Suy Niệm năm C
Chúa Nhật V TN năm C
BÀI HỌC KHIÊM TỐN
Is 6, 1-2a.3-8; 1Cr 15, 1-11; Lc 5, 1-11
Chúng ta vừa được nghe thị kiến của Isaia. Năm vua Útdigiahu băng hà, Isaia thấy Chúa Thượng ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ. Phía bên trên Người, có các thần Xê-ra-phim đứng chầu. Mỗi vị có sáu cánh: hai cánh để che mặt, hai cánh để che chân và hai cánh để bay. Các vị ấy đối đáp tung hô:
"Thánh! Thánh! Chí Thánh!
Đức Chúa các đạo binh là Đấng Thánh!
Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa! "
Tiếng tung hô đó làm cho các trụ cửa rung chuyển; khắp Đền Thờ khói toả mịt mù.
Đứng trước những điều như vậy, Isaia thấy hoảng hốt và bỗng dưng ông thốt lên : "Khốn thân tôi, tôi chết mất! Vì tôi là một người môi miệng ô uế, tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế, thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là Đức Chúa các đạo binh! "
Và, kèm theo những lời sấm đó, Isaia thưa : "Dạ, con đây, xin sai con đi."
Đây là lần đầu tiên Thiên Chúa mời gọi Isaia và ông đã đáp lời với Thiên Chúa là xin sai ông đi. Và, cứ đọc tiếp suốt cuộc đời của ông, ta thấy hình ảnh hay nói đúng hơn cả cuộc đời của ông là cuộc đời của người tôi tớ đau khổ, đã đi theo Chúa suốt con đường đau khổ của cuộc đời. Một tâm hồn, một tấm lòng khiêm tốn trước nhan Thiên Chúa. Isaia đã để cho Thiên Chúa thi thố quyền năng của Ngài trên cuộc đời của ông.
Chúng ta cũng vừa bắt gặp tâm tình hết sức khiêm tốn của Thánh Phaolô. Thánh Phaolô đã được Chúa chọn để loan báo Tin Mừng cho Chúa. Ngài đã bộc bạch qua lời thư của Ngài mà chúng ta vừa nghe : Trước hết, tôi đã truyền lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là: Đức Ki-tô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ ba đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh. Người đã hiện ra với ông Kê-pha, rồi với Nhóm Mười Hai.6 Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em một lượt, trong số ấy phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ. Tiếp đến, Người hiện ra với ông Gia-cô-bê, rồi với tất cả các Tông Đồ. Sau hết, Người cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non.
Chúng ta nghe thánh Phao lô tâm sự tiếp : Thật vậy, tôi là người hèn mọn nhất trong số các Tông Đồ, tôi không đáng được gọi là Tông Đồ, vì đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa. Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi.
Quá tuyệt vời ! Là một con người vĩ đại, một tông đồ lớn nhưng Thánh Phaolô đã hạ mình xuống cho đến tận cùng, Ngài đã tự nhận Ngài là tôi tớ hèn mọn.
Cùng với tâm tình khiêm tốn của Thánh Phaolô, qua trang Tin Mừng theo Thánh Luca, chúng ta bắt gặp một khuôn mặt khiêm tốn thật sự. Qua trình thuật được mẻ cá lại, thấy Chúa Giêsu, Phêrô vội vàng sấp mặt mặt dưới chân Đức Giê-su và nói: "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi! "
Phải nói rằng thái độ, tâm tình khiêm hạ của Thánh Phêrô cũng là một bài học lớn để chúng ta học.
Đến cuối đời, Thánh Phêrô đã xin lý hình đóng đinh mình nhưng đóng đinh ngược vì thánh nhân nghĩ rằng mình không được như Thầy của mình.
Những bài học khiêm tốn vẫn còn đó như những bài học sống động của mỗi người chúng ta. Thế nhưng, đáng tiếc thay con người vẫn mang trong mình dòng máu kiêu ngạo của Ađam - Eva. Chúng ta vẫn cứ tưởng rằng mình là hay, cứ tưởng mình là nhất để rồi cứ mãi huyênh hoang. Có đó chứ ! Đúng chứ không sai ! Giàu lắm, thành đạt lắm, địa vị lắm, chức quyền lắm nhưng thử hỏi cái gần gũi nhất đối với chúng ta chính là hơi thở, là mạng sống của chúng ta, ai trong chúng ta có quyền trên mạng sống.
Mới đây thôi, chàng hiệp sĩ công nghệ thông tin xứ Nghệ ra đi hết sức đột ngột. Anh ra đi trong chuyến đi du lịch ở miền Tây sông nước.Chẳng ai có thể ngờ được rằng đó chính là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời anh.
Hay là, vừa gồi,cách đây vài tháng, 2 cha con nhà nọ vừa ghé thăm nhà bà con chạy về nhà, ra khỏi nhà bà con chưa được 100 mét thì bị một chiếc xe đời mới đâm vào, 2 cha con chết tức tưởi. Người lái xe là một người có vị thế và trong người vị đó có hơi men ! Không ai có thể ngờ được hôm đó là ngày cuối cùng của hai cha con.
Hay là gia đình trẻ kia, từ quê nội ở Long An, trở về Bình Dương sau những ngày thăm ông. Hai vợ chồng đang chạy bon bon lên cầu Phú Mỹ thì một chiếc xe container đâm vào, hai mẹ con ôm nhau chết tức tưởi. Nhìn cảnh mẹ ôm chặt con chết không ai không khỏi ngậm ngùi.
Thế đó, quanh ta, có những cái chết, có những lần ra đi thật bất ngờ. Dĩ nhiên chẳng ai muốn những điều xấu đó xảy ra nhưng cho ta thấy cuộc đời của ta thật mong manh, mỏng dòn và vắn vỏi.
Và, nhìn lại cuộc đời, chính chúng ta, hơn ai hết nhìn thấy tất cả những gì chúng ta đang có tự nơi đâu ? Phải chăng là bởi ơn Thiên Chúa.
Phải nói rằng tâm tình của Thánh Phaolô trong chương 10, câu 15 gửi tín hữu Côrintô của Ngài thật hay. Đó là bài học mà cả đời ta chưa chắc học được : Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa.
Thật tuyệt vời khi ta chân nhận tất cả những gì ta có đều là bởi ơn Thiên Chúa. Khi ta khiêm tốn như thế cũng như ta khiêm tốn nhận ta là người tội lỗi thì khi đó ta dễ dàng tha thứ cho anh em đồng loại của chúng ta.
Lời kinh mà chúng ta thường đọc hết sức dễ thương : Xin tha cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Chúng ta đọc nhưng không gẫm không suy và cũng không sống. Chúng ta nợ Chúa và nợ anh chị em đồng loại nhiều lắm nhưng chúng ta cố tình lấp liếm, cố tình che đậy để không ai thấy tội lỗi của ta. Khi ta lấp liếm che đậy như vậy ta cứ tưởng ta hay nhưng Chúa biết rõ lòng ta hết mọi sự.
Cứ như Thánh Phêrô là ăn chắc hơn cả : "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi! "
Một tấm lòng khiêm hạ, một chân tình khiêm tốn thật sự mà chúng ta cần có với Chúa như Phêrô đã có.
lm anmai, 2013
Tất cả là hồng ân !
Chúa nhật 5 TN C
Is 6, 1-2a.3-8; 1 Cr 15, 1-11; Lc 5, 1-11
Ngày còn bé, thi thoảng nghe người lớn nói với nhau khi người này người kia được ơn bằng câu nói : “Làm bởi bay còn ban bởi Ta”. Còn bé thì đâu có hiểu gì về làm, về ban, về bay, về Ta … Lớn lên một chút cộng thêm sự tìm tòi thì mới hiểu nôm na câu nói ấy là con người làm gì thì làm nhưng được hay không, có hay không đó chính là nhờ bàn tay của Thiên Chúa.
Quả vậy, nhìn vào đời thường, chuyện làm, chuyện ban, chuyện bay, chuyện Ta này hết sức là thực tế. Có những người cố gắng và loay hoay mãi cho cái cõi nhân sinh này nhưng rồi chẳng được là bao cả. Họ quá vất vả cho cuộc đời nhưng rồi họ lại trở về với hai bàn tay trắng. Ngược lại, những người nhờ ơn Chúa thì họ lại có và có hơn cả cái mà họ muốn nữa. Những ai được Chúa thương thì họ sẽ được no đủ vậy.
Tâm tình của những ai được Chúa thương diễn tả trong kinh Magnificat của Đức Trinh Nữ Maria :
"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn!
Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người” (Lc 1, 46-54)
Đức Maria một lần nữa khẳng định cho mọi người rằng tất cả những ai khiêm hạ trước mặt Thiên Chúa thì Chúa sẽ thương và ban nhiều và nhiều ơn lành hơn họ tưởng. Ngược lại, với những người kiêu ngạo thì sẽ chẳng bao giờ được gì cả và thậm chí còn bị trở về tay trắng với tất cả những gì họ đang có.
Thái độ khiêm nhường, thái độ vâng phục của Đức Maria cũng chính là thái độ khiêm nhường, vâng phục trong các bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay. Nhờ khiêm nhường để rồi sẽ được nhiều ơn lành từ bàn tay của Chúa.
Ngôn sứ Isaia đã thốt lên trong bài đọc thứ nhất mà chúng ta vừa nghe :
"Khốn thân tôi, tôi chết mất!
Vì tôi là một người môi miệng ô uế,
tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế,
thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là Đức Chúa các đạo binh! "
Một trong các thần Xêraphim bay về phía tôi,
tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà gắp từ trên bàn thờ.
Người đưa hòn than ấy chạm vào miệng tôi và nói:
"Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi,
ngươi đã được tha lỗi và xá tội."
Bấy giờ tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán:
"Ta sẽ sai ai đây? Ai sẽ đi cho chúng ta? "
Tôi thưa: "Dạ, con đây, xin sai con đi."
Isaia đã chân nhận con người của ông và ông khiêm hạ đón nhận lệnh truyền của Thiên Chúa để ra đi nói về Thiên Chúa.
Với các môn đệ, cách riêng là Simon hôm nay về bài học khiêm hạ để lãnh nhận ơn Chúa thật là hay.
Chưa phải vất vả đi kiếm miếng cơm manh áo và cách riêng vất vả sống với nghề chài thì khó có thể hình dung được. Cá có đó, biển có đó nhưng đâu phải ai muốn chài là chài, ai muốn lưới là lưới. Và cá có đó, biển có đó nhưng cho dù có kinh nghiệm cỡ nào đi chăng nữa nhưng khi không có “ơn trên” thì cũng bằng không không vậy. Kinh nghiệm này ắt hẳn những người quanh năm sống ở vùng chài sẽ cảm nghiệm sâu sắc hơn ai cả. Chỉ những ai lên đênh trên biển cả và vất vả khó nhọc với nghề chài lưới mới có thể hiểu được mà thôi.
Giả như có máy quay phim để quay những nỗi gian truân vất vả của các môn đệ như trang Tin mừng mà chúng ta vừa nghe Thánh Luca thuật lại thì hay biết mấy. Quá vất vả như Luca nói, cả đêm chứ không phải một chốc một lát. Cả một đêm trên sóng nước chòng chành nhưng chẳng được gì cả. Chán quá ! Cá không có nên giặt lưới cho sạch để mai mốt còn đi lưới chứ giờ tiếp tục làm gì cho mệt. Hình ảnh các môn đệ giặt lưới cho chúng ta thấy thái độ, tâm tư mỏi mệt và chán nản đến mức nào. Bỗng nhiên Chúa Giêsu xuống thuyền và thuyền ấy của Simon và xin ông chèo ra xa bờ một chút để rao giảng vì đám đông theo Ngài đông quá. Giảng xong thì Chúa bảo ông Simon là chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới. Thái độ, tâm trạng của Simon hết sức bình thường. Simon phân trần với Chúa về nỗi khốn khó suốt cả đêm mà không được gì. Phân trần thì phân trần nhưng vâng phục vẫn là vâng phục. Simon đã làm như lời Thầy Giêsu đề nghị. Quả thật là tuyệt vời. Vừa thả xong thì cá dính quá sức tưởng tượng. Quá sức đến độ phải ra hiệu cho bạn chài ra lấy cá phụ chứ không thì thuyền chìm !
Kinh ngạc trước ân huệ của Chúa, Simon lại khiêm hạ thưa với Chúa : "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi! ".
Tâm tình khiêm hạ ấy chúng ta cũng vừa nghe Thánh Phaolô bộc bạch trong thư của Ngài gửi tín hữu Côrintô. Không phải là Ngài khiêm nhường ống điếu nhưng Ngài nói thật. Ngài chỉ là một đứa sinh non sau một thời gian dài sống trong tội lỗi, sống trong vai trò một người bách hại đạo. Ngài khiêm hạ để nói rằng Ngài không đáng được gọi là tông đồ. Tâm tình Ngài hết sức hay : “Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi”.
Có là gì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa … ơn Thiên Chúa cùng với tôi … Một thái độ, một tâm tình mà không phải ai cũng có thể nói cũng như không phải ai cũng có thể nghiệm được. Phaolô phải trả một giá quá đắt là gần như hơn nửa cuộc đời chống báng để gần cuối đời mới trở lại. Hình như là ơn của Chúa thấm đẫm trên cuộc đời của con người yếu đuối, tội lỗi của Phaolô.
Con người vẫn mang trong mình dòng máu tự kiêu tự đại của Ađam-Eva, dòng máu kiêu ngạo của Hêrôđê, của Pharaô nhưng rồi có được gì đâu. Bài học kiêu ngạo vẫn còn đó và bài học khiêm hạ vẫn còn đây. Chuyện quan trọng là ta ở trong tâm tình khiêm hạ hay thái độ kiêu hãnh.
Với tất cả kinh nghiệm từ cổ chí kim ta thấy được khiêm hạ vẫn là bài học hay và hữu ích cho cuộc đời. Càng khiêm hạ con người càng được nhận lãnh nhiều ơn lành của Chúa như Đức Trinh Nữ Maria, như Phaolô và đặc biệt như Simon với mẻ cá lạ hôm nay.
Bi đát nhất của con người là nhận ơn mà lại vô ơn, nhận ơn mà phủ nhận ơn.
Nguyện xin Chúa Giêsu qua lời chuyển cầu của những bậc thầy của đời sống khiêm hạ là Đức Trinh Nữ Maria, Thánh Phaolô và Phêrô ban cho ta ơn khiêm hạ để bất cứ lúc nào trong cuộc đời ta cũng thân thưa với Chúa và với mọi người : Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa.
Anmai, CSsR
- dongcong.net