Mẹ
Gioaquina, là một thành viên nổi danh của nhóm
Carlists, nên họ đã trút cơn giận của
họ trên Mẹ Gioaquina. Vào ngày 7 tháng 2 năm
1835, một nhóm chín người đã đến
Manso Escorial, nơi đang là nhà mẹ của Dòng,
để bắt Mẹ Gioaquina. Họ kéo Mẹ
qua đường phố đến nhà tù của
thành phố. Khi đã vào trong, một tên lính đã
dùng chuôi súng để đánh Mẹ. Trong năm
ngày ở tù, Mẹ không một lời kêu trách.
Sau đó, họ đã thả Mẹ về nhà,
và không kết được Mẹ tội gì.
Sau khi trở về, Mẹ Gioaquina phải trốn
đến các tu viện, và sau cùng phải sang
Pháp. Tuy được bình an ở đây, lòng
Mẹ vẫn luôn quan tâm đến hội dòng
và gia đình của Mẹ. Nhưng trong tất
cả, Mẹ hoàn toàn tin tưởng vào Chúa, và
Mẹ hằng cầu nguyện cho họ khỏi
mọi nguy hiểm. Khi bình an đã trở lại,
Mẹ liền trở về.
Mãi đến năm 1844, các phần tử của
dòng mới được công khai khấn dòng.
Dù vẫn còn một số khó khăn thử thách,
dòng tiếp tục từ từ phát triển.
Đến năm 1849, nhiều lần Mẹ Gioaquina
bị té xỉu, và vì đó trong năm năm cuối
đời, Mẹ bị hoàn toàn tê liệt. Mẹ
cũng bị cấm khẩu trong một thời
gian. Sau khi Mẹ được chịu các phép
bí tích sau hết một cách thật sốt sắng
và cảm động, Mẹ Gioaquina đã âm thầm
qua đời tại Barcêlôna ngày 28 tháng 8 năm
1854.
Mẹ Gioaquina đã để lại cho con cái
của Mẹ một mẫu gương anh hùng
đối với tình yêu Thiên Chúa. Hai mươi
lăm sơ thuộc dòng của Mẹ đã bị
giết trong Nội Chiến Tây Ban Nha từ năm
1936 đến năm 1939. Mẹ Gioaquina đã
được phong chân phước năm 1940,
và được phong thánh năm 1959.
|
|