|
b/ PHÓ THÁC TRONG CUỘC SỐNG VẬT CHẤT
Thật là sung sướng biết bao khi được nghe những giảng dậy hấp dẫn
của Thầy chí thánh về vấn đề này! Người ta cảm thấy dần dần được
nâng cao lên khỏi những ồn ào của thế giới, và được cất bổng lên tới
làn khí thanh bình hơn, gần trời cao hơn. Những lời văn gợi hình và
đầy tính chất Á đông ấy thật êm ngọt và quyến dũ biết bao? Người ta
không thể tưởng tượng được cái gì vừa đơn sơ vừa hợp lý hơn, đồng
thời lại có tính cách thuyết phục vững vàng hơn.
Những lời ấy dạy chúng ta nhìn mọi sự dưới ánh sáng đức tin sống
động nhất, coi toàn thể vũ trụ như một tấn kịch liên tục trình diễn
sự săn sóc đầy khôn ngoan và yêu thương của Cha chúng ta trên trời.
Chính Ngài chăm sóc đến từng vật, dù rất nhỏ mọn. Từng ngọn cỏ, từng
bông hoa ngoài đồng đều được Ngài để ý tới. Một con sâu tí ti, một
con chim nhỏ bé nhất cũng được Ngài ban của nuôi. Ngài nghĩ đến mọi
chi tiết vật chất của những vật hạ đẳng này, là những vật rất ít giá
trị. Vậy, Ngài lại chẳng săn sóc đến những nhu cầu của chúng ta là
những đứa con thật của Ngài, những đứa con gọi Ngài là Cha sao?
Chúng ta đừng lo lắng "Như dân ngoại" !... Cha chúng ta ở trên trời
biết chúng ta cần những sự ấy.
Những lời giáo huấn này của Chúa Giêsu nói với đám đông môn đệ từ
hai nghìn năm trước vẫn còn tiếng vang bất tận qua mọi không gian và
thời gian. Chính những lời ấy vẫn nuôi dưỡng và tăng cường lòng cậy
trông của nhiều vị thánh, nhất là của nhiều vị thánh sáng lập các
Dòng, của những Dòng hành khất trông chờ sự nâng đỡ nơi Cha trên
trời. Giáo huấn ấy ở thời đại chúng ta đã kích thích từng ngàn tu
hội hy sinh tất cả cho người nghèo: thời giờ, sự săn sóc, tình yêu
và cho đến mọi của cải. Giữa cuộc chiến đấu luôn luôn khó khăn hơn
để sống, ngược lại với mọi bận rộn thúc bách của thế kỷ quá văn minh
chúng ta, có ức triệu linh hồn được thấm nhuần bởi những lời cao cả
của Thầy chí thánh, đang sống qua ngày trong sự hoàn toàn bình an,
chờ đợi tất cả nơi Cha trên trời, Đấng nuôi sống chim trời và hoa
huệ ngoài đồng.
Có lẽ chính tôi cũng rất cần năng suy ngắm những lời tốt lành ấy.
Quan niệm thông thường thực hành của tôi về thế giới này chẳng bị
bôi nhọ chút ít bởi mối lo vật chất sao? Khi bệnh tật quật ngã tôi,
khi một thất bại làm tôi buồn nản, khi có những lời nói xúc phạm đến
tôi, một đức tin mạnh mẽ có làm cho tôi nhìn ra bàn tay Thiên Chúa
trong mọi sự không? Phải chăng tôi đã không quên tất cả những gì dệt
lên đời sống tôi, kể cả những chi tiết vô nghĩa nhất, đã chẳng do
Cha trên trời đầy yêu thương muốn hay cho phép sẩy đến sao? Đối với
Ngài, tất cả đều là dụng cụ để tách lìa tôi khỏi trần thế, dứt bỏ
tôi khỏi chính mình, và làm cho tôi gắn bó với một mình Ngài. Một bà
mẹ không săn sóc đứa con mà bà nuôi nấng bằng sữa của bà hơn Thiên
Chúa nhân lành săn sóc từng người chúng ta và săn sóc tôi cách riêng.
Ngài che chở tôi, Ngài nuôi dưỡng tôi, làm cho tôi sống cách tự
nhiên và siêu nhiên như chỉ có một mình tôi trên trần gian này.
(Còn tiếp)
|