|
|
| |
Biên soạn:
Rev. John, CMC |
|
Thánh
Nữ
Maria Soledad Torres Acosta, S.M.
Vị
sáng lập Dòng "Các Tớ Nữ của Đức Mẹ". (1826-1887)
Vào một
ngày xuân đẹp trời năm 1851, Cha Micae Martinez
và vài người bạn cùng đi bách bộ trên
đường phố. Trong câu chuyện, một
người đã chia sẻ cảm tưởng
của mình khi thấy các Sơ thuộc Tu hội
Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinhsơn Phaolô, hiện
đang coi sóc bệnh viện của thành phố,
đã không thể phá lệ một lần để
chấp nhận cho một nữ tu y tá đến
nhà ông thống đốc để săn sóc
cho con gái của ông. Không ai có thể ngờ được,
câu nói đó đã trở thành hạt giống
nẩy sinh một tu hội mới: Dòng Nữ
Tôi Tớ Đức Mẹ.
Cha Micae,
lúc đó đang làm Cha xứ của một họ
đạo ở ngoại ô thành phố Madrid, Tây
Ban Nha, từ lâu đã nhận thấy một
số bệnh nhân nghèo không được ai chăm
sóc, vì không có tiền để vào bệnh viện.
Ngài liền nẩy ra một ý tưởng là sẽ
thành lập một tu hội với mục đích
đến nhà các bệnh nhân để săn
sóc cho họ. Nếu bệnh nhân không có tiền,
thì Chúa sẽ liệu.
Ngay sau đó,
Cha Micae đã lo liệu để xin những
phép cần thiết, và bắt đầu tuyển
mộ một số thiếu nữ để
thực hiện mục đích của tu hội.
Thêm vào đó, vì ngài có lòng sùng kính đặc biệt
đối với Đức Mẹ Bảy Niềm
Đau, ngài muốn bắt đầu bằng
bảy người "tôi tớ" của
Đức Mẹ. Người thứ bảy
được Cha tuyển mộ là chị Vibiana
Torres. Nhưng vì thân hình chị quá mảnh khảnh
yếu đuối, nên lúc đầu Cha đã
ngần ngại không muốn nhận.
Vibiana sinh
ngày 02 tháng 12 năm 1826, là người con thứ
hai trong 5 người con của một người
sản xuất sữa. Gia đình Vibiana sống
trong một khu phố nghèo, tuy gia đình không đến
nỗi nghèo lắm. Ngày từ tuổi ấu thơ,
Vibiana đã cảm thông nỗi thống khổ
của những người nghèo bệnh hoạn,
không được chữa trị trong các bệnh
viện vì không có tiền.
Dù là một
cô bé tinh nghịch, nhưng Vibiana đã sớm
được bà hiền mẫu dạy cho có
một lòng yêu mến đặc biệt đối
với Thiên Chúa và Đức Mẹ. Với lòng
yêu mến đó, Vibiana rất thích tụ tập
các trẻ em trong xóm làng và tổ chức những
cuộc rước tôn kính Đức Mẹ. Sau
này, những khi có thể, Vibiana thường đến
thăm những người yếu bệnh trong
làng xóm, và thực hiện nhiều việc hãm
mình nhỏ bé để cầu cho các linh hồn.
Trước mắt mọi người, Vibiana
chỉ là một thiếu nữ tầm thường,
rất ít người đoán được chiều
sâu của đời sống thiêng liêng của
cô. Tuy nhiên, nhiều người cũng đã
đoán sau này Vibiana sẽ trở thành một nữ
tu.
Theo tính
tự nhiên, Vibiana dễ thân thiện và rất
thích hoạt động, nhưng tận thâm tâm
cô vẫn âm thầm ước mong được
sống đời chiêm niệm. Dù vậy, Vibiana
đã làm cho các bạn phải bỡ ngỡ khi
cô xin nhập Dòng Đaminh. Vibiana được
nhận vào tu, nhưng vì chỗ trong tu viện
có hạn, nên phải chờ cho đến khi
có chỗ. Mấy tháng trời qua đi trong chờ
đợi nhưng vẫn chưa được
trả lời, Vibiana bắt đầu cầu
nguyện để xin Chúa cho biết Thánh Ý Người:
nếu Chúa để sự chậm trễ là
có ý thử đức kiên nhẫn, thì cô sẵn
sàng đón nhận; nhưng nếu Chúa có ý định
khác về cô, thì xin Chúa tỏ cho biết.
Không lâu
sau, Vibiana được nghe biết về chương
trình của Cha Micae. Lúc này vì nhận thấy hy
vọng được vào Dòng Đaminh thật
mong manh, nên cô đã nghĩ phải chăng tu hội
mới này chính là lý tưởng Thiên Chúa muốn
cho mình ôm ấp theo đuổi. Cho dù Vibiana vẫn
ước mong được sống đời
chiêm niệm, cô cho rằng mình có thể biến
phòng bệnh lúc về đêm, trong khi mọi người
đang ngủ, thành một hàng rào nội vi cho
mình. Thêm vào đó, cô sẽ có cơ hội để
tích cực phục vụ Chúa trong các chi thể
yếu đau của Người.
Vibiana đã
xin gặp Cha Micae, và Cha đã sớm nhận ra
tâm hồn chân thành cũng như lòng đạo
hạnh của cô, nhưng đồng thời
ngài cũng thấy áy náy vì vóc dáng mảnh khảnh
yếu đuối của cô; không biết rồi
đây cô có kham nổi những khó khăn khổ
cực trong khi làm việc tông đồ giúp đỡ
các bệnh nhân hay không. Nhưng cuối cùng ngài
cũng nhận Vibiana. Cả Cha Micae và Vibiana đã
không thể ngờ được rằng, trong
số những người tiên khởi, chỉ
có Vibiana đứng vững sau những khó khăn
khổ cực trong thời gian đầu của
tu hội.
Thế
là ngày Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời,
15 tháng 8 năm 1851, Vibiana, lúc ấy 25 tuổi,
cùng với 6 người khác đã long trọng
tuyên khấn ba lời khuyên Phúc Âm Khiết tịnh,
Khó nghèo, và Tuân phục, nhận áo Dòng, và được
đổi tên mới. Vibiana được đổi
tên là Sơ Maria Soledad.
Với
tất cả lòng hăng hái, Sơ Soledad bắt
đầu phụng sự Thiên Chúa qua những
chi thể yếu đau của Chúa. Chị Nữ
tu này đã đến từng nhà bệnh nhân để
săn sóc họ, dù người đó ở trong
biệt thự sang trọng hay túp lều nghèo
nàn. Lúc nào cũng thế, Sơ luôn cố gắng
đem tình thương của Chúa và khả năng
y tá của mình để săn sóc các bệnh
nhân. Vì là con người, nên trong những ngày đầu,
Sơ đã phải kinh hãi trước những
triệu chứng của một số tật
bệnh. Thêm vào đó, nhiều lần Sơ đã
phải run sợ khi đứng trước một
xác chết. Nhưng sau này, nhiều lần chính
Sơ đã nói chuyện với các tập sinh
khi họ phải đối diện với nỗi
lo sợ này; Sơ an ủi họ bằng cách
cho họ biết điều sợ hãi đó là
tự nhiên đối với mọi người.
Nhờ sự tự chủ can trường, Sơ
đã thắng vượt những mối lo sợ
và kinh hãi đó.
Không bao
lâu sau, tu hội mới bắt đầu gặp
rất nhiều khó khăn. Bà Bề trên tiên khởi
bỏ Dòng; không những thế, bà còn muốn
phá đổ mọi công việc của Dòng. Đồng
thời nhà Dòng lại rất nghèo. Nhiều ngày,
bữa tối các Sơ chỉ có canh tỏi và
bánh mì. Đến năm 1856, một cuộc cách
mạng đã bùng lên ở Tây Ban Nha, và ông thống
đốc thành Madrid đã ra lệnh cho các Sơ
phải mặc thường phục. Với lệnh
đó ông có ý muốn giải tán Dòng. Nhưng không
lâu sau, chính ông đã mắc bệnh dịch tả.
Trong dịp đó, ông đã xin một nữ tu
của hội Dòng đến săn sóc cho mình.
Sau khi chứng kiến tấm lòng bác ái quên mình
của các Sơ, ông đã rút lại lệnh bắt
các Sơ mặc thường phục.
Cũng
trong năm 1856, vì Cha Micae tin rằng ngài được
soi sáng để đi truyền giáo, nên ngài đã
quyết định ra đi. Sơ Soledad đã
xin Cha để được vào số những
Sơ được theo phụ giúp Cha. Nhưng
ngài đã từ chối và nói, "Soledad, Sơ
hãy ở lại, vì nếu Sơ đi, Dòng sẽ
bị tan rã". Và ngài đã đặt Sơ
vào chức vụ Bề trên Tổng quyền của
Dòng.
Mẹ Soledad
đã vượt qua được nhiều gian
nan thử thách nhờ sự kiên trì trong đức
ái, đức khiêm nhu và sự lãnh đạo khôn
ngoan khéo léo. Đời sống trong Dòng lúc đó
rất nghèo khó, nhưng Mẹ vẫn thường
nói với các Sơ: "Đừng băn khoăn
về căn nhà dưới đất này, trong
khi chúng ta có một ngôi nhà tốt đẹp trên
Thiên đàng. Chúng ta nghèo, nhưng hãy để
đức ái thúc bách chúng ta. Chúng ta phải chia
sẻ những của Thiên Chúa ban với những
người nghèo khổ của Người".
Mẹ Soledad
đã dùng nhiều giờ trong ngày để xin
Chúa ban thêm nhiều ơn gọi mới cho Dòng.
Mẹ đã nguyện xin với Chúa, "Xin Chúa
ban cho con thêm nhiều người tôi tớ hăng
hái, để họ trở nên những vị
tông đồ chăm sóc những người
yếu đau". Đối với chị em,
Mẹ thường khích lệ họ về ý
nghĩa của các việc tông đồ mà họ
đang thực hiện: "Các con hãy làm việc
với nguyện vọng làm vinh danh Thiên Chúa và
đem ơn cứu rỗi đến cho các linh
hồn".
Lúc này, danh
hiệu của Mẹ Soledad là "Mẹ Giám đốc",
nhưng có lẽ nếu gọi là người
tôi tớ thì đúng hơn. Mẹ đã làm mọi
công tác như các chị em trong Dòng, không tìm một
địa vị cao trọng trong bất cứ
công việc gì. Hằng tuần, các Sơ ra bờ
sông để giặt quần áo. Sau này, các Sơ
đã thuyết phục được Mẹ
Soledad đừng đi giặt với các Sơ
nữa, vì việc này không thích hợp với một
người lãnh đạo của Dòng. Để
thay thế, Mẹ đã âm thầm ở nhà, lượm
củi và nấu bữa chiều cho chị em.
Tu hội
mới này đã trải qua quá nhiều khó khăn,
đến nỗi vị linh hướng đã
ngần ngại không muốn giúp các Chị viết
bản luật dòng, vì sợ rằng không bao lâu
tu hội sẽ tan. Sau khi cầu nguyện để
biết Thánh Ý Chúa, trong một thị kiến,
Cha đã bị khiển trách vì sự do dự
vô căn cứ. Thế là Mẹ Soledad đã được
diễm phúc để sống tới ngày thấy
Dòng được Giáo hội chính thức châu
phê hiến pháp vào năm 1876.
Ngay từ
đầu, Mẹ Soledad đã đặt hội
dòng dưới sự che chở của Đức
Mẹ là sức khoẻ các bệnh nhân. Con cái
thiêng liêng của Mẹ ngày nay vẫn còn tuân giữ
truyền thống tốt đẹp đó.
Hội
dòng đã phát triển và đứng vững suốt
thời kỳ bệnh dịch hoành hành và trong
cuộc cách mạng. Mới đầu, các tu viện
đã từ từ được thành lập
ở Tây Ban Nha. Đến năm 1875, nhóm nữ
tu đầu tiên đã vượt biển sang
hoạt động tông đồ ở Cuba. Hiện
nay, Dòng Tôi Tớ Đức Mẹ đang phục
vụ các bệnh nhân tại 21 quốc gia trên
thế giới.
Mẹ Soledad
đã mắc bệnh phổi năm 1887, và sau
đó đã âm thầm qua đời tại Nhà
Mẹ sau khi lãnh nhận Bí tích sau hết. Lúc đầu
Mẹ được an táng ở nghĩa trang
trong phần đất của nhà Dòng. Nhưng
ngày 18 tháng 1 năm 1893, xác Mẹ đã được
cải táng và đưa về Nhà Mẹ. Các Sơ
đã sung sướng khi nhận ra di thể Mẹ
vẫn còn nguyên vẹn. Không những thế còn
chảy ra máu tươi, và mọi người
hiện diện đều được thấy
một hương thơm dịu dàng. Nhưng
vài năm sau, xác Mẹ chỉ còn lại có xương.
Mẹ Maria
Soledad đã được Đức Thánh Cha
Piô XII phong Chân Phước năm 1950, và được
Đức Thánh Cha Phaolô VI phong Hiển Thánh năm
1970.
|
|