|
|
Hết mọi
tạo vật hãy chúc tụng Chúa
1.
"Tất cả mọi công việc
của Chúa hãy chúc tụng Chúa"
(Dn 3:57). Chiều kích về vũ trụ thấm
đậm Bài Ca Vịnh được trích
từ Sách Ðaniên này, một ca vịnh
giành cho Phụng Vụ Giờ Kinh Ban Mai Chúa
Nhật của tuần thứ nhất và thứ
ba. Lời kinh nguyện giống như kinh cầu
tuyệt diệu này rất hợp với
những Ngày của Chúa, Dies Domini, là
ngày giúp chúng ta chiêm ngưỡng
nơi Chúa Kitô phục sinh mức độ
tuyệt đỉnh của dự án Thiên
Chúa đối với vũ trụ và lịch
sử. Thật vậy, nơi Ngài là Alpha
và Omega, là nguyên thủy và là
cùng đích của lịch sử (x Rev
22:13), chính tạo vật đạt được
toàn vẹn ý nghĩa của mình, vì,
như Thánh Gioan gợi lại trong Lời
Mở Ðầu Phúc Âm của mình,
"nhờ Người mà tất cả mọi
sự được tạo thành" (1:3).
Lịch sử cứu độ lên đến
tuyệt đỉnh nơi biến cố phục
sinh của Chúa Kitô, một biến cố
đưa sự sống con người đến
tặng ân Thần Linh và ơn làm con
cái nam nữ thừa nhận của Thiên
Chúa, trong khi chờ đợi Vị Hôn
Phu thần linh là Ðấng sẽ dâng
thế giới về lại cho Thiên Chúa
Cha (x 1Cor 15:24).
2.
Qua đoạn văn ca vịnh theo hình thức
của một kinh cầu này, ánh mắt
của chúng ta như thể duyệt lại
tất cả mọi sự. Nhãn giới của
chúng ta nhắm đến mặt trời,
mặt trăng cùng các vì tinh tú;
đậu trên những giòng nước
mênh mông vươn trải, hướng
lên những ngọn núi đồi, lân
la với những yếu tố hết sức
khác nhau của thời tiếøt; lướt
qua từ nóng đến lạnh, từ quang
sáng đến tối tăm; quan sát thế
giới khoáng chất và thực vật,
chú ý tới các loại thú vật
khác nhau. Thế rồi, lời mời gọi
của bài ca vịnh trở nên phổ
quát, ở chỗ, nó liên quan đến
các thần trời, tiến đến tất
cả mọi "người con cái nhân
loài", nhất là bao gồm Yến Duyên
Dân Chúa, các vị tư tế và
những vị thánh nhân. Ðây là
một ca đoàn vĩ đại, một
cuộc hòa tấu các thứ tiếng khác
biệt để chung lời chúc tụng
Thiên Chúa, Vị Hóa Công của vũ
trụ và là Chúa của lịch sử.
Nếu cầu nguyện theo chiều hướng
mạc khải Kitô giáo, thì lời nguyện
này là lời nguyện được ngỏ
cùng Thiên Chúa Ba Ngôi, như phụng
vụ kêu mời chúng ta thực hiện
bằng việc thêm công thức Ba Ngôi
vào Bài Ca Vịnh: "Chúng ta hãy
ca ngợi Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh
Thần".
3.
Cái hồn phổ quát của tôn giáo,
theo một ý nghĩa nào đó, cũng
được phản ảnh nơi Bài Ca
Vịnh này, một cái hồn nhìn thấy
được dấu vết của Thiên
Chúa nơi thế giới để hướng
lòng lên chiêm ngưỡng Ðấng
Hóa Công. Tuy nhiên, trong khung cảnh của
Sách Ðaniên, bài thánh ca này được
viết lên như là một lời tri ân
cảm tạ của ba người trẻ Do
Thái, Hanania, Adaria và Mitsaeo, những người
bị kết tội chết thiêu trong lò
lửa vì không chịu tôn thờ tượng
vàng Nêbucanêsa, song lại được
gìn giữ khỏi bị lửa thiêu một
cách lạ lùng. Bối cảnh của biến
cố này cho thấy lịch sử cứu
độ đặc biệt, một lịch
sử Thiên Chúa tuyển chọn Dân
Yến Duyên làm dân của Ngài và
thiết lập giao ước với họ.
Chính giao ước này là những gì
ba người trẻ Do Thái muốn trung thành
đáp ứng, cho dù có phải trả
bằng giá tử đạo trong lò lửa
chăng nữa. Lòng trung thành của họ
gặp được lòng thủy chung của
Thiên Chúa, Ðấng đã sai thiên
thần đến gìn giữ họ khỏi
bị lửa thiêu (x. 3:49).
Trong
cung cách ấy, Bài Ca Vịnh này đã
rập theo khuôn mẫu của các bài
ca ngợi trong Cựu Ước đối với
những cơn hiểm nguy vô lối thoát.
Trong số các bài ca ngợi này là
bài ca chiến thắng nổi tiếng được
ghi lại trong chương 15 của Sách Xuất
Hành, bài ca ngợi nói lên lòng
Người Do Thái xưa tri ân Chúa về
cái đêm họ không thể nào
thoát được quân đội của
Pharaô, song Thiên Chúa đã mở đường
cho họ, bằng cách phân rẽ các
giòng nước và nhận chìm "ngựa
và kỵ binh. . . vào lòng biển cả"
(Ex 15:1).
4. Không
phải là ngẫu nhiên mà trong Ðêm
Vọng Lễ Phục Sinh trọng thể, phụng
vụ hằng năm muốn chúng ta lập
lại bài thánh ca được Dân
Do Thái hát lên trong Cuộc Xuất Ai
Cập này. Con đường được
mở ra cho họ tiên báo một con đường
mới Chúa Kitô phục sinh khai mào cho
nhân loại vào đêm thánh Người
phục sinh từ trong cõi chết. Cuộc
vượt qua tiêu biểu của chúng
ta từ nước của Phép Rửa làm
cho chúng ta tái cảm nghiệm được
cuộc vượt qua từ sự chết đến
sự sống, nhờ việc Chúa Giêsu
chiến thắng tử thần cho thiện ích
của tất cả chúng ta.
Bằng
việc lập lại Bài Ca Vịnh này
của ba người trẻ Do Thái trong phụng
vụ Giờ Kinh Ban Mai của Chúa Nhật,
thành phần môn đệ theo Chúa Kitô
chúng ta muốn được cuốn theo
triều sóng tri ân trước những
việc làm cao cả Thiên Chúa đã
thực hiện nơi tạo vật, nhất
là nơi mầu nhiệm tử nạn và
phục sinh của Chúa Kitô.
Thật
vậy, Kitô hữu nhận thấy có một
mối liên hệ giữa việc giải
cứu ba người trẻ được đề
cập đến trong Bài Ca Vịnh này
với việc phục sinh của Chúa Giêsu.
Trong việc phục sinh của Chúa Giêsu,
Sách Tông Vụ có sẵn lời nguyện
cho tín hữu tin tưởng ca lên như
tác giả Thánh Vịnh là: "Ngài
sẽ không bỏ rơi linh hồn tôi
trong âm phủ, cũng không để Ðấng
Thánh của Ngài trải qua tình trạng
bị hủy hoại" (Acts 2:27; Ps 15:10).
Chính
truyền thống đã liên kết Bài
Ca Vịnh này với biến cố Phục
Sinh. Một số bản văn cổ thời
cho thấy sự hiện diện của bản
thánh ca này nơi kinh nguyện cho Chúa
Nhật, Lễ Phục Sinh hằng tuần của
Kitô hữu. Hơn nữa, những bức
họa hình hài cho thấy ba người
trẻ đang cầu nguyện bình thản
giữa ngọn lửa cũng được
tìm thấy nơi các hang toại đạo
ở Rôma nữa, nhờ đó đã
chứng thực tính cách hiệu nghiệm
của lời nguyện cũng như tính
cách chắc chắn về việc Chúa
can thiệp.
5.
"Chúc tụng Chúa là Ðấng muôn
đời đáng ca ngợi và hiển
vinh trên tầng trời" (Dn 3:56). Trong việc
hát lên bản thánh ca này vào Chúa
Nhật, Kitô hữu cảm nhận được
lòng tri ân, chẳng những vì tặng
ân được tạo thành mà còn
vì chúng ta là những kẻ được
Thiên Chúa chăm sóc theo tình phụ
thân, Ðấng đã nâng chúng ta
lên phẩm vị làm con cái nam nữ
của Ngài trong Chúa Kitô.
Việc
Thiên Chúa chăm sóc chúng ta bằng
tình phụ thân khiến chúng ta thấy
thiên nhiên tạo vật với một
cái nhìn mới mẻ và vẻ đẹp
ngỡ ngàng của nó hiến cho chúng
ta một dấu chỉ cao sang để chúng
ta thoáng thấy được tình yêu
của Ngài. Bằng những cảm quan này,
Thánh Phanxicô Assisi đã chiêm ngưỡng
tạo vật và dâng lời chúc tụng
Thiên Chúa, Ðấng là nguồn mạch
tối hậu của tất cả mọi vẻ
mỹ lệ. Cũng dễ hiểu thôi khi
thấy các lời nguyện của bài
Thánh Kinh này được âm vang nơi
linh hồn của thánh nhân lúc ngài
ở San Damiano, lúc ngài sáng tác "Khúc
Ca Vầng Dương Huynh", sau khi ngài đã
chịu đựng đến tột cùng
khổ đau về cả thể lý lẫn
tâm linh (x Fonti Francescane, 263).
(L'
Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, ngày
9/5/2001)
|
|