(CN 4 TN, NĂM C-2013)
Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý, tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.
Bác ái không khi nào qua đi. Ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả. (1 Cr 12, 31 - 13, 13).
Ai trong chúng ta đọc xong những điều trên cũng phải thè lưỡi mà người viết bài này tự đặt câu hỏi là thánh nhân khuyên người nhưng không biết ngài đã thực thi được hết những điều lệ trên hay còn yếu kém trong vài lãnh vực mà vẫn chưa thực thi được, cho đến ngay cả giờ phút chót của cuộc đời?. Chứ tôi thiết nghĩ đã là con người thì người không có học hay người thông thái học cao hiểu rộng, ai cũng biết những điều trên nhưng sự thật mấy ai trên đời đã làm được mà không làm lỗi. Bởi đó mới là cuộc đời và bởi đó ai muốn có được Nước Trời thì phải cố gắng hằng ngày tu tâm và tu đức.
Đã làm thân con người thì ai cũng dễ bị động tâm dù là một lời nói rất nhẹ nhàng không cố ý nhưng gặp người hay bắt bẻ thì xin thưa tất cả lời nói dù có uốn lưỡi cả 10 lần cũng không thể tránh được sự xích mích hay gây tổn thương cho nhau. Mà để tránh chiến tranh khỏi bùng nổ thì lời khuyên của thánh Phaolo ta phải cố gắng tu cho được, thưa có phải?. Đã làm thân con người thì tất cả những điều trên xem ra chẳng khác nào là một mớ lý thuyết và chỉ đáng được người xếp cao trên giá sách và để đóng bụi, chứ không thực tế chút nào!?.
Thử hỏi trên đời có mấy ai được kiên tâm? Vì nếu có được kiên tâm và bền chí thì mọi hậu quả của từng việc đã có khác lắm rồi, nhất là chiến tranh sẽ chậm xẩy ra. Có lòng nhân hậu từ tâm ư? Nếu có thì ít có thấy người nghèo sống đầy mặt đất. Không đố kỵ nhau ư? Nếu không đố kỵ thì mặt đất đã nở đầy những chồi lộc của công lý của tự do. Không khoác lác ư? Nếu không khoác lác thì hòa bình sẽ là khúc hát trong mọi gia đình và mọi nhà. Không kiêu hãnh ư? Nếu không kiêu hãnh thì con người ai cũng sống được khỏe mạnh yêu đời hơn và người người sẽ luôn là yêu thương nhau và trần gian quả là Thiên Đàng rồi còn gì.
Không ích kỷ ư? Nếu không ích kỷ thì nhà nhà yên vui vì biết chia sẻ và đùm bọc lẫn nhau, từ củ khoai cho đến nắm cơm. Không nổi giận ư? Nếu không có sự nổi giận thì thật gia đình của từng nhà là nơi Trường Học đào tạo nên không biết bao nhiêu con cái thánh thiện và đạo đức. Vì gia đình xuất thân từ sự yêu thương và xã hội sẽ tốt đẹp biết bao nếu đừng có ai nổi giận, để phải trút trên đầu của ai đó. Sẽ không có xẩy ra những bạo hành bạo lực trong gia đình. Sẽ không có những vết bầm, vết sẹo, hay những dòng máu chảy trong âm thầm, trong thù hận, như vết sẹo ăn sâu trong đầu óc rất non nớt của con trẻ …. Và sự chịu đựng thật đáng thương.
Nói chung nếu hết thảy chúng ta thực hành được những điều thánh Phaolo khuyên trên thì thế gian không ai phải chịu đau khổ hay có hình ảnh của một Chúa Giêsu vác cây Thập Giá … vì ai cũng tốt lành cũng thánh thiện rồi!. Nhưng không đâu thưa anh chị em vì cuộc đời vẫn là những chuỗi ngày triền miên ngụp lặn trong đau khổ. Nói như một nhạc sĩ ví cuộc đời là những tháng ngày triền miên khói lửa như hai quốc gia Do Thái và Ả Rập chẳng hạn; vì giữa hai nước chưa bao giờ có được một ngày hòa bình.
Nói thế nhưng không có nghĩa hoàn toàn là không ai thực hành được vì nếu ta quyết tâm sửa đổi cho nên tốt và nhờ ơn Chúa ta sẽ làm được thôi. Vì có phải cuộc đời là những chuỗi ngày dài học hỏi, mong cho được cầu tiến, và có sự thay đổi cách hoàn mỹ theo khả năng riêng của mỗi người?. Cho nên cũng buồn cười lắm thay khi ta nghe một người cứ thao thao bất tuyệt dậy người và dậy đời bao điều nhưng nơi chính họ ta lại thấy họ có đủ điều thất bại từ gia đình cho đến sự liên quan tới mọi người.
Quả là sự thất bại đến ê chề như câu “ trăm voi không bằng thìa nước sáo” hẳn câu này ám chỉ cho những ai chỉ nói giỏi nói nhiều mà làm chẳng được bao nhiêu. Hễ đã gọi là con người thì ai cũng như nhau chỉ khác là người thì nhiều và người thì ít nhưng không ai có thể tránh được những lỗi lầm mắc phải. Tệ nhất có thể gây hại cho chính bản thân ta là vào tù hay mất cả mạng sống. Do đó Thiên Chúa vẫn luôn luôn là Nguồn Sống của sự thánh thiện, yêu thương, và an ủi để chúng ta biết cùng chạy đến với Người. Vâng, Thiên Chúa đối với con người không khác nào mọi tạo vật trên thế trần rất cần có nắng cần có mưa để có được sức sống mãnh liệt và làm đúng chức năng của mỗi tạo vật từ nguồn sống nhận được ấy!.
Có Chúa con người mới thấy được cuộc đời có ý nghĩa. Có Chúa con người mới thấy rõ đức Bác Ái đem cho con người tràn đầy sinh lực và nghị lực do Thiên Chúa trao ban. Nhờ thế và nhờ dấu chỉ yêu thương đó ta sẽ nhận biết ai là con ngoan của Chúa và ai là anh chị em thiết thực của ta. Rồi thì khi ta có ơn Chúa trợ giúp thiết tưởng những điều xem chừng như rất khó cho con người để theo và thực hành trước đây thì nay như là sự tự nhiên như ta ăn cơm bữa vậy!.
Do đó phúc lắm thay khi ta nhận biết Chúa thì mỗi buổi sớm mai thức dậy chúng ta biết cảm tạ và tri ân một Thiên Chúa tối cao là điều đầu tiên ta thốt ra từ môi miệng. Vì người cho ta muôn vàn hạnh phúc và nhận ra cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Trong chúng ta ai chưa nhận được ơn Chúa thì hãy siêng năng tìm đến với Người và cầu nguyện với Người. Hãy nên có những giây phút đắm chìm trong trái tim của Chúa có nghĩa giây phút ấy chỉ có mình ta và Chúa trong thinh lặng, trong sự linh thiêng.
(01-30-13)
Lời Thật Thì Nghe Chói Tai
Chúa nhật 4 thường niên, năm C-2010
"Quả thật, Ta bảo các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật với các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Elia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Elia không được sai đến cùng một nguời nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria ". (Lc 4, 21-30).
Quả, Lời chân thật thì thường nghe chói tai lắm thưa anh chị em! Sỡ dĩ chúng ta hay cho là chói tai, vì lẽ rất thường tình là chúng ta không thích được nghe những Lời chân thật. Vì sao!? Thưa vì chúng ta khi không có Ơn Chúa, thì không một sự việc gì chúng ta suy nghĩ, nói, hay làm mà được đúng đắn hay ngay thẳng cả! Chúng ta hay đi vòng quanh!? Chúng ta hay nói thiếu suy xét!? Chúng ta hay vơ đũa cả nắm!? Chúng ta hay lên mặt dậy đời!? Chúng ta thích gom góp tích lũy, đầy vào túi tham không đáy của chúng ta!? Cho nên không một sự việc gì chúng ta làm mà đúng với Điều Răn và Giới Luật của Thiên Chúa. Ai cũng thuộc làu và nằm lòng 10 Điều Răn của Thiên Chúa đấy chứ, nhưng trong tấm lòng của chúng ta, thường lấy cớ, hay rất nhiều lúc chúng ta không mời Chúa sống cùng với chúng ta suốt 24 tiếng đồng hồ. Hình như rất nhiều người Công Giáo của chúng ta thường chỉ đến với Chúa 1 giờ đồng hồ vào ngày Chúa Nhật tại Thánh Lễ, thế thôi! Mà có nhiều anh chị em cũng lấy cớ để không đến với Chúa nữa đấy!??
Chúa không ở với chúng ta thường nhật, thưa là vì sao vậy anh chị em!? Bởi thường nhật chúng ta phải lo kiếm cơm kiếm áo, nên kiếm cơm một cách trung thực thì chẳng bán được cho ai, mà lại còn thua lỗ, bởi ngoài chợ đời thì thường chẳng ai làm ăn cho chân thật cả! Đồ dổm thì bán đầy ngoài chợ nhưng cứ khoác lác cam đoan là đồ thật, tất cả mọi mặt hàng, không biết tôi nói có quá lắm không? Nhưng đây là những điều thật tôi được đọc từ các linh mục viết bài, tôi thiết nghĩ là họ nói thật. Rồi thì cái cân cũng làm cho nặng hơn thêm, để thay vì lời ít thì thành lời nhiều, có thể thế mà hình như chỉ có người VN mình đi đến đâu cũng trả giá, mà người ngoại quốc họ không làm như vậy! Giá cả thì có để rõ ràng trên mặt hàng, người ngoại quốc họ đi mua sắm thấy giá cao nếu họ thích thì họ vẫn cứ mua, mà giá có rẻ mà họ không thích thì họ cũng chẳng mất thời giờ để đứng xem, nhưng người mình thì hay lắm! Giá đã rẻ mà còn cứ đứng trả giá kỳ kèo không chịu đi, làm tôi cũng khó chịu không dám đứng gần vì .... (mắc cở).
À rồi thì VN chúng ta cũng thỉnh thoảng có nghe câu, "Đồng Hương ăn Hiếp Đồng Hương", có nghĩa là mang tiếng là chợ VN chúng ta phải giúp đỡ người đồng hương của chúng ta, nhưng sự thật thì hàng, họ bán cao hơn giá những chợ Tầu nhiều, tôi không hiểu vì sao!? Rồi thì những nơi như sửa xe, nhà hàng, và mọi dịch vụ, càng gọi là thân thương, quen biết nhiều tình cảm nhiều, thì lại lấy giá thật cao, hơn cả những nơi mình không quen biết bao giờ, sao vậy nhỉ!?? Có phải đó là điều thật lạ lùng, hình như họ biết rằng càng tình cảm bao nhiêu thì mình lại ngại mồm ngại miệng về vấn đề giá cả bấy nhiêu, cho nên họ nói bao nhiêu thì mình cứ đưa bấy nhiêu, cho đến khi mình có dịp biết được giá cả ở chỗ khác như thế nào, rẻ hơn nhiều nơi mình thân quen, thưa anh chị em! Đấy, đấy chỉ là nói làm ăn thương mại với nhau mà đã là như thế! Cứ làm như thương và quý hóa mình lắm đấy! Chẳng qua là chỉ muốn lấy tiền của mình một cách dễ dàng như vậy mà thôi! Cho nên vợ chồng chúng tôi học được bài học là mang danh Kitô Giáo là khác mà người Kitô Giáo là khác. Thưa khác lắm anh chị em!
Bởi người mang danh Kitô Giáo, thì nguy hiểm lắm! Họ chẳng giữ giới luật của Chúa đâu! Nhất là trong giới buôn bán (tôi không vơ đũa cả nắm đâu nhé!). Tôi có dịp được quen rất nhiều người mang danh Kitô Giáo để họ buôn thần bán thánh lắm! Y như quang cảnh mà chúng ta có thể tưởng tượng ở cái cảnh mà dân Do Thái họ buôn bán làm chợ ngay trong Nhà Thờ Phượng của Chúa. Nên Chúa Giêsu mới nổi nóng và giận dữ đánh hất tung tất cả những hàng quán của họ, và đuổi tất cả ra ngoài.
Mang danh Kitô Giáo, không phải mới đây chúng ta mới có, mà là đã có từ thời của Chúa Giêsu kia! Chúa luôn trách mắng những dân sống đạo đức giả này là ai thưa anh chị em!? Có phải họ là những pharisêu, biệt phái, và những nhà thông luật Chúa. Có phải họ càng thông luật Chúa thì họ lại càng xa Chúa vì những hành động và việc làm rất là bỉ ổi của họ, để che đậy mọi công việc sai quấy của họ, ngay cả lợi dụng Lời của Chúa mà đi dụ dỗ hết tiền của những bà già góa nghèo hay không? Thành phần mang danh Kitô Giáo nhiều lắm thưa anh chị em.
Nhưng cũng không thiếu những anh chị em là người Kitô Giáo chính hiệu. Họ sống một cuộc sống hằng ngày đủ dùng, không tham lam, không ghen ghét, không hận thù, không bon chen, bình an, tươi vui, hạnh phúc, và luôn tha thứ, không điều gì có thể làm họ mích lòng mà để bụng cả! Luôn có tấm lòng giúp đỡ những anh chị em có nhu cầu. Cuộc sống hằng ngày của họ là luôn cần đến Chúa. Bởi họ biết chỉ có Chúa duy nhất hằng sống là đem cho họ nguồn vui và hạnh phúc đích thực. Họ biết Chúa lo lắng quan tâm đến họ. Chúa biết họ cần gì, nghĩ gì, lo toan điều gì, và cần gì! Họ phó mặc cho Chúa lo liệu tất cả! Bởi tính toán của con người thì làm sao tốt đẹp cho bằng để Chúa lo liệu và an bài. Những anh chị em này thay vì thời giờ làm những chuyện vô bổ, tranh dành, cướp giựt, hay tranh chấp hơn thua, hay làm những chuyện gây thương tích cho anh chị em mình, thì họ dành nhiều thời giờ để Cầu Nguyện và nói chuyện cùng Chúa. Họ lắng nghe tiếng Chúa để Chúa đem đến cho họ những công việc làm, là khí cụ cho Chúa trong việc đem Tin Mừng của Ngài đến khắp cùng thế giới. Bởi không có Chúa thì chúng ta chỉ là những thứ vô dụng không đáng kể trong một thế giới mà mọi sự tầm thường, không giúp chúng ta đến được sự sống vĩnh cửu là Nhà Cha của chúng ta trên Nước Thiên Đàng.
Vâng, người Kitô Giáo là những con người chúng ta có thể nhận ra họ ngay khi có dịp được tiếp xúc. Họ không khoe khoang, không tự cao tự đại, không lo lắng, không bất an, không dễ bất bình, không hay giận hờn, hay thương cảm, dễ xúc động, và dễ cho đi khi nghe có anh chị em nào đang túng thiếu đang cần đến sự giúp đỡ. Cuộc sống của những anh chị em này rất an bình, từ tốn từ lời ăn tiếng nói đến sự suy nghĩ và việc làm của họ, không hấp tấp, không cầu kỳ, và câu nệ, và v.v.v.
Người Kitô Giáo chính hiệu, chúng ta dễ nhận ra họ lắm thưa anh chị em, bởi họ nói thì ít, mà làm thì nhiều. Họ thường lắng nghe hơn là dành nói. Trách cứ là điều mà họ ít làm và rất tránh, bởi trách mắng hay càm ràm là điều làm cho mọi người chung quanh không cảm thấy thoải mái. Họ nhờ Ơn Chúa mà tánh tình của họ rất nhẫn nại, chịu đựng giỏi, và biết dùng những lời hay mà khuyên lơn, thay vì dậy đời thiên hạ, ngay cả với con cái họ cũng rất tế nhị và tránh né những điều không hay. Họ biết chịu đựng để có mà dâng lên cho Chúa. Họ biết thứ tha để xin Chúa tha thứ tội cho họ. Họ biết làm việc cực nhọc không ươn lười không lợi dụng tiền của và thời giờ của người khác một cách không đúng và không công bằng.
Lời của Chúa thì là Lời Hằng Sống, ai biết lắng tai nghe và đem ra thực hành Lời Chúa, thì là con cái của Chúa ngay tại đời này và cả đời sau. Còn ai nghe Lời của Chúa mà không nghe thì cũng giống như hạt rơi trên sỏi đá không đâm rễ được, mà lại xem chừng như nghe rất Chói Tai. Ai có tai thì nghe.
Thế cho nên Lời của Chúa trong bài Phúc Âm của tuần này có được đón nhận hay không là tùy ở mỗi người chúng ta mà thôi! Chúng ta là người mang danh Kitô Giáo thì sẽ không đón tiếp Chúa, nhưng nếu chúng ta là người Kitô Giáo, thì chẳng những nghe Lời Chúa, mà còn đem ra thực hành, để công trình của Chúa vẫn được tiếp tục trên trần gian này, vì có phải chúng ta tất cả là con cái Chúa và được Chúa tạo dựng nên? Thiên Chúa Ngài thương yêu chúng ta vô cùng và Thánh Giá đã nói lên điều ấy! Amen.
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai