|
|
Hãy hát mừng Chúa vì Ngài
vinh thắng
(Ca
Vịnh Xuất Hành, Kinh Ban Mai, Ngày Thứ Bảy,
Tuần Thứ Nhất)
1. Bài
thánh ca chiến thắng này (xem Ex 15:1-18), bài thánh
ca cho buổi nguyện Kinh Ban Mai ngày Thứ Bảy
trong tuần thứ nhất đây, đưa
chúng ta về lại với giây phút quan trọng
của lịch sử cứu độ, đó
là biến cố Xuất Ai Cập, thời điểm
Thiên Chúa giải cứu dân Yến Duyên khỏi
tình trạng tuyệt vọng về phương
diện loài người. Sự thật hết
sức hiển nhiên là, sau một thời gian dài
làm tôi bên nước Ai Cập, bấy giờ
những người Do Thái đang trên đường
tiến về đất hứa, thì đạo
quân của vua Pharaon đuổi kịp họ,
để rồi, nếu Chúa không vung tay uy quyền
của Ngài ra can thiệp vào thì không gì có thể
cứu nổi họ cả. Bài thánh ca vui mừng
diễn tả cho thấy cái ngạo mạn nơi
những ý đồ của một đạo
quân sát khí: “Ta sẽ rượt theo, sẽ chộp
bắt, sẽ chia chiến lợi phẩm” (Ex
15:9).
Một
đạo binh hùng mạnh nhất làm sao có thể
chống lại được quyền toàn năng
thần linh cơ chứ? Thiên Chúa đã khiến
biển khơi trở thành lối thoát cho đám
dân bị tấn công rồi lại trở thành
lấp lối cho những kẻ hung hãn: “Khi gió
của Ngài thổi tới, biển khơi liền
phủ chụp lên chúng, làm chúng bị chìm ngập
dưới những giòng nước mãnh liệt”
(Ex 15:10). Những hình ảnh ghê gớm này là những
gì nói lên cho thấy sự cao cả của Thiên
Chúa, đồng thời cũng cho thấy cả
việc dân chúng tỏ ra lạ lùng bỡ ngỡ
đối với con mắt khó có thể tin được
của họ, để rồi họ đã đồng
thanh bộc lên tiếng hát chúc tụng qua bài thánh
ca vinh thắng: “Chúa là sức mạnh và là hoan
ca của tôi, Ngài đã trở nên cho tôi phần
rỗi. Ngài là Thiên Chúa của tôi, tôi sẽ chúc
tụng Ngài, Thiên Chúa của cha ông tôi, và tôi sẽ
tôn vinh Ngài” (Ex 15:2).
2.
Bài Ca Vịnh
không phải chỉ ca lên mừng cuộc giải
thoát đã được thực hiện; nó còn
cho thấy cả một mục tiêu tích cực
nữa, đó chính là việc họ tiến vào
nơi cư ngụ của Thiên Chúa để
sống hiệp thông với Ngài: “Bằng tình yêu
trung kiên của mình, Chúa đã dìu dắt đám
dân mà Chúa cứu chuộc, đã dùng sức mạnh
để hướng dẫn họ đến
nơi thánh cư của Ngài” (Ex 15:13). Hiểu
như thế, biến cố này không phải chỉ
là nền tảng của giao ước giữa
Thiên Chúa và dân Ngài, mà còn trở thành một “biểu
hiệu” cho toàn thể lịch sử cứu độ
nữa. Vào nhiều trường hợp khác nữa,
dân Yến Duyên cũng sẽ sống còn ở
những hoàn cảnh tương tư, và biến
cố Xuất Ai Cập lại được
thường xuyên tái diễn. Biến cố này
đã đặc biệt ám chỉ về công cuộc
cứu chuộc cao cả do Chúa Kitô thực hiện
bằng cái chết và phục sinh của Người.
Vì
lý do này, bài ca vịnh của chúng ta ở đây
đã được phụng vụ Vọng Phục
Sinh đặc biệt lập lại để
nói lên cho thấy, bằng một hình ảnh mãnh
liệt, những gì đã xẩy ra nơi Chúa
Kitô. Nơi Chúa Kitô, chúng ta chẳng những đã
được cứu khỏi tên bạo tàn trần
gian, mà còn thoát khỏi cả tình trạng làm tôi
cho Satan và tội lỗi nữa, một tình trạng
đè nén định mệnh con người ngay
từ ban đầu. Nhờ Chúa Kitô, con người
đã quay trở lại đường lối
dẫn đưa chúng ta về nhà Cha.
3. Cuộc
giải phóng này, một cuộc giải phóng đã
chiếm được một cách mầu nhiệm
nơi Phép Rửa như một mầm mống
của sự sống để vươn lên,
sẽ đạt tới tầm mức trọn
vẹn của nó vào lúc tận cùng thời gian,
khi Chúa Kitô trở lại trong vinh quang để
“trao Vương Quốc lại cho Thiên Chúa Cha”
(1Cor 15:24). Chính chân trời cùng tận, chân trời
cánh chung này mà Phụng Vụ Giờ Kinh hẳn
đã mời gọi chúng ta tìm kiếm, khi đưa
vào bài ca vịnh của chúng ta đây một câu
trích từ Sách Khải Huyền: “Họ đã
chiến thắng con mãnh thú... (Họ) đang hát
bài ca vịnh Moisen, người tôi tớ của
Thiên Chúa” (15:2-3).
Những
gì biến cố Xuất Ai Cập ám chỉ và
những gì biến cố Phục Sinh đã đạt
thành bằng một đường lối dứt
khoát, một đường lối vẫn hướng
về tương lai, sẽ là những gì được
hoàn toàn hiện thực nơi tất cả những
ai được cứu độ vào lúc tận
cùng thời gian. Thật vậy, việc cứu
độ của chúng ta là một việc cứu
độ có thực và trọn vẹn, thế
nhưng việc cứu độ này lại ở
giữa cái “đã” và cái “chưa” nơi thân phận
trần gian của chúng ta, như Thánh Tông Đồ
Phaolô nhắc nhở: “Chúng ta được cứu
độ là ở niềm hy vọng” (Rm 8:24).
4. “Tôi
sẽ hát mừng Chúa vì Ngài vinh thắng” (Ex 15:1).
Lập lại trên môi miệng chúng ta những
lời của bài thánh ca xa xưa, phụng vụ
giờ kinh ban mai muốn mời gọi chúng ta
hãy nhìn ngày sống của mình ở một chân
trời quang sáng của lịch sử cứu
độ. Đó là cách Kitô hữu nhận định
về giòng thời gian. Nơi cuộc chồng
chất tháng ngày, không có chuyện bất hạnh
sẽ làm cho chúng ta bị vùi dập, mà là một
dự án cứ tuần tự tỏ hiện và
là dự án chúng ta phải biết khôn ngoan đọc
được nơi những biến cố
của thời đại chúng ta.
Các
vị Giáo Phụ của Hội Thánh rất thích
hợp với quan điểm này. Thật vậy,
các ngài thích đọc những sự kiện
Cựu Ước nổi bật bắt nguồn
lịch sử cứu độ – từ hồng
thủy đời Noe đến khi Abraham được
kêu gọi, từ cuộc giải phóng ở biến
cố Xuất Ai Cập đến việc hồi
hương của dân Do Thái sau cuộc lưu
đầy ở Babylon – những sự kiện
các ngài cho như là “những tiền thân” của
các biến cố mai hậu, khi các ngài gán cho những
sự kiện này một giá trị “mẫu thức”,
ở chỗ, chúng cho thấy trước những
đặc tính chính yếu của chúng được
lập lại một cách nào đó trong suốt
giòng lịch sử nhân loại.
5.
Đối với các tiên tri, các vị đã đọc
lại những biến cố lịch sử
cứu độ, khi các vị chứng tỏ
cho thấy những biến cố đó có ảnh
hưởng đến thực tại bấy
giờ ra sao và cũng chỉ cho thấy những
gì sẽ hoàn toàn xẩy ra trong tương lai.
Bởi thế, khi suy niệm về mầu nhiệm
giao ước Thiên Chúa thiết lập với
dân Yến Duyên, các vị đã bắt đầu
nói về một thứ “giao ước mới”
(Jer 31:31; x Ez 36:26-27), một thứ tân ước
mà lề luật của Thiên Chúa sẽ được
viết nơi tâm can của con người. Chúng
ta rất dễ thấy được nơi
lời tiên tri một thứ giáo ước mới
được niêm ấn bằng máu Chúa Kitô và
được hiện thực nhờ tặng
ân Thần Linh. Giờ đây, qua việc đọc
lại ca vịnh chiến thắng về Cuộc
Xuất Ai Cập xa xưa này, theo ý nghĩa trọn
vẹn nơi cuộc xuất hành của biến
cố Phục Sinh, người tín hữu có thể
hân hoan vui sống như là một Giáo Hội lữ
hành đang tiến bước qua giòng thời
gian để tiến về Giêrusalem thiên đình.
6.
Chúng ta có thể càng lạ lùng khi chiêm ngắm những
gì Thiên Chúa thực hiện cho dân Ngài, ở chỗ:
“Chúa đã mang họ tới và trồng họ
trên núi của Chúa, nơi mà, Ôi Chúa, nơi mà Chúa
đã thiết dựng” (Ex 15:17).
Bài thánh ca chiến thắng này hát mừng cuộc
chiến thắng của Thiên Chúa chứ không phải
cuộc chiến thắng của loài người.
Nó là một bài ca vịnh của yêu thương
chứ không phải một bài ca vịnh của
chiến tranh. Khi để cho ngày sống của
mình được tràn đầy bởi những
rung động của lời dân Do Thái chúc tụng
xưa ấy, chúng ta sẽ bước đi trên
những nẻo đường thế gian, những
nẻo đường đầy rùng rợn,
hiểm nguy và đau khổ, song với một
niềm tin tưởng rằng mình luôn được
ánh mắt xót thương của Thiên Chúa theo dõi.
Không gì có thể chống cự lại được
quyền lực của tình Ngài yêu thương.
(L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, ngày
28/11/2001)
|
|