Suy Niệm năm C
Chúa Nhật II TN năm C-2013
HẾT RƯỢU !
Is 62, 1-5; 1 Cr 12, 4-11; Ga 2, 1-11
Những ngày cuối năm này, đi đâu ta cũng bắt gặp đám cưới.
Quy luật của đời người : Sinh ra, lớn lên và đến tuổi trưởng thành, khi gặp ý trung nhân thì người ta tìm hiểu và sau một thời gian tìm hiểu họ sẽ dẫn về cho cha mẹ hai bên "coi mắt" dâu và rể tương lai. Sau khi xem mắt dâu xong thì nhà trai cử đại diện đến nhà gái để nói chuyện. Sau buổi nói chuyện đó, nếu tốt đẹp thì hai bên định ngày đám cưới cho con trẻ. Chuyện gì đến thì nó đến. Phải nói niềm vui duy nhất và niềm vui lớn nhất của những người trẻ khi bước vào đời đó chính là ngày họ quyết định đám cưới.Và có lẽ ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất đời của đôi trẻ vì ngày ấy họ nên duyên vợ chồng trước mặt Thiên Chúa và trước mặt mọi người.
Đám cưới ngày nay có vất vả một chút nhưng hình như nhà hàng hay trung tâm tiệc cưới họ đã lo hết mọi sự. Có chăng đôi trẻ chỉ lo tiền để lo cho đám cưới của mình thôi. Và với sự chuẩn bị khá chu đáo cũng như cẩn thận có khi cả năm trước thì e rằng khó có sai sót xảy đến. Có chăng chỉ là vài chi tiết nhỏ trong ngày thành hôn thôi.
Đó là những đám cưới ở thành thị, trở về với vùng quê nghèo thì chuyện tổ chức đám cưới cũng có những vấn đề của nó nếu như nhà đám ở xa tít mù khơi, ở tận trong làng trong xã xa nơi đô thị. Khi đó, tổ chức đám cưới cũng phải dự trù, cũng phải tính toán nhiều để làm sao cho đám cưới được đẹp nhất vì theo quan điểm của nhiều người thì đời vui có một lần.
Chắc chắn, theo bình thường thì đám cưới nào cũng phải chuẩn bị thật chu đáo. Mới đây, bắt gặp một chương trình chuẩn bị lo đám cưới của đôi bạn trẻ. Cậu của đôi bạn trẻ là linh mục nên ngài chuẩn bị khá chu đáo, không chỉ bàn hỏi nhau bằng miệng nhưng cha còn đánh máy phần phân công công việc kể cả chuyện ai chụp hình và chụp như thế nào.
Mới đây không lâu, gia đình tôi cũng có tổ chức đám cưới cho người em. Tôi cùng với người bác ngồi lại với nhau cùng nhau rà lại những chuyện cần làm trong đám cưới và cũng như cha kia, tôi và bác đánh máy lại từng mục cũng như phân công người lo. Kể cả ai đi lấy hoa từ nhà cắm mang đến nhà thờ theo đúng trình tự.
Những sự lo lắng, những sự chuẩn bị như thế này hết sức bình thường vì ông bà xưa để lại câu "ma chê - cưới trách". Nghĩa là trong đám cưới, không thể nào không nghe những lời trách móc của người này người kia.Và đã từng xảy ra nhiều chuyện trách móc để rồi người ta cố gắng hết sức giảm thiểu chuyện trách móc có thể.
Hôm nay, chúng ta có dịp dừng lại để nhìn lại một đám cưới. Lẽ ra là quá trách chứ không còn là đáng trách nhưng rồi Chúa Giêsu đã can thiệp.
Trình thuật Tin Mừng theo Thánh Gioan đã ghi lại cho chúng ta hết sức rõ ràng chứ không úp mở nữa. Tiệc cưới đang diễn ra hết sức tốt đẹp thì điều bất trắc đã xảy đến : Hết rượu !
Thật kinh khủng và bi đát. Khách đang cao hứng, đang ngà ngà mà hết rượu thì không còn lời gì để mà chê để mà trách nữa. Gặp phải người khó tính và nóng tính thì họ sẽ về ngay vì cuộc vui đang vui mà phải chấm dứt.
Thế nhưng, giữa cái cảnh trớ trêu ấy Mẹ Maria đã can thiệp. Qua sự can thiệp của Mẹ, đám cưới tại Cana hôm ấy lại vui và không chỉ vui mà là quá vui vì chủ tiệc đã giấu không cho rượu ngon ra trước mà đợi đến khi khách ngà ngà say mới đưa rượu ngon hảo hạng ra.
Có lẽ lu bu tiếp khách và quá vui mừng đến độ cô dâu chú rể ngày hôm ấy không còn giờ để chú ý đến ba cái chuyện ăn uống.Chuyện rượu hết rượu đầy mà là rượu ngon này chỉ mình Chúa Giêsu, Mẹ Maria và những người giúp việc biết. Dĩ nhiên Chúa Giêsu là người làm phép lạ biết đã đành. Ngay cả người quản tiệc cũng không hề hay biết bởi lẽ ông chỉ lo chỉ tay năm ngón cho gia nhân mà thôi.
Vấn đề lớn của phép lạ hóa nước thành rượu này, tâm điểm của phép lạ này đó chính là chỗ "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo". Nếu như gia nhân ngày hôm đó không làm theo thì phép lạ sẽ không thực hiện mà sẽ thực hiện ở đám cưới khác vì Chúa Giêsu có quyền năng của ngài nhưng cũng mời gọi sự cộng tác của con người.
Thánh Gioan chỉ viết có ngần ấy nhưng có lẽ sau tiệc cưới đó, thế nào quản tiệc, gia nhân cũng như cô dâu chú rể và gia đình ngồi lại với nhau để tổng kết cái đám cưới của mình.Và khi đó, chẳng lẽ ông quản tiệc cùng gia nhân không nói cho cô dâu chú rể nghe phép lạ trong đám cưới của họ. Và rồi, có lẽ ít nhiều gì đó đôi tân hôn, quản tiệc cũng như gia nhân cũng suy nghĩ về sự lạ trong tiệc cưới của mình. Khi đó, họ nhận ra sự hiện diện của Chúa Giêsu cũng như Mẹ Maria hết sức quan trọng trong tiệc cưới, trong cuộc dời của họ.
Bởi đâu Chúa Giêsu làm phép lạ tại Cana trong bữa tiệc hôm nay ? Bởi lẽ Chúa Giêsu đến và ngài mang tình yêu đến cho nhân loại và ngài chúc phúc cho tình yêu của nhân loại. Không chỉ tại Cana mà nhiều nơi khác, Chúa vẫn hiện diện, vẫn chúc phúc cho con người. Thế nhưng mà, chuyện quan trọng là con người có nhận ra sự hiện diện của Chúa cũng như thực hiện theo lời Mẹ Maria chỉ dạy "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo." hay không ?
Ngày hôm nay, đứng trước một thực trạng lớn của đời sống xã hội và trong đó có nhiều gia đình Kitô giáo, chúng ta thấy rõ rằng có vấn đề. Có vấn đề vì lẽ con người đã đánh mất đi sự hiện diện của Chúa trong gia đình của mình, không mời Chúa vào dự tiệc cưới của gia đình mình và đặc biệt là không nghe theo lời của Chúa.
Chúa mới là chủ của gia đình, Chúa mới là nguồn mạch tình yêu của gia đình nhưng con người đã khước từ Thiên Chúa.
Nhìn vào thực trạng của Giáo Hội và Xã Hội ngày nay thì quá sức đau lòng. Mỗi ngày, trên các phương tiện truyền thông, ta nhìn thấy nhan nhản nhiều vụ án giết người, cướp của mà giết người cướp của hết sức dã man. Không thể tưởng được sự ác nơi con người ngày hôm nay. Có thể chỉ vài chục ngàn đồng bạc mà con người có thể loại trừ nhau.
Vì sao vậy ? Vì lẽ họ đã khước từ Thiên Chúa trong đời của mình, trong nhà của mình, trong cung lòng của mình.
Những người hành xử như thế là những người hành xử theo kiểu của những người hết rượu trong đời mình. Họ đã hết rượu tình yêu và men nồng của Chúa để rồi họ không còn một chút tình người với anh chị em đồng loại của mình.
Cuộc lữ hành đức tin của chúng ta như con sóng, có những lúc cao lúc thấp và rồi chúng ta nhiều lúc cũng thấy thiếu rượu đức tin và lòng mến trong lòng chúng ta. Khi thiếu đó, chúng ta thấy cần có sự hiện diện của Chúa trong ngôi nhà của chúng ta.
Trong những phạm nhân đó chắc có lẽ cũng có số người Công Giáo trong đó. Có nhiều gia đình, nhiều người đến than thân trách phận với tôi và tôi từ từ khợi lại hình ảnh ban đầu của gia đình họ để mời gọi họ nhận ra lỗ hổng tự ban đầu. Sau khi gợi chuyện thì những người làm cha làm mẹ đã thấy được cái lỗi của họ là đã không để Chúa làm chủ gia đình mình và không mời Chúa vào nhà của mình.
Hôm nay, với phép lạ và hồng phúc của gia đình nhỏ bé ở Cana, chúng ta, một lần nữa hãy bắt chước gia đình Cana tổ chức tiệc cưới hôm nay mời Chúa đến nhà chúng ta và đặc biệt hãy vâng theo Thánh ý Chúa trong cuộc đời của chúng ta.
Lm Anmai 2013
Chúa nhật 2 TN C-2010
Is 62, 1-5; 1 Cr 12, 4-11; Ga 2, 1-11
Rượu hết - rượu đầy !
Trang Tin mừng cũng như sứ điệp Tin mừng hôm hay hết sức gần gụi và quá ư là dễ thương. Chủ đề Tin mừng hôm nay nói về tiệc cưới ! Nghe cái gì chứ nghe đến tiệc thì nó hấp dẫn bởi vì nó làm cho người ta liên tưởng đến mâm cao cỗ đầy trong bữa tiệc. Đang nghe tác giả Tin mừng trình bày về bữa tiệc thật hay đấy bỗng nhiên lại xảy ra sự cố hết rượu !
Một bữa tiệc nho nhỏ như là bữa họp mặt, bữa tiệc sinh nhật hay đơn giản là một bữa mừng gì đó của nhóm bạn thân quen nhau thì thật là vui, thật là quý. Ai ai cũng mong muốn cho những buổi tiệc ấy tạo nên tình thân hữu, tình bè bạn và cũng mong bữa tiệc ấy kết thúc một cách tốt đẹp và sau bữa tiệc ấy lại là lời hẹn cho bữa tiệc sau. Giả như cuộc vui đang lên đỉnh thì bữa tiệc vui ấy ắt hẳn sẽ không còn như mong đợi nữa. Đang vui như vậy mà hết thức ăn thì quả là chán thật ! Nếu như thiếu thức ăn thì còn có thể chấp nhận kiếm quả cóc quả ổi để nhâm nhi những “giọt nước mắt quê hương” do gia chủ thết đãi. Và rồi nếu thiếu “nước mắt quê hương” thì quả thật là buồn.
Khi lo cho những bữa tiệc như vậy thì người ta cũng cố gắng hết sức mình để chuẩn bị cho bữa tiệc tươm tất và có khi người ta với tấm lòng rộng rãi còn làm dư cả. Và với thế giới văn minh ngày nay thì còn đó những cái tủ cấp đông để giữ lại thức ăn nếu thừa nên người ta thường hay chuẩn bị nhiều và nhiều thức ăn để cùng nhau chia vui. Thức ăn là vậy, còn rượu bia hay “nước mắt quê hương” ngày nay người ta thường chuẩn bị dư thừa.
Dừng lại một chút, nếu đám tiệc ở thành thị thì cũng khá đơn giản cho chuyện kiếm mồi kiếm bia. Nếu đám tiệc ở thôn quê thì đành rơi vào bế tắt vì lẽ muốn đi mua thêm chút mồi chút rượu quả là điều hơi bị khó. Trong cái khó, cái bế tắt ấy thì ắt hẳn không biết bao nhiêu chuyện sẽ xảy đến và nhất là với những anh chàng bợm nhậu.
Trang Tin mừng hôm nay, câu chuyện tiệc cưới hôm nay dẫn ta đi vào chuyện bế tắt của đôi tân hôn. Tiệc mừng, tiệc sinh nhật, tiệc họp mặt thiếu rượu, thiếu thức ăn thì còn có thể châm chước, còn có thể chấp nhận nhưng đàng này lại là tiệc cưới. Đời ai cũng chỉ một lần nếu sống đời hôn nhân lên xe hoa, thết đãi mọi người trong ngày vui trọng đại nhất của đời mình. Niềm vui, hạnh phúc sẽ trọn vẹn nếu như bữa tiệc ấy được hoàn hảo. Tiệc cưới Cana hôm nay rơi vào bi đát, rơi vào bết tắt khi hết rượu ! Thế nhưng đang tưởng rơi vào bế tắt thì Chúa Giêsu lại “ra tay”. Chúa Giêsu đã làm phép lạ hoá nước thành rượu để cứu vãn tình thế có một không hai của đôi hôn nhân.
Chuyện hết rượu của tiệc cưới Cana ngày hôm ấy trở nên khá phổ biến trong các tiệc cưới của ngày hôm nay và trong các bữa tiệc thường nhật của các gia đình ngày hôm nay. Chuyện thiếu rượu ở Cana đã có và phép lạ Cana đã xảy ra. Ngày nay, thiếu rượu trong đời sống gia đình vẫn có và phép lạ rượu đầy ngày hôm nay Chúa Giêsu vẫn làm đấy thôi. Chuyện quan trọng là người ta đã không nhận ra Chúa Giêsu đã, vẫn và sẽ hiện diện trong gia đình và làm phép lạ cho gia đình.
Không phải mới ngày hôm nay mà tự ngàn xưa khi Chúa Giêsu sinh xuống thế làm người Chúa Giêsu đã cảm nhận được cái khốn khó của kiếp người và đặc biệt khi con người rơi vào bế tắt. Chúa Giêsu vẫn yêu thương, Chúa Giêsu vẫn ban rượu dư đầy để cho niềm vui của tiệc cưới cũng như niềm hạnh phúc của gia đình được kéo dài luôn mãi.
Rượu mà Chúa Giêsu ban đấy vẫn dư tràn trên mỗi người nhưng chuyện quan trọng là con người đã khép kín lại, đã khư khư giữ riêng cho mình để rồi phép lạ bị con người cản ngăn đấy thôi. Nếu như con người biết mở lòng ra, san sẻ những gì Chúa ban cho mình thì ắt hẳn niềm vui của tiệc cưới đời mình và niềm vui của gia đình sẽ nhân lên mãi.
Bằng chứng như lời Thánh Phaolô vừa tuyên bố cho giáo đoàn Côrintô cũng như cách nào đó thánh Phaolô tuyên bố cho chúng ta : “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung. Người thì được Thần Khí ban cho ơn khôn ngoan để giảng dạy, người thì được Thần Khí ban cho ơn hiểu biết để trình bày. Kẻ thì được Thần Khí ban cho lòng tin; kẻ thì cũng được chính Thần Khí duy nhất ấy ban cho những đặc sủng để chữa bệnh. Người thì được ơn làm phép lạ, người thì được ơn nói tiên tri; kẻ thì được ơn phân định thần khí; kẻ khác thì được ơn nói các thứ tiếng lạ; kẻ khác nữa lại được ơn giải thích các tiếng lạ.
Nhưng chính Thần Khí duy nhất ấy làm ra tất cả những điều đó và phân chia cho mỗi người mỗi cách, tuỳ theo ý của Người”. (1 Cr 12, 4-11).
Quà của Chúa, đặc sủng của Chúa, ơn của Chúa hay nói cách khác là rượu của Chúa vẫn được phân chia cho mỗi người mỗi mức tuỳ theo ý của Người.
Thử hỏi, trong đời sống thường nhật, nếu như người ta biết cộng tác, biết đóng góp một chút phần của họ, một chút đặc sủng, một chút ơn mà Chúa ban cho họ thì cuộc sống của họ hạnh phúc là dường nào.
Nhớ lại những năm tháng còn ở Học Viện, vào những ngày tháng thực tế mục vụ hè ở vùng Cao, hình ảnh của những anh chị em dân tộc thiểu số nghèo ở vùng Cao thật là hay.
Hôm ấy, ở cái làng Bông La thuộc xã La Sơn huyện Mang Yang – Pleiku có một đám nhưng không phải là đám tiệc mà là đám tang. Hết sức ngạc nhiên khi thấy anh chị em dân tộc thiểu số đi viếng đám tang, đi chia sẻ nỗi đau niềm nhớ của gia đình nhà hiếu bằng bị gạo, bằng vài con cá khô bằng vài trái bắp non. Vì ngạc nhiên nên tò mò hỏi với hình ảnh lạ ấy. Hỏi thăm thì được biết là theo tập tục của anh chị em dân tộc thiểu số là nhà có đám tang thường để cả tuần lễ. Để một tuần lễ như vậy thì chuyện ăn uống sinh hoạt khá tốn kém và là một gánh nặng cho một gia đình nghèo. Để giải quyết những khó khăn trong những ngày tang chế bà con quanh làng mỗi người một chút mang đến nhà hiếu. Họ đến chia sẻ nỗi buồn, sự mất mát của gia đình nhà hiếu bằng cả tấm lòng cộng thêm vài con cá khô, vài lon gạo, vài trái bắp.
Chắc cũng chẳng cần nói nhiều, những bữa cơm chứ không dám nói là bữa tiệc của một tuần lễ tang chế ấy bảo đảm sẽ không bị thiếu dù là nhà hiếu thuộc dạng nhà nghèo. Hình ảnh chung chia, hình ảnh đóng góp của những anh chị em dân tộc nghèo sao mà thân thương quá, sao mà gần gụi quá. Họ, có thể là chưa biết Chúa nhưng họ đã đáp lại lời mời của Chúa hay nói một cách hơi quá là đã chứng minh phép lạ mà Chúa đã làm như đã từng làm ở Cana hay từng làm nơi hoang địa khi hoá bánh ra nhiều.
Mỗi người một ơn riêng, mỗi người một đặc sủng và mỗi người đều có một chút “rượu” trong đời mình. Nếu như mỗi người biết mở rộng lòng mình ra để chung chia chút ơn, chút “rượu” mà Chúa đã ban cho mình thì những đám tiệc hay nói gần hơn một chút là những bữa cơm trong gia đình của mình hết sức hạnh phúc.
Ta có thể đi xa hơn một chút, rộng hơn một chút ở cấp độ làng xóm, ở cấp độ giáo xứ. Nếu như mỗi giáo dân biết chung chia một chút “rượu” của lòng mình thì xóm đạo, giáo xứ của mình sẽ hạnh phúc như đôi tân hôn hôm nay ở Cana mà chúng ta vừa nghe Thánh Gioan thuật lại.
Một sự kiện, một câu chuyện hết sức thực tế, hết sức dễ thương đang xảy ra như đã từng xảy ra ở Cana đó là Đồng Chiêm ngày hôm nay. Đồng Chiêm đang rơi vào cảnh bế tắt, rơi vào ngõ cụt khi bị đàn áp, khủng bố đến tính mạng nhưng mà hình như giáo dân Đồng Chiêm và xứ Ải mỗi người một chút “rượu” để góp phần vào. Và hiện nay, không chỉ giáo dân Đồng Chiêm mà cả giáo dân trong và ngoài nước bằng cách này hay cách khác đã góp một chút “rượu” của mình vào Đồng Chiêm.
Đồng Chiêm đượm mùi sát khí nhưng vẫn vui và hạnh phúc vì ơn Chúa vẫn có đó và vẫn còn đó.
Chúa vẫn hiện diện, Chúa vẫn làm phép lạ trong cuộc đời này nhưng chuyện quan trọng người ta có nhận ra hay không mà thôi.
Rượu đầy, rượu thiếu là do lối nghĩ, lối sống của mỗi người.
Có những người mang trong mình quá nhiều rượu và rượu ấy với nồng độ rất cao là những người có tiếng nói, là những vị có trách nhiệm sẽ giúp cho những đám tiệc, những sự kiện Đồng Chiêm thêm vui và hạnh phúc nhưng lại khư khư giữ lại và cất giấu đi. Họ có vẻ như sợ mất quyền lợi và thiệt thòi khi mang “rượu” của mình vào cuộc đời. Bi đát nhất là họ vẫn vui, vẫn bình thản trước những đau thương mất mát của kitô hữu và của Giáo Hội.
Ngược lại, có những người thấp cổ bé họng rượu cũng ít và nồng độ chẳng là bao lại xả thân đóng góp vào Đồng Chiêm. Những giọt “rượu” nhỏ bé của những con người bé nhỏ xem ra vậy mà hay. Những giọt “rượu” ấy bỗng làm cho Đồng Chiêm càng ấm áp hơn, càng hạnh phúc hơn vì sự hiện diện của Chúa Giêsu, vì “rượu” ấy được ép từ trong men Giêsu.
Rượu vẫn đầy chứ rượu không hề thiếu. Chỉ sợ lòng con người ta cạn và lòng con người ra chai đá mà thôi.
Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng làm phép lạ tại Cana ngày xưa đến và ở lại với mỗi người chúng ta, với chút rượu đã có mà Chúa ban cho mỗi người, thì nay xin Ngài ban thêm một chút nữa cả về số lượng cũng như “nộng độ” để mỗi người chúng ta góp thêm niềm vui, niềm hạnh phúc cho những bữa tiệc hàng ngày trong gia đình, trong xứ đạo của chúng ta.
LM. Anmai, CSsR
- dongcong.net