| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Chân
Phước Micae
Rua, S.D.B.
Cánh
tay phải của Cha Thánh Don Bosco. (1837-1910)
Trong
khi các Cha dòng Sa-lê-diêng chạy ngược chạy
xuôi để tìm Cha Don Bosco, vị thủ lãnh
của Dòng, thì người cộng tác tín nhiệm
của Ngài, Cha Micae Rua, lúc đó mới 31 tuổi,
đang quằn quại trong cơn hấp hối.
Là một trong những học sinh đầu tiên
gia nhập dòng mới của Cha Bosco, Micae Rua là
một vị giám thị, một viên quản lý,
và là người "làm mọi việc" được
chỉ định với lòng hăng hái và vui
vẻ. Nhưng giờ đây, bác sĩ đã khám
phá ra ngài đang mắc chứng bệnh ung thư
dạ dầy, và quả quyết rằng không
thể làm gì hơn được nữa. Cha
Angelo Savio đã đem dầu thánh đến phòng
bệnh nhân, chờ Vị sáng lập đến
để cử hành các bí tích sau hết.
Cuối cùng Cha Bosco đã trở về. Các Cha
liền xin ngài đến thăm Cha Rua. Nhưng
thay vì đến thăm người anh em đang
hấp hối, ngài liền bắt tay vào chương
trình thường nhật cho đến sau bữa
ăn tối. Khi ngài bước vào phòng bệnh
nhân, Cha Rua đau đớn thều thào: "Nếu
đây là giờ phút sau cùng của con, thì xin Cha
hãy nói - con sẵn sàng đón nhận bất cứ
điều gì!"
Cha Bosco ôn tồn trấn an vị linh mục trẻ:
"Micae yêu dấu của Cha, Cha không muốn
con chết. Còn rất nhiều việc con phải
giúp Cha". Sau đó ngài chúc cho Cha Rua được
ngủ ngon.
Sáng hôm sau, bác sĩ cố gắng để giải
thích cho Cha Bosco hiểu bệnh tình trầm trọng
của bệnh nhân, Cha Bosco đáp lại: "Dù
bệnh tình có trầm trọng đến đâu
cũng không sao, Cha Micae phải phục hồi
vì ngài còn nhiều việc phải làm". Thấy
những bình dầu thánh, ngài hỏi xem ai đã
đem đến. Khi Cha Savio thưa là mình đã
đem đến, thánh nhân liền nói: "Thật
là người kém tin". Rồi ngài cúi xuống
và nói nhỏ cho "Michelino" (Micae bé nhỏ)
của ngài rằng: "Đừng sợ. Ngay
cả nếu Cha có ném con ra ngoài cửa sổ
lúc này, con cũng sẽ không chết đâu!"
Ngài mỉm cười, và vị linh mục trẻ
đang yếu bệnh cũng mỉm cười
đáp lại như là họ đã chia sẻ
một điều nói đùa bí mật.
Quả thật, Cha Micae Rua còn quá nhiều việc
phải làm nên ngài chưa thể chết được.
Là "cánh tay phải" của Cha Bosco, trên vai
ngài phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm
mà ngài cảm thấy mình có bổn phận phải
làm để cộng tác với Vị sáng lập.
Mặc dầu với vóc người mảnh
khảnh, vị linh mục này đã tiếp tục
thi hành nhiều bổn phận, và sau khi Cha Don
Bosco từ trần, ngài đã hướng dẫn
các Cha, các Thầy dòng Sa-lê-diêng cho đến khi
ngài qua đời năm 1910, thọ 73 tuổi.
Trong bài giảng phong chân phước cho ngài, Đức
Thánh Cha đã tán dương Cha Micae Rua là "một
vị linh mục mảnh khảnh hao mòn kiệt
sức, một mẫu gương cho sự hiền
hậu và tốt lành, luôn chu toàn bổn phận
và một đời hy sinh".
Micae sinh tại thành Turin năm 1837, con của
một công nhân. Đến năm lên 7, ngài đã
gặp Cha Bosco, lúc đó là một vị linh mục
mới có 30 tuổi, và Micae đã nhập trường
của Cha Bosco. Thân phụ của Micae vừa
mới từ trần, và lòng cảm mến đối
với Cha thánh đã giúp em cảm thấy bớt
trống rỗng vì cái chết của thân phụ.
Đối với Micae, Cha Bosco đã trở nên
người cha thứ hai.
Vì công việc của ngài, Cha Bosco đã có một
vài kẻ thù. Một ngày nọ có người
bảo Micae phải tránh xa khỏi ngài. Trong khi
vỗ vào đầu Micae, người ấy nói,
"Ông ấy bị bệnh nặng tới đây
này". Micae đã rơi lệ khi nghĩ rằng
bạn ngài đang bị bệnh. Nhưng đến
Chúa nhật sau đó, khi thấy Cha Bosco vẫn
vui vẻ như thường ngày, Micae cảm
thấy bớt lo lắng. Bài học vu oan này khiến
ngài nhớ suốt đời. Về sau, Micae
luôn cố gắng để tìm sự thật
mỗi khi ngài nghe được bất cứ
tiếng đồn nào. Dù vậy, những vu oan
giá hoạ đó vẫn là thánh giá làm ngài đau
khổ nhiều.
Đến năm 10 tuổi, sau khi học xong
trường các Sư Huynh, Micae định tìm
việc trong xưởng công binh. Khi biết ý
định của em, Cha Bosco đã cho tiền
học phí để em có thể tiếp tục
học, nhờ vậy Micae có thể tiếp tục
học hành. Về mặt học vấn, em đã
đứng đầu lớp trong cả 2 trường
tư em theo học.
Năm 1853, Micae gia nhập chủng viện, và
trở nên cánh tay phải của Cha Bosco. Micae được
trao phó trách nhiệm giúp cho các học sinh tuân giữ
kỷ luật. Cũng như Vị sáng lập,
Micae Rua tỏ ra luôn kiên nhẫn và thông cảm.
Cha Bosco cũng trao cho Micae trách nhiệm thanh toán
các hoá đơn, trong khi ngài đi quyên tiền.
Thêm vào những bổn phận này, Cha Bosco xin Micae
chép lại quyển sách Lịch sử Nước
Ý của ngài. Trong gần hai tháng trời, tất
cả các thì giờ rảnh rỗi của Thầy
đều được dành cho công việc này.
Trong khi bận bịu thi hành tất cả các
bổn phận đó, thầy chủng sinh trẻ
này còn phải tiếp tục chương trình
học vấn để lãnh chức linh mục.
Thầy đạt được điểm
tối hảo bằng cách thức dậy lúc 4
giờ sáng và đi nghỉ sau 12 giờ đêm.
Chính đây là một phép lạ nhỏ - một
người với thân thể mỏng manh, một
người chưa bao giờ có một sức
khoẻ cường tráng; thêm vào đó, lúc Micae
mới được 16 tuổi, thì 7 người
trong gia đình Thầy đã được Chúa
gọi về. Dù vậy, Thầy vẫn theo đuổi
một đời sống thật nhiệm nhặt.
Ngày 25 tháng 3 năm 1855, Micae trở nên một trong
những người đầu tiên theo Cha Bosco
được tuyên khấn trong tu hội Sa-lê-diêng.
Thầy được lãnh chức linh mục
ngày 28 tháng 7 năm 1860. Cha Bosco đã viết lời
tiên tri sau đây và để trên bàn của Cha
Micae trong ngày ngài chịu chức Linh Mục: "...
Cha sẽ thấy rõ hơn tôi, tu hội Sa-lê-diêng
sẽ vượt quá ranh giới nước Ý
và sẽ được thiết lập ở
nhiều quốc gia trên thế giới...".
Qua công việc của Cha Rua, tu hội đã bành
trướng đến những chân trời xa
xôi. Một trong các nhà viết tiểu sử đời
ngài đã có nhận xét: "Lòng nhiệt thành đối
với công việc truyền giáo của ngài thật
khôn tả".
Một năm sau khi lãnh chức linh mục, Cha
Rua được chỉ định trông coi trường
Sa-lê-diêng đầu tiên được thiết
lập tại Mirabello. Mặc dù khi mới đến,
Cha đã gặp phải nhiều khó khăn trong
vấn đề tài chánh, nhưng Cha Rua đã
có thể vượt thắng tất cả. Đến
năm 1884, Cha được gọi trở về
Rôma và được chỉ định làm tổng
phụ tá dòng.
Đến năm 1888, ngài đã có mặt lúc Vị
sáng lập và cũng là "người cha thứ
hai" của ngài tạ thế. Khi Cha Thánh Don
Bosco vừa qua đời, Cha Rua đã vuốt
mắt thánh nhân và thì thầm: "Chúng con vừa
mất đi người cha trên dương thế,
nhưng từ nay chúng con lại có được
một Đấng bảo trợ trên thiên đàng".
Cha Rua củng cố tu hội trẻ lúc ấy
có khoảng 700 tu sĩ. Ngài chỉ thị cho họ
phải "trung tín dõi theo phương pháp Cha
Don Bosco đã áp dụng và đã truyền dạy".
Được thừa hưởng sức mạnh
và lòng yêu mến đối với việc truyền
giáo của Cha Bosco, Cha Rua đã lập những
tu viện mới tại 8 quốc gia. Ngài sai các
nhà truyền giáo ra đi với những lời
chỉ dẫn tuyệt hảo, và nhấn mạnh
đến sự tôn trọng các phong tục địa
phương. Ngài khuyên các tu sĩ Sa-lê-diêng này hãy
mặc lấy lối sống của những
dân tộc họ đến rao giảng. "Về
một số các phong tục man rợ này, cố
gắng đừng khinh chê, nhưng theo gương
Giáo Hội sơ khai giữa các dân ngoại, hãy
cố gắng thánh hoá những phong tục đó,
miễn là đừng để nó làm tổn hại
đến linh hồn và thân xác". Cha Miace đã
đủ can đảm để chấp nhận
phần nào cả những tư tưởng khác
thường một khi ngài nghĩ rằng nó có
phần trong chương trình của Thiên Chúa,
Cha đã ủng hộ chương trình thiết
lập dòng tu cho các phụ nữ bị bệnh
cùi. Ngài nói với vị linh mục có sáng kiến
đó: "Tu hội của Cha là một điều
tốt lành, nó phải được tiếp
tục và phát triển".
Sự quan tâm và để ý đến mỗi
một phần tử Dòng là một dấu chứng
nói lên tấm lòng hiền phụ của ngài. Ngài
quan tâm đến mọi vấn đề, dù
những vấn đề xem ra không mấy quan
trọng.
Thánh giá và hy sinh cũng đóng một vai trò quan
trọng trong cuộc sống của người
kế vị Cha Bosco. Lụt lội, động
đất và nhiều thiên tai khác hoành hành các xứ
truyền giáo. Sự đàn áp các dòng tu trong một
vài quốc gia, cũng như sự quấy nhiễu
của các nhà chính trị tại một số
quốc gia khác đã làm ngài thật đau buồn.
Trong số đó, nỗi buồn lớn hơn
cả là những vu cáo đối với trường
Sa-lê-diêng ở gần Genoa. Khi nghe những điều
thuật lại này, Cha Rua đã buồn đến
rơi lệ. Dù rằng đó chỉ là những
điều vu oan, nhưng việc tố tụng
này đã làm cho ngài phải đau khổ nhiều.
Ngày 15 tháng 2 năm 1910, Cha Micae Rua đã kiệt
lực sau nhiều năm làm việc. Sau cơn
bệnh kéo dài gần 2 tháng, Cha Micae Rua đã được
Chúa gọi về cách an bình ngày 6 tháng 4.
Dâng hiến trót cả cuộc đời cho công
việc giáo dục Kitô giáo là đặc điểm
của cuộc đời Cha Micae Rua.
Cuộc đời Ngài phản ảnh một
tình yêu không giới hạn cho các trẻ em, đặc
biệt là những trẻ em nghèo, mồ côi và
những trẻ em bị bỏ rơi ngoài đường
phố.
Công việc tiến hành xin phong chân phước
của giáo phận cho Cha Micae Rua hoàn thành vào năm
1934. Theo thông thường, lễ nghi phong chân phước
được ủy cho một vị Hồng
Y; nhưng chính Đức Thánh Cha Phaolô VI đã
chủ toạ trong lễ nghi phong chân phước
cho Cha Micae Rua. Đây là lần thứ hai Đức
Thánh Cha Phaolô VI chủ toạ lễ nghi phong chân
phước. Lễ nghi được cử
hành ngày 29 tháng 10 năm 1973. Trong bài giảng, Đức
Thánh Cha đột nhiên ngừng và hỏi mọi
người: "Ta đã tuyên bố Cha Micae Rua
là chân phước. Các con có mừng không?" Đại
thánh đường vang dậy niềm phấn
khởi và hân hoan tán thành. Tiếp tục bài giảng,
ngài nói: "Những hoa quả lạ lùng của
gia đình Sa-lê-diêng... được bắt nguồn
từ Cha Bosco, và được tiếp nối
bởi Cha Micae Rua. Ngài là người trung tín nhất,
do đó khiêm nhượng nhất, và đồng
thời cũng là người can đảm gan
dạ nhất trong những người con của
Cha Don Bosco".
|