|
|
Hãy
lắng nghe tin mừng của niềm an ủi
(Ca
Vịnh Giêrêmia, Kinh Ban Mai, Ngày Thứ Năm, Tuần Thứ Nhất)
1. "Ôi
các dân nước, hãy nghe lời Chúa,
hãy loan báo lời Chúa ở các duyên
hải xa xăm" (Jer 31:10). Còn tin mừng nào
cần phải được loan báo bằng
những lời trang trọng của Giêremia
trong bài Ca Vịnh chúng ta vừa nghe như
thế. Ðó là một tin mừng an ủi,
nên không lạ gì các chương
mục có tin mừng này (xem 30-31) được
gọi là "Cuốn Sách của Niềm An
Uûi". Lời loan báo này liên quan trực
tiếp đến Dân Do Thái xưa, nhưng
dường như cũng ám chỉ đến
cả sứ điệp của Phúc Âm
nữa. Trọng tâm của lời loan báo
này là: "Chúa sẽ cứu chuộc Giacóp,
Ngài sẽ cứu Giacóp khỏi tay kẻ
thống trị" (31:11). Bối cảnh lịch
sử của những lời này được
Dân Chúa cảm thấy trong một giây
phút hy vọng, khoảng một thế kỷ
sau khi những người Assyria chiếm miền
Bắc Thánh Ðịa năm 722. Vào những
ngày của tiên tri Giêrêmia, việc
canh tân đạo đức do Vua Giosia thực
hiện đã làm cho dân chúng trở
về với giao ước của Thiên Chúa,
cũng như đã khiến cho họ hy vọng
rằng thời gian trừng phạt đã
qua rồi. Việc canh tân này còn làm
cho họ hy vọng rằng miền Bắc sẽ
được tự do trở lại và Yến-Duyên
với Giuđa sẽ tái hợp. Tất cả
mọi người, thậm chí "những miền
duyên hải xa xăm", cũng được
chứng kiến thấy biến cố tuyệt
vời này: đó là Vị Thiên Chúa
Chăn Dắt Dân Yến Duyên sắp sửa
ra tay can thiệp. Ðấng đã để
cho dân Ngài bị phân tán cũng là
Ðấng giờ đây sẽ qui tụ
họ lại với nhau.
2. Lời
mời gọi hãy hân hoan mừng rỡ
còn được cấu trúc với sự
hỗ trợ của những hình ảnh hết
sức cảm kích. Ðó là một
lời báo khiến con người ước
mơ! Nó phác họa cho thấy một
tương lai xẩy ra với những người
lưu đầy "sẽ đến hát hò"
và sẽ thấy được chẳng những
Ðền Thờ Chúa mà còn thấy
được hết mọi điều tốt
lành khác nữa, như rượu uống,
thóc lúa, dầu mỡ, các đoàn
thú non chiên cừu và gia súc. Sách
Thánh không hề biết đến một
thứ linh đạo trừu tượng. Niềm
vui hứa hẹn này không phải chỉ
ảnh hưởng đến nội tâm của
con người, vì Chúa chăm sóc sự
sống của con người trong tất cả
mọi chiều kích của nó. Chính
Chúa Giêsu đã nhấn mạnh đến
điều này, khi Người mời gọi
các môn đệ của Người hãy
tin tưởng vào Ðấng Quan Phòng,
thậm chí đối với cả những
nhu cầu về vật chất (x Mt 6:25-34). Bài
Ca Vịnh của chúng ta ở đây nhấn
mạnh đến quan điểm là Thiên
Chúa muốn làm cho trọn vẹn con người
được hạnh phúc. Ðể chuyển
đạt tất cả những gì là
hạnh phúc mọi người ấp ủ
này, vị tiên tri sử dụng hình
ảnh của một "ngôi vườn được
tưới dội", một hình ảnh tươi
mát và sinh hoa kết trái. Nỗi than
khóc biến thành cuộc lễ, no thỏa
với những phần ăn hảo hạng
(xem câu 14) cùng với dồi dào những
sản vật, làm cho họ không thể
không nhẩy múa hát ca. Ðó là
một niềm vui bất tận, niềm vui của
dân tộc này.
3. Lịch sử cho chúng
ta thấy giấc mơ ấy không thực
hiện được. Chắc chắn không
phải là vì Thiên Chúa không giữ
lời Ngài hứa, mà tại vì họ
bất trung. Phải trách dân tộc này
về cái ảo vọng ấy. Sách Giêrêmia
lãnh trách nhiệm bày tỏ tình trạng
bất trung này bằng việc cho thấy
lời tiên báo về nỗi khổ đau
và gánh nặng, để rồi dần
dần dẫn tới những giai đoạn
thảm thiết nhất của lịch sử
dân Do Thái. Ở cho, chẳng những kẻ
lưu đầy của miền Bắc không
được trở về, mà cả chính
Giuđa cũng bị Nabuchodonosor chiếm cứ
vào năm 587 BC nữa. Thế là mở
màn cho những ngày đắng cay, những
ngày mà, trên bờ sông Babylon, đàn
địch treo lên trên cành dương
liễu (x Ps 136:2). Không còn lòng trí
nào để hát ca cho vui thỏa những
kẻ canh tù; không ai còn có thể
hớn hở khi bị tống khứ ra khỏi
quê hương xứ sở của mình,
ra khỏi mảnh đất Thiên Chúa lấy
làm nơi cư ngụ của Ngài.
4. Lời
mời gọi của bài Ca Vịnh hãy
vui mừng vẫn không mất đi ý nghĩa
của mình. Thật vậy, lý do cuối
cùng để vui mừng vẫn vững mạnh,
một lý do chúng ta tìm thấy ở
một số câu rất mạnh mẽ ở
trước những câu chúng ta đọc
trong Phụng Vụ Giờ Kinh. Người ta
phải nhớ lấy những câu này trong
khi đọc những lời diễn đạt
về niềm vui trong bài ca vịnh của
chúng ta đây. Những câu diễn tả
bằng những từ ngữ sinh động
tình yêu của Thiên Chúa đối
với dân Ngài. Những câu ca vịnh
cho thấy một giao ước bất khả
vãn hồi, đó là "Ta yêu thương
các ngươi bằng một tình yêu
trường cửu" (31:3). Những câu ca vịnh
hát lên nỗi lòng bộc phát của
một Vị Thiên Chúa gọi Ephraim là
con đầu lòng của mình và chở
che bao phủ nó bằng tình âu yếm:
"Họ sẽ than van khóc lóc mà đi,
Ta sẽ dẫn họ về đầy những
ủi an; Ta sẽ cho họ bước đi
bên các khe suối nước, trên con
đường thẳng ngay để họ
khỏi bị vấp ngã; vì Ta là cha
của Yến Duyên" (31:9). Cho dù lời
hứa hẹn này bấy giờ chưa được
nên trọn, vì thành phần con cái
thiếu đáp ứng, song tình yêu của
Người Cha vẫn còn tất cả tính
cách âu yếm dịu dàng của mình.
5. Tình
yêu này là cái trục vàng nối
kết lại những thăng trầm của
lịch sử dân Yến Duyên, niềm
vui nỗi buồn của họ, thành công
thất bại của họ. Tình yêu của
Thiên Chúa vẫn còn đó, và
việc trừng phạt là cách diễn
tả tình Ngài yêu thương, vì
Ngài nhắm đến việc dạy dỗ
họ và cứu độ họ. Trên tảng
đá vững chắc của tình yêu
này, lời mời gọi hân hoan mừng
rỡ của bài Ca Vịnh gợi lên cho
thấy những gì Thiên Chúa định
liệu cho tương lai, mặc dù trì
trệ, không sớm thì muộn sẽ được
thực hiện, bất chấp mọi thứ
hèn yếu của con người. Tương
lai ấy đã đến nơi tân ước,
với cuộc tử nạn và phục sinh
của Chúa Kitô và với tặng ân
Thần Linh. Tuy nhiên, tương lai này
sẽ hoàn toàn được nên trọn
ở lần trở lại sau cùng của
Chúa vào lúc ngày cùng tháng tận.
Hiểu theo chiều hướng của niềm
tin như vậy, "giấc mơ" của Giêrêmia
vẫn tiếp tục là một cơ hội
lịch sử thực sự, miễn là loài
người biết trung thành, nhất là,
đối với mục tiêu cuối cùng,
giấc mơ này được bảo toàn
bởi việc Thiên Chúa tín trung, một
lòng tín trung đã được bắt
đầu tỏ hiện qua tình Ngài yêu
thương nơi Chúa Kitô.
Khi
đọc lời tiên tri của Giêrêmia,
chúng ta cần phải để cho Phúc
Âm âm vang trong lòng của mình, một
tin mừng tuyệt vời do Chúa Kitô loan
báo ở hội đường Nazarét
(x Lk 4:16-21). Ðời sống
của người Kitô hữu được
kêu gọi trở thành một "Cuộc
Mừng" thực sự, một cuộc mừng
chỉ có thể bị đe dọa bởi
tội lỗi của chúng ta mà thôi.
Bảo chúng ta cầu nguyện những lời
này của Giêrêmia, Phụng Vụ Giờ
Kinh mời gọi chúng ta hãy gắn bó
cuộc sống của mình với Chúa
Kitô Cứu Chuộc (x Jer 31:11), cũng như
hãy tìm kiếm nơi Người cái
bí mật của niềm vui đích thực
nơi đời sống riêng tư và
chung đụng của chúng ta.
(L’Osservatore
Romano, ấn bản Anh ngữ, ngày 19/9/2001)
|
|