|
|
Ôi
Thiên Chúa, nơi thánh điện của Ngài, chúng tôi suy tưởng đến tình
Ngài yêu thương
(Thánh
Vịnh 47 [48], Kinh Ban Mai, Ngày Thứ Năm, Tuần Thứ Nhất)
1.
Bài Thánh Vịnh vừa được
công bố là một ca vịnh tôn vinh
Sion, "thành đô của Ðức Vua cao
cả" (câu 3), ở vào lúc vị thế
của đền thờ Chúa và nơi
Ngài hiện diện ở giữa loài người.
Ðức tin Kitô giáo giờ đây
qui thành đô này về "Giêrusalem
trên trời", thành đô "mẹ của
chúng ta" (Gal 4:26).
Cung
cách phụng vụ của bài thánh thi
này, bài thánh thi gợi lên cho thấy
một cuộc cung nghinh của ngày hội
lễ (xem các câu 13-14), cho thấy một
cái nhìn an bình về Giêrusalem, một
cái nhìn phản ánh ơn cứu độ
thần linh, đã làm cho bài Thánh
Vịnh 47 (48) thành một lời cầu nguyện
giúp chúng ta có thể sử dụng
để bắt đầu một ngày sống,
bằng việc cất tiếng hát lên
bài ca vịnh chúc tụng, cho dù chân
trời có những đám mây che phủ.
Ðể
cảm nhận được ý nghĩa của
bài Thánh Vịnh này, chúng ta thấy
có 3 lời than xuất hiện ở đầu,
giữa và cuối bài Thánh Vịnh,
như để làm mốc điểm chính
cho việc sáng tác và cũng để
dẫn chúng ta vào nội dung của bài
thánh vịnh. Ba lời kêu than này là:
"Chúa là Ðấng cao cả và đáng
chúc tụng trong thành đô của Thiên
Chúa chúng ta" (câu 2); "Ôi Thiên Chúa,
nơi thánh điện của Ngài, chúng
tôi suy tưởng tình Ngài yêu thương"
(câu 10); "Ðó là Thiên Chúa của
chúng ta, Thiên Chúa muôn đời và
mãi mãi, chính Ngài là Ðấng
dẫn dắt chúng ta" (câu 15).
2.
Ba lời than này, những lời than chẳng
những tôn tụng Thiên Chúa mà còn
tôn vinh cả "thành đô của Thiên
Chúa chúng ta" (câu 2) nữa, đã
bố cục bài Thánh Vịnh lại thành
hai phần chính. Phần thứ nhất là
một cuộc hân hoan cử hành thành
thánh Sion đã thắng được
các cuộc tấn công của những
kẻ thù địch, an bình ở dưới
chiếc áo choàng bảo vệ của Thiên
Chúa (các câu 3-8). Có một loạt
định nghĩa tiêu biểu về thành
đô này như sau: đó là một
nơi cao vời vợi vươn lên như
ánh sáng chiếu tỏa, là một nguồn
hoan lạc cho các dân nước trên
trái đất, là một "Thái Sơn"
hội tụ đất trời. Ðó là,
theo cách diễn đạt của tiên tri
Eâzêkiên, thành đô Emmanuel, vì
"Chúa ở đó", hiện diện nơi
đó (x Ez 48:35). Thế nhưng, cũng có
những đạo quân ào ạt công
hãm Giêrusalem, tượng trưng cho việc
sự dữ tấn công vinh quang của thành
đô Thiên Chúa. Cuộc đụng
độ cho thấy trước được
kết quả tức khắc.
3.
Thật vậy, quyền lực thế gian, một
khi tấn công thành thánh thì đồng
thời cũng động đến cả Chúa
là vua của thành thánh nữa. Vị
tác giả Thánh Vịnh đã tỏ
cho thấy tình trạng vỡ mộng ngông
cuồng của binh hùng tướng mạnh
nơi hình ảnh liên quan đến tình
trạng quằn quại sinh con: "Chúng bị
khiếp hãi như trải qua cơn đau
chuyển bụng sinh con" (câu 7). Vẻ hung
dữ biến thành bạc nhược và
mềm yếu, uy quyền thành sụp đổ
và tháo chạy. Một hình ảnh khác
cũng cho thấy cùng một tư tưởng
như thế, đó là đạo quân
tháo chạy được so sánh với
một đội chiến hạm hùng mạnh
đụng phải một trận bão nổi
lên gây ra bởi ngọn gió Ðông
dữ dội (xem câu 8). Ðiều tồn
tại đó là niềm tin không lay chuyển
nơi kẻ ở trong bóng bảo vệ thần
linh, đó là niềm tin tưởng rằng
chung cuộc không thuộc về tay sự
dữ mà là sự thiện; Thiên Chúa
chiến thắng các quyền lực thù
địch, cho dù chúng có vẻ mạnh
mẽ và bất khả bại.
4. Kẻ tín nghĩa cử hành trong chính
đền thờ việc họ tạ ơn
Vị Thiên Chúa giải cứu của mình.
Họ hát một bài thánh thi dâng
lên tình yêu nhân hậu Chúa, một
tình yêu được diễn tả nơi
chữ hésed trong tiếng Do Thái, chữ
tiêu biểu cho thần học về giao ước.
Giờ đây chúng ta sang đến phần
thứ hai của bài Thánh Vịnh (xem các
câu 10-14). Sau bài ca vịnh dài chúc
tụng Vị Thiên Chúa tín trung, chính
trực và cứu độ (xem các câu
10-12), thì xuất hiện một loạt những
gì ở chung quanh đền thờ và thành
thánh (các câu 13-14). Nào là những
tháp canh cho thấy việc Thiên Chúa
cương quyết bảo vệ thành, nào
là những thành lũy nói lên cho
thấy Sion được Ðấng Chủ
Trị thiết lập vững vàng. Các
tường thành Giêrusalem nói lên
và những tảng đá của thành
nhắc lại những công cuộc cần
phải được truyền lại "cho thế
hệ mai sau" (câu 14), qua những câu truyện
cha ông kể lại cho con cháu (xem Thánh
Vịnh 77: 3,7). Sion là nơi chứng kiến
hàng loạt tác động cứu độ
không ngừng của Chúa, những tác
động cứu độ được truyền
đạt nơi giáo lý và được
cử hành trong phụng vụ, để tín
hữu tiếp tục hy vọng vào Chúa
là Ðấng đã nhúng tay vào việc
giải phóng họ.
5. Ở đoạn đối ca kết thúc
xuất hiện một trong những định
nghĩa đẹp nhất về Chúa, cho Ngài
như là một vị mục tử chăn
dắt dân Ngài: "Chính Ngài là Ðấng
chăn dắt chúng ta" (câu 15). Vị Thiên
Chúa của Sion là Vị Thiên Chúa
của Cuộc Xuất Hành, của tự
do, của việc sát cận với đám
dân làm tôi ở Ai Cập và cũng
là đám dân lữ hành trong sa mạc.
Giờ đây đám dân Yến Duyên
được an cư lạc nghiệp trong đất
hứa ấy biết rằng Chúa sẽ không
bỏ rơi mình: Giêrusalem là dấu
hiệu cho thấy Ngài gần gũi với
họ và đền thờ là nơi Ngài
hiện diện. Khi đọc lại những
diễn tả này, Kitô hữu tiến đến
việc chiêm ngưỡng Chúa Kitô là
đền thờ mới sống động
của Thiên Chúa (xem Jn 2:21), và hướng
về Giêrusalem thiên quốc là nơi
không cần đền thờ hay ánh sáng
ngoại tại nào nữa, vì "đền
thờ là Chúa, Thiên Chúa Toàn Năng
và là Con Chiên... vinh quang của Thiên
Chúa là ánh sáng của thành và
Con Chiên là đèn của thành" (Rev
21:2-23). Thánh Âu Quốc Tinh đã mời
gọi chúng ta hãy đọc lại theo
"tâm thức" này, vì thánh nhân thâm
tín rằng, nơi các Sách Thánh Kinh
"không có gì khác ngoài những quan
tâm đến thành đô trần thế,
vì tất cả những gì được
nói về nó đều ám chỉ đến
thành này, hay những gì được
thành này hiện thực, đều tiêu
biểu cho một cái gì đó cũng
có thể ngầm ám chỉ Giêrusalem
thiên quốc" (City of God, XVII, 3, 2). Thánh Paulinus
Nola cũng đã làm âm vang tư tưởng
ấy của thánh Âu Quốc Tinh, vì
khi dẫn giải những lời của bài
Thánh Vịnh này, thánh nhân đã
khuyên dụ chúng ta hãy cầu nguyện
để "chúng ta có thể thấy mình
là những viên đá sống động
nơi tường thành Giêrusalem thiên
quốc tự do" (Letter 28, 2 gửi Severus). Chiêm
ngưỡng thấy sự vững chắc và
cứng cát của thành ấy, vị Giáo
Phụ Hội Thánh này còn nói tiếp:
"Thực vậy, Ðấng ngự trong thành
này tỏ ra cho thấy mình là Một
trong ba ngôi... Ðức Kitô chẳng những
là nền tảng của thành mà còn
là tháp và cửa thành nữa... Nếu
ngôi nhà linh hồn chúng ta được
xây dựng trên Người, và việc
kiến trúc dựa trên Người để
xứng đáng có một nền tảng
vững vàng như vậy, thì cửa vào
thành cũng chính là Ðấng muôn
đời dẫn dắt chúng ta và sẽ
dẫn chúng ta đến chỗ đồng
cỏ của Người" (cùng nguồn vừa
dẫn).
|
|