dongcong.net
 

HOME

-chay 01
-chay 02
-chay 03
-chay 04
-chay 05
- lễ lá
-Phục sinh
-02 PS
-03 PS
-04 PS
-05 PS


 

Suy niệm của Tuyết Mai

 

"

NGƯƠI PHẢI THỜ LẬY THIÊN CHÚA NGƯƠI
(CN I MC, NĂM C-2013)
 
 
Tất nhiên sự thờ lạy Thiên Chúa là sự bắt buộc ai cũng phải làm vì đó là Điều ngay Lẽ phải, nhất là hết thảy chúng ta hiểu ông Trời và Thượng Đế là ai!.   Do đó sự thờ lạy cho đúng cách thì Thiên Chúa chúng ta đã ban cho con người biết bao nhiêu Tiên Tri đến trước Chúa Giêsu.   Công việc của các ngài là mang lại cho chúng ta Luật Lệ của Chúa để biết mà giữ, gìn, và thực hành.   Còn ai cãi lại hay có ý muốn thử thách quyền năng của Người thì phải trả lời với Thiên Chúa; cách sao đó mà chỉ có Thiên Chúa biết mà thôi!.
 
Chúng ta tất cả là những tội nhân trước nhan thánh Chúa nên thực sự chuyện thờ phượng một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự quả khó lắm thay! Vâng, ý chúng tôi muốn nói là ngay cả mọi phẩm trật trong Giáo Hội Chúa nữa!.   Vì thử thách, vì sự dữ thì luôn luôn có đó, và Thiên Chúa đã cho phép “chúng” thử thách chúng ta, chứ không phải chỗ để cho chúng ta thử thách một Thiên Chúa đầy quyền năng, ai lại dại khờ đến thế??.
 
Thử hỏi, ai có thể giữ được 10 Điều Răn Đức Chúa Trời? Thưa rằng chẳng một ai dám tự phụ hay vỗ ngực nói rằng thân xác chúng ta trong trắng như một Thiên Thần! Chỉ có những con người đạo đức giả của mọi thời đại, họ mới luôn khoác lên vẻ mặt đạo mạo như các ông trùm, ông chủ tịch hay bà chủ tịch, trưởng ban này hay trưởng ban kia trong cộng đoàn, v.v….. Họ thích lắm những danh xưng hô ấy để lợi dụng lòng tin của mọi người qua danh Chúa mà tích trữ vào thật nhiều cho cái túi tham lam của họ.   Vâng, ở thời đại nào cũng có những thành phần như vậy mà chẳng ai còn lạ gì??.
 
Thành phần này xưa kia bị Chúa lên án họ rất nặng nề vì họ đã nuốt biết bao nhiêu tiền của ít ỏi của các bà góa nghèo.   Người nghèo mà họ cũng chẳng có tha vì tin rằng “ tiểu tích thành đại” cơ mà! Vì nghề tốn nước bọt có ai cực ai khổ bao giờ??.   Nhân Giáo Hội bước vào Mùa Chay Thánh, toàn dân con Chúa được có 40 ngày Trở Về cùng Cha chí thánh, không ngoài mục đích xin Thiên Chúa dủ lòng xót thương mà tha thứ tội cho chúng con trong suốt một năm qua.
 
Tìm cơ hội để chúng con xét lòng mình và khẩn xin cho chúng con biết bỏ bớt từ từ những gì chúng con làm buồn lòng Chúa, anh chị em; vô tình hay cố tình đã và đang làm hại họ.   Tham lam, ích kỷ, và kiêu ngạo là điều mà ai trong chúng con cũng phạm phải.   Ôi lạy Thiên Chúa Đấng quyền năng! Xin cho chúng con cứ mỗi năm biết bỏ bớt nhiều đam mê, để tuổi đời của chúng con những ai đang gần đất xa trời, biết chuẩn bị cho ngày đến đứng trước Tòa hỏi cung của Thiên Chúa.  
 
Chứ lạy Chúa ơi! Nhìn chung quanh chúng con còn vô số người già họ còn ham chơi, ham vui, tham lam, bon chen, hàm hồ, và chưa muốn chết!?.   Chỉ trừ những người họ không còn nói được, đi đứng được thì mới không còn có hứng thú để mà ham sống nữa thôi!.   Mặt khác, nhìn tuổi trẻ ở hàng con hàng cháu của chúng con, mà sợ hãi dùm cho linh hồn của chúng.   Nhưng chúng con làm được gì thưa Chúa ngoài chấp tay khẩn cầu xin cho chúng có cơ hội Trở Về với Chúa, Chúa ơi!.   Nhìn chúng bỏ nhà thờ và nghe chúng biện hộ cho những chuyện chúng đang chạy theo hay đang làm cách …. xa Chúa …. mà xót xa trong lòng nhưng chúng luôn biện hộ rằng chúng rất mực tôn thờ và Yêu kính Chúa nhiều lắm!.   Chúng chỉ chống đối Giáo Hội Chúa mà thôi! Vì chúng không cảm kích một mớ những Luật Lệ do con người lập ra, đã lỗi thời và quá cổ xưa.
 
Luật của Giáo Hội chúng bài bác vì cho rằng không còn thích hợp với một xã hội văn minh, tiến nhanh, tiến mạnh của thời nay.   Chúng tin rằng Luật của Giáo Hội đã làm đẩy lùi nền văn minh hiện đại mà chúng đang sống trong.   Nên chúng tin Chúa mà không tin vào Giáo Hội (at all).   Nên xin lạy Chúa, có phải chúng đang cần có một thánh Phaolô mới nữa hay không?.   Một thánh Phaolô mà chịu khó đi tìm đến chúng chứ không chờ chúng dẫn xác chúng đến nhà thờ, vì chúng sẽ không bén mảng đến nhà thờ.
 
Chứ theo cái đà đức tin của tuổi trẻ có chiều hướng đi xuống nhanh, xuống mạnh thì nhà thờ sẽ chỉ còn linh mục trụ trì cùng với vài con chiên già mà không có chiên (trẻ), như một sự thật phũ phàng đã và đang xẩy ra ở Âu Châu và Mỹ quốc.   Không biết Giáo Hội Công Giáo chúng ta có ai để ý đến vấn đề con chiên đang từ từ bỏ đàn mà đi hay không? Và sẽ có cách nào tích cực hơn, hữu hiệu hơn, để giúp chúng quay trở lại đàn, sống chung trong đàn chiên của vị Chủ chăn tốt lành???.
 
 
** Xin bấm vào mã số để hát theo:
     (Ai Không Có Tội)
 
-------------------------------------------------------------------
 
**::* Ai Không có Tội *::**
*~* Tuyết Mai (70) 02-20-05 *~*



Cuộc sống đời này, ai mà không có tội?
Cả Thánh ngày xưa, tội lỗi chất chồng
Nhưng Chúa thương, đã đem về gội sạch tội lỗi
Và ban cho muôn ân phúc và đuợc Ngài tuyển chọn
Vì Thiên Chúa yêu linh hồn nhân thế
Vì yêu, Chúa đã ban cho ta hình ảnh giống Ngài

Cuộc sống đời này, ai mà không có tội?
Vì lẽ trần gian không thiếu thứ chi!
Nhưng Chúa thương sẽ ngăn được cội nguồn tội lỗi
Và ban cho Lời của Chúa làm nguồn mạch sống đời
Vì Thiên Chúa yêu linh hồn nhân thế
Vì yêu, Chúa hiến thân đau thương nhục nhã cho kiếp người

ĐK:
Làm con Chúa, nếu thật tâm ăn năn chừa cải
Hãy tín trung sống phó thác trong tay của Ngài
Ta sẽ cảm nhận Bình An Chúa quý trọng thay!
Rồi cuộc sống sẽ không còn sóng gió
Rồi hạnh phúc trong phút giây đến trong tâm hồn
Cuộc đời nay có Bình An
Để rồi thay Chúa lo người anh em
Đang sống còn chờ hy vọng đến
Trong khốn cùng đau thương

Cuộc sống đời này, ai mà không có tội?
Đời sống trần gian có nghĩa lý chi?
Sao thế nhân như dã tràng hòai công vô ích?
Vào bôn ba, ra tranh chấp mà chẳng được ích gì
Vì tội lỗi Chúa xuống trần giải thóat
Vì yêu, Chúa chết đi cho ta vĩnh phúc trên Nước Trời

Cuộc sống đời này, ai mà không có tội?
Lợi thú trần gian bao kẻ đắm mê
Bao ghét ghen bao thương hận và bao gian dối
Chỉ cho ta một cuộc sống đầy lọc lừa thất vọng
Vì tội ác của nhân lọai, giết Chúa
Vì yêu, Chúa chết treo trên cây Thập Giá cho kiếp người

Cuộc sống đời này, ai mà không có tội
Vì bả phù hoa ai cũng thiết tha
Gieo rắc bao nhiêu căm hờn và bao nước mắt
Đường công danh đưa ta đến bờ vực sâu lỗi tội
Vì nhân thế Chúa xuống trần chịu chết
Ngài Phục Sinh, cho chúng ta thiên thu hạnh phúc trên Nước Trời


*** Để cảm tạ, ngợi khen, và tôn vinh Thiên Chúa là Cha chung của tất cả chúng ta, tôi chân thành mời anh chị em hãy dùng những bài hát của tôi để hát, đem đến tận phương trời xa, để làm Sáng Danh Thiên Chúa.
    
 
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(02-14-13)

 

"Chúa vào hoang địa chịu cám dỗ"
 (  Chúa nhật 1 mùa chay, năm C2010 )

Chúa Giêsu được đầy Thánh Thần, liền rời vùng sông Giođan và được Thánh Thần đưa vào hoang địa  ở đó suốt bốn mươi ngày, và chịu ma quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì và sau thời gian đó, Người đói.  (Lc 4, 1-13).

 Bước vào 40 ngày Chay Thánh của năm 2010, tất cả chúng ta không nhiều thì ít bắt đầu cũng chuẩn bị để cùng ăn chay, hãm mình, thống hối tội lỗi của mình, và cùng bắt chước để chịu cám dỗ với Thầy Chí Thánh của chúng ta là Đức Chúa Giêsu, gần 2000 năm trước đây.   Ai trong chúng ta cũng đều hiểu rằng ăn chay và hãm mình là việc rất khó làm và khó mà thực hành được theo ý muốn của mình!?  Nhất là khi bụng của chúng ta đói cồn đói cào.   Đói như muốn lả người ra.   Đói như cầm lòng chẳng đặng.   Đói như có thể xui khiến chúng ta làm bất cứ điều gì có thể, để có được miếng ăn, dù việc làm của chúng ta có tệ hại như thế nào!? Giết người ư!? Hại người ư!? Đủ mọi việc làm không chân chính, do ma quỷ chúng xui khiến chúng ta!?  Hồi sau năm 75 tất cả mọi sĩ quan của nhiều binh chủng bị đi cải tạo một thời gian rất lâu dài, ai cũng hiểu cái đói nó hoành hành cơ thể ra làm sao!? Chính vì cái đói mà việt cộng, chúng nghĩ rằng sẽ dễ sai khiến mọi người làm theo ý của chúng.   Mà thật vậy! Có một số không chịu nổi cái đói mà đã trở thành nội tuyến cho chúng, để được chúng tuyển mà làm tay sai cho chúng.   Có một số thì anh hùng hơn, nhất quyết hơn, chẳng muốn quy hàng và chịu thua để cho chúng hiểu rằng cộng sản và cộng hòa không cùng chung một con đường, nên đã bị chúng tra khảo, hành hạ, và hỏi cung mỗi ngày.   Ăn đòn là chuyện thường tình.   Bỏ đói cũng là chuyện thường tình.   Cho nên nhiều sĩ quan anh dũng một lòng vì danh dự của tổ quốc, đã bỏ mình tại trại tù cải tạo những năm sau 75, mà trong số người ấy có anh rể của tôi.  Tấm thân của anh thật cao và to lớn, đã không chịu nổi sự bỏ đói, nên anh ăn tầm bậy tầm bạ, và đã bị tiêu chảy mà chết.   Trại cải tạo trong những năm liền sau năm 75 thì làm gì có thuốc để cầm, nên anh đã chết vì đói.
 
Con người của chúng ta thật yếu đuối, nếu không được ơn Chúa tiếp sức!? Trong bài Phúc Âm trên đây đã cho chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu đã được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần, và Người được Chúa Thánh Thần đưa Ngài vào sa mạc để chịu ma quỷ cám dỗ.  Thưa anh chị em, vì sao lại đưa Chúa vào sa mạc để chịu cám dỗ mà không là ở thành thị, trên núi cao, hay thung lũng có hoa vàng đẹp đẽ, mà là sa mạc hoang vu, ban ngày thì nhiệt độ thật nóng, ban đêm thì thật lạnh, chúng ta có thể chết được trong cả hai nhiệt độ nóng quá hay lạnh quá đó!  Tôi thiết nghĩ Thiên Chúa của chúng ta khi làm việc gì và hành xử điều chi, cũng phải có đầy ý nghĩa, để cốt ý dậy dỗ con cái của Ngài mà thôi!

 Việc Chúa Giêsu được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần và đưa Chúa vào sa mạc trong thời gian suốt 40 ngày đêm, thứ nhất có phải nơi ấy rất hoang vu không một tiếng động, không một bóng người, chung quanh chỉ có ta và những sa mạc của núi cát.   Trong suốt 40 ngày đêm, Chúa Giêsu đã không làm gì hết ngòai những giờ Ngài dành để cầu nguyện cùng với Thiên Chúa Cha.   Ngài đã cầu nguyện thật nhiều để xin với Cha Ngài ban thêm cho sức mạnh để có thể chống trả và lướt thắng được mọi sự cám dỗ, những đòi hỏi mà cơ thể chúng rất cần để sống như cần ăn, cần uống, cần quân bình cho cả hai thể lý và thể chất, cần nghỉ ngơi, và cần bao nhiếu thứ khác nữa!?? Anh chị em cứ thử tưởng tượng xem, nếu có một ngày nào đó! Chúng ta bị cướp rồi quân cướp đem bỏ chúng ta vào sa mạc, với ý nghĩ là để chúng ta chết dần chết mòn mà họ không phải mắc tội giết chết anh chị em, thì anh chị em nghĩ sao!?  Thưa có phải là khủng hỏang lắm không!?  Hay ngược lại, nếu tinh thần và Đức Tin của chúng ta cũng được mạnh mẽ và cũng được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần, chúng ta cũng sẽ không phải chịu chết??  Có phải chúng ta cũng sẽ bình tĩnh và cầu nguyện cùng Chúa, ban thêm sức mạnh cho chúng ta, để tìm cách sống hằng ngày và quan sát mọi sự việc trong hoàn cảnh của hiện tại.   Nếu biết cậy trông và phó thác cho Chúa tất cả, tôi tin rằng chúng ta sẽ không bị chết vì có Chúa!?  Chúa sẽ lo liệu tất cả cho chúng ta mà!?  Và nếu ý Chúa, Ngài sẽ đem chúng ta về Thiên Quốc của Ngài, lại không sung sướng quá sao!?
 
Còn chúng ta trong Mùa Chay Thánh này, không được Chúa Thánh Thần đưa vào sa mạc để tĩnh tâm và để cho ma quỷ cám dỗ thì chúng ta giữ chay, hãm mình, đền tội, cầu nguyện, bằng cách nào đây, thưa anh chị em!?  Chúng ta sám hối bằng cách nào, khi mà thành thị thì luôn luôn ồn ào, đông người, chạm trán với những con người mà chúng ta không ưa nhưng cũng không ghét lắm!??  Không biết anh chị em ra sao, nhưng tôi cũng có cố gắng xin Chúa Thánh Thần ban ơn thêm cho tôi, để trong suốt 40 ngày chay này, được dâng cho Chúa những việc lành mà Chúa muốn cho tôi làm.   Không gì khó nhất cho tôi bằng là giữ được cái miệng hay nói để nói ít đi.  

Tôi có cái tánh rất xấu là luôn luôn nghĩ mình "rất tốt lành", để hay nói móc nói mỉa anh chị em mình.  Y như dân pharisêu cho mình là đạo đức, đứng ngạo nghễ thong dong ở hàng ghế đầu, nói chuyện phân bua với Chúa trong Nhà Thờ? Nào là con cúng cho Chúa 10% hằng năm; nào là con giữ 10 điều răn của Chúa? Nào là con bố thí cho người nghèo? Chứ con không giống như cái phường thu thuế quỳ dưới kia tội lỗi và không xứng đáng trước Nhan Thánh Chúa???  Và có phải đó là tánh kiêu ngạo mà Chúa không ưa thích không?

Còn nữa! Tôi không thích "mắt" phải nhìn thấy những gì thật gai mắt, mà không nhúng miệng vào bởi tôi không chịu nổi!?  Có những điều tôi thấy mà chẳng phải như vậy phải không thưa anh chị em?  Và có phải đó là những điều mà con người hay vấp phải và lên án hay kết án anh chị em mình một cách gắt gao và vu oan giá họa cho người ta, đành lòng rằng nếu mắt mình trông thấy thật sự nhưng 10 lần thấy thì cũng có 2 hay 3 lần mình nhìn thấy trật??  Như nhìn lầm người, mắt thì cận, thấy người ta hao hao giống người, thì cho rằng mình hoàn toàn là thấy đúng, thưa không phải đâu anh chị em!  Cho nên trong tòa án có rất nhiều vụ xử con người ta rất oan mạng, bỏ tù lầm người, mà cả mấy chục năm mới tìm thấy đúng kẻ giết người.   Tiền bồi thường sau khi thả người ta ra cũng gần hết một đời người rồi! Thế thì chúng ta có ác độc quá hay không?? Có đôi khi vì tham một chút tiền mà chúng ta cũng làm chứng gian cho người nữa đấy!  Cầm một ít tiền trong tay xài bậy xài bừa trong vài ngày là hết, thế mà nỡ lòng nào đi làm chứng gian cho anh chị em chúng ta bị giam cầm, bị tù tội, bị đánh đập, bị hành xử một cách rất ư là oan uổng, bị chết một cách thật vô tội vạ??  Và đây có phải cũng là cái Tội mà Chúa rất ghét hay không?
 
Tôi cũng rất ghét khi đứng hay ngồi gần ai mà nghe những lời nói thật chói tai, không chịu nổi, mà không làm cho cái miệng của tôi phải nói gióng lên một vài câu cho bõ ghét?? Chưa nói là những người mà tôi không ưa, chắc tôi cũng phải chửi gióng lên một câu chửi cho bõ tức rồi bỏ đi!?? Ấy cái “tai” của tôi cũng làm cho tôi nên bao nhiêu thứ tội, mà tôi cố tình làm như không biết!?  Lắng tai nghe chi những lời nói tục tĩu, giỡn hớt quá trớn, để cũng trả lời lại những danh từ tục tĩu như thiên hạ hay nói chơi là "nói tục mà là thanh, nói thanh mà là tục" không hữu ích và làm cho lưỡi của chúng ta ra nhơ nhớp??
 
Và sau cùng là cái "lưỡi" không xương nhiều đường lắt léo.   Cái lưỡi là cái Tội vô cùng tai hại, nó có thể đưa chúng ta về Quê Trời, hay nó cũng có thể dẫn đưa chúng ta đến thẳng hỏa ngục, thưa anh chị em! Bởi hình như hằng ngày chúng ta dùng cái lưỡi để chê bai người này và chỉ trích người khác, ngoài cái hay thích ăn nhậu, và ăn vặt lung tung, không chừng mực, không biết dằn dụm, nên chúng ta mới có câu "ăn không, trái núi cũng phải lở" là vậy! Tôi thấy cái lưỡi nó tội lỗi vô cùng.
 
Ước gì trong suốt 40 ngày Chay Thánh này, chúng ta tất cả đều được Chúa Thánh Thần ban ơn, thêm sức mạnh, để chúng ta hãm bớt lại tất cả mọi thứ từ con mắt, lỗ tai, và cái lưỡi hung hăng đầy tội lỗi này, để cùng hiệp thông với Chúa Giêsu chịu cám dỗ trong sa mạc năm xưa.   Giúp cho chúng ta có nhiều thời giờ để cầu nguyện, để ăn năn sám hối tội lỗi của chúng ta trong một con người luôn yếu đuối và luôn phạm tội.   Giúp cho chúng ta tăng thêm lòng Bác Ái để đây là cơ hội giúp cho chúng ta mở lòng và mở trái tim, biết chia sẻ cho những anh chị em có nhu cầu.   Họ là những người khuyết tật, bệnh nan y, già nua neo đơn không ai giúp đỡ thiếu tình thương, trẻ thơ không cha không mẹ, người tù không người thăm nom, thanh thiếu niên thiếu tình thương của cha mẹ và người thân thương, sống cạnh bên chúng ta trong xóm, làng, xã, giáo xứ, v.v.v.....
 
Xin Ba Ngôi Thiên Chúa chúc lành và ban bình an cho chúng ta.   Amen.

**Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:
   http://www.youtube.com/watch?v=GuG3POCpPEE

  Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai

 

HỒNG ÂN CHÚA BAN LÀ VUI VẺ YÊU ĐỜI                                            
(TÂM TÌNH MÙA CHAY)
 
 
Nếu chúng ta để ý thấy người nghèo khổ thường họ hay cười và nụ cười luôn nở tươi trên đôi môi, trên gương mặt của họ.   Hầu hết chúng ta cảm thấy lạ lùng lắm, thưa có phải? Nhưng kinh nghiệm từng trải cho chúng ta nghiệm và thấy rằng người càng nghèo thì họ lại càng cười nhiều vì ít lo lắng.   Họ chỉ lo sao cho đủ ăn hằng ngày để không bị đói cồn đói cào, và họ đã quá quen thuộc với cuộc sống thiếu thốn, bữa no bữa đói ấy!.
 
Đối với người nghèo thì đâu cũng là nhà.   Nằm cạnh bên những thùng rác to để chắn gió chắn nắng, miễn có gì để đắp cho cơ thể được tạm ấm là đủ, hay chọn sống dưới hầm cầu, v.v…. Tắm rửa thì họ cũng có nơi, thường chúng ta cũng thắc mắc lắm cuộc sống ngày qua ngày của họ??.   Nhưng chúng ta chắc một điều là những người nghèo này họ không bao giờ có ý tự tử hay trốn chạy cuộc sống rồi đó!.  
 
Người càng nghèo thì họ càng mạnh mẽ từ thể xác đến tinh thần.   Bởi ta chưa bao giờ thấy người nghèo không nhà không cửa mà họ than van về cuộc đời của họ mà thường chúng ta chỉ nghe lời than thở, nỉ non, ai oán, từ những người có của dư của để và người giầu có kếch xù.   Thông thường cái than của họ thì ôi thôi đủ loại “than”.   Cái than nhân tạo cũng có và cái than của hầm mỏ chính gốc cũng nhiều.   Tuy Chúa ở trên cao nhưng không tránh nổi được cái điếc tai vì những lời than không thỏa mãn được cái tham lam của lòng con người.
 
Còn khó khăn hơn nữa là họ chẳng bao giờ “bằng lòng” với những gì họ đang có.   Để chúng tôi chưng bầy ít thí dụ từ những người chuyên nghề bán xe hơi, bán nhà bán đất, hay làm nghề nails.   Họ chỉ cần kiếm lời ít hơn năm ngoái thì đã làm cho gia đình của họ buồn sầu quá đỗi.   Hoặc những người già giầu có, gian lận chính phủ bằng cách sang hết tiền bạc và của cải cho con cái đứng tên, để ung dung hưởng tiền già, cho đến cuối cuộc đời của họ.   Dù có con cái đứa hành nghề bác sĩ, đứa làm nghề giáo dậy đại học, v.v…. rất khá giả.   Nhưng ôi thôi bố mẹ thì than thở kiểu của bố mẹ.   Con cái chúng than thở kiểu cách của chúng.
 
Quả người giầu có thường tỏ bầy kiểu cách của người nhà giầu khi gặp chuyện không may như câu “nhà giầu đứt tay như ăn mày đổ ruột”.   Càng giầu có thì họ càng có suy nghĩ làm càn và làm bậy như chỉ cần một lần thua lỗ buôn bán chứng khoán (stocks) hay công ty bị thua lỗ thì họ liền có ý nghĩ tự tử để trốn nợ, trốn trách nhiệm đối với vợ con, với người, và với đời.
 
Thật sự con người sống trên cõi đời tạm bợ này, mà luôn tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa, luôn tìm kiếm Chúa và Nước Trời thì hết thảy chúng ta sẽ luôn có cuộc sống thoải mái, an vui, hạnh phúc, Chúa ban cho cả đời.  Vì có phải đồng tiền sao sánh ví cho bằng có được sức khỏe?.   Đồng tiền sao có thể sánh ví cho bằng hạnh phúc gia đình?.   Và sao bằng có con cái ngoan ngoãn, v.v….?.   Có Chúa trong cuộc đời thì dù hoàn cảnh Chúa có ban cho mỗi một người chúng ta dư đủ hay bần hèn, chúng ta cũng biết san sẻ cho kẻ không có.   Có Chúa trong cuộc đời thì môi miệng chúng ta luôn thốt ra những lời cảm tạ, tri ân một Thiên Chúa luôn yêu thương nhân loại.   Thốt ra những lời đẹp đẽ tốt lành, xây dựng, và nhắc nhở linh hồn của nhau.  
 
Có Chúa chúng ta mới rộng lượng mà cầu nguyện cho nhau để được nên tốt lành; để cùng nắm tay nhau thật chặt đi trên con đường mà Chúa đã kiến thiết, đã chuẩn bị cách sẵn sàng cho toàn dân con Chúa sẽ lần lượt đến được Cổng của Nước Trời.   Nơi mà mắt con người chưa từng bao giờ được thấy và tai chưa từng bao giờ được nghe của sự lộng lẫy, hoành tráng, thánh thiện, đẹp đẽ thánh thiêng, v.v….
 
Ôi lạy Thiên Chúa Đấng chí ái, chí tôn, và chí thánh của chúng con! Xin cho hết thảy chúng con biết sống trong tâm tình chay tịnh, không chỉ cho 40 ngày chay thánh, nhưng là hằng ngày cố gắng sống chay của chúng con.   Amen.
 
 
** Xin bấm vào mã số để hát theo:
     (Vui Vẻ, Yêu Đời, Hồng Ân Chúa Ban)
 
 
-------------------------------------------------------------------
 
** Vui Vẻ, Yêu Đời, Hồng Ân Chúa Ban **
(Thơ và nhạc của Tuyết Mai)



Lậy Chúa!
Có người hỏi con: Sao bạn luôn vui vẻ thế?
Con trả lời: Thế bạn nghĩ tôi phải như làm sao?
Con liền nhớ Chúa dậy rằng:
Yêu người, yêu kính Chúa, là
Giới răn căn bản quan trọng nhất,
Trong bài Tin Mừng theo Thánh Mác-Cô
(Mc 12, 28b-34).

Muốn yêu được người,
Phải ghi nhớ giới răn ấy!
Muốn được người yêu,
Nét mặt phải luôn rạng rỡ, lộ nét vui tươi,
Mới dễ cho được người có cảm tình và yêu mến.

Người còn hỏi con: Sao bạn luôn yêu đời thế?
Con trả lời: Thế như bạn tôi sẽ phải như làm sao?
Người trả lời: Tôi biết tôi không được như bạn,
Nhưng Tiền, Tài, Công Danh, Sự Nghiệp, tôi có đủ,
Mà vẫn chẳng thấy đời là vui.

Con trả lời: có phải đủ hay thiếu,
Đều do lòng mình đòi hỏi và cầu mong?
Cuộc đời nếu chỉ cầu cho đủ sống và sống đúng ý nghĩa,
Chẳng nhất thiết phải có của dư, để chất đống đầy,
Là có hạnh phúc, có bình an.
Vì khi cho đi là ta còn tất cả.
Ký cóp, dụm dành, thu góp cho đầy vào kho, lẫm,
Là ta mất thật, mất tất cả,
Cả nguồn hy vọng lẫn niềm tin, vào Đấng Tối Cao.

Và người còn tiếp tục hỏi:
Sao tôi thấy bạn nghèo mà
Trông bạn thoải mái, miệng cười tươi luôn?
Con trả lời: Cơm ăn ngày chỉ được hai bữa.
Cơm bữa rau, cà, canh, hay cá, cũng đủ qua ngày thôi!
Sức khoẻ đến nay vẫn còn rất tốt.
Nhờ ơn lộc của Đức Chúa Trời nên
Tôi được sống, được biết Chúa, được tự do,
Được cảm tạ, và được tôn thờ
Đấng đã yêu thương tôi,
Từ khi tôi chưa là gì trên trái đất này.

Ngài đã tạo dựng nên tôi,
Trao ban cho tôi một người Mẹ,
Mẹ chính là Đức Trinh Nữ Maria,
Là Nữ Vương, Là Trạng Sư, Là Mẹ tôi.
Mẹ đã dậy dỗ, hướng dẫn, và uốn nắn tôi.
Nhờ thế tôi đã được lớn lên và
Học được những đức tánh tốt của Mẹ.
Mẹ hiền lành, hòa nhã, nhịn nhục, vâng lời,
Khoan dung, bác ái, từ tâm, và rất nhân hậu.

Cha tôi Đấng Ngự ở Trên Trời,
Mẹ tôi, một Đấng Nữ Vương sáng ngời.
Được Chúa Cha gởi đến, cứu giúp tôi và nhân loại.
Bởi do đó, tôi dễ dàng yêu được người, và yêu đời.

Lậy Chúa!
Con sẽ tiếp tục trả lời với tất cả những ai,
Có cùng tương tự câu hỏi, con sẽ cho họ biết,

Sự sống của con là do Thiên Chúa và bởi Thiên Chúa.
Nên con mới có mặt trên trần gian này.
Nên con đã, đang, và sẽ luôn sống cho Chúa,
Trong Chúa, và đồng hành bên Chúa,
Mỗi một giây phút của một ngày,
Trong suốt cuộc đời có giới hạn của con.

Sự vui vẻ thân thiện của con,
Chỉ muốn chứng tỏ cho tất cả mọi người,
Biết và thấy là con thật sự có Hạnh Phúc, Bình An, và

Luôn có tràn đầy Tình Yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa.
Được thể hiện trong tâm hồn con,
Trên gương mặt, nụ cười, lời nói,
Nhất là việc làm của con.

Đời con là những chuỗi ngày dài cảm tạ.
Cảm Tạ Thiên Chúa và Mẹ Maria,
Tất cả những gì con có và con là.
Trước, bây giờ, và mãi mãi muôn đời sau. Amen.

*** Để cảm tạ, ngợi khen, và tôn vinh Thiên Chúa là Cha chung của tất cả chúng ta, tôi chân thành mời anh chị em hãy dùng những bài hát của tôi để hát, đem đến tận phương trời xa, để làm Sáng Danh Thiên Chúa.    
 
 
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(02-15-13)


- dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)